Hôm nay,  

Viễn cảnh chính trị Việt Nam sau ba lần miễn nhiệm Chủ tịch Nước và Chủ tịch Quốc hội chỉ trong một năm

08/05/202408:49:00(Xem: 1055)
trong lú

Hệ thống hoạt động kinh tế điều hướng tác phong của con người một cách tự nhiên trong sinh hoạt xã hội, nhưng chính những người lãnh đạo chính trị lại chủ động lèo lái chiều hướng hoạt động kinh tế trong toàn bộ xã hội của một cộng đồng, một quốc gia, một khu vực lãnh thổ thế giới hay ngay cả toàn cầu.  Do vậy, với sự miễn nhiệm ba nhân vật ở vị trí lãnh đạo quốc gia như Chủ tịch nước và Chủ tịch Quốc hội của Việt Nam chỉ trong vòng một năm từ năm 2023 đến năm 2024 vì lý do ba nhân vật đó thiếu liêm chính đã dẫn đưa người ta có cái nhìn về viễn ảnh trước mắt là sự khủng hoảng cơ cấu và sự bất ổn kinh tế làm cho giới đầu tư nước ngoài e dè, thận trọng, và chuyển hướng đầu tư sang các quốc gia khác.  Bên cạnh đó, người ta cũng có thể lý giải viễn cảnh trên một quy mô rộng lớn hơn về quyết tâm triệt tiêu một thế lực tiềm năng có khả năng khuynh đảo sự thống nhất lãnh đạo chính trị của Đảng Cộng sản Việt Nam một khi có sự thay đổi nhân sự ở vị trí Tổng Bí thư Đảng trong năm 2026.

I.- VIỄN ẢNH VỀ NHÂN SỰ LÃNH ĐẠO NHÀ NƯỚC VIỆT NAM

Đại hội Đại biểu toàn quốc Đảng Cộng Sản Việt Nam lần thứ XIII diễn ra trong một tuần từ ngày 25-01-2021 đến ngày 01-02-2021 tại Hà Nội với 1.587 đại biểu đại diện cho 5.300.000 đảng viên, đã bầu ra Ban Chấp hành Trung ương gồm 158 Ủy viên Trung ương chính thức và 20 Ủy viên Trung ương dự khuyết, rồi Ban Chấp hành Trung ương đã bầu ra 18 Ủy viên Bộ Chính trị.  Trong số 18 Ủy viên Bộ Chính trị đó thì nay còn lại 13 người vì đã có 5 Ủy viên Bộ Chính trị bị kỷ luật phải từ nhiệm khỏi vị trí Ủy viên Bộ Chính trị và các vị trí lãnh đạo nhà nước như Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, Phó Thủ tướng thường trực, Trưởng ban Kinh tế Trung ương Đảng.  Danh sách Ủy viên Bộ Chính trị với con số thứ tự rất quan trọng cho vị thế chính trị của mỗi thành viên hiện nay được liệt kê như sau.
    - Nguyễn Phú Trọng, 1944, Tổng Bí thư.
    - Phạm Minh Chính, 1958, Thủ tướng Chính phủ.
    - Trương Thị Mai, 1958, Thường trực Ban Bí thư, Trưởng ban Tổ chức.
    - Đại tướng Tô Lâm, 1957, Bộ trưởng Bộ Công an.
    - Nguyễn Văn Nên, 1957, Bí thư Thành ủy Sài Gòn.
    - Phan Đình Trạc, 1958, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Nội chính.
    - Trần Cẩm Tú, 1961, Bí thư Trung ương Đảng, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra.
    - Đại tướng Phan Văn Giang, 1960, Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
    - Nguyễn Hòa Bình, 1958, Bí thư Trung ương Đảng, Chánh án Tối cao.
     - Trần Thanh Mẫn, 1962, Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội.
     - Nguyễn Xuân Thắng, 1957, Chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương.
     - Đại tướng Lương Cường, 1957, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội.
     - Đinh Tiến Dũng, 1961, Bí thư Thành ủy Hà Nội.
    Và danh sách năm nguyên Ủy viên Bộ Chính trị đã phải từ nhiệm bao gồm.
    - Nguyễn Xuân Phúc, 1954, Chủ tịch nước.
    - Vương Đình Huệ, 1957, Chủ tịch Quốc hội.
    - Võ Văn Thưởng, 1970, Chủ tịch nước.
    - Phạm Bình Minh, 1959, Phó Thủ tướng thường trực.
    - Trần Tuấn Anh, 1964, Trưởng ban Kinh tế Trung ương.
    Như vậy, với Chỉ thị số 35-CT/TW của Bộ Chính trị ban hành năm 2020 về độ tuổi dành cho Ủy viên Trung ương dự khuyết tối thiểu là 45, Ủy viên Trung ương chính thức được bầu lần đầu tiên tối thiểu là 50 và tối đa là 55, Ủy viên Trung ương tái ứng cử tối đa là 60, Ủy viên Bộ Chính trị tối đa là 65 thì chỉ có hai Ủy viên Bộ Chính trị được đặc biệt ưu tiên vượt quá khung tuổi 65 là Ông Nguyễn Phú Trọng, 77 tuổi (1944-2021), Tổng Bí thư, và Ông Nguyễn Xuân Phúc, 67 tuổi (1954-2021), Chủ tịch nước.  Quy chế đặc biệt này được hiểu là chỉ dành riêng cho bốn vị trí lãnh đạo theo nghi lễ chính thức chứ không phải theo thực quyền là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, và Chủ tịch Quốc hội.  Tình trạng phân cấp chính thức này vừa mâu thuẫn với Hiến pháp vừa mâu thuẫn với thực quyền.  Theo Hiến pháp nước Việt Nam năm 2013 thì thứ tự đó là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội, và Thủ tướng Chính phủ (Điều 4, khoản 1 quy định “Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”) trong khi trong sinh hoạt chính trị thực tế thì thực quyền chính trị được thể hiện qua tầng cấp Tổng Bí thư, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, và Chủ tịch nước.
    Nhiều người phàn nàn về vai trò con dấu cao su của Quốc hội Việt Nam vì Quốc hội chỉ được dùng để đóng dấu các quyết định của Bộ Chính trị và Tổng Bí thư Đảng.  Diễn trình này -- Bộ Chính trị quyết định trước rồi Quốc hội vâng lệnh chấp hành -- làm hao tốn ngân sách quốc gia và công quỹ chính quyền địa phương một cách hoang phí và quá lộ liễu trước mắt quần chúng nhân dân và các phương tiện truyền thông quốc tế.  Đành rằng phê bình đó là trung thực, nhưng không thể làm thế nào khác hơn một khi trong Hiến pháp năm 2013 vẫn còn điều 4 quy định Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo toàn diện chính quyền và xã hội Việt Nam.  Thực hiện quyết định của Bộ Chính trị, một kỳ họp bất thường lần thứ 7 của Quốc hội khóa XV vào chiều ngày 02-5-2024 tại Hà Nội đã chuẩn thuận miễn nhiệm Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng và Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ.  Như vậy vấn đề cần thảo luận là ai sẽ đảm nhiệm vị trí Chủ tịch nước và vị trí Chủ tịch Quốc hội.

