Tết Ất Mão Khai Xuân Thạch Vấn

09/02/202415:06:00(Xem: 1741)

3_Tet At Mao Tet Giap Thin_3_Tet At Mao Tet Giap Thin
 Khai xuân thạch vấn - Thơ và thủ bút Vũ Hoàng Chương - Tạp chí Nhà Văn Xuân Ất Mão, 1975.

Ảnh Thi sỹ Vũ Hoàng Chương và nhà văn Mai Thảo. Nguồn: Việt Báo Xuân 2012

 

 

Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương
sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916

Mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976
nguyên vẹn con rồng.

 
*

Đầu năm 1976,

cộng sản bắt giam thi sĩ

trả về nhà ít ngày thì mất.

Mai Thảo là người đầu tiên phổ biến bài thơ cuối cùng của thi sĩ.

 
*

Tết Bính Thìn Ngâm Khúc Tân Thanh
 

Sáng chưa sáng hẳn, tối không đành

Gà lợn om sòm rối bức tranh

Rằng vách có tai, thơ có hoạ

Biết lòng ai đỏ, mắt ai xanh

Mắt gà huynh đệ bao lần quáng

Lòng lợn âm dương một tấc thành

Cục tác nữa chi, đừng ủn ỉn

Nghe rồng ngâm váng khúc tân thanh

 

VŨ HOÀNG CHƯƠNG

Tết Bính Thìn, 1976

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu