Hôm nay,  

Đọc sách “Những Mẩu Chuyện Đời” Tuyển tập mới của Đào Ngọc Phong

29/03/202400:00:00(Xem: 1607)

Dao-Ngoc-Phong

Tác giả Đào Ngọc Phong ký tặng sách.

 
Tuyển tập Những Mẩu Chuyện Đời của Đào Ngọc Phong là những dòng chữ phần lớn rất buồn, kể lại chuyện đời của anh, chuyện đời của những người anh gặp trong đời từ Việt Nam cho tới xứ người, chuyện của những người trong thế hệ của anh bị cuốn vào cuộc chiến phân đôi, chuyện của những người xa xứ đang ra sức mưu sinh, và chuyện vui buồn của một kiếp người. Chuyện rất buồn xen lẫn với chuyện rất vui. Và hầu hết là giữa những dòng chữ vẫn có các niềm vui có hậu.

_bia sach Nhung Mau Chuyen Doi

Bìa sách.


Hãy đọc nỗi buồn của người mẹ khi xa con và niềm vui khi nhận được tin con, trong truyện Quà Giáng Sinh Bất Ngờ, trong sách anh mới ấn hành nơi trang 81, trích: 

"Những đêm  nằm nhớ con, tôi dần dần thấy tại sao tôi cứ cột  chặt vào  mình cái tâm tự ái, cao ngạo, cố chấp, ngay đối với con ruột duy nhất của mình; tôi đã mất cha, mất mẹ, mất chồng, sao nay lại ngu xuẩn đẩy con  đi xa, lỡ ra sông nước hiểm nguy… Có phải tôi tự mình làm mình trở thành kẻ cô quả; số mệnh nào đâu, tự mình thôi. Tôi vùng dậy, viết ngay một bức thư dài, gởi cho con, nói mẹ xin lỗi con đã bỏ bổn phận làm mẹ; mẹ có lỗi với ông bà nội, với cha con.

Một tuần sau, con tôi gọi điện thoại trực tiếp cho tôi, hai mẹ con cùng khóc. Nó nói sẽ sắp xếp về thăm mẹ. Tôi như hồi sinh từ một cơn bạo bệnh. Tôi viết thư thường xuyên cho con, tưởng như nó vẫn ở bên tôi..." (ngưng trích)

Đào Ngọc Phong không phải là người xa lạ với chữ nghĩa: ông tốt nghiệp Cử nhân Triết học Tây phương tại Đại Học Văn Khoa năm 1964, và cũng từ mái trường Đại học đó, ông tốt nghiệp Cao Học Triết học Tây Phương. Những gì ông học và nghiền ngẫm về Triết học Tây phương đã cho ông một văn phong gãy gọn, dễ hiểu, không mơ hồ và một bầu không khí trong văn rất nhân bản, đầy tình người. Đời sống phong phú đã làm ngòi bút của ông đầy sức mạnh: Đào Ngọc Phong sinh năm 1941 tại tỉnh Hòa Bình, học Trung Học Chu Văn An Hà Nội 1953-54, học Trung Học Nguyễn Trãi Sài Gòn 1954-1956, học Trung Học Chu Văn An Sài Gòn 1957-1960. Đào Ngọc Phong học Đại Học Văn Khoa Sài Gòn hai lần: 1961-1964, học Cử Nhân Triết học Tây Phương; và 1965-1974, học Cao Học Triết học Tây Phương. Năm 1965-1975: Dạy học. Từ 1991: định cư tại Hoa Kỳ, tiểu bang California.

Không chỉ suy tư về Triết học, anh cũng là một nhà thơ, nhưng là thơ diễn giải về kinh điển. Đào Ngọc Phong là tác giả các sách đã in:

. Quan Điểm  Nhị Nguyên Qua Lý Thuyết về Giấc Mơ của Sigmund Freud, tiểu luận Cao học Ban triết học Tây phương Đại học Văn Khoa Sài Gòn, 1974.
. Lý Thuyết của Sigmund Freud về giấc mơ (in tại California, 1997).
. Thơ Kinh Diệu Pháp Liên Học, in tại Việt Nam 2007.
. Về Dưới Cội Bồ Đề, Ký Sự Hành Hương Mười Ngày Trên Xứ Phật.
. Thơ Kinh Hoa Nghiêm, in tại Việt Nam, 2010.
. Thơ Kinh Kim Cang, in tại VN, 2012.

