Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Bản Tin Cđnvtd/uc: “những Xuyên Tạc Về Cuộc Chiến Vn Thật Là Bất Công Đối Với Người Úc Gốc Việt” (tiếp Theo Số 367)

20/07/200400:00:00(Xem: 4143)
4. “CUỘC CHIẾN VN LÀ ĐỂ THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC”"
Người CS muốn làm chủ VN từ Bắc tới Nam. Việc dùng chữ thống nhất chỉ là một mỹ từ thuận tiện và êm tai. Hành động của họ sau khi chiếm Sàigòn năm 1975 không giống như hành động của người anh em được thống nhất, mà giống như những cuộc tàn phá của thực dân hoặc kẻ xâm chiếm:
a) Ngay sau khi chiếm được miền Nam, họ lập tức tuyên bố là tất cả đất đai từ Bắc tới Nam là cuả Đảng CSVN: “Đất của nhân dân, Đảng quản trị”. Nói cách khác, đất là của Đảng.
b) Họ dùng xe ủi đất để san bằng một số nghiã trang của người lính miền Nam.
c) Họ giam giữ hơn 1 triệu người trong các trại tập trung: “chúng tôi đã giải phóng hơn một triệu người đã có tội giúp kẻ thù bằng cách này hay cách khác” (Cuộc phỏng vấn Phạm Văn Đồng, lúc đó là Thủ Tướng CSVN, của Jean-Claude Labbe, cuốn Paris Match, tháng Chín 1978)
d) Họ hống hách đổi tên mọi thứ: Không cần hỏi ý người dân sống ở Sàigòn, họ đổi tên Sàigòn ra thành phố Hồ Chí Minh. Thành thị, đường xá, v.v. trước đây được đặt tên theo nhiều anh hùng trong lịch sử của Việt Nam, nay bị đổi tên theo người hoặc các chiến thắng của cộng sản. Thí dụ như, trường nữ Trung Học Gia Long trước đây lấy tên của vua Gia Long, người dựng ra triều đại Nguyễn, bị đổi tên thành trường Nguyễn Thị Minh Khai, là một thành viên của Đảng CSVN, và cũng là một trong những người yêu của Hồ Chí Minh (cũng trích Duiker, trang 185 và 198)
e) Đảng CSVN tự cho mình giấy phép làm tiền: Ngay cả ngày nay, phần lớn những kỹ nghệ và thị trường béo bở ở Việt Nam đều nằm trong tay những công ty của Đảng CSVN hoặc quân đội của họ, thí dụ như kỹ nghệ dầu mỏ hoặc kỹ nghệ internet.
f) Và Đảng độc quyền cai trị: Ngày nay, bất cứ ai dám nhắc lại những hành vi như nói trên và nói rằng đó là sai trái, chẳng hạn như HT Thích Quảng Độ, thì bị họ giam giữ hoặc bị chụp mũ gián điệp và giam giữ (như đã được các tổ chức như Aân Xá Quốc Tế hoặc Human Rights Watch trình bày)

5. NGƯỜI LÍNH MIỀN NAM VÔ HÌNH"
Khi nghĩ đến cuộc chiến Việt Nam, nếu có nghĩ đến vai trò của lính người Việt, thì phần lớn mọi người chỉ nghĩ đến lính cộng sản. Người ta không nghĩ đến người lính miền Nam cũng dễ hiểu, bởi vì truyền thông Tây Phương nhấn mạnh đến vai trò của lính cộng sản trong khi giấu nhẹm vai trò của người lính miền Nam:
a) Cuộc chiến Mậu Thân năm 1968 là lúc lính cộng sản bị quân đội miền Nam đánh bại nặng nề, thế nhưng truyền thông Tây Phương lại vẽ vời rằng đây là một thất bại của Mỹ: “Sau vài tiếng đồng hồ đầu tiên lúng túng, quân lính miền Nam phản công mãnh liệt. Phần lớn sự chiến đấu là do chính họ, khoảng 6 ngàn lính miền Nam tử trận. Không những Việt Cộng không đạt được một thắng lợi nào về quân sự, mà khoảng 50 ngàn lính của họ bị tử trận và khoảng 50 ngàn bị thương (trích bài “A mini-Tet Offensive"” của Arnauld de Borchgrave trên báo The Washington Times ngày 16 April 2004 (lúc đó ông ta là chánh văn phòng của Newsweek và lãnh trách nhiệm lấy tin về Mậu Thân))
b) Cũng thế, trong cuộc chiến 1972, chính người lính miền Nam là lực lượng đã đánh bại cộng sản: “Các sư đoàn chính quy Bắc Việt, tức là lực lượng chính mở cuộc tấn công 1972 sau khi Mỹ rút quân, bị Quân Lực VNCH, với sự hỗ trơ không lực của Mỹ đánh lùi (trích "Encyclopaedia Of The Vietnam War" của Spencer C. Tucker 2000 - ABC-CLIO, trang 453).