A.- Chủ tịch Quốc hội: Ông Trần Thanh Mẫn.

Vị trí Chủ tịch Quốc hội của Ông Trần Thanh Mẫn được hiểu ngầm là đã được Bộ Chính trị xác lập ngay từ khi Ông Trần Thanh Mẫn được bầu cử vào vị trí Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội năm 2021 và chờ cho đến khi ông đã tham gia vào Bộ Chính trị tròn một nhiệm kỳ năm năm trong tư cách Ủy viên Bộ Chính trị (2021-2026) thì ông sẽ được bầu cử làm Chủ tịch Quốc hội để nhân vật nguyên Chủ tịch Quốc hội giữ nhiệm vụ khác.  Sở dĩ Ông Trần Thanh Mẫn chưa được đề cử giữ vị trí Chủ tịch Quốc hội mà chỉ giữ nhiệm vụ “Điều hành Ủy ban Thường vụ Quốc hội và Quốc hội” vì những tiêu chuẩn để được đề cử giữ các vị trí lãnh đạo Đảng Cộng sản và Nhà nước đã được ban hành tại Quy định số 214-QĐ/TW năm 2020.  Theo Quy định khung tiêu chuẩn này thì Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, và Chủ tịch Quốc hội phải ít nhất, về mặt hình thức, là đã tham gia Bộ Chính trị với tư cách Ủy viên Bộ Chính trị tròn một nhiệm kỳ 5 năm.  Ông Trần Thanh Mẫn, 62 tuổi (1962-2024), Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch thường trực Quốc hội, tham gia Bộ Chính trị mới 3 năm (2021-2024).

B.- Chủ tịch nước: Bà Trương Thị Mai.

Vị trí Chủ tịch nước có lẽ sẽ được quyết định trong kỳ họp định kỳ thứ 7 của Quốc hội khóa XV trong hai đợt vào các ngày 20-5-2024 đến 08-6-2024 và 17-6-2024 đến 28-6-2024.  Tuy chương trình làm việc của Quốc hội trong hai đợt thời gian hơn một tháng ghi trên chỉ liệt kê việc thảo luận và biểu quyết các dự luật chủ yếu về hoạt động kinh tế mà không đề cập đến việc đề cử nhân sự cho vị trí Chủ tịch nước.  Vấn đề tế nhị ở đây là ở chỗ, theo Quy định 214 thì Chủ tịch nước phải là một Ủy viên Bộ Chính trị đã tham gia Bộ Chính trị tròn một nhiệm kỳ năm năm.  Như thế thì hiện nay chỉ có bốn nhân vật hội đủ tiêu chuẩn đó là Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư; Ông Phạm Minh Chính, Thủ tướng Chính phủ; Bà Trương Thị Mai, Thường trực Ban Bí thư kiêm Trưởng ban Tổ chức; và Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an.
    Cả bốn nhân vật này đều không có người nào muốn nhận vị trí Chủ tịch nước không phải vì vị trí đó “xui” quá, không bền vững, mà vì chức vụ Chủ tịch nước chỉ hữu danh vô thực trong khi hai Ông Phạm Minh Chính và Tô Lâm đang giữ vị trí có thực quyền.  Ông Nguyễn Phú Trọng thì vì tuổi cao sức yếu, không thể kiêm nhiệm vừa Tổng Bí thư vừa Chủ tịch nước.  Riêng Bà Trương Thị Mai, ngay cả trước khi có hai vụ khủng hoảng lãnh đạo của Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng và Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ, thì đã bày tỏ công khai nguyện vọng muốn được nghỉ hưu trễ nhất là ở tuổi 68 (năm 2026).
    Tuy là một chức vụ có tính danh dự và nghi lễ nhưng “quốc bất khả nhất nhật vô quân / nước không thể một ngày không có vua” nên có lẽ Ông Nguyễn Phú Trọng sẽ nỗ lực thuyết phục Bà Trương Thị Mai đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch nước từ nay cho đến tháng 1 năm 2026 khi Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XIV sẽ nhóm họp vì đến thời điểm đó thì sẽ có thêm 9 Ủy viên Bộ Chính trị đã hoạt động tại Bộ Chính trị tròn một nhiệm kỳ.

II.- VIỄN CẢNH CƠ CẤU LÃNH ĐẠO CHÍNH TRỊ VIỆT NAM

Từ nay cho đến tháng 1 năm 2026, khi Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XIV nhóm họp, thì còn 20 tháng nữa.  Thời gian 20 tháng này là thời gian cạnh tranh quyết liệt giữa những người đảng viên cao cấp, giữa các thế lực chính trị, giữa các vùng miền, giữa các khuynh hướng tư tưởng trung thành chủ nghĩa Mác-Lênin (tạm gọi là chính lập), khuynh hướng ôn hòa (tạm gọi là trung lập), và khuynh hướng cải cách (tạm gọi là đối lập).
    Khuynh hướng chính lập tôn trọng sinh hoạt kinh tế thị trường nhưng phải dưới chủ trương “định hướng xã hội chủ nghĩa.”  Những người thuộc khuynh hướng này hầu hết có đời sống cá nhân chừng mực, tuy không hoàn toàn liêm khiết nhưng cũng không tư lợi quá đáng, không làm phương hại đến các dự án kinh tế và các công trình phát triển kinh tế.
    Khuynh hướng đối lập tôn trọng quy luật tự nhiên của sinh hoạt kinh tế tự do kinh doanh mà nhà nước chỉ giữ vai trò trọng tài cho hoạt động kinh tế tự do đó; dĩ nhiên, nhà nước vẫn thực thi vai trò bảo đảm trật tự xã hội và an ninh quốc gia.  Những người thuộc khuynh hướng này ít nhiều có lợi dụng những kẻ hở của luật pháp để mưu cầu tư lợi, đôi khi quá lộ liễu, nhất là việc xây dựng nhà thờ dòng họ hoành tráng và xây dựng các biệt phủ quá tráng lệ để làm tư thất.
    Khuynh hướng trung lập được hình thành từ năm 2015 và nhất là sau Đại hội Đảng khóa XII tháng 1 năm 2016 khi có sự cạnh tranh gay gắt giữa thành phần ủng hộ nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và thành phần ủng hộ Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng để tranh giành vị trí Tổng Bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam.  Sự cạnh tranh đó vượt khỏi phạm vi của nguyên tắc “cạnh tranh chính trị” trong Đảng Cộng sản Việt Nam mà Chủ tịch Đảng đầu tiên là Ông Hồ Chí Minh đã dùng chữ “thi đua yêu nước” để xác lập từ năm 1946.  Trong cuộc cạnh tranh đó, Ông Nguyễn Phú Trọng đã thắng Ông Nguyễn Tấn Dũng qua hai sách lược. 
    Một là, sử dụng Quyết định số 244-QĐ/TW ngày 09-6-2014 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng về Quy chế Bầu cử trong sinh hoạt Đảng, đặc biệt tại điều 13 quy định tất cả Ủy viên Trung ương khóa cũ, nếu không được Trung ương giới thiệu tái cử, thì tại Đại hội Đảng khóa XII (2016), dù được đại biểu các đoàn giới thiệu tiếp, cũng phải từ chối.  Tuy nhiên, việc người được giới thiệu đó có được rút khỏi sự đề cử hay không là tùy Đại hội biểu quyết hoặc bỏ phiếu kín để quyết định.
    Hai là, vận động và thúc đẩy Ông Trương Tấn Sang, Chủ tịch nước, xin rút lui sự đề cử cùng với các Ông Nguyễn Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội; Lê Hồng Anh, Thường trực Ban Bí thư; Tô Huy Rứa, Trưởng ban Tổ chức Trung ương; Phạm Quang Nghị, nguyên Bí thư Thành ủy Hà Nội; Lê Thanh Hải, nguyên Bí thư Thành ủy Sài Gòn; và một số người khác.
    Một thực tế không thể phủ nhận là mặc dầu Ông Nguyễn Tấn Dũng đã rút lui khỏi Ban Chấp hành Trung ương Đảng nhưng số lượng Ủy viên Trung ương và Ủy viên Bộ Chính trị thuộc tầm ảnh hưởng của Ông Nguyễn Tấn Dũng đã được bầu vào Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị chiếm một tỉ lệ khá lớn.  Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng phải mất một thời gian dài 10 năm trong hai nhiệm kỳ (2016-2026) mới thanh lọc được gần hết thành phần thân tín của Ông Nguyễn Tấn Dũng.  Ông Nguyễn Phú Trọng hành sử quyền lực Tổng Bí thư rất thận trọng khi Ông thanh lọc thành phần “của” Ông Nguyễn Tấn Dũng trong nhiệm kỳ thứ nhì (Khóa XII, 2016-2021) nhưng Ông vẫn chờ cho đến khi Ông thanh lọc gần hết thành phần “thân” Ông Nguyễn Tấn Dũng trong Ban Chấp hành Trung ương và Bộ Chính trị trong nhiệm kỳ thứ ba của ông (Khóa XIII, 2021-2026).  Thành phần “thân hữu” của Ông Nguyễn Tấn Dũng thường có thái độ dè dặt, lưỡng lự, thiếu dứt khoát trước những quyết định về nhân sự, nhất là nhân sự ở cấp lãnh đạo Đảng và Nhà nước.  Thành phần này là nòng cốt của khuynh hướng trung lập giữa hai khuynh hướng chính lập và đối lập. 
    Hiện nay thì Bộ Chính trị với 13 Ủy viên có thể nói chỉ thuộc hai thành phần là thành phần chính lập của Ông Nguyễn Phú Trọng và thành phần trung lập thân hữu của ông.  Do vậy, Đại hội Đảng khóa XIV trong tháng 1 năm 2026 sẽ phản ánh dấu ấn Nguyễn Phú Trọng trong lịch sử Đảng Cộng sản Việt Nam về cơ cấu nhân sự lãnh đạo Đảng và Nhà nước.  Từ Đại hội Đảng khóa XIV người ta sẽ thấy sự điều hợp hài hòa giữa Tổng Bí thư và Thủ tướng Chính phủ cùng Chủ tịch Quốc hội và Chủ tịch nước của thành phần nhân sự hoàn toàn mới với các khuôn mặt chính trị trưởng thành trong thời bình, có trình độ văn hóa cao, có chuyên môn giỏi, và tương đối trong sạch.  Tiến trình chọn lựa nhân sự này sẽ diễn ra theo thứ tự như sau.  Trước hết, Tổng Bí thư và Bộ Chính trị đương nhiệm chọn lựa nhân tuyển thích hợp cho vị trí Tổng Bí thư nhiệm kỳ kế tiếp rồi Tổng Bí thư được tuyển chọn sẽ phối hợp với Bộ Chính trị để đề cử thành viên Ban Bí thư, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội, và Chủ tịch nước.
