Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Một Nền Văn Hoá Mỹ Bị Bỏ Quên

20/10/200400:00:00(Xem: 4739)
Gần đây trong vùng Little Saigon và trên các trang nhà của nhiều tổ chức đấu tranh trên xa lộ Internet đang nổi lên một phong trào vận động xin chữ ký yều cầu Đại diện Thương Mại Mỹ, Đại sứ Robert B. Zoellick, phải thương lượng sửa lại điều khoản C1 và H của Hiệp Ưóc Thương Mại Song Phương ( gọi tắt Thương Ước ) giữa Washington- Hà nội. Đó là điều khoản tạo ra giao lưu văn hoá một chiều, Hà nội--Washington, mà ngưòi Mỹ gốc Việt là nạn nhân bị tước đoạt quyền phổ biến tư tưởng ở VN, trong khi CS Hà nội được tự do du nhập văn hoá phẩm mọi loại vào Mỹ, quê hương thứ hai của ngườøi Việt thế hệ thứ nhứt và nước nhà của người Mỹ gốc Việt thế hệ thứ hai sanh tại Mỹ.. Một bất công đã tạo nhiều cuộc phản đối biểu tình mạnh từ khi có Thương Ước giữa Washington --Hà nội đến giờ.

Phong trào nổi lên hợp thời cớ và thuận nhơn hoà. Thương Ước theo qui định sau 3 năm thực hiện sẽ duyệt lại vào tháng 11năm 2004 này. Nếu không có ai đạt vấn đề, khiếu nại, đương nhiên sẽ được gia hạn 3 năm nữa, đến tháng 12 năm 2007. Lòng dân Mỹ rất hợp với đòi hỏi xét lại Thương Ước... Dân Mỹ nuôi và bán cá đã đấu tranh kiên quyết và thắng CS Hà nội trong vụ kiện cá ba sa, CS làm ăn không tiêu chuẩn kinh tế thị trường đem cá ba sa qua Mỹ bán phá giá thị trường Mỹ, bị phạt đánh thuế lên gần 70%. Dân Mỹ nuôi, lưới và bán tôm đang đấu tranh kiên quyết sắp thắng CS Hà nội đã làm ăn cũng không theo tiêu chuẩn kinh tế thị trường đem tôm qua bán phá giá thị trường Mỹ. Dân Mỹ làm dệt may Mỹ bị CS Hà nội cướp miếng bánh mì vì CS Hà nội trả công rẻ mạt cho công nhân VN nên giá thành hàng dệt may của CS thấp đem qua Mỹ bán phá giá thị trường; chánh quyền Mỹ đã cắt giảm hạn ngạch nhập của CS Hà nội. Quan trọng nhứt, CS Hà nội đang làm màu, o bế Mỹ để được Mỹ ủng hộ vào Tổ chức Mậu dịch quốc tế. Đây là cơ hội bằng vàng để người Mỹ và người Mỹ gốc Việt đòi hỏi giao lưu văn hoá công bình, có qua có lại, mà chánh quyền Clinton đã vô tình hay cố ý bỏ quên nền văn hoá Mỹ gốc Việt và tước đoạt quyền phổ biến tư tưởng hiến định của công dân Mỹ gốc Việt.

Cuộc đấu tranh cũng hợp với truyền thống và sắc thái của quốc gia và xã hội Mỹ. Mỹ là nước của những người nhập cư. Xã hội Mỹ đa sắc tộc. Văn hoá Mỹ đa dạng. Không lý do gì, không ai có quyền bỏ quên, hy sinh một nền văn hoá đã là thành tố của văn hoá Mỹ một phần ba thế kỷ trở lại đây. Đó là nền văn hoá của người Mỹ gốc Việt.

