Thơ Trần Hoàng Vy

25/04/202410:49:00(Xem: 733)

saigon

Lạ
i nh Sài Gòn

 

Tháng tư. Lại nhớ Sài Gòn

Những con đường cũ. Chẳng còn tuổi tên?

Sài Gòn. Cái nắng chênh vênh

Hàng sao kỷ niệm. Giờ quên? Lặng buồn

 

Mái trường. Mưa lá me. Buông!

Chùm bông phượng đỏ. Ve tuôn giọng sầu

Cánh chim mùa cũ. Bay đâu?

Những tà áo trắng, qua cầu bặt tăm.

 

Ngày xưa. Thân ái. Xa xăm

Chén chè Hiển Khánh. Ly kem Hải Phòng

Phố Bonard, chiều thong dong

Tay trong tay bước theo dòng người qua

 

Eden, rạp Rex, Tam Đa...

Nụ hôn vụng dại. Phòng trà Bồng Lai

Trưa Khai Trí tìm thơ ai

Phong thư vội vã riêng hai đứa mình.

 

Tháng tư. Khép những chuyện tình

Cơn mưa bất chợt. Rùng mình. Chớp giăng

Người chen nhau. Bến Bạch Đằng

Em ngây thơ. Chiếc khăn rằn quấn vai!

 

Sài Gòn. Buông thõng đôi tay

Bùng binh Lê Lợi. Tượng đài lệ rơi

Áo bào một thuở tả tơi

Ngổn ngang đường phố. Ta ơi khóc buồn

 

Bến Thành. Cửa khép, gió suông

Bàn chân đi mỏi. Mấy đường lang thang

Về Sài Gòn. Nghe hạ sang

Tiếng ve khóc nghẹn. Nước tràn ngõ xưa...

 

Sài Gòn. Nhớ suốt đêm mưa

Người trăm năm cũ mới vừa hôm qua…

 

 

Nhng vn thơ cũ

 

 

Tháng tư buông xuống chùm hoa phượng

Là cỏ sân trường đẫm máu khô!

 

*

 

Kể từ năm đó em thôi học

Biển sóng trùng dương khóc xác người?

 

*

 

Phố cũ tôi về con mắt lạ

Hẻm xác xơ gầy. Vắng áo xanh.

 

*

 

Châm hoài điếu thuốc tàn không cháy

Giấy quấn khê nồng. Ướt thuốc rê!

 

*

 

Uống ly bắp cháy, cà phê dão

Vô vị, nên ngồi, đứng. Chẳng yên?

 

*

 

Mai mốt lên rừng. Kinh tế mới

Trồng ngược hom đời. Thân dế giun

 

*

 

Tiếng loa khạc đỏ ráng chiều

Mười năm bám trụ, nửa tiều, nửa nông...

 

– Trần Hoàng Vy

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...
đèn lu, ngõ vắng, thân gầy | đông hàn sương giá trùng vây bốn bề | một mình đối bóng sầu tê | quán khuya, rượu cạn, nẻo về lạnh căm.
Mắt tháng Tư không còn hạt lệ. Mắt tháng Tư chiêu niệm màu cờ. Mắt tháng Tư chập chờn bia mộ hồn tử sĩ từ cổ kim thao thức. / Mắt tháng Tư rưng màu huyết phượng. Mắt tháng Tư ngào cơn huyết biển. Thân giạt cỏ bồng hồn khua nước bao lâu rồi thủy mộ. / Trái tim người đi rơi dần từng mảnh, buồng ngực khô nhớ gió phương nam máu đỗ quyên khắc khoải quê nhà. / Mắt tháng Tư nở bông hoa trên cành hy vọng mỗi đóa hoa như một giọt nước mắt hồng rơi xuống trái tim tôi. / Mắt tháng Tư dẫu ngàn năm vô tự, mảnh lao đao lịch sử. Lật từng chương… / Giấy mực đời chép ra, ví thiếu. / Lấy da này viết để tạ nhau…
tháng tư đưa tay nhặt / vỡ nát của ngày xưa / còn đây, chồng sách cũ / những quả chín trái mùa / còn đây, chiều gió nổi / những ngôi mộ rạp mình / bia gỗ nào run rẩy / hồn linh nào tủi thân / chiến trường lâu đã nguội / hơi sắt và hơi đồng / mấy chục mùa hoa rụng / hư không tìm hư không