“Cuộc tấn công của Hà Nội vào mùa Phục Sinh vào tháng 3 năm 1972 lại là thêm một chiến bại nữa cho cộng sản. Khoảng 70 ngàn lính Bắc Việt bị tử thương – họ bị hạ bởi người lính miền Nam, là những người chiến đấu không nhờ ai khác. Người lính Mỹ cuối cùng rời Việt Nam vào tháng 3 năm 1973. Và quân đội miền Nam có khả năng khá vững vàng có thể tự mình bảo vệ miền Nam được, với điều kiện: cần phải được Mỹ tiếp tục viện trợ vũ khí và máy móc (trích bài nói trên của Arnauld de Borchgrave)
c) Do việc đóng vai trò quan trọng trong cuộc chiến, người lính miền Nam có số tử thương lớn: hơn 185 ngàn người lính chết (gấp 4 lần lính Mỹ), và khoảng 500 ngàn người bị thương (trích cuốn “The World Almanac Of The Vietnam War” bởi John S. Bowman - Bison Books Corporation 1985, trang 358)

6. "VIỆT CỘNG LÀ LỰC LƯỢNG NỔI DẬY CỦA NGƯỜI DÂN MIỀN NAM, HOÀN TOÀN ĐỘC LẬP VỚI BẮC VIỆT""
Người Tây Phương thường dùng danh từ Viet Cong để nói đến lực lượng nổi dậy của riêng miền Nam, như là họ là một lực lượng độc lập với cộng sản Bắc Việt. Sự thực là họ là một: Bắc Việt tạo ra, điều khiển, cung cấp nhân sự, và cung cấp vũ khí cho họ:
a) Bắc Việt tạo ra Việt Cộng: “Trong thập niên 1960, những người lãnh đạo Đảng CS tìm cách làm sao để giật sụp chính quyền miền Nam mà không thu hút Mỹ vào vòng chiến.. Nói tóm lại, là Hà Nội cần phải có một mặt trận toàn quốc nào đó có thể thu hút được những thành phần không cực đoan mà lại không tin vào chủ nghiã cộng sản, trong khi đó lại có thể thu hút được giới lao động và nông dân.. Lần đầu tiên họ nói đến mặt trận mới này là trong Đại Hội Đảng Thứ 3, trong một bài diễn văn của Tôn Đức Thắng.. Mặt trận mới ở Nam Việt Nam này cần phải được tổ chức từ trung ương xuống các tổ nhỏ ở cấp làng xã. Đặc biệt, họ sẽ hoàn toàn không nhắc đến chữ cộng sản. Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam được họ thành lập vào ngày 20 tháng 12, năm 1960, ở một điạ điểm mà sau này trở thành nơi Đảng CSVN đặt bản doanh trung ương ở Nam Việt để điều khiển cuộc chiến” (trích William Duiker, trang 525)
b) Bắc Việt điều khiển Việt Cộng: “Để điều khiển các chiến dịch quân sự, Đảng CSVN quyết định bí mật lập ra Trung Ương Cục miền Nam, tức là cho hồi sinh chi nhánh miền Nam của Trung Ương Đảng CSVN do Nguyễn Văn Linh lãnh đạo. Dưới Cục này có 5 ủy ban vùng, cùng với nhiều chi nhánh của Đảng CSVN tại các tỉnh, quận, và làng. Tại một hội nghị bí mật, những đơn vị lính du kích ở vùng Cửu Long và vùng Cao Nguyên được sát nhập lại thành Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân, là chi nhánh quân sự của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam” (trích William Duiker, trang 527)
