Hôm nay,  

Hợp đồng tự nguyện chết

28/01/202405:57:00(Xem: 1645)
Truyện

sad man

Mấy ngày nay John cứ như một cái xác vô hồn, vẫn ăn uống, vẫn đi làm như mọi người nhưng John chỉ làm theo quán tính; toàn bộ mọi hoạt động và nói năng cứ như thể lập trình sẵn trong người máy chứ không hề có mộtc cảm xúc gì về việc mình làm. Đâu phải chỉ tuần này, đã lâu rồi, cái tình trạng này trong John tiếp diễn khi thì lên cao lúc xuống thấp. John thấy đời mình vô vị và vô nghĩa quá, chẳng biết sống để làm gì. Nhiều khi John tự quán xét: “Không lẽ chỉ ăn, ngủ, cày kiếm cơm rồi lại bệnh tật, già nua suy tàn… đời có nhiêu vậy thì sống để làm gì?” Tâm trí John mong muốn một cái chết, cái chết đẹp rực rỡ hơn là sống ảm đạm. John thấy mình hóa đám mây trắng bay khắp đất trời. Tất nhiên là John muốn một cái chết tự nhiên chứ không phải tự sát. John thấy mình còn trẻ, khỏe mà sống vô vị thế này thì những người bệnh tật nan y không thể chữa, người thiểu năng trí tuệ, người tàn phế, những kẻ cùng hung cực ác… thì đời còn vô vị đến chừng nào. John biết mình chủ quan duy ý chí, thật ra những kẻ ích kỷ, bọn cùng hung cực ác lấy cái sự ích kỷ và hung ác ấy làm nghĩa vị cho đời sống của chúng. John cũng biết có nhiều người bệnh liệt giường, tháng ngày quằn quại trong khổ đau, cầu sống chẳng đặng chết không xong nhưng trong tận thâm tâm vẫn hy vọng sống, bám víu níu kéo sự sống. Ham sống là bản năng của muôn loài chứ không riêng chi ở con người.
    John thường tự vấn bản thân mình: “Con người vốn đã khổ vì sanh lão bệnh tử và bao nhiêu thứ khổ khác. Ngày nay con người lại thêm vấn nạn khổ khác bồi thêm vào cái khổ cũ. Số là loài người tuổi thọ ngày càng cao trong khi ấy thì xương khớp, tim mạch và các các bộ phận khác của thân thể thì vẫn suy hao theo lẽ thường, không thể nào khỏe theo tuổi thọ ngày càng tăng. Bởi vậy càng sống thọ thì càng kéo dài sự khổ của cái già, cái bệnh. Con người ngỡ sống lâu là phước nhưng đâu biết ấy là họa”. John có ước mơ một cái chết đẹp rực rỡ, chết nhẹ nhàng, chết như đi vào giấc ngủ, chết khi mà thân thể còn tráng kiện, trẻ trung, đẹp đẽ hơn là chết trong một thân thể già nua suy hao.
    John rất yêu thích văn chương, thường đọc ngấu nghiến những gì vớ được, đọc như bị ma ám, đọc say mê tự bao giờ chẳng còn nhớ thời điểm nữa. John hâm mộ những nhà văn từ cở đến kim. John ngẩn ngơ thương tiếc một Khuất Nguyên tài hoa như thế mà đắm mình dưới dòng Mịch La. John mê “Ngàn cánh hạc” của Kawabata Yasunari, khi biết ông ấy tự sát để giữ lấy mốc huy hoàng trong nghệ thuật của mình thì John buồn lắm nhưng John đồng ý với việc này. Hình như xứ Phù Tang các văn sĩ thường hay tự hủy mình