Hôm nay,  

Người Việt Trên Đất Úc: Một Lần Là Mãi Mãi

08/11/200400:00:00(Xem: 6338)
Lời Ngỏ (của tác giả): Có lẽ đối với nền văn hóa Á Đông, đặc biệt là người Việt Nam, khó mà chấp nhận được chuyện đồng tính luyến ái mặc dù chuyện ấy đối với các quốc gia Tây phương là "chuyện hằng ngày". Tôi thật sự cũng rất là ngại khi tham gia cuộc thi với bài viết về đề tài này, nhưng tôi thiết nghĩ tại sao mình không thể khi mà đề tài nằm trong sự cho phép. Và qua bài viết này tôi cũng muốn nói rằng, đồng tính luyến ái cũng chỉ đơn thuần là căn bệnh về tâm lý (tôi không bênh vực cho họ) nhưng xin mọi người hãy đối xử với họ như một người bình thường.

* * *

Tôi định sẽ không viết về anh, cũng sẽ cố để không nhắc lại bất cứ chuyện gì giữa tôi và anh, nhưng rồi những kỷ niệm lại kéo nhau về khi lòng tôi bất chợt nghĩ đến anh- người duy nhất đối với tôi là một người bạn thân đúng nghĩa cho đến thời điểm này trong cuộc đời. Tôi biết rằng giờ có nghĩ lại cũng chẳng thay đổi được kết quả, mọi sự cũng đã qua đi nhưng không hiểu tại sao tự trong sâu thẳm của đáy lòng tôi, anh vẫn ẩn hiện như đang chờ đợi, chỉ cần tôi chợt nhớ đến thì lập tức anh hiện ra.
Khi còn ở Việt Nam, tôi luôn là "cây đinh" của nhóm trong mọi hoạt động. Có người đã nói rằng: "đi chơi mà không có Vũ là mất đi nửa niềm vui". Có lẽ trong nhóm tôi luôn là người tạo ra niềm vui cho người khác lại có biệt tài giảng hòa nên bạn bè rất thương mến. Thế nhưng tôi hoàn toàn hụt hẫng khi đặt chân đến Úc, không phải bởi cái vẻ hào nhoáng của nó, mà bởi tại đây tôi không tìm ra được bất kỳ một người nào để làm bạn, chữ "bạn" theo đúng nghĩa của nó. Đó có lẽ là khoảng thời gian tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi. Tôi cứ lang thang trong những giờ chơi ở trường, lại thui thủi ở nhà vào những ngày cuối tuần.
Tôi có cảm giác một người nào đó đang sống trong tôi chứ không phải là tôi nữa. Những người xung quanh thì châm chọc rằng: "Muốn thấy nó cười còn khó hơn lên trời", còn những người thông cảm hơn thì: "Chắc nó còn nhớ nhà đó mà". Mọi sự đối với tôi cứ như là một cái gì đó mà tôi phải sống, phải tồn tại mặc dù tôi hoàn toàn không thích và cũng không muốn như vậy.
Nhưng nếu như không có sự xuất hiện của anh trong cái buổi chiều ấy thì có lẽ tôi vẫn còn đang tiếp tục sống trong cái "vỏ ốc cô đơn" của mình, và cũng có lẽ bài viết này cũng không ra đời.
