âm vọng | sóng nước

06/07/202412:34:00(Xem: 518)
untitled-(1957)_Franz-Kline_(1910-1962)
Untitled (1957), Franz Kline (1910-1962)




âm vọng  

 

 

những thân ái một thời

giờ đây ly tán

thân thế mất biệt không vết tích

như thể tan vào hư không

 

hôm nay chạm mặt cái bóng vô cảm  ̶ ̶ ̶ 

ngẩn ngơ lang bạt trên cánh đồng cháy

không hề ngoái cổ khi nghe xướng tên

 

hỏi mi có nhớ mùi cỏ dại

héo úa vàng võ dưới nắng hạn chói chan

có nhớ những chiều nhìn mây trời vung vãi

nỗi buồn vô định vây phủ tháng ngày tới tuổi

tâm tư lấp lửng trôi nổi trong tách cà phê

 

mi bước qua những ngõ ngách xó xỉnh tối đen

đi tìm ánh trăng cuối đường

tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ

tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ

tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp

mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật

 

mi đã từng ngồi trên than hồng

nhấp nhổm ngó đàn muỗi đói

ham muốn chập chờn đánh lận

giả dụ mi chỉ là âm vọng là phản ảnh của hôm qua

giả dụ hôm nay mặt trời đi vắng

một ngày trôi qua không còn gì đáng nghĩ suy

 

trong lù mù của chốn mênh mang

trí tuệ cán dẹp như con khô mực

nằm ngồi hiến máu cho muỗi

mi vẫn không đắn đo sau nhiều lần dại dột

không một lời giải thích phân trần  ̶ ̶ ̶ 

có đáng?

đã đủ chưa?

 


sóng nước (redux)

 

 

lục bình nhún nhảy từng dề

theo sóng nước

về chậm trên tháng ngày choáng váng

 

người theo chợ nổi chợ trôi

cái răng  ̶ ̶ ̶  ôi cái răng

cắn bầm dập đôi môi

hôn vết thương bật máu

 

giọt ấm hồn nhiên chảy dài

lửng lơ trong chuyển động chậm

đượm sắc trên ngực áo

 

vạt trắng trinh nguyên

lướt thướt bay trong gió

miên man trên sóng nước

mơ hồ về phía cuối chân trời

 

không một vẫy tay

không lời giã biệt

nén lòng

ngó bâng quơ

một thoáng nắng nhạt xô tràn màu nhớ 

trời chiều chất chồng ảo giác

vẫn là một ngày khao khát vị cay nồng. 

 

 

Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu
tiếc biển không rộng lượng với mọi con thuyền | phụ nữ trẻ thơ dồn vô mồ cùng khủng bố | nhưng cỡi ngọn sóng khi còn hơi thở | bạn tôi hụp lặn nước Mã Lai ngày đó | hôm nay ngồi uống trà kể chuyện cũ cười vang