vì nhiều lẽ khác nhau nhưng đều là những cái chết đẹp. Yukio Mishima cũng là một cái chết của một võ sĩ đạo. Văn sĩ bậc thầy về truyện ngắn là Ryunosuke Akutagawa vừa mới ba mươi lăm tuổi đang độ sung mãn cũng tìm đến cái chết đẹp để sau này không phải hối tiếc vì lụi tàn. Thi sĩ KitamuraTokoku cũng tìm cách ra đi khi tuổi còn xanh. Đặc biệt văn sĩ Dazai Osamu từng bốn lần tìm đến giấc ngủ ngàn thu và lần cuối đã cùng với tình nhân vĩnh viễn nằm lại dưới hồ Tokyo. Bên tây cũng có những nhà văn lẫy lừng tự kết liễu mình như Ernest Hermingway, Thomas Bernhad. John biết bọn người Annam xứ Đông Dương cũng có những văn sĩ chết trẻ như họ Hàn, Đặng Thế Phong, tuy nhiên đây là cái chết tự nhiên chứ không phải tự sát. Có lẽ cái chết tự nhiên này là cái chết mà John mơ và nghĩ đến rất nhiều. Người Annam còn có một văn sĩ lừng danh là Nhất Linh đã uống ly độc dược để tự kết liễu mình, đây là cái chết vì lý tưởng tự do, vì lý tưởng chứ chẳng phải vì cùng quẫn của tư tưởng và thân xác. Những cái chết của các văn sĩ và thi sĩ này sao mà hấp dẫn John quá chừng luôn. John thấy chết đẹp rực rỡ, ít ra họ chết cái thân xác nhưng giữ được cái hào quang của nghiệp văn.
    Những cái chết của những người có tài năng, trong bọn họ nhiều người từng được giải Nobel. Bọn họ có người chết dữ dội, ngột ngạt, bí bách nhưng cái tinh thần thì dường như được giải phóng khỏi thân xác ngục tù. Chính cái thân xác đã giam hãm họ, làm cho họ khổ đau. John không phải là văn sĩ hay thi sĩ nhưng John cảm nhận cũng bị bí bách trong ngục tù thân xác. John là kẻ bất tài vô dụng nhưng John giống bọn họ ở cái điểm muốn tự xử mình, muốn thoát khỏi cái thân xác ngục tù kia mà bay lên với cao xanh. Cái ý nghĩ tự xử nó cứ bám riết trong đầu, nhiều khi John học Phật và dùng pháp Phật để xóa bỏ cái ý nghĩ đó nhưng chẳng thành công mấy, cái ý nghĩ ấy lởn vởn lúc hiện lúc ẩn cứ như ma trơi chơi trò cút bắt. John sợ cái già, bất mãn vì bản thân vô dụng điều ấy khiến cho ý nghĩ tự xử khó xóa khỏi bộ não và cứ tin rằng ấy là cách tốt nhất, phương pháp duy nhất để giải quyết sự bế tắc của thực tại. Tiếc một điều là John hèn nhát, không có bản lãnh như những văn sĩ kia, vì vậy mà cứ kéo lê cái đời sống cùn mằn vô dụng kia. Thật sự thì John không dám tự xử, John chỉ mơ một giấc ngủ không bao giờ thức dậy nữa, xem ra như thế sẽ thíhc hợp hơn, tiếc là cơn mơ vốn mê hoặc làm sao có thể thành hiện thực được. Con người sống ở đời để trả nợ, nợ chưa trả xong thì đâu thể trốn chạy, có trốn chạy cũng chẳng có nơi nào trốn được, dù có là trên núi cao, rừng sâu hay biển cả. Phải chấp nhận kéo lê cái đời như con rùa lê cái đuôi của nó trong bùn lầy.
 
