Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Những Giây Phút Cuối Của Một Cuộc Đời

19/11/200400:00:00(Xem: 5082)
Tôi tới tòa sọan Hoa Thịnh Đốn Việt Báo ở Lorton khỏang 10 giờ sáng thứ năm tuần rồi. Đây là ngày tôi giúp anh Tuyên đem bản thảo tờ báo xuống nhà in Apeec. Trời mưa tầm tã, anh Tuyên đùa bảo tôi "Trời mưa đi phát báo. Trời mưa đi in báo".
Hai anh em ôm theo một lô đồ đã in xong để giao cho thân chủ và ghé một đôi chỗ để nhận bản mẫu quảng cáo của thân chủ quen. Khoảng hơn 1 giờ trưa, sau khi giao bản thảo báo cho nhà in Apeec xong, chúng tôi trực chỉ phi trường. Đây cũng là một công việc thường xuyên, hàng tuần chúng tôi tới US Cargo, Reagan Airport để lãnh bốn thùng báo VietTide từ California gửi qua nhờ phát hành. Tôi còn nhớ có lần hỏi anh Tuyên rằng phát hành VietTide có lợi gì chăng, anh Tuyên cười bảo "Anh em làm báo nghèo chết đi, phải nương nhau, giúp nhau mà sống, lợi lộc khỉ gì. Mỗi kỳ trả tiền cước phí cả hơn trăm đô la, lỗ thấy mẹ chứ lợi lộc gì".
Trời vẫn mưa dữ dội. Khi vừa ở cửa nhà in Apeec ra, anh Tuyên đã than với tôi "Sao tôi mệt quá". Và anh húng hắng ho.
Tôi cũng thấy mệt và nghĩ vì thời tiết thay đổi nên bảo:
- Vậy là anh với tôi giống nhau rồi. Sao tôi cũng mệt dữ, chắc tại mưa gió.
Trên đường đến phi trường, anh tâm sự:
- Đỡ quá anh Thanh, tôi lo cho má tôi xong rồi. Cái đầu gối đã mổ xong êm. Thiệt tình tôi là đứa phá phách làm má tôi buồn. Bây giờ nghĩ lại mới thấy thương bả, cố báo hiếu được chút nào hay chút ấy. Bữa nay tôi vui quá. Đứa con gái tôi đã được vào bán kết học sinh xuất sắc toàn quốc. Tờ USA Today có đăng tên nó. Thiệt mừng. Nó muốn học John Hopkin, tôi tiền đâu mà lo được. Nhưng giờ thì đỡ rồi vì thế nào nó cũng được học bổng học sinh xuất sắc.
Tôi biết cháu Giang Nam học giỏi, được tuyển vào Thomas Jefferson và mới đây anh Tuyên có cho tôi coi tờ USA Today có đăng lời chúc mừng 40 học sinh xuất sắc toàn quốc trong đó có tên cháu.

Trời vẫn mưa tầm tã và khi dừng trước cửa văn phòng US Cargo, anh Tuyên húng hắng ho. Tôi bảo:
- Thôi, anh ngồi đó nghỉ. Tôi vô lãnh báo cho.
Tôi trả tiền cước phí - tôi nhớ đâu cỡ hơn 130 Mỹ kim - và khênh bốn thùng báo ra chất lên xe.
Khi vừa leo lên xe thì bỗng anh Tuyên giơ tay trái lên ôm đầu la:
- Anh Thanh ôi, tôi nhức đầu quá!
Đúng lúc đó, cell phone của anh reng. Anh cầm lên vừa toan trả lời thì đánh rơi phone xuống sàn xe. Tôi bảo:
- Để tôi xuống kính cho dễ thở.
Vừa nói tôi vừa quay sang thì thấy anh nghẹo đầu qua nghẹo đầu lại và sau đó bất động.
Hoảng quá, tôi làm vài cử động hô hấp theo Thái Cực Đạo nhưng anh vẫn bất động. Quýnh quáng, tôi gọi chị Tuyên:
- Chị Tuyên ơi, anh Tuyên bất tỉnh rồi, chỉ thở khò khò.
Tôi áp ống nghe cho chị Tuyên nghe và sau đó chị Tuyên giục:
- Gọi ngay ambulance. Gọi cấp cứu.
Tôi tông cửa ra trong cơn mưa chạy xuống, vừa chạy vừa la "Help, help" Cả văn phòng US Cargo đổ xô ra và họ gọi 911 ngay lập tức.
Tôi nghĩ là chưa đầy hai phút sau xe cứu thương đã tới - có lẽ là nhờ ở ngay phi trường lúc nào cũng có xe ứng trực.
Toán cấp cứu nhảy ra, tôi thấy một người đeo ống nghe của bác sĩ. Ông ta dựng anh Tuyên lúc đó vẫn bất động và vỗ vỗ vào lưng. Tôi thấy anh Tuyên không mở mắt được và bên khóe miệng máu ứa ra. Rất nhanh, họ chuyển anh sang xe cứu thương. Tôi quýnh quáng quay số chị Tuyên và để chị nói chuyện thẳng với toán cấp cứu. Tôi chỉ nghe loáng thoáng "High pressure" và "George Washington"

Trên đây là lời thuật lại của ông Vương Đình Thanh, người đã có mặt bên Giang Hữu Tuyên vào những phút cuối.
Giang Hữu Tuyên được chở vào bệnh viện George Washington và mê man vì mạch máu não bị vỡ khiến máu trào ra làm tê liệt tế bào não.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.