Thơ Tình mùa Xuân

08/02/202418:48:00(Xem: 832)
20200519_035747
Tranh Đào Nguyên Dạ Thảo.
có ngọn gió mùa nào thổi qua mái hồn anh
buổi chiều tháng giêng
ngoài kia cơn mưa mù se vào liếp cửa
anh nhìn xuống dòng sông xưa chảy về bến cũ
con thuyền xa khơi và dấu vết của đợi chờ

có một nỗi buồn nào len vào trong đời anh
khi biết rằng cuộc đời không màu mè như em tưởng
như nỗi đam mê bên kia hàng dậu đổ
thưa lá với đêm dài

mai kia những kỷ niệm héo mòn
những thiết tha trừu tượng
thức dậy như chồi non xanh xao buổi hẹn hò
có em với hai bàn tay gầy níu gọi lại bình minh
thoảng như có tiếng chim vành khuyên hót đâu đó
trong tâm tưởng của mỗi người
mà hư không nhẹ như mùa xuân bay về bên khóm lá

tóc em không còn dài như ngày xưa
để tưởng niệm cơn nắng mai dọi xuống hồn
và rồi tháng ngày trôi đi
dòng sông trôi đi qua nhiều nỗi đời sầu muộn
vẫn lãng đãng hoài bóng trăng rằm
thuở em vừa tròn mộng

có nỗi buồn nào đó rụng xuống ngoài bãi cát đêm
anh đưa tay với bắt thả trôi về biển khơi
con sóng chiều cuộn dâng xôn xao một ngày uể oải
loài hải âu vỗ cánh bay lên khoảng trời cao
không một âm vang dội qua ghềnh đá

như thể trái đất vẫn dịu dàng
đuổi xua đi những lãng mạn của cuộc đời
và anh chắc chắn một điều
có nỗi nhớ nào hụt hẫng
trong đôi mắt não nùng của tháng ngày tha hương
mà tình cờ thấy được vào buổi sáng mưa giông
hỡi em
anh xin lại đôi bàn tay cầm bút
làm những bài thơ xuôi
rồi xuân hạ thu đông có mùa nào cho
mây bay về đầu xóm
khua con đường rộng
hai hàng cây thưa lá
giữa mênh mông
gió vẫn đìu hiu một nỗi vô thường

còn mùa nào trải dài giữa 
thênh thang đời
để em đổ đầy đôi mắt lên cao
thả đi ước vọng cuối năm
thầm thầm ngoài khung cửa
mười năm hai mươi năm
xa xôi đầu sông cuối chợ

còn mùa nào cho mây cho gió cho mưa
cho em ước lại cuộc đời.
-- Huỳnh Liễu Ngạn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
đêm sâu ̶ ̶ ̶ lênh đênh trôi theo dòng tóc | chị héo hắt | chực chờ lay rụng | heo hắt điệu ru ví dầu