Nơi đầu bài, chúng ta nói rằng nhà văn Đào Ngọc Phong viết về những mẩu chuyện trong đời, nhưng khởi đầu tuyển tập lại là một truyện rất siêu thực, rất tâm linh, và rất buồn, một anh lính VNCH đi tù cải tạo, tình cờ làm bạn với hai hồn ma: hồn ma đầu tiên là Patrick, binh nhất quân đội Mỹ, hồn ma thứ nhì tên Thuần, thiếu úy quân đội Bắc Việt. Cả hai đều chết trong Cuộc Chiến Việt Nam. Còn nhân vật chính tên là Mường, trong truyện thường ghi là “hắn” với kiểu kể truyện khách quan nhìn về ngôi thứ ba.

Truyện Bóng Ma Trong Rừng Buông, nơi trang 17 của tuyển tập, ghi lời Mường, trích: “Nghĩ cho cùng ba đứa mình bị ba guồng máy kinh địch nhau cuốn vào chứ làm người ai mà muốn bắn giết nhau. Bố mẹ các cậu cũng như bố mẹ tớ có ai muốn ba đứa trẻ cầm AK M16 chĩa vào tim nhau mà bắn đâu. Nếu không chết trẻ thì Thuần có thể thành một nhà triết học nhân bản, Patrick có thể thành một Hemingway giúp ích cho loài người sống hòa bình hạnh phúc hơn." 

Truyện Bóng Ma Trong Rừng Buông cũng là truyện có nhiều đối thoại tràn ngập lý luận, về Đệ Tam Quốc Tế, Đệ Tứ Quốc Tế, về Lenin, về Trotsky, và đủ thứ triết  học làm nhức đầu cho cả ma và người. Có thực ma hiện lên để nói chuyện triết lý phản chiến? Nếu thực sự có chuyện ma hiện hồn lên để tâm sự về cuộc chiến, thì ban đêm tại Việt Nam sẽ không thể nào im vắng như xưa nay, mà chúng ta hẳn đã thấy cả triệu hồn ma hiện lên mỗi đêm để lang thang, biểu tình, hô hào phản chiến.

Trong Lời Nói Đầu, nhà văn Đào Ngọc Phong có lời tâm sự, nơi trang 5 của tuyển tập Những Mẩu Chuyện Đời:

"Trong một khung cảnh lịch sử chung, có ngàn vạn số phận riêng của từng cá nhân, gia đình, tập thể. Những tên, tuổi, hoàn cảnh của những nhân vật được kể trong NHƯNG MẨU CHUYỆN ĐỜI sau đây không chỉ bất cứ ai trong đời thực, mà chỉ là những phương tiện để diễn đạt câu chuyện.

Tuy nhiên trong một vài trường hợp đặc biệt, số phận của một cá nhân tạo nên nguồn cảm hứng sáng tác cho tác giả. Ngoài ra, tác giả kính mong quí độc giả rộng lòng tha thứ nếu có sự trùng hợp ngẫu nhiên ngoài ý muốn."

Không chỉ là bàn chuyện triết lý, Đào Ngọc Phong cũng kể chuyện thực trong cộng đồng, người thật, việc thật, đặc biệt là về những người khởi đầu xây dựng các văn phòng bán vé phi cơ, hướng dẫn tour du lịch. Trong những năm rất xa xưa, sau khi nhà nước Việt Nam mở cửa đón du khách, một lần, trong thập niên 1990s, khi tác giả Đào Ngọc Phong dẫn đoàn du khách về thăm Hà Nội, bài viết “Lời Tạ Ơn Muộn Màng” trang 62-63 ghi lại một hình ảnh rất buồn của quê nhà, trích:


"Có lần từ một khách sạn, tôi vẫy một xe xích lô ra hồ Hoàn Kiếm. Tôi ước tính đường xa chắc phải trả 10 đô la. Ông phu xe mặc quần áo tồi tàn đạp chiếc xích lô cũ kỹ, ghế ngồi không có nệm, chỉ vài thanh gỗ đen xỉn.Ông nói :  “Xin ông cho con năm chục ngàn”. Tôi sững người vì hai điểm; giá quá rẻ chỉ hơn hai đô la; tại sao ông ta lại xưng “con” với tôi?

"Trông nét mặt ông ta chỉ khoảng 50 tuổi là cùng; không lẽ tôi già quá chăng? Hồi đó tôi mới chỉ hơn sáu mươi. Theo kinh nghiệm cảnh giác, tôi yên lặng ngồi xe không hỏi han gì trên đường đi. Biết đâu ông ta là một công an chìm đóng vai phu xe theo dõi những người từ nước ngoài về, nhất là từ Mỹ. Khi xuống xe, tôi lịch sự cám ơn và trả ông ta mười đô la. Trên gò má cao khắc khổ, tôi bỗng thấy hai dòng nước mắt chảy xuống. Tôi hối hận đã nghi oan ông ta là công an. Ông ta là một đồng bào của tôi, sống cùng khổ giữa một thành phố đầy khách sạn huy hòang tráng lệ. Tôi không dám hỏi han thêm, chào ông và bước đi trong lòng cảm thấy như phạm một tội gì." (ngưng trích)

Xuyên suốt tất cả những chuyện đời kể lại trong tuyển tập, dù là truyện thật hay phần nào hư cấu, vẫn là một thông điệp rất cảm động: lời kêu gọi sống với cái thiện, với cái tính người hiển lộ trong tương tác giữa người với người. Bất kể rằng dân tộc Việt Nam sau khi trải qua rất nhiều sóng gió lịch sử, những mối thù vẫn ghìm sâu trong não bộ, cần tới thời gian để rũ bỏ các quá khứ như thế. Như trong truyện “Thù Dai” trong tuyển tập, nơi trang  131-132, trích:

"Rình khi bố vắng nhà hai ba ngày, tôi vào phòng bố lục tìm, thì quả nhiên thấy một cuốn hồi ký bố đang viết bằng tiếng Anh, đã được năm chương sách rồi. Bố giỏi chữ nghĩa nên viết hay lắm, như một cuốn tiểu thuyết tự thuật đời mình từ khi còn nhỏ ở nhà quê miền Bắc Việt Nam.

"Đọc nhanh hai chương đầu, tôi mới thấy gia đình tôi là một bi kịch mà mẹ tôi là nạn nhân trực tiếp. Thuở nhỏ ở nhà quê thời còn chế độ phong kiến và thực dân, bố tôi nhà nghèo phải đi chăn trâu cho một nhà giàu trong làng; khi phạm một lỗi lầm, ông thường bị chủ túm tóc đập đầu vào thân cây. Tôi hiểu ra rồi; cái thù hận đó đối với người có tiền có quyền tạo thành một khối u uất vô thức trong tâm bố tôi, chờ dịp trả thù. Khi làm chồng, làm cha, ông tưởng ông có quyền; cái khối u vô thức thù hận bùng lên khi ông nắm tóc tôi muốn giộng vào tường, như thể lập lại hành động của ông nhà giàu. Thù dai trăm năm! Hành động hay lời nói bạo lực là mặt trái của mặc cảm thấp kém, bị sỉ nhục thời ấu thơ." (ngưng trích)

Tuy nhiên, chuyện Bolsa lúc nào cũng có tính thời sự. Có những mối tình giữa chàng Việt kiều và giai nhân quốc nội cũng thường gặp tan vỡ, như chúng ta vẫn nhiều phen được nghe kể. Hay là chuyện gia đình tan vỡ vì chàng về Việt Nam kinh doanh rồi cặp bồ trẻ. Hai hình ảnh vừa dẫn được kể nơi trang 88-89 trong truyện Người Khách Trọ Kỳ Bí, qua lời kể của "ông" và "bà" nơi đây là hai ông bà có phòng cho thuê, mà người giới thiệu sách hân hạnh quen cả hai ông bà, trích như sau:

"Có một anh chàng khoảng năm mươi, ăn mặc chải chuốt, đi xe Lexus đến. Bà kinh ngạc tự hỏi anh này trông có vẻ khá mà sao không có nhà riêng; ít lâu sau, bà mới khám phá ra, anh ta làm nghề môi giới địa ốc, để dành được mấy trăm ngàn, mang về Việt Nam làm ăn thế nào mà thất bại, mất hết vốn liếng, lại dính một cô bồ trẻ; vợ biết được, ly dị; sống vất vưởng phải đi share phòng đây đó. Được một cái, anh ta tiền bạc sòng phẳng, nhưng cứ vài đêm lại dẫn một cô về. Ông nói vậy là trái với hợp đồng share phòng. Bà lại phải ngọt nhạt mời anh ta đi.

"Lại một lần khác, một anh chàng trình giấy giải ngũ quân đội Mỹ. Bà thấy anh là gốc quân nhân thì yên tâm chấp nhận. Anh ta trả tiền phòng đầy đủ, nhưng không đi làm, suốt ngày ôm phone gọi về Việt Nam. Bà tò mò hỏi, cậu có thân nhân ở Việt Nam nhiều lắm hay sao mà gọi về hoài. Anh ta nói có làm quen trên mạng với một cô trẻ đẹp lắm, cô ta gọi qua bảo gởi tiền về cho cô mở một quán ăn, khi nào anh về sẽ làm đám cưới. Ông nghe chuyện, cười ngất; bảo đúng là một thằng ngu; nhìn hình trên mạng mà tin được. Được ba tháng, anh ta vui vẻ chào ông bà, nói mai về Việt Nam cưới vợ. Mấy năm sau tình cờ gặp anh ta trong một quán ăn; bà hỏi vợ con thế nào, anh ta buồn buồn nói cháu bị lừa bà ơi." (ngưng trích)

Tuyển tập Những Mẩu Chuyện Đời của Đào Ngọc Phong dày 204 trang, gồm 14 chuyện đời của người Việt, 2 chuyện về đất nước Nga, và 11 chuyện/thơ về đất nước Ukraine. Ngắn gọn, đây là những chuyện cảm động, kể chuyện thật (trong đó, sự thật nhiều hơn phần hư cấu), những cảm xúc đầy sức mạnh. 

