Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Đãi Ngộ Lính Cao Nhứt

21/03/200500:00:00(Xem: 4848)
Vì muốn chương trình hấp dẫn, truyền thông đại chúng nói chung thường hay nhấn mạnh những cảnh như mìn nổ, xe cháy, pháo kích, phục kích, máu đổ, thịt rơi, kẻ chết, người bị thương -- nhan nhản trên truyền hình. Nhưng rất ít thấy trên truyền hình những cảnh người lính chiến làm công tác dân sự vụ hay dân vận như phát thuốc, khám bịnh, sửa trường, bắc cầu, dẫn trẻ em, bà lão qua đường, Hay những cảnh người lính sống hàng ngày như chơi thể thao ở hậu cứ, giải trí ở câu lạc bộ, xem truyền hình hay gởi điện thư trong phòng ngủ. Thực sự đời thường và đới lính của Quân Lực Mỹ bây giờ tuy hai mà một vì ( 1) quân nhân trừ bị rất nhiều và hiện dịch, cả hai đều tình nguyện, lúc nào cũng có thể được gọi đi xa đánh trận; và ( 2 ) vì chánh quyền Mỹ nói chung đã đãi ngộ cho quân nhân Mỹ xứng đáng nhứt trong lịch sử chiến tranh Mỹ.

Trước tiên, báo Chicago Tribune có làm một phóng sự dài liên quan đến sự trở về của cả Trung Đoàn Không Quân 106, sau một năm được điều động đi Iraq đánh trận. Hầu hết những quân nhân này là quân nhân tình nguyện vào ngành trừ bị. Từ năm 1973, TT Nixon đã ký bãi bỏ chế độ thi hành quân dịch. Quân Đội Mỹ hiện dịch lẫn trừ bị chỉ toàn là người tình nguyện thôi.

Cô Lee Lane là một quân nhân trừ bị tình nguyện ở Indiana, được gọi nhập ngũ đi Iraq làm một nữ ø phi công trực thăng Cobra, danh hiệu truyền tin Ó Đen. Giải ngũ đối với Cô là trở về đời thường. Cô không để mất thì giờ nghỉ phép xuất ngũ vì khi ra đi Cô đã phải tạm gác lại nhiều chuyện quan trọng cần làm: làm nhà, lập gia đình, và học tiếp.

Trung sĩ Cơ khí GregPaker 21 tuổi, là một thợ máy ở Westmont tình nguyện vào Lực Lượng Trừ bị Tiểu bang Illinois, 4 tháng thì được gọi đi Iraq. Cha anh là một xạ thủ trực thăng trong Chiến Tranh Việt Nam, năm nay 58 tuổi, đang làm phi công hàng không dân sư quốc tếï. Khi con trai Gereg -- con nhà tông không giống lông cũng giống cánh -- muốn tình nguyện vào quân đội, Ông có nói vào lính đời sống sẽ có nhiều xáo trộn. Nhưng sau một năm đi xa đánh trận, trở về nhà từ Iraq xa Mỹ nửa vòng Trái Đất, Greg thấy mình hạnh phúc hơn cha nhiều. Cha Anh khi xưa thỉnh thoảng mới được điện thoại về nhà. Còn bây giờ Anh liên lạc với cha anh bất cứ lúc nào Anh muốn. Cha Anh nói chuyện với Anh khi bay ngang Hông Kông, Tokyo, hay khi uống cà phê sáng ở nhà với mẹ Anh. Về nhà, Anh trở lại ĐH Illinois tiếp tục sự học, với sự trợ giúp của Quân Đội nhiều thứ anh không dè.

Còn cô phi công Lee Lane thì chỉ năm sau là tốt nghiệp bằng quản trị nhà hàng, và ngày lễ phát bằng Cô tin chắc sẽ được người chồng đưa đi và chia niềm vui như bây giờ người hứa hôn ấy đến đưa Cô về đời sống dân sự.

