Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Dân Hà Nội Biểu Tình; Cựu Lính Hạ Nhục Lê Đức Anh

15/11/200400:00:00(Xem: 5101)
HANOI -- Tờ báo điện của Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam số tháng 11 vừa gửi ra hải ngoại, lần này chứa đựng nhiều nội dung đặc biệt.
Một cuộc biểu tình đã xảy ra ở huyện Thanh Trì, Hà Nội, và đã bị công an đàn áp, giải tán.
Đặc biệt, báo này có bài viết ký tên Cựu Chiến Binh của thời Võ đại tướng đã ghi về buổi lễ 59 năm ngày thành lập bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam, trong hội trường với nhiều cựu chiến binh phẫn nộ đã công khai hạ nhục Lê Đức Anh và đàn em. Báo điện này mở đầu như sau.
Điện Thư - Số 30
Tháng 11 năm 2004
Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ xin trân trọng kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện Tử, Cơ Quan Ngôn Luận và Độc Giả trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện và bài vở liên quan đến tình hình dân chủ Việt Nam. Như đã minh định qua bản thông cáo và thư ngỏ của Câu Lạc Bộ Dân Chủ trước đây, sự đàn áp thô bạo của cơ chế độc tài sẽ không làm chùn bước và bịt miệng được các tiếng nói tranh đấu dũng cảm cho nền dân chủ Việt Nam. Mọi liên lạc xin gửi về : caulacbodanchuvietnam@yahoo.com
Tin Ghi Nhận:
• Hàng chục người dân làng Yên Xá, xã Tân Triều, Huyện Thanh Trì, Hà Nội đã thực hiện cuộc biểu tình ngồi trên đoạn đường từ Thị xã Hà Đông đi Văn Điển, khoảng 10km giao thông đã bị tắc nghẽn trong nhiều giờ. Cuộc biểu tình bắt đầu từ khoảng 3 giờ chiều ngày 1/10/2004 đến 10 giờ đêm, cùng ngày. Đã có cuộc ẩu đả giữa công an huyện Thanh Trì và những người biểu tình. Cuộc biểu tình chỉ kết thúc khi lực lượng 113 của Bộ công an về giải tán. Hầu hết những người biểu tình đã bị đẩy lên xe ô tô chở đi.
Một cụ bà tham gia biểu tình cho biết Công an đánh chúng tôi, trước khi chúng tôi được tha về, họ bắt chúng tôi phải ký nhận là chúng tôi không bị đánh.
Được biết, vụ biểu tình này là hoàn toàn tự phát,và có nguyên nhân từ việc quy hoạch đất đai của chính quyền. Xin nhắc lại rằng, trước đó khoảng một tháng, gần 300 người dân làng Nguyễn (Thái Bình) cũng đã kéo về trụ sở huyện Đông Hưng để phản ứng về sự nhũng nhiễu của chính quyền địa phương.
*
Ghi nhận, trong bài viết về cựu bộ độ hạ nhục Lê Đức Anh, tác giả cũng giữ một thủ tục cũ là phải có một vài câu khen ngợi ông Hồ Chí Minh, nhưng câu chuyện cho thấy sự rạn nứt hết mong hàn gắn trong nội bộ đảng CSVN và các cuộc tranh giành quyền lực gay gắt sau hậu trường. Nguyên văn bài này như sau.
Tiếng sấm rền vang bên hồ Trúc Bạch
Trời Hà Nội đã sang tiết mùa thu gần một tháng rồi mà vẫn còn rầm rì tiếng sấm- Đó là tiếng sấm "nổ", báo hiệu một mùa bội thu. Sáng chủ nhật ngày 05/9/2004 (21/7 năm Giáp Thân) ấy, bầu trời Hà Nội trong xanh, nhưng ở số 1 phố Trấn Vũ bên góc hồ Trúc Bạch lại bỗng vang lên tiếng "sấm tay" rầm rầm từng đợt, từng đợt... Đó là niềm reo vui của các tướng lĩnh, các sĩ quan, các cựu chiến binh dự lễ kỉ niệm 59 năm ngày thành lập bộ Tổng tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam. Những ai qua đấy lúc đó cũng đều ngỡ ngàng và đứng lại lắng nghe. Đây là sử kiện đáng ghi vào sử sách của người dân Hà Nội khi cả nước đang hướng tới kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng Thủ đô.