***
 
Một hôm John chợt nảy ra ý nghĩ: “tại sao thế giới loài người không có luật được quyền chết? Tại sao mỗi cá nhân không có quyền quyết định chấm dứt sự sống của mình?” Nghĩ thế và John lập tức lên mạng làm một cái thỉnh nguyện thư yêu cầu quyền tự quyết sinh mạng của mỗi cá nhân. Thỉnh nguyện thư lập tức nhận được nhiều ý kiến phản hồi, kẻ ủng hộ, người chống đối và dĩ nhiên cũng có không ít lời chế nhạo cho là sướng quá hóa khùng. Thỉnh nguyện thư không đủ số chữ ký cần thiết theo luật định để được đem ra cứu xét. Không nản lòng, John lại lục danh bạ và tìm đến văn phòng luật sư James  để được tư vấn. Luật sư James là một người có chuyên môn cao và công ty luật của ông ăn nên làm ra. Ông đã thắng nhiều vụ án quan trọng, nào là vụ thằng Henry bắn chết vợ, con Brittney bỏ thuốc độc vào cà phê giết chồng, vụ ông Thomas cố ý tông chết bà Barbara… chứng cớ giết người đủ cả, nhân chứng cũng lên tiếng, ấy vậy mà luật sư James cãi lý thắng mới tài tình. Xã hội bất bình, dân mạng phản đối nhưng không ăn thua gì vì quan tòa thua lý đành phải tuyên bố kẻ sát nhân vô tội. Tiếng tăm luật sư James vang dội nên giá cả luật phí cũng rất cao. John phải đóng lệ phí hai trăm đô la để được gặp ông ấy. Đúng hẹn, John ăn mặc chỉnh tề đi đến văn phòng luật sư. Sau khi chào hỏi xã giao, ông ấy đi vào vấn đề ngay lập tức:
    – Chào anh John, anh hãy trình bày vấn đề của anh thử xem nào.
    – Thưa luật sư, tôi thấy cuộc sống này vô vị chẳng có ý nghĩa gì, vì vậy tôi muốn có quyền được tự định đoạt sinh mệnh của mình.
    – Anh có thể tự kết liễu đời mình, nếu muốn, chẳng có ai cấm cản anh!
    – Đành rằng là vậy, nhưng tôi muốn có một sự trợ giúp công khai và hợp pháp
    – Ý anh sao? Tôi chưa rõ lắm!
    – Có cá nhân hay tổ chức nào đó đứng ra thực hiện cái chết cho thân chủ một cách hợp pháp nếu thân chủ không thể tự mình làm được.
    – À, ý anh là cần có công ty trợ tử, một ý tưởng không tồi!
    – Dạ, đúng vậy luật sư, công ty trợ tử giúp thân chủ về mặt pháp lý và y lý. Công ty ấy có thể tùy theo đức tin của thân chủ mà thiết lập một dịch vụ trợ tử để giúp thân chủ thực hiện cái chết chắc chắn, nhẹ nhàng, nhanh chóng và bảo đảm chất lượng.
    – Tôi nghĩ việc này hoàn toàn có thể thực hiện được, vả lại thế gian này vẫn bảo: “không có việc gì khó, tiền là chìa khóa vạn năng mở được mọi cánh cửa, cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng nhiều tiền” mọi cánh cửa mở được thì dĩ nhiên cửa tử cũng không ngoại lệ.
    – Tôi muốn mọi việc được thực hiện trọn gói, luật sư lo giúp việc pháp lý, dịch vụ. Tôi cũng có một điều kiện là khi thực hiện trợ tử, tùy đức tin của thân chủ mà thực hiện theo nghi lễ tôn giáo của họ!
    – Việc ấy thì đương nhiên rồi, chúng tôi sẽ mở công ty trợ tử như thế này, sẽ có những mô phỏng cảnh quan cực lạc hay thiên đàng hay bất kỳ cảnh giới nào mà tôn giáo của thân chủ yêu cầu. Trước hết chúng tôi sẽ đưa thân chủ vào giấc ngủ sâu bằng liều thuốc mê cực mạnh, thân chủ sẽ đi vào mộng với sóng nhạc dịu êm, cảnh bày trí đẹp đẽ, hương thơm ngan ngát… Sau khi ngủ sâu thì chúng tôi sẽ tiêm một liều thuốc làm ngưng tim, thế là thân chủ chết một cách nhẹ nhàng, êm ái và đẹp như mơ. Điều quan trọng nhất là chết chắc chắn, chết thật, bảo đảm chết trăm phần trăm. Thân chủ sẽ lên thiên đàng hay qua cực lạc nhanh chóng mà không đau đớn. Thân chủ sẽ phỉ lòng toại ý với cái chết dịch vụ do văn phòng luật của chúng tôi cung cấp.
    – Đúng như thế, thưa luật sư. Ý tôi là như vậy, mong được như vậy.
    – Văn phòng luật sư chúng tôi sẽ soạn thảo hợp đồng được chết một cách thận trọng với chữ nghĩa lý luận chính xác, ý nghĩa rõ ràng rành mạch, văn phong bút pháp uyển chuyến. Chúng tôi nghiên cứu luật để tìm ra kẻ hở nào có lợi nhất cho việc được chết của thân chủ. Vấn đề thanh toán lệ phí chúng tôi yêu cầu thân chủ đóng một nửa khi ký hợp đồng và nửa kia sẽ đóng nốt trước khi khởi động dịch vụ được chết.
    – Vâng, cảm ơn luật sư, tôi chờ đợi bản hợp đồng.
    – Bây giờ anh có thể về và văn phòng chúng tôi sẽ thông báo cho quý thân chủ trong thời gian nhanh nhất mà chúng tôi có thể.