    Trên danh sách 13 Ủy viên Bộ Chính trị thì theo thứ tự bốn Ủy viên đầu tiên là Nguyễn Phú Trọng, Phạm Minh Chính, Trương Thị Mai, và Tô Lâm.  Ông Nguyễn Phú Trọng giữ vị trí Tổng Bí thư 15 năm trong ba nhiệm kỳ liên tục (2011-2026) là đã vượt ra ngoài Điều lệ Đảng Cộng sản Việt Nam quy định bốn vị trí lãnh đạo Đảng và Nhà nước cao nhất là Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, và Chủ tịch Quốc hội có thời gian tại chức tối đa là hai nhiệm kỳ, tức là 10 năm.  Hơn nữa, đến năm 2026 thì Ông Nguyễn Phú Trọng đã 82 tuổi (1944-2026) nên việc Ông Nguyễn Phú Trọng tái ứng cử chức vụ Tổng Bí thư không được đặt ra.  Bà Trương Thị Mai thì đã công khai bày tỏ nguyện vọng xin được nghỉ hưu trễ nhất là đến Đại hội Đảng khóa XIV trong tháng 1 năm 2026.  Vấn đề còn lại là trường hợp của Ông Phạm Minh Chính, Thủ tướng Chính phủ; và Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Công an, có thể được đề cử vào vị trí Tổng Bí thư hay không mà thôi.
    Theo Nhà phân tích chính trị Zachary Abuza trong bài viết “Cuộc tranh giành vị trí lãnh đạo tại Việt Nam ngày càng quyết liệt sau khi ba nhân vật lãnh đạo bị bãi nhiệm” trên trang nhà của Đài Phát thanh Á châu Tự do ngày 01-5-2024 thì hoàn cảnh chính trị của hai Ông Phạm Minh Chính và Tô Lâm cũng không được triển vọng lắm.[i]
    Ông Phạm Minh Chính có kinh nghiệm về lãnh vực an ninh nhưng về phương diện điều hành nền kinh tế quốc gia thì không mấy hiệu quả; cụ thể như ông lúng túng trong việc giải quyết khẩn cấp tình trạng xuất hiện dịch bệnh của biến thể Covid-19 mới, và nhất là việc mua vắc-xin để ứng phó với dịch bệnh này.  Ông Phạm Minh Chính lại dính líu đến các vụ bê bối của Công ty Cổ phần Tập đoàn AIC (AIC Group / Applied Informatics and Commerce Companies Group) và Bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn, Giám đốc Điều hành của Công ty.  Bà Nguyễn Thị Thanh Nhàn đã bị Tòa án kết án khiếm diện 30 năm tù giam trong tháng 10 năm 2023.  Ông Phạm Minh Chính đã phải nộp bản tự kiểm điểm lên Bộ Chính trị về những khuyết điểm của ông.
    Đại tướng Tô Lâm là một giới chức chuyên nghiệp trong ngành an ninh và có thể nói ông là một trong những người lãnh đạo ngành an ninh tài giỏi nhất của Việt Nam.  Việc ông ăn miếng bít-tết dát vàng 2.000 mỹ kim tại London, Anh quốc, trong tháng 11 năm 2021 có thể làm dân chúng mất thiện cảm đối với ông nhưng thực tế thì không mấy quan trọng vì người dân thừa biết các giới chức chính quyền Cộng sản Việt Nam có cuộc sống riêng tư rất xa hoa và hoang phí trong khi dân chúng đa phần đều sống rất kham khổ, nhất là tại thôn quê.  Khuyết điểm nghiêm trọng của Ông Tô Lâm ở chỗ ông là một người thừa hành xuất sắc nhưng ông không phải là một nhà lãnh đạo có tầm nhìn chiến lược về lợi ích lâu dài của đất nước.  Những nhà ngoại giao và doanh nhân nước ngoài có dịp tiếp xúc với ông hầu hết đều có nhận xét ông là một người thực dụng.
    Trước bối cảnh nhân sự thiếu tiêu chuẩn như thế, Giáo sư Zachary Abuza nghĩ rằng Ông Nguyễn Phú Trọng có thể tiếp tục giữ vị trí Tổng Bí thư của nhiệm kỳ thứ tư tại Đại hội Đảng khóa XIV trong tháng 1 năm 2026. Điều này hoàn toàn không thể xảy ra vì năm 2026 thì Ông Nguyễn Phú Trọng đã 82 tuổi và ngay trong năm 2021 khi Ông Nguyễn Phú Trọng nhận thêm nhiệm kỳ thứ ba thì một số trí thức và nhân sĩ Hà Nội cũng như trên khắp nước đã kịch liệt phản đối.
    Các nhà quan sát chính trị đều ghi nhận sau khi bãi nhiệm (chứ không phải nói cho lịch sự là miễn nhiệm) các Ủy viên Bộ Chính trị Trần Tuấn Anh, Phạm Bình Minh, Nguyễn Xuân Phúc, Võ Văn Thưởng, và Vương Đình Huệ thì quyền lực của Ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng gần như trọn vẹn tại Đại hội Đại biểu Toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XIV trong tháng 1 năm 2026.  Quyền lực chính trị về tay một người thì có tính độc tài mà quyền lực đó lại nằm trong hệ thống chuyên chính thì sự phát huy của nó sẽ ảnh hưởng đến xã hội vô cùng to lớn.  Đây là một cơ hội hiếm có dành cho Ông Nguyễn Phú Trọng để ông hướng đất nước tiến lên theo đúng vận trù của dòng chảy lịch sử mà nếu ông lèo lái đất nước đi chệch hướng phát triển tất yếu của lịch sử loài người thì đất nước sẽ không những bị chậm tiến mà không chừng còn phải chìm vào loạn lạc. 