Hội trường đông nghịt, ghế không còn chỗ trống, nhiều người phải đứng. Tôi nhìn thấy bốn chiến hữu thân thiết, vội bước đến bắt tay và ôm nhau mừng rỡ. Đó là đại tá Hùng Cường (Cường sứt), người đã tố cáo 5 uỷ viên Bộ chính trị phái cực đoan là tay chân của Lê Đức Anh; đó là đại tá Như Thiết - nguyên Cục phó Cục tác chiến, người đã kiến nghị với Đảng và Nhà nước yêu cầu mở ngay Toà án đại hình, bắt những tên phản động Lê Đức Anh, Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh... phải đứng trước vành móng ngựa để xét xử về tội phản quốc, phá hoại Đảng, phá hoại đất nước trước khi mở đại hội Đảng X; Đó là tác giả bài viết "Vương triều Vũ Chính" và tác giả bài viết "Lê Đa là ai"" nổi tiếng.
8 giờ 30, Lê Đức Anh mặc quân phục đại lễ đeo quân hàm đại tướng với nhiều huân chương lấp lánh trên ngực lò dò bước vào. Mọi người đều nhìn thấy nhưng đã lờ đi và ngồi thản nhiên nói chuyện vui với nhau. Rồi Lê Đức Anh tự tìm chỗ và ngồi im lìm như một xác chết chờ cho thời gian trôi đi mà không có ai đến bắt tay, hỏi chuyện. Tôi cảm thấy lúc này Lê Đức Anh bị cô lập hơn bao giờ hết!
Đúng 9 giờ, Ban tổ chức nhận được tin: "Anh Văn mệt, chưa chắc đã đến dự" (!"). Thế là lễ kỉ niệm bắt đầu. Mọi người đều cảm thấy buồn vì vắng người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, do đó chương trình của ban tổ chức thay đổi như sau:
- Đầu tiên là đồng chí Tổng Tham mưu trưởng, Thượng tướng Phùng Quang Thanh lên phát biểu - Ông nói rất ngắn, nội dung không có gì đặc biệt nên tiếng vỗ tay không được hào hứng.
- Tiếp đến là đồng chí Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, đại tướng Phạm Văn Trà lên phát biểu. Ông nói dài hơn một chút, nhưng nội dung cũng không có gì đặc biệt, nên tiếng vỗ tay cũng không được sôi nổi.
- Khi ông Phạm Văn Trà phát biểu gần hết, Lê Đức Anh nhấp nhỏm muốn đứng dậy, tay móc túi áo lấy ra mấy trang giấy. Và khi ông Phạm Văn Trà vừa dứt lời, thì Lê Đức Anh vội đứng dậy và vỗ tay trước tiên, khấp khởi chờ đợi ban tổ chức giới thiệu đến lượt lên chiễm lĩnh diễn đàn. Tiếng vỗ tay vừa dứt, cũng là lúc ông Phạm Văn Trà từ bục bước xuống bậc đầu tiên, thì bỗng cả hội trường rào rào đứng dậy, tất cả quay hướng ra cửa và vỗ tay rầm rầm như sấm và giông tố làm hội trường như vỡ tung ra, mặt nước hồ Trúc Bạch như nổi sóng. Vâng! Đại tướng Võ Nguyên Giáp bất ngờ xuất hiện trước cửa! Thượng tướng Phùng Quang Thanh vội lao ra đón đại tướng Võ Nguyên Giáp vào, trong tiếng vỗ tay từng đợt, từng đợt không ngớt. Không khí hội trường sôi động hẳn lên. Anh Văn giơ hai tay lên vẫy, cười đôn hậu, trìu mến nhìn mọi người và ra hiệu cho mọi người ngừng vỗ tay và ngồi xuống, nhưng không ai chịu chấp hành "lệnh" của vị Tổng tư lệnh năm xưa, kể cả Lê Đức Anh cứ đứng ngây ra sững sờ! (Những năm trước Lê Đức Anh không đứng lên như vậy) Anh Văn phải ra hiệu đến lần thứ ba thì "mệnh lệnh" mới có hiệu lực! Tôi và nhiều người đã ứa nước mắt trong tiếng cười vui sướng.