c) Bắc Việt cung cấp lính và quân cụ cho Việt Cộng, và sau khi Việt Cộng bị gần như tiêu diệt sau Tết Mậu Thân 1968, Bắc Việt nắm trọn Việt Cộng: “Hiệp Ước Giơ Neo (Geneve) năm 1954 đặt ra thời hạn 300 ngày, và trong thời gian đó khoảng gần 1 triệu người chạy từ Bắc vào Nam. Khoảng 80 ngàn lính Việt Minh, phần lớn là lính vùng hoặc du kích mà đã góp phần chiến đấu chính ở Nam Việt, tập kết ra Bắc , nhưng 10 ngàn lính có nhiều kinh nghiệm chiến đấu thì ở lại Nam Việt Nam và đóng vai trò nòng cốt trong Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân mà sau này được thành lập ra.. Tuy Bắc Việt chối, nhưng rõ ràng là họ có góp phần trong cuộc nổi dậy ở Nam Việt Nam. Mặc dù Hà Nội nhất quyết đòi rằng lực lượng du kích ở miền Nam phải tự lo lấy, nhưng họ cung cấp tầng lớp lãnh đạo, hỗ trợ về kỹ thuật, và cung cấp quân cụ. Quyết định của Hà Nội năm 1959 để gia tăng sự nhúng tay vào, đã đưa đến việc thành lập Nhóm 559 để đưa quân lính và quân cụ vào Nam Việt Nam qua đường mòn Hồ Chí Minh. Nhóm 759 có trách nhiệm cung cấp quân cụ qua đường thủy. Những nỗ lực này, nhất là của Nhóm 559, đã góp phần khổng lồ cho chiến thắng của Bắc Việt.. Cuộc chiến Tết Mậu Thân là một tai hoạ về quân sự, làm tiêu tan khả năng chiến đấu của Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân, vì đó là lực lượng chính đã chiến đấu trong cuộc chiến này và cũng là lực lượng gánh chịu những thất bại thảm khốc. Sau đó, lính chính quy Bắc Việt gánh vai trò chiến đấu chính, và càng ngày họ lại càng mang thêm tính cách chính quy sau khi xe tăng, đại bác, và hoả tiễn phòng không được đổ dồn vào cho họ” (Theo cuốn “Encyclopedia Of The Vietnam War” bởi Spencer C. Tucker 2000 - ABC-CLIO, trang 451-453)

7. "HỒ CHÍ MINH LÀ NHÀ CÁCH MẠNG TỰ HY SINH CUỘC ĐỜI CHO ĐẠI NGHIÃ""
Tây Phương diễn tả những người lãnh đạo Nam Việt một cách xấu xa, trong khi đó lại tô điểm mỹ miều cho Hồ Chí Minh. Và ngày nay, trẻ em ở Việt Nam (và kể cả một số trẻ em ở Úc) được các thầy cô và các sách giáo khoa cho chúng một hình ảnh trữ tình về Hồ: Hồ người chính trị gia vĩ đại. Hồ là vị lãnh đạo ai cũng phải tôn sùng. Hồ người tử tế, ai cũng yêu thương. Hồ đã hy sinh mọi thú vui của riêng mình để làm cách mạng. Hồ buộc phải đi theo chủ nghiã cộng sản vì bị Mỹ ruồng bỏ, v.v.. Thế nhưng:
a) Chính Đảng CSVN nói rằng Hồ là người cộng sản từ đầu đến cuối: “Năm 1919, nhờ sự giúp đỡ của Đảng Xã Hội Pháp, Bác gia nhập đảng này.. Tại Đại Hội thứ 18 của Đảng Xã Hội Pháp tại Tours từ 25 đến 30 tháng 12 năm 1920, Bác bỏ phiếu thuận để thành lập Đệ Tam Quốc Tế, và Bác trở thành một trong những thành viên sáng lập của Đảng CS Pháp.. Bác là người Việt CS đầu tiên.. Bác nói ‘Những lời dạy của Lenin làm cho tôi xúc động đến nỗi tôi chảy nước mắt” (trích trang web của Đảng CSVN, ở www.cpv.org.vn/ hochiminh_en/ biography/ docs/ chapter2.htm)