III.- THỬ PHÁC HỌA  CƠ CẤU LÃNH ĐẠO CHÍNH TRỊ VIỆT NAM

Ông Nguyễn Phú Trọng là một đảng viên cộng sản trung thành với chủ nghĩa Marx-Lenin nên ông quyết theo đuổi chính sách kinh tế thị trường với định hướng xã hội chủ nghĩa.  Do đó, Ông Nguyễn Phú Trọng sẽ điều hướng thành phần nhân sự vào vị trí lãnh đạo Đảng và Nhà nước sau Đại hội Đại biểu Toàn quốc Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XIV trong tháng 1 năm 2026 có thể với kịch bản như sau.
    - Tổng Bí thư Đảng: Đại tướng Tô Lâm, 69 tuổi (1957-2026), Hưng Yên.
    - Chủ tịch nước: Ông Nguyễn Văn Nên, 69 tuổi (1957-2026), Tây Ninh.
    - Thủ tướng Chính phủ: Ông Nguyễn Xuân Thắng, 69 tuổi (1957-2026), Nghệ An.
    - Chủ tịch Quốc hội: Ông Trần Thanh Mẫn, 64 tuổi (1962-2026), Hậu Giang.
     Một nhà lãnh đạo Việt Nam thực sự có lòng yêu nước thương dân thì phải toàn tâm, toàn ý, quyết lòng thực hiện năm mục tiêu khẩn cấp trước mắt như sau.
    1.- Áp dụng nguyên tắc mọi người đều bình đẳng trước pháp luật:
    Không chấp nhận có hai tiêu chuẩn áp dụng luật pháp.  Những giới chức đã phạm pháp sau khi bị bãi nhiệm thì phải bị truy tố để tòa án xét xử hành vi sai phạm của họ hay ít nhất họ cũng phải bị truy cứu trách nhiệm dân sự để nhà nước thu hồi những nhũng lạm nhằm khắc phục hậu quả tai hại của hành vi tham ô của họ đối với công quỹ và tài nguyên quốc gia.
    2.- Chân thành hòa giải dân tộc:
   Vết thương của dân tộc Việt Nam do cuộc nội chiến tương tàn trong 21 năm (1954-1975), nhất là giai đoạn ác liệt 15 năm từ năm 1960 đến năm 1975 đã gây muôn vàn thảm cảnh bi thương cho người dân hai miền Nam, Bắc; nhất là người dân Miền Nam với việc pháo kích, giật mìn phá sập cầu và hư hại đường, việc gài bom trên xe khách, xe đò, xe Lambretta chở khách, xe xích-lô máy, thuyền đò, thuyền buôn, việc ám sát và bắt cóc ban ngày và ban đêm, ngay cả sát hại các Giáo sư Đại học.  Miền Bắc và Miền Nam đã nhận vũ khí của nước ngoài để giết hại lẫn nhau để rồi cuộc chiến kết thúc với toàn dân Việt Nam từ Nam ra Bắc đều là những người thua trận.  Có bốn quốc gia thắng trận trong cuộc nội chiến của Việt Nam là Trung Hoa lục địa kết thân được với Hoa Kỳ để chuyển hướng kinh tế, cải thiện đời sống của người dân và đem lại phúc lợi cho quốc gia; Tây Đức đã thống nhất với Đông Đức thành Liên bang Cộng hòa Đức; Nga đã thoát ra khỏi chủ nghĩa Cộng sản của Liên bang Xô-viết; và Hoa Kỳ đã giàu mạnh hơn trước năm 1945 rất nhiều. 
    Năm 1975 thực sự là nhân dân Miền Nam đã giải phóng cho nhân dân Miền Bắc như lời tự xác nhận của người dân Miền Bắc, nhất là giới trí thức và văn nghệ sĩ, đặc biệt là Nhà văn Dương Thu Hương đã nhận ra sự thực lịch sử ngay từ những ngày đầu của tháng 5 năm 1975 khi Nhà văn này đặt chân lên đất Sài Gòn.  Hòa giải dân tộc như thế nào thì Tập thể Trí thức Việt Nam mà phần lớn là ở Hà Nội đã gửi đến các Nhà Lãnh đạo Việt Nam những kiến nghị rất cụ thể.  Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Đình Cống đã trả Thẻ Đảng viên Đảng Cộng sản năm 2016 cũng vì chủ trương thiếu hòa hợp, hòa giải của Đảng và Nhà nước Cộng sản Việt Nam.