Thượng tướng Phùng Quang Thanh bước lên bục, giọng vang hội trường: "Kính mời Anh Văn lên nói chuyện!"
Thế là cả hội trường lại đứng lên vỗ tay rầm rầm như sấm và giông tố trong suốt thời gian Thượng tướng Phùng Quang Thanh tháp tùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp bước lên bục. Cũng trong thời gian ấy, một chuyện bất ngờ ngoài dự kiến xảy ra: Lê Đức Anh lặng lẽ, lủi thủi bước ra khỏi hội trường chẳng nói chẳng rằng và cũng chẳng có ai tiễn biệt! Mọi người xì xào, ném theo ánh mắt khinh bỉ và căm giận! Tôi nghe rõ tiếng ai nói: "Đồ vô văn hoá ! Đã như thế còn vác mặt đến đây làm gì""
Rồi không gian lặng đi như thể mọi người đều nín thở chờ lệnh nổ súng. Xốn xang và hồi hộp ! Mọi con mắt đều hướng lên Anh Văn - vị Đại tướng Tổng tư lệnh, người anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam. Anh Văn sẽ nói những gì" Mà sao Anh Văn không cầm giấy" Phong thái Anh Văn vẫn đĩnh đạc, giọng nói của Anh Văn vẫn ôn tồn như bản chất vốn có mà chúng ta đều biết. (Xin tóm tắt ý chính) : Sau những lời mở đầu, Anh Văn hỏi : "Đồng chí nào trước đây là lãnh đạo của Cục tác chiến"" có 2 vị tướng đứng dậy. Anh Văn hỏi tiếp : "Đồng chí nào trước đây là lãnh đạo của Cục quân báo"" chẳng có ai đứng dậy. Mọi người xì xào : "Không mời Vũ Chính à" Mời làm gì cái thằng phản động ấy! Nếu có mời nó cũng không đến, vì nó sợ và nó cho rằng nó không phải là người của Bộ tổng tham mưu; hay là Vũ Chính chạy trốn rồi"..." (Sự thật Ban tổ chức không mời Vũ Chính). Anh Văn tiếp : "Như hồi tôi lãnh đạo trong Bộ tổng tham mưu gồm có Cục Tác chiến gọi là cục 1, Cục Quân báo gọi là cục 2, Cục Quân lực gọi là cục 3 v.v... có như thế đồng chí Tổng tham mưu trưởng mới nắm được toàn bộ tình hình để giúp Bộ trường Quốc phòng chỉ huy, lãnh đạo. Nhưng bây giờ, Tổng cục 2 không nằm trong Bộ tổng tham mưu nên Tổng tham mưu trưởng không nắm được tình hình địch, vì thế không có kế hoạch tác chiến đúng đắn và chính xác. Việc Lý Tống lái máy bay vào rải truyền đơn ở Thành phố Hồ Chí Minh, cũng như các vụ bạo loạn ở Tây Nguyên quân đội không biết việc xảy ra nên không có kế hoạch đối phó, do đó bị bất ngờ. Đó là hệ quả của việc Tổng cục 2 nằm ngoài Bộ tổng tham mưu. Dứt khoát rồi đây chức năng và nhiệm vụ của Tổng cục 2 phải như chức năng và nhiệm vụ của Cục Quân báo trước đây và nằm trong Bộ tổng tham mưu dưới sự chỉ huy trực tiếp của đồng chí Tổng tham mưu trưởng ..." Cả hội trường đã vỗ tay hoan hô vang dậy. Đại tướng Võ Nguyên Giáp nói ngắn gọn vậy thôi, nhưng rất súc tích. Đại tướng Võ Nguyên Giáp không hề nhắc tới "Vụ án chính trị siêu nghiêm trọng". Mọi người đều hiểu tấm lòng đồng chí Võ đại tướng và thầm hứa luôn luôn xứng đáng là người lính trung thành của người anh cả Quân đội nhân dân Việt Nam và sẵn sàng chiến đấu vì đồng chí Võ đại tướng.
