Cuối Năm Cúng Buồn

07/02/202412:20:00(Xem: 1214)
Dinh Truong Chinh 1
Minh họa Đinh Trường Chinh

 


Tôi muốn tự nhạo mình

Sao lại buồn cuối năm?

Đã gần chết ngày nào cũng vậy

Cho dù em cúng vái nhang đèn.

 

Tôi sợ chuyện cúng kiến ông bà

Sợ cha mẹ gặp lại con bất hiếu

Dặn phải học bác sĩ kỹ sư

bỗng dưng mở mắt thành thi sĩ

Dặn phải yêu nước thương nòi

bỗng dưng nhắm mắt thành bất lực.

Cúng làm gì

nhắc nhở cha mẹ buồn mỗi năm.

 

Cắt vải đỏ, em dâng màu bàn thờ

Đốt nhang cao em dâng tình hương khói

Gói bánh chưng

gói năm cùng tháng tận

gói khúc đời còn một đoạn nấu sôi

gói kỷ niệm già theo màu lá chuối

nóng bốc hơi mờ những khung hình

xôi chè ngũ quả.

 

Đêm cuối năm càng nhớ chuyện ngày xưa.

Một đám đinh đóng xuống, nhổ lên, đóng xuống.

Cái búa càng già càng nặng càng run tay.

Con giấu cái búa

ký ức lục ra để lại chỗ cũ

chỗ cha thường đóng để treo khung

khung gương trống chờ bằng bác sĩ.

Cha mẹ ơi xin tha thứ cho con.

Bây giờ cha mẹ rất xa, bác sĩ không thể gửi thuốc

nhưng con có thể gửi thơ.

Bên kia cha mẹ không cần bắt mạch

nhưng thơ nghe qua những kẽ hở linh hồn.

Con không giàu nhưng tiền vàng mã dư giả

Xe hơi, nhà lầu bằng giấy thiếu gì

Nhưng thơ, bằng máu, cha mẹ ơi.

 

Đêm nay,

Con gửi máu đến cha mẹ ông bà.

Máu của dòng 

máu làm người không hề xấu hổ.

 

Ngu Yên.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.