dù sao chỉ là chuyện chó má vớ vẩn

06/07/202418:01:00(Xem: 1728)
Bukowski
CHARLES BUKOWSKI 


chúng tôi cố giấu nó trong nhà để hàng xóm đừng thấy
thiệt là khó, nhiều khi cả hai đứa tôi phải ra khỏi nhà cùng lúc
rồi khi về thì thấy cứt đái tùm lum.
không được dạy cách vệ sinh
nhưng nó có đôi mắt xanh nhất trên đời
và nó ăn mọi thứ mà chúng tôi ăn
và ba đứa tôi thường xem ti vi với nhau.

một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất.
có vết máu dính trên cửa,
dấu máu chảy thành dòng.
tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn
rồi thấy nó trong bụi cây,
bị bằm nát.
một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác:
“tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”

tôi vào nhà xe lấy cái xẻng.
dặn mụ vợ, “đừng đi ra ngoài này nghen.”
rồi cầm cái xẻng trở lại vườn và bắt đầu đào.
tôi cảm thấy
nhiều gương mặt đang ngó mình sau những tấm mành.

chúng đã lấy lại cái xóm của chúng,
một khu xóm dễ thương yên tĩnh
với sân cỏ xanh mướt, hàng cọ,
những lối xe, trẻ con, thánh đường, siêu thị, vân vân…

tôi cắm cúi xắn xẻng vào lòng quả đất.

CHARLES BUKOWSKI
Bản dịch của Thận Nhiên từ nguyên tác “silly damned thing anyhow” trong The Pleasures of The Damned”

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?