Nhưng không phải người nào trở về đều cũng lành lặn như vậy. Tammy Duckworth 58 tuổi là một nữ phi công duy nhứt của Trung Đoàn 106, trực thăng của Bà bị bắn rớt và bị thương mất mất một chân,vài ngày trước Lễ Tạ Ơn; và Lane Lee là người đến thay thế. Nhưng với sự giúp đỡ của gia đình, bè bạn và của Quân Đội, người cựu phi công lớn tuổi kia không thấy hội chứng hậu chiến tranh. Còn Trung sĩ Taylor Kennedy tình nguyện vào Lực Lượng trừ bị ở tuổi 45, chỉ trước 6 tháng trước khi không còn tình nguyện được nũa. 5 năm sau Trung sĩ được gởi đi Iraq, xa người vợ cho đến lúc ấy chưa bao giò rời nhau. Nhưng cả hai cũng tìm cách xoay xở gặp nhau qua những phương tiện truyền tin tân tiến nhứt của thời đại, nhờ Quân Đội. Vợ Ông chia xẻ bao gian nguy, mỗi tuần chồng bị pháo kích ít nhứt ba lần, với bao lời cầu nguyện và khuyến khích.

Còn vị sĩ quan đại đội trưởng của đơn vị một số quân nhân tiêu biểu đã được phỏng vấn ở trên, là Trung Úy Shane Yackley. Trước khi chia tay tạm giã từ đời lính để trở lại đời thường, người chỉ huy ra lịnh cho đại đội tập họp, điểm danh. Nhưng vị sĩ quan nghẹn ngào với chữ "tan hàng" và đồng đội của đơn vị cũng lạc giọng với chữ "cố gắng." Sau đó những người từ khắp các địa phương của tiểu bang đã gặp nhau trong đơn vị và sống chết có nhau một năm ở chiến trường Iraq, ôm hôn nhau, không muốn rời nhau. Tình đồng đội.

Nếu đơn vị, chiến trường, tình đồng đội, tình yêu Tổ Quốc Mỹ đã gắn bó những ngừơi xa lạ gắn bó, sống chết có nhau như vậy, thì chánh quyền Mỹ, Quốc Hội, Tổng Thống, Bộ Quốc Phòng và Bôä Tổng Tham Mưu đã làm tất cả những gì có thể làm được và không từ bỏ cơ hội nào để người quân nhân Mỹ được đãi ngộ xứng đáng. Một chuyên viên nghiên cứu hàng đầu của Viện Lexington, phân tích từ cuộc khủng bố 911, chánh quyền và nhân dân Mỹ đã lãm hết cách để yểm trợ cho Quân Đội Mỹ làm nhiệm vụ Tổ Quốc giao phó. Chi phí dành cho mỗi quân nhân trong Chiến tranh Afghanistan và Iraq là cao nhứt trong lịch sử chiến tranh của Mỹ. Mỹ không tiếc tiền để đem khoa học kỹ thuật cao nhứt, đem những trang thiết bị bảo đảm nhứt để bảo vệ người lính chiến của mình ngoài tiền tuyến. Và quan trọng nhứt là Mỹ đã không tiếc tài lực làm sao cho cuộc sống những người tình nguyện trong quân đội có thể so sánh được với đời sống của từng lớp trung lưu ngoài xã hội Mỹ. Lương cao như nhau, phúc lợi cao như nhau, và nhiều bảo đảm khi trở về đời sống dân sự trong việc làm, việc học.

Vì vậy kinh phí dành cho Quân Đội đã lên gần 300 tỷ mỗi năm. Mỗi tháng ở Iraq quân phí 4 tỷ 3 và ở Afghanistan 800 triệu. Số tiền này tương đương với chiến phí hàng tháng trong Chiến tranh Việt Nam từ năm 1965 đến 1975, sau khi đã tính tỷ lệ lạm phát. Trong Chiến tranh Việt Nam gần 9 năm, quân số Mỹ có lúc lên 500 ngàn, Mỹ tốn 623 tỷ. Còn trong chiến tranh Afghanistan và Iraq, quân số Mỹ ở hai chiến trường này chưa bao giờ quá 170 ngàn. Thế mà từ cuộc khủng bố 911 đến nay, nếu TT Bush xin Quốc Hội được thêm 81 tỷ phụ trội nữa thì, quân phí dành cho Quân Đội ở hai chiến trường này đã bằng phân nửa của Chiến Tranh Việt Nam. Con số quân nhân thời gian hai cuộc chiến tranh đối chiếu với quân phí đã nói lên chánh quyền Mỹ bây giờ lo cho người lính Mỹ cỡ nào.
Người lính chiến Mỹ đang được đãi ngộ cao nhứt trong lịch sử Mỹ.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.