    3.- Tái lập Những Giá trị Ưu điểm của Văn hóa Dân tộc:
    Nên duy trì truyền thống nhân, lễ, nghĩa, trí, tín của dân tộc trong khung cảnh sinh hoạt “thờ gia đình, mến tổ quốc, phụng tổ tiên” như là suối nguồn của đời sống tâm linh.  Tuyệt đối bài trừ mê tín, dị đoan nhưng phải sống thành thật với chính mình làm tấm gương cao quý cho con cháu noi theo; không thể một cán bộ cao cấp, một giới chức chính quyền, một Ủy viên Bộ Chính trị vào chùa thắp hương lễ Phật mà bước ra khỏi chùa thì hô hào “tôn giáo là thuốc phiện” thì làm sao giải thích được cho con cháu về hành vi mâu thuẫn đó của mình.
    Tôn giáo và chính quyền phải được tách rời nhau và tôn giáo phải hoạt động dưới sự kiểm soát của chính quyền, nhưng chính quyền phải tôn trọng sự tự do sinh hoạt của tôn giáo về mặt tâm linh.  Tôn giáo có độc lập với chính quyền thì ảnh hưởng thiện lành của tôn giáo mới có tác dụng lên xã hội.  Một khu phố với ba Công an Khu vực cũng không có tác dụng an lành bằng một Niệm Phật đường nhỏ với một Nhà sư già.
     4.- Theo đuổi Nền Kinh tế Tự do Kinh doanh:
    Từng bước giới hạn phạm huy hoạt động của kinh tế quốc doanh, ngoại trừ những lãnh vực thật cần thiết cho đời sống của người dân như lương thực, thực phẩm hay an ninh, quốc phòng.
    5.- Quyết tâm Xây dựng Sinh hoạt Chính trị Dân chủ Thật sự:
    Chỉ có dân chủ thật sự mới tránh được nạn nhũng lạm của công chức, viên chức, giới chức và ngay cả những nhà lãnh đạo chính trị quốc gia.  Làm thế nào một sinh viên Việt Nam đi du học ở nước ngoài trả lời được những người bạn học bản xứ câu hỏi tại sao nước bạn tham nhũng ngay từ Tổng thống của bạn, không phải một Tổng thống mà cả hai Tổng thống trong một năm như vậy?
    Phải mạnh dạn lấy lại quốc hiệu Cộng hòa Việt Nam hay Việt Nam Dân chủ Cộng hòa từ năm 1945 đồng thời tái cơ cấu Đảng Cộng sản Việt Nam trở về với Đảng Lao động Việt Nam.  Nhà nước chủ động xây dựng đối lập chính trị để trước mắt hình thành một Đảng chính trị đối lập trong sinh hoạt nghị trường.  Khi Đảng đối lập có được khoảng gần 1/3 Đại biểu Quốc hội thì Đảng chính lập Lao động Việt Nam kết hợp với Đảng đối lập để hình thành một Đảng chính trị thiểu số thứ ba nhằm quy tụ cho được thành phần Trung tả của Đảng chính lập Lao động và thành phần Trung hữu của Đảng đối lập.  Dùng luật pháp để hạn chế chỉ có tôi đa là ba đảng chính trị hoạt động hợp pháp trong sinh hoạt chính trị quốc gia.  Trong bối cảnh ba đảng chính trị sinh hoạt như vậy thì hai Đảng đối lập và trung lập chỉ giữ được một phần bộ phận Lập pháp của Quốc gia (Quốc hội) và bộ phận Quyết nghị của địa phương (Hội động Xã, Hội đồng Huyện, Hội đồng Tỉnh) chứ bộ phận Hành pháp của Quốc gia và Hành chánh Địa phương thì gần như luôn luôn ở trong tay Đảng Lao động Việt Nam.
    Thực hiện được năm mục tiêu nói trên thì dân tộc sẽ đoàn kết, đất nước sẽ phú cường và quốc gia sẽ vững mạnh để hòa nhịp vào sinh hoạt ngang vai trong cộng đồng thế giới.
 