Trong bữa cơm thân mật, tiếng cười nói sao mà vui thế. Mọi người bàn tán công khai về hai bức thư của Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, cho rằng Trung Ương và Bộ chính trị phải giải quyết dứt điểm thì uy tín của Đảng mới nâng lên được. Ai cũng muốn đến chúc Anh Văn mạnh khoẻ để tiếp tục cuộc đấu tranh bảo vệ sự trong sáng của Đảng mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã dạy : "Một Đảng mà bao che khuyết điểm thì cái Đảng đó sẽ hỏng "" Tư tưởng Hồ Chí Minh là như thế.
Ngày nay các vị lãnh đạo Đảng thường hay nói đến tư tưởng Hồ Chí Minh, nhưng tại sao các vị lại bao che, không giám giải quyết dứt điểm "Vụ án chính trị siêu nghiêm trọng" " Các vị lãnh đạo Đảng suy nghĩ gì về sự kiện này " Hay là chỉ nghĩ đến xôi thịt thôi "
Sau này qua tìm hiểu mới rõ một số chuyện :
Hằng năm Bộ Quốc phòng đều tổ chức kỷ niệm ngày Bác Hồ giao cho Đại tướng Võ Nguyên Giáp thành lập Bộ tổng tham mưu . Năm nào Anh Văn cũng đến dự và có mặt cả Lê Đức Anh nữa. Trong những buổi lễ kỉ niệm ấy, Anh Văn bao giờ cũng mặc quân phục, còn Lê Đức Anh thì mặc complet không đeo huân chương. Năm ngoái thôi, ta còn thấy Lê Đức Anh vẫn ngồi cạnh Anh Văn và Anh Văn còn nói chuyện "vui vẻ" với Lê Đức Anh (Thật ra chỉ bằng mặt chứ không bằng lòng).
Lễ kỉ niệm năm nay, Lê Đức Anh thường xuyên cho người dò la và hỏi xem Anh Văn có đến dự không, thì đều được trả lời : "Anh Văn mệt, chưa chắc đã đến dự" (!"). Ngay buổi sáng hôm 05/9/2004 còn có nhiều cú điện thoại gọi đến hỏi thăm tình hình Anh Văn và đều được trả lời như thế. Lê Đức Anh đinh ninh, lòng bảo dạ và mừng thầm : "Buổi kỉ niệm này sẽ là của ta", nên Thái thượng hoàng mới đóng bộ quân phục đại lễ vào và đeo nhiều huân chương như thế, có cả huân chương trong trânh đánh làm Lê Đức Anh bị chột một mắt (thực ra Lê Đức Anh bị chột mắt là do bị bệnh đậu mùa) để huênh hoang với thiên hạ. Không biết nội dung bài viết sẵn mà Lê Đức Anh móc từ trong túi ra ấy nói những gì " Nhưng chắc chắn là bài phản kích lại bức thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngày 03/01/2004 và bức thư của thượng tướng Nguyễn Nam Khánh, cũng như dư luận xã hội trong và ngoài nước đang kết tội Lê Đức Anh, Vũ Chính, Nguyễn Chí Vịnh ... là những tên phản động, phá hoại Đảng, phá hoại đất nước. Những sự việc xảy ra quá bất ngờ đối với "Thày Sú chột".
Các tướng lĩnh và anh em Cựu chiến binh rất khâm phục về tài thao lược của vị Tổng tư lệnh và cho rằng Lê Đức Anh đã đại bại, bị hạ "nốc ao" trong trận phục kích này. Thực ra mấy hôm ấy Đại tướng Võ Nguyên Giáp có mệt thật, nhưng vì nhớ anh em quá nên Anh Văn đã cố gắng đến dự để gặp gỡ và động viên các chiến sĩ đã một thời cùng Võ đại tướng xông pha trong lửa đạn để có được ngày hôm nay.
Đau như hoạn, Lê Đức Anh về nổi khùng và mắng Nguyễn Chí Vịnh : "Đồ ăn hại !" Con mắt còn lại của Lê Đức Anh đỏ ngầu như lửa, con mắt chột tràn ra một bãi nhầy nhầy !
Chuyện còn dài và còn nhiều chuyện hấp dẫn sẽ xảy ra từ nay cho đến trước và sau Đại hội Đảng X. Xin mời các bạn chú ý theo dõi.
CCB của thời Võ đại tướng

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.