Anh sang Úc đã hơn 10 năm và đang sống ở một nơi cũng không cách xa nhà tôi lắm. Thật ra, khoảng 5, 6 tháng trước đó tôi đã từng gặp anh trong những lần đi nhóm ở nhà thờ nhưng không hiểu sao tôi chẳng mảy may để ý, mãi cho đến lần đó. Hôm ấy trời vào chiều thu không khí thật dễ chịu, sau khi ở nhà thờ ra tôi cùng mẹ đi shop và gặp anh cũng đang cùng mẹ anh đi shop. Chẳng hiểu sao lần đó tôi lại nhoẻn miệng cười và gật đầu chào anh, anh cũng chào tôi lại.
Giờ đây nhiều lúc tôi chợt nghĩ lại, nếu như lúc đó anh không chào lại mà cứ làm mặt lạnh thì chắc là tôi "quê" chết được, nhưng rất may anh đã không làm như vậy. Thú thật lúc đó tôi vẫn chưa biết tên anh là gì nên chỉ gọi bằng "anh" vậy thôi.
Sau cái lần đó chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn và khi trở về nhà tôi lại thấy có một cảm giác thật kỳ lạ, dường như tôi mong được gặp anh. Tôi tự lừa dối mình chắc có lẽ đã lâu mình không tìm được người để tâm sự nên bây giờ vì mừng quá mà nghĩ ngợi vớ vẩn chăng. Nhưng sự thực không phải là như vậy. Sau khi quen với anh, anh có dẫn tôi đi chơi khắp nơi, mỗi khi đi chơi với những người bạn thân, anh cũng dẫn tôi theo, không biết để làm gì (chắc là để giới thiệu). Tôi được quen với rất nhiều người và họ đều rất tốt nhưng tối về nhà, người mà tôi nghĩ tới vẫn chỉ là anh.
Tôi bắt đầu nói cười nhiều hơn trước, tôi mạnh dạn cởi mở nói chuyện với anh và tất cả những người chung quanh. Mẹ cũng rất vui vì thấy tôi đã vui vẻ trở lại nên rất là yêu mến anh. Tôi còn nhớ có những buổi chiều chúng tôi cùng hẹn với một vài ngưòi bạn nữa để đi đá banh, nhưng dường như ý trời đã xếp đặt, tất cả những lần hẹn đó những người bạn đều không đến. Thế là tôi và anh cùng ngồi để nói đủ thứ chuyện trên trời dưới đất. Anh tâm sự với tôi những ước mơ thuở nhỏ của anh, khoảng thời gian anh ở trại tị nạn gian nan cực khổ vô cùng, và tôi cũng kể về đất nước Việt Nam cho anh nghe. Lại có những buổi tối mùa hè nóng bức, anh đến chở tôi ra dạo hồ rồi ngồi nói chuyện đến tối. Ngày tháng cứ dần trôi để bồi đắp cho tình bạn chúng tôi thêm nhiều hương sắc. Và tôi ngày càng cảm nhận được rằng anh là một con ngưòi thật tốt, biết hy sinh cho người khác và sẵn sàng nhận thiệt thòi về mình chỉ cần người khác được vui. Cũng bởi chính tính cách quá tốt của anh đã làm cho tôi "vấp ngã".
Tôi biết mình đã "sa ngã" khi lần đầu tiên nghe bạn bè anh hỏi anh về người bạn gái cách đây đã 5 năm. Tôi không biết tại sao lúc đó tôi cảm thấy có cái gì đó bực bội trong lòng, tối về tôi tự hỏi mình "chẳng lẽ tôi là gay"" Tôi tự hỏi và cũng tự dối lòng "chắc là không phải đâu, chỉ là cảm xúc nhất thời thôi".