    Nói xong luật sư James đứng dậy xìa tay bắt để tiễn John. John còn định muốn nói thêm điều gì đấy nhưng luật sư đã chận ngang rồi. Người ta bảo thời giờ là tiền bạc quả thật không sai, tuy nhiên với luật sư James thì thời giờ không chỉ là tiền bạc mà còn là vàng. Hai trăm đô la để được gặp mặt tham vấn trong vòng bốn mươi lăm phút!
    Hai tuần sau John nhận được email bản hợp đồng sơ khởi mà luật sư James gởi. Ông ấy yêu cầu John hãy đọc kỹ càng để đến khi đến văn phòng ký cho nhanh, khỏi mất thì giờ. Ông ấy còn gởi kèm theo yêu cầu khi đến văn phòng để ký hợp đồng cần mang theo giấy xác nhận sức khỏe tốt, giấy chứng nhận thần kinh và tâm trí bình thường, giấy chứng nhận của cơ quan địa phương là trong vòng một năm qua chưa từng tự tử, yêu cầu cuối cùng phải có hai người thân hoặc bạn bè đi theo để ký làm nhân chứng, điều quan trọng nhất được in đậm là mang theo tiền đặt cọc một nửa.
    Luật sư James cho biết hiện giờ chưa có công ty nào thực hiện việc được chết nhưng văn phòng của ông liên kết với dịch vụ của một số bác sĩ quen biết, nhà quàn the First Funeral và resort Paradise để thực hiện. John không cần phải lo lắng gì cả. John sẽ được chết chắc chắn, chết nhẹ êm, chết theo ý nguyện của bản thân; điều quan trọng nhất là John phải chồng đủ tiền.  Luật sư cam kết sẽ được chết nghiêm túc, đầy đủ và kết quả mỹ mãn, vạn nhất bất đắc dĩ có gì sai khiến cái chết không trọn vẹn thì phía luật sư sẽ chịu mọi chi phí để thực hiện cái chết lần hai cho thân chủ. Đồng thời còn khuyến mãi bổ sung thêm một số quyền lợi cho thân chủ khi được chết: tặng trang phục đẹp nhất để mặc khi chết, thân chủ sẽ có quà mang theo trong lúc chết, trang trí phòng chết miễn phí, thân chủ sẽ được quyền chọn một trong các người đẹp chứng kiến thân chủ chết, thù lao cho người đẹp do phía luật sư trả… Luật sư James còn nhắn tin thêm: “đây là trường hợp đầu tiên, trước giờ chưa có tiền lệ, tuy nhiên văn phòng chúng tôi sẽ cố gắng để mọi việc suôn sẻ, cái chết sẽ chỉnh chu và mỹ mãn. Cái chết của thân chủ sẽ là khuôn mẫu để chúng tôi thiết lập một công ty trợ tử phục vụ khách hàng. Lúc ấy văn phòng chúng tôi sẽ làm mọi việc từ A-Z mà không cần phải liên kết với ai nữa”.
    Đúng ngày hẹn, John đến văn phòng, nhìn bản hợp đồng in sẵn dày đến hai mươi trang giấy, chi chít chữ lớn nhỏ và đặc biệt có những dòng chữ li ti cần phải có kính lúp mới có thể đọc được. John đã đọc bản thảo rồi nên giờ chỉ lướt qua thôi, vả lại mạng sống còn chẳng cần nữa thì sá gì những điều khoản ràng buộc của bản hợp đồng! Đại khái nội dung của bản hợp đồng:
    Bên A:
    – Phải thực hiện đầy đủ các điều khoản đã ký, đủ sức khỏe để thực hiện việc được chết, tinh thần minh mẫn để được chết, hiểu rõ hành vi và hậu quả được chết, không khiếu nại hay thưa kiện việc được chết, khi ký hợp đồng được chết đóng một nửa lệ phí và trước khi tiến hành việc được chết sẽ đóng phần còn lại…
    Bên B:
    – Cung cấp dịch vụ được chết nhẹ nhàng, êm ái, nhanh chóng, bảo đảm chết chắn chắn
    – Chịu trách nhiệm xin giấy phép được chết
    – Cung cấp cảnh trí nơi thực hiện việc được chết theo yêu cầu của thân chủ
    – Cung cấp người mẫu đứng bên để tiễn đưa thân chủ
    – Không chịu mọi vấn đề phát sinh sau khi chết
    – Mọi khiếu kiện có hiệu lực trong vòng chín mươi ngày kể từ khi được chết
    – Chỉ có thân chủ chết mới có quyền khiếu nại, văn phòng luật sư chúng tôi không chấp nhận ủy quyền, nhân danh hay thừa kế, thừa tự…để khiếu nại.
    John liếc sơ qua và nhanh chóng ký liền vì mọi việc và bản hợp đồng đều rất suôn sẻ và thuận tiện,  riêng việc hai nhân chứng đồng ký hợp đồng thì có chút rắc rối, gia đình và thân nhân không ai chấp nhận việc John tự nguyện được chết, không một ai chịu ký nhân chứng. John bèn ra ngã tư đường Monroe và Jones mướn hai người homeless với giá hai trăm đồng cho mỗi người để họ đóng giả thân nhân đi chứng ký hợp đồng. Mọi việc tiến hành nhanh chóng và gọn ghẽ. John ký, luật sư James ký, hai nhân chứng vốn là dân homeless ký, một nửa tiền trao cho luật sư. John cầm bản hợp đồng đem về, lòng hân hoan phơi phới như muốn cất cánh bay lên. John mong đợi đúng ngày giờ đã ký để đến trung tâm trợ tử chết đẹp của luật sư James. Một cái chết đẹp đẽ và rực rỡ ở phía trước mà John từng ao ước từ lâu.
 