Nền văn hoá Mỹ gốc Việt đó không bị xã hội, chánh quyền và nhân dân Mỹ bỏ quên trong nội địa Mỹ. Trái lại nó đưọc giúp đỡ phát triễn sum sê nhờ giống tốt ở nước nhà được vun trồng trên đất nước và bầu không khí tự do của xã hội đa nguyên, đa văn hoá Mỹ. Tuy nhiên con người Mỹ gốc Việt của nền văn hoá Mỹ gốc Việt ấy cũng như nền văn hoá Mỹ gốc Việt hoàn toàn bị chánh quyền của TT Clinton bỏ quên khi tái lập bang giao và giao thương với CS Hà nội

Công dân Mỹ gốc Việt hoàn toàn bị bỏ quên ở VN trong hiệp ước bang giao giữa Washington- Hà nội. Công dân Mỹ gốc Việt sanh ngoài hay trong nước Mỹ đều không được sự bão vệ của hiệp ước bang giao ấy, do chánh quyền Clinton ký với CS Hà nội. TT Clinton thả nổi một cách khó hiểu và không thể chấp nhận được quyền bảo vệ công dân Mỹ gốc Việt ở Việt Nam, điều mà hầu hết các hiệp ước bang giao của Mỹ với các nước khác đều có. Trái lại, CS Hà nội kiên quyết xem bất cứ người Việt sanh ở VN hay ở ngoại quốc dù đã nhập quốc tịch nước nào rồi đi nữa đều cũng còn là công dân của chế độ CS Hà nội, nếu chưa có giấy phép từ bỏ quốc tịch Chủ tịch Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.

Nến văn hoá Mỹ gốc Việt, quyền phổ biến tư tưởng của công dân Mỹ gốc Việt cũng hoàn toàn bị bỏ quên trong Hiệp Ước Thương Mại Song Phương đượïc hình thành và ký kết trong thời TT Clinton năùm chánh quyền. Điều khoản C1 và H của Hiệp ước này cho phép CS Hà nội độc quyền và tự do đưa văn hoá phẩm, sách, báo, tạp chí, phim ảnh, băng nhạc của CS Hà nội vào Mỹ, trong khi đó những sản phẩm tinh thần của người My,õ hiệp ước chấm chấm để đó, chờ ngày hai bên thương thảo lai cho nhập vào VN, mà không nói kỳ hạn rõ ràng. Thương Ước đó hết hạn vào giữa tháng 11 này, nếu không có khiếu nại sẽ tự động được gia hạn thêm 3 năm nữa, tức có giá trị đến tháng 12 nam 2007. Và những cái chấm đó thiệt hại cho công dân Mỹ nói chung và công dân Mỹ gốc Việt nói riêng sẽ dài dài hơn.
Vấn đề rõ như ban ngày là văn hoá phẩm của người Mỹ gốc Việt là thành tố của nền văn hoá Mỹ. Không một người Mỹ công chính nào có thể chấp nhận một giao lưu văn hoá một chiều Hà nội--Washington, mà bế toả chiều Washington-- Hà nội. Trừ ra chánh khách kỳ thị chủng tốc, chống Chiến tranh VN còn sót lại, không một chánh khách công chính nào không xem nền văn hoá của người Mỹ gốc Việt không phải là văn hoá Mỹ. Sáng tác, sáng tạo taị Mỹ, bởi công dân Mỹ. Lưư hành khắp nước Mỹ. Bán đóng thuế vào ngân sách quốc gia Mỹ. Lưu ký tại Quốc Hội Mỹ. Tiếng Việt tuy không phải là chuyển ngữ của công quyền Mỹ như tiếng Anh nhưng là ngôn ngữ đưọc chánh quyền thừa nhận như tiếng của những khối thiểu số như Hispanics, Đức, Pháp được cơ quan công quyền dùng, trường học dạy như sinh ngữ ở nới có nhiều người Việt sinh cư lập nghiệp.

Người Mỹ Gốc Phi Châu phải tranh đấu chống kỳ thị chủng tộc hàng thế kỷ mới không bị kỳ thị chủng tộc như ngày nay. Hiến Pháp, luật pháp phải tu chính sưa lại cho hợp với lẽ công bằng. Thì không lý do gì người Mỹ gốc Việt không tranh đấu để hủy bỏ những điều khoản vi hiến, bất công và kỳ thị, mà TT Clinton và chánh quyền của Oâng đã vô tình hay cố ý bỏ quên, tước đoạt quyền công dân và quyền phổ biến tư tưởng của công dân Mỹ gốc Việt. "Con có khóc mẹ mới cho bú"ù; tự do, dân chủ, không xin mà có -- đấu tranh mới được.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.