Nhưng cũng như cây kim trong bọc rồi cũng có ngày lòi ra. Tình cảm của tôi đối với anh ngày càng mạnh mẽ, còn hơn cả những gì tôi nghĩ. Còn anh thì vô tư quá bởi trong mắt anh, tôi chỉ là một đứa em trai không hơn không kém. Tôi cố gắng tạo mọi cơ hội để tôi và anh được gặp mặt, mặc dù mỗi tuần chúng tôi đều được gặp vào ngày chủ nhật ở nhà thờ nhưng tôi cảm thấy như thế là không đủ. Hôm nào anh hẹn đến nhà chơi là cả hôm đó tôi cứ thấp thỏm trông anh tới và để rồi vui mừng khi xe anh dừng trước cửa.
Tôi nhận thấy và hiểu rõ rằng anh là "một người đàn ông thực sự" nên không thể nào có chuyện anh với tôi". Nhưng không hiểu sao tôi vẫn hy vọng, dù biết là không thành nhưng vẫn hy vọng, hy vọng trong vô vọng.
Tôi cố gắng để quên anh để mình không phải đau khổ nữa, và cũng để tránh việc một ngày nào đó anh sẽ biết rõ sự thật. Nhưng sự đời thường trớ trêu, càng muốn quên thì lòng càng thấy nhớ. Tôi đã tránh mặt anh nhưng rồi vẫn phải gặp mặt anh và tôi lại tiếp tục trong một cuộc tình vô vọng. Hàng loạt chuyện buồn xảy ra với tôi và trong những lần đó, anh là người duy nhất tôi tìm đến để tâm sự và để ngã đầu vào vai anh khóc nức nở như một đứa con gái. Còn anh không phản đối những việc làm đó nhưng tôi có thể cảm nhận được sự ngại ngùng trên nét mặt của anh.
Anh biết tôi có một căn bệnh nan y và cũng chỉ còn sống được vài năm nữa nhưng mỗi khi tôi buồn thì anh lại nói: "Vui cũng phải sống mà buồn cũng phải sống, chỉ còn vài năm nữa sao Vũ không cố gắng sống cho thật vui vẻ". Người anh của tôi là như vậy đấy, hiền hòa, nhẫn nhục và nín chịu mọi thiệt thòi. Và tôi biết rằng tôi đã yêu anh, không phải yêu bằng tình yêu đơn thuần của một đứa em đối với một người anh, mà vượt cao hơn như thế. Tôi sợ xã hội chê khinh, tôi sợ người thân sẽ xa lánh nhưng hơn hết, tôi sợ anh sẽ biết được và sẽ lìa bỏ tôi. Chính vì không muốn như vậy mà đến giờ tôi vẫn giữ nó trong yên lặng.
Một đứa bạn thân của tôi ở Việt Nam biết được đã khuyên tôi nên nói thẳng với anh rồi tới đâu thì tới, đằng nào thì cũng chẳng còn bao lâu nữa. Nhưng ai có ở trong hoàn cảnh của tôi mới thấy rằng việc đó không hề đơn giản và hơn hết là tôi không muốn mất anh. Có nhiều đêm tôi trằn trọc suy nghĩ: "Nói để trong lòng được giải tỏa nhưng sẽ mất anh mãi mãi hay là cứ nín lặng trong khổ đau"" Và rồi tôi đã chấp nhận chịu khổ đau để hình bóng anh luôn vĩnh cửu. Mặc dù rất là quý anh, và đặc biệt khoảng thời gian gần đây khoảng cách giữa tôi và anh đã "gần đến không thể gần hơn được nữa giữa hai người cùng giới". Mỗi lần đến nhà tôi chơi, anh không như trước, chỉ ngồi ở phòng khách nói chuyện, mà anh vào phòng tôi nếu như tôi đang ở trong phòng. Có đôi khi tôi đang nằm trên giường thì anh đến rồi nằm gối đầu lên người tôi và nói chuyện. Những lúc như vậy tôi lại âm thầm hy vọng, nhưng chưa bao giờ tôi nghĩ đến những thứ tình cảm xác thịt bởi tôi muốn hình ảnh anh trong tôi mãi mãi thánh sạch và thuần khiết. Anh tồn tại trong tôi như một thiên thần, chính vì vậy tôi không muốn hình ảnh anh mất đi trong tôi.
Hiện nay tôi vẫn gặp anh 2, 3 lần một tuần và thỉnh thoảng anh vẫn đến nhà tôi chơi (tôi giờ đã dọn ra ngoài ở riêng). Nhưng liệu điều này sẽ tồn tại được bao lâu nữa khi mà tôi chỉ còn vài năm trên cõi đời này và năm sau tôi cũng đi đến một nơi khác để học tập.
Nhiều khi tôi thấy đau nhói trong lòng khi nghĩ đến một ngày nào đó anh kết hôn với ai đó, tôi không dám nghĩ tới lúc đó tôi sẽ ra sao. Anh đẹp trai, hiền lành lại là một kỹ sư, một tương lai tươi sáng trước mắt. Rồi sẽ có lắm cô gái muốn được làm vợ anh và rồi anh sẽ có một gia đình để chăm sóc. Bây giờ anh đã chẳng thuộc về tôi và sau này cũng vậy. Tôi dặn lòng là hãy cố quên anh đi nhưng làm sao có thể quên khi hình bóng anh đã "đầy" trong lòng. Tôi tự dối mình bằng cách tìm cho mình một người bạn gái nhưng cũng chẳng có kết quả và phải chia tay chỉ sau một thời gian ngắn. Đơn giản là tôi thấy không có niềm vui như khi ở bên cạnh anh.
Tôi sẽ ra đi sớm hơn kế hoạch đã định, để hy vọng sẽ quên được anh. Biết rằng một ngày nào đó khi anh biết được sự thật về tôi, anh sẽ rất là thất vọng nhưng biết làm sao bây giờ hở anh. Quả thật, tình yêu có sức mạnh kỳ lạ, nó có thể đem hai người đến với nhau và xóa mờ đi sự khác biệt giữa họ. Tôi không hối tiếc vì đã yêu anh, chỉ hối tiếc tại sao tôi không thể yêu anh sớm hơn và có thể ở bên anh mãi mãi.
Một lần là mãi mãi! Phải, chỉ một lần thôi, lần đầu cũng như là lần cuối. Chúc anh vui vẻ bên người vợ sắp cưới và có một gia đình thật hạnh phúc với vợ đẹp con ngoan. Nếu anh vô tình đọc được bài viết này, xin anh cứ im lặng đừng hỏi em bất cứ điều gì vì em tin rằng anh đã hiểu tất cả. Và một lúc nào đó anh chợt nghĩ đến em thì xin anh hãy tin là em vẫn khỏe, và xin anh cứ coi em là đứa em trai của anh ngày nào, dù lòng em vô cùng chua xót.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.