Tuyển tập Những Mẩu Chuyện Đời do nhà xuất bản Lotus Media lưu hành trên mạng Amazon:
Xin chúc mừng nhà văn Đào Ngọc Phong. Những dòng chữ của họ Đào không chỉ góp thêm phần phong phú cho văn học Việt Nam hải ngoại, mà cũng giúp độc giả nhìn rõ thêm, để thương yêu hơn những mảnh đời lưu lạc của nhau trong cõi lang thang vô thường này.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tập “Thơ Khánh Trường” ra đời chỉ để “Vui thôi mà”, gồm ba phần: Phần 1: Ngẫu Hứng. Phần 2: Mai Anh Về Miền Trung & Những Bài Thơ Khác; và Phần 3: Khổ Lụy. Ngẫu Hứng là phần tôi thích nhất, tập hợp những bài thơ ngắn “bất chợt nẩy ra trong đầu”. Thơ được viết tự nhiên, không màu mè, không cơ bắp, không gồng, không làm dáng. Là phần mở đầu, Ngẫu Hứng cũng là phần tách riêng khỏi tập thơ, ở một vùng đất cao hơn, trên một khí hậu tươi mát, có nhịp sống tâm linh riêng. Trong khuôn khổ bài này xin chỉ đọc phần “Ngẫu Hứng”.
Lịch sử không mắc kẹt trong Nguyễn Thanh Việt, tác giả cuốn tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm tình viên, Kẻ hai mặt, Kẻ nằm vùng, Kẻ nội tuyến) xuất bản năm 2015, nó bùng nổ dữ dội với nỗi phẫn nộ rát bỏng hiếm thấy trên một trang viết văn học nào...
Alexander Solzhenitsyn sau 8 năm lao tù (1945-1953) trong chế độ Cộng Sản Liên Xô đã ghi lại hình ảnh kinh hoàng, đau thương đó trong các tác phẩm The First Circle (Tầng Đầu Địa Ngục), One Day in The Life of Ivan Denitsovich (Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denitsovich), Khu Ung Thư (Cancer Ward), Tầng Đầu Địa Ngục (The First Circle), Quần Đảo Ngục Tù (The Gulag Archipelago)… Những tác phẩm này đã được dịch sang Việt ngữ, ấn hành trước năm 1975 ở Sài Gòn...
Hồi ký "Người muôn năm cũ" của nhà văn Phạm Gia Đại dày trên 500 trang gồm có 17 chương, mỗi chương với vẻ riêng, đặc sắc của từng chương. Cuốn sách đưa chúng ta trở về những năm tháng tươi đẹp đầy kỷ niệm thương yêu của Sài Gòn, của miền Nam và những ký ức đau buồn sau ngày mất miền Nam, và những năm tháng sống trở lại với cuộc đời mới trên miền đất tạm dung...
Chủ Nhật (2PM-5PM), 24 tháng 3 năm 2024, GS Trần Gia Phụng từ Canada sang thuyết trình “Những Học Thuyết Chính Trị Hoa Kỳ Về Chiến Tranh Việt Nam” tại Viện Việt Học, 15355 Brookhurst St, Suite 222, thành phố Westminster và tham dự Giỗ Lễ Nhà Cách Mạng Phan Chu Trinh Lần Thứ 98 cùng ngày của Hội Ái Hữu Phan Chu Trinh Đà Nẵng (ông là giáo sư dạy sử của trường nầy)...
Nhà phê bình văn học Bùi Vĩnh Phúc vừa ấn hành tác phẩm “9 Khuôn Mặt, 9 Phong Khí Văn Chương” – nội dung là viết về Thanh Tâm Tuyền, Mai Thảo, Vũ Khắc Khoan, Võ Phiến, Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Xuân Hoàng, Phạm Công Thiện, Bùi Giáng, Tô Thùy Yên. Cuốn sách dày 440 trang, chữ nhỏ, gồm các nhận định của Bùi Vĩnh Phúc (BVP) về các nhà văn, nhà thơ đã nuôi lớn một thời tuổi trẻ của tôi. Họ là những cây đa bóng mát của tôi, không chỉ ngoài đời và trong văn học, mà cũng là cả trong các giấc mơ những ngày tôi còn ôm sách tới trường. Tôi đã nói với Bùi Vĩnh Phúc như thế, rằng những người này, trong sách của bạn, thiệt sự là cả một cánh đồng tuổi thơ của tôi. Và tôi nghĩ rằng không thể nào viết đầy đủ về các khuôn mặt văn học này.
Xưa nay, mọi cuốn tiểu thuyết đều được xây dựng quanh một chủ đề. Dù trừu tượng hay cụ thể, từ chủ đề “mẹ” rẽ ra những nhánh chủ đề “con” - tất cả bám chặt vào một (hay hơn một) nhân vật, đan xen giữa những tình tiết, nối thắt những mẩu chuyện, từ đó phần hồn cuốn tiểu thuyết xuất hiện, tồn tại giữa những trang giấy, hóa kiếp thành suy tư của người đọc.
Đây là tập sách tranh song ngữ Anh-Việt của họa sĩ Lê Triều Điển. Xuyên suốt quyển sách là quá trình sống, học hành, sáng tác và bao nhiêu kỷ niệm từ thơ ấu cho đến ngày hôm nay. Đọc qua tập sách tôi thấy họa sĩ đã chọn tên sách có ý nghĩa rất hay, đầy hình tượng, thanh âm và sắc màu. Cuộc đời nhiều chìm nổi lênh đênh của người họa sĩ y hệt như những dòng sông mang nặng phù sa của vùng đất phương Nam...
Trong đời, thế nào cũng có lúc chúng ta nằm bệnh, hoặc có người thân nằm bệnh. Trường hợp như thế, lời khuyên thực dụng nhất là nên tìm đọc và áp dụng những dòng thơ Ngọa Bệnh Ca của Ni Trưởng Trí Hải. Thí dụ như những dòng thơ: Hãy để tâm vắng lặng Theo dõi hơi ra vào Thấm nhuần chân diệu pháp Trong từng mỗi tế bào Hãy biến ngay giường bệnh Thành một chốn đạo tràng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.