b) Hồ làm ra một cuộc tàn sát khổng lồ , dùng gia đình và láng giềng để giết điền chủ: “Các cán bộ cộng sản, dưới sự thúc dục của những cố vấn Trung Cộng, lập tức ra tay giết những người mà bị cho là có tội với nhân dân.. Ngay cả những quan sát viên có cảm tình với cộng sản cũng công nhận là ít nhất từ 3 ngàn đến 5 ngàn người bị giết. Có những người khác ước lượng là khoảng từ 12 ngàn đến 15 ngàn người đã bị giết oan” (trích sách bởi William Duiker, trang 445, 448) (Ghi chú: theo những sự ước lượng khác, thì con số người bị đấu tố và hành quyết lên đến cả trăm ngàn người)
c) Hồ giết những người cùng chiến đấu đánh Pháp giành độc lập: (xin coi phần 3 nói trên)
d) Hồ thích làm bộ khóc và thích tự tâng bốc mình: “Mặc dù Hồ mang hình ảnh khiêm nhường, nhưng hình của Hồ xuất hiện trên tem và ngay cả trên tiền giấy.. Nhiều người quen tinh mắt của Hồ nhận xét rằng thường thường thì trong hình ảnh một con người có lối sống đạm bạc của ông ta, có phần đóng trò.. Hồ nói với tùy viên thân tín là đôi khi làm bộ khóc thì cũng có lợi.. Trong thập niên 1940 và 1950, rõ ràng là ý muốn tự khen mình đã là động lực khiến ông ta giả làm người khác để viết 2 cuốn sách ca ngợi chính mình. Hình ảnh thần thánh của Hồ Chí Minh không phải chỉ do người khác gán ghép cho ông ta, mà còn do chính người đàn ông này dày công gầy dựng lên” (trích William Duiker, trang 482, 571, 572)
e) Hồ có một số quan hệ tình dục, kể cả với một người phụ nữ sau này đã chết trong hoàn cảnh đáng nghi: “Trong năm 1955, một thiếu nữ trẻ từ tỉnh biên giới Cao Bằng đến Hà Nội. Với sắc đẹp hấp dẫn, không bao lây sau thì cô Xuân được ông chủ tịch già (Hồ) để ý đến, và ông thu xếp để cô làm y tá riêng cho ông. Cuối cùng thì cô sanh ra con trai của ông, và đứa bé được giao cho thư ký riêng của Hồ tên là Vũ Kỳ. Một ngày đó trong năm 1957, người ta thấy xác của cô Xuân bên đường, có vẻ như là nạn nhân của một tai nạn giao thông. Không lâu sau đó, hai cô gái từng ở cùng phòng ở Hà Nội với cô Xuân cũng chết trong hoàn cảnh bí ẩn. Lúc đầu, những sự việc này không được đưa ra dư luận mấy, nhưng vài năm sau đó, người hôn phu của một trong 2 phụ nữ này nộp đơn đến Quốc Hội tố cáo rằng cô Xuân đã bị Trần Quốc Hoàn (lúc đó là Bộ Trưởng Công An) hiếp dâm, và sau đó bị giết vì Hoàn ra lệnh giết để bịt miệng. Hai người thiếu nữ kia cũng bị thủ tiêu tương tự để họ không thể tiết lộ sự việc. Mặc dù vụ lá thư tố cáo này mau chóng bị ếm đi, và Hoàn không bao giờ bị khởi tố, nhưng tin về sự kiện này được lưu hành trong giới những đảng viên có kiến thức tại Hà Nội” (trích William Duiker, trang 505-506)

8) MỸ VÀ NAM VN TÀN SÁT DÂN LÀNH"
Phần lớn người ở Tây Phương đều cho là lính Mỹ giết hại dân lành người Việt. Ít có phóng viên Tây Phương nào giải thích rằng đó là hậu quả trực tiếp của chính sách của cộng sản cho lính du kích giả dạng thường dân để làm cho Mỹ giết thường dân.
Giới truyền thông Tây Phương la rất lớn về Mỹ Lai, nơi lính Mỹ giết hàng trăm thường dân. Họ cũng tường trình về Huế trong cuộc chiến Tết Mậu Thân năm 1968 như một thất bại cho Mỹ. Nhưng họ không nói gì về cái nhìn của người dân Huế về Mậu Thân: đó là một cuộc thảm sát hàng ngàn thường dân bởi cộng sản:
a) Người cộng sản tàn sát hàng ngàn người ở Huế: “Người ta tìm thấy nhiều nơi chôn tập thể, trong đó là xác của khoảng 4 ngàn công chức không vũ khí hoặc những thường dân khác, họ bị đâm bằng dao hoặc sọ của họ bị đập vỡ bằng cây gậy ” (trích bài nói trên của Arnauld de Borchgrave)
b) Cuộc tấn công Tết 1968 không phải chỉ nhắm vào các đối tượng quân sự, mà còn vào dân chúng: “Lính CS tấn công vào các tỉnh, quận, làng trong một chiến dịch toàn quốc” (trích William Duiker, trang 557)
Và người dân miền Nam hàng ngày bị giết bởi những hành động khủng bố của cộng sản:
c) Một chính sách khủng bố kéo dài lâu năm: “[Từ thập niên 1940, Việt Minh] áp dụng chính sách tàn bạo và khủng bố đối với dân chúng điạ phương để ép họ phải theo. Những vùng dưới sự kiểm soát của các tôn giáo bị tấn công, và các nhà lãnh đạo tôn giáo nào không chịu theo cộng sản thì thỉnh thoảng bị ám sát” (trích William Duiker, tr. 376)
d) Các bức hình minh hoạ: Bức hình thứ nhất: đây là một số trong những nạn nhân ở Dak Son năm 1967, khi cộng sản đốt làng này bằng cách thẩy lửa và lựu đạn vào trước khi rút lui về phiá Cam Bốt; Bức hình thứ nhì: Đây là một số nạn nhân của việc khủng bố giết người bừa bãi. Ngày 26 tháng 2, năm 1967, tại tỉnh Quảng Nam, một chiếc xe buýt chở 47 hành khách cán phải mìn Cộng Sản chôn dưới mặt đường. 14 người chết, 33 người bị thương, tất cả là thường dân, và nhiều người là phụ nữ và trẻ em; Bức hình thứ ba: Việc chặt đầu là một hành động tàn ác thông thường của cộng sản: đầu của người trưởng ấp nằm trong chiếc nón. Để tránh gây xúc động, chúng tôi đã vẽ một ô màu đen che mặt của ông ta.
e) Ngày nay, Hà Nội muốn Hoa Thịnh Đốn bồi thường về Hóa Chất Da Cam (Agent Orange), thế nhưng lại im tiếng về nạn nhân của chính họ: Thân nhân của hàng ngàn người mà họ đã giết sau khi chiến tranh kết thúc; Con số khoảng một triệu người đã bị họ nhốt và hành hạ trong các trại tập trung; và hàng triệu người tỵ nạn mà đã bị nhà nước Cộng Sản tịch thu tài sản để lại. Trong số những nạn nhân này, một số nay là công dân Mỹ hay Úc.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.