– Trần Việt Long
San Jose, ngày 03-05-2024
 

[i] Zachary Abuza, “Vietnam leadership battle heats up after serial sackings narrow the field.” Radio Free Asia 01 May 2024.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Một cuộc tranh giành quyền lực kéo dài được ngụy trang bằng một chiến dịch chống tham nhũng rộng rãi hơn đã dẫn tới việc bất ngờ sa thải Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng, và chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ. Kết quả của cuộc đấu tranh này sẽ khiến những người vẫn còn hy vọng rằng Việt Nam có thể tham gia một "Liên minh chống Trung Quốc" phải suy nghĩ lại. Mặc dù cuộc tranh giành quyền lực này không liên quan đến chính sách đối ngoại nhưng nó sẽ khiến Việt Nam gần gũi hơn với Trung Quốc và xa rời phương Tây.
Những năm gần đây, chúng ta thường thấy trên mạng xã hội, nhiều trường hợp rơi nước mắt trong giới lao động tại Việt Nam, khi những người dân nghèo vướng phải căn bệnh ung thư hiểm nghèo, không có bảo hiểm y tế hay tiền bạc để chữa trị, chiến đấu chiếu lệ với tử thần, qua đời trong cảnh thương tâm. Hầu như căn bệnh ung thư lan tỏa khắp nơi, nhất là vây hãm giới lao động trong các xóm nghèo...
30.04.2024 lọt ra tin kêu cứu từ trại giam số 6 tỉnh Nghệ An nên thời gian lúc này phải dành cho việc khẩn cấp là viết thư báo động cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế và các tòa đại sứ tại Hà Nội, nhờ can thiệp về vấn đề một số tù nhân lương tâm đang bị nhốt tại Việt Nam trong những phòng giam chật hẹp...
Lý do Việt Nam còn chậm tiến và lạc hậu hơn các nước láng giềng vì đảng CSVN chỉ muốn chỉ huy trí thức, thay vì hợp tác chân thành trong dân chủ và tự do...
Mỗi khi tai qua nạn khỏi hay gặp một điều lành, chúng ta đều nhắc tới chữ Phúc Đức: “Nhờ phúc ông bà nên tôi vừa thoát nạn.” “Nhờ phúc nhà nên cháu vừa thi đỗ.” “Cầu phúc tổ tiên cho được mẹ tròn con vuông.”...
Có 6 loại cán bộ, đảng viên sẽ bị loại khỏi thành phần Ban Chấp hành Trung ương đảng khóa XIV, nhưng tiêu chuẩn người được chọn “vẫn cũ như trái đất”...
Ông Bill Burns, Trùm CIA, hôm 19/04/24, cảnh báo « Ukraine có thể thua cuộc chiến sanh tử với Poutine từ đây tới cuối năm ». Lời tuyên bố đưa ra trước hôm Hạ viện Huê kỳ biểu quyết có nên tháo khoán 61 tỷ USD để giúp Ukraine hay không? Nay thì Ukraine có 61 tỷ, và còn thêm phần viện trợ của Otan nữa, để tăng cường khả năng quân sự và cả kinh tế để đối đầu với Poutine. Vậy tới cuối năm, chiến tranh Ukraine sẽ kết thúc và thắng lợi sẽ ngả về phía Ukraine?
Thời gian còn làm Trung Sĩ Thông Dịch Viên trong Bộ Tư Lệnh Lục Quân Hoa Kỳ ở căn cứ Long Bình, Việt Nam vào năm 1969, trước khi tôi được chuyển sang phục vụ trong ngành phi hành của Không Quân Việt Nam Cộng Hòa, thì tôi có dịp tháp tùng phái đoàn Dân Sự Vụ (Civic Action) Lữ Đoàn 18 Quân Cảnh Hoa Kỳ (U.S. 18th Military Police Brigade) đi công tác ở Nhật Bản. Cũng trong chuyến công du này tôi đã phát hiện ra rằng, Nhật Bản là một quốc gia thực thi được chính sách phát triển kinh tế làm thịnh vượng cho toàn thể xã hội, và xóa bỏ được nhiều điều bất công...
Trong bất kỳ cuộc đấu tranh nào, cần phải phân loại, xác định rõ ràng các loại “địch” để tìm cách đối phó hoặc vận động gây cảm tình làm đồng minh, tùy loại địch. Mọi người thường nói, “biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng” là vậy.
Chỉ trong vòng 465 ngày (26/04/2024-17/01/2023) đảng CSVN đã trải qua 3 cuộc khủng hoảng lãnh đạo thượng tầng chưa từng có trong lịch sử. Người duy nhất vẫn “vững như bàn thạch” là Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, 80 tuổi, nhưng ai sẽ thay ông Trọng để lãnh đạo đảng, sau Đại hội toàn quốc tháng 01 năm 2026 là câu hỏi chưa có câu trả lời...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.