– Tiểu Lục Thần Phong

(Ất Lăng thành, 0124)

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
(Viết cho bằng hữu tháng tư 1954. Chúng tôi 300 thanh niên trình diện trại Ngọc Hà động viên vào Đà Lạt cùng hát bài ca Hà Nội ơi, năm 20 tuổi chưa từng biết yêu. Sau 21 năm chinh chiến, tháng tư 75 khóa Cương Quyết hát tiếp. Bao nhiêu mộng đẹp, tan ra thành khói, bay theo mây chiều. Ngày nay, tháng 7-2024 vào nursing home thăm bạn cùng khóa. Ba anh bạn đại tá lữ đoàn trưởng mũ xanh mũ đỏ cùng đại đội võ bị ra đánh trận Quảng Trị chỉ còn Ngô Văn Định. Ghé lại bên tai nghe Định hỏi nhỏ. /Bên ngoài còn mấy thằng,/ Còn liên lạc được 4 thằng. Ngoài 90 cả rồi.Tôi báo cáo./ Thằng Luyện mới đến thăm./ Định nói./ Luyện nhảy Bắc 21 năm biệt giam mà còn sống. Hay thật./ Tôi nói./ Bạn yên tâm. Ngoài này còn thằng nào chơi thằng đó./ OK bạn còn sống lo cho anh em.)
Năm Giáp Ngọ 1954 có thể gọi là năm đại diện cho tuổi thơ tôi. Chỉ trong một năm 1954 đã có quá nhiều biến cố xảy ra dồn dập trước mắt chú bé mười hai tuổi mà suốt trong đời chưa có thời điểm nào đặc biệt như vậy...
Dẫn nhập: chuyện này được viết khi sắp tròn nửa thế kỷ Sài gòn bị mất tên. Qua một phần đời của một vị Thầy dạy Toán, gắn liền với nhiều thăng trầm của lịch sử từ Việt Nam đến Mỹ, cùng nhìn lại những vết chân xưa với hy vọng các thế hệ kế tiếp học hỏi được nhiều điều để đưa được đất nước trở về vị trí "minh châu trời Đông"
Cây Phượng Vĩ Hoa Vàng có tên khoa học là Delonix regia var plavida thuộc họ Fabaceae có nguồn gốc từ Myanmar được sư trụ trì chùa Huyền Không Sơn Thượng mang về Việt Nam, đầu tiên được trồng ở Huế một số cây dọc theo con đường ở phố Ngô Quyền, ngã ba Phan Bội Châu, Lê Lợi... đã thu hút nhiều du khách đến ngắm cảnh và chụp hình. Hoa phượng vĩ vàng có tuổi đời lên đến 5, 6 chục năm, cây nhỏ hơn hoa phượng đỏ, ít lá và hoa có màu vàng tươi bắt mắt, thường nở từ tháng giêng, tháng hai và nở rộ và khoảng cuối tháng ba, đầu tháng tư, nên còn gọi là loài hoa “ chào mùa hè”. Hoa nở rụng tạo thành một “thảm hoa vàng” trên đường đi, gây nhiều ấn tượng cho những ai đi dạo trên những con đường này. Năm 2005, Công ty công viên cây xanh Sài Gòn mang về trồng một số nơi ở Sài Gòn nhưng chưa được nhiều.
Mùa hè quê tôi không có hoa phượng rơi, mà bắt đầu một mùa nước nổi. Nước lên cao, mênh mông ngập khắp cánh đồng và cả khoảng sân nhà mẹ. Những cơn gió trở mùa mát dịu dàng bao đêm dài mộng tưởng. Ngày sẽ lên, đời ập tới cho dù chúng ta có chờ đợi hay lãng quên. Mẹ tôi báo tin, “Tháng tới là đám cưới con Lệ. Cũng mừng cho con nhỏ, gia đình chồng giàu có. Chỉ tội là nó phải theo chồng đi xa”. Tôi nghe tin, thấy lòng trống trải vô cùng. Một khoảng trống mênh mông, cứ tràn ngập mỗi ngày một lớn. Tôi biết mình đã yêu chị thiết tha...
Trước giờ thi, một cô học trò láu táu, “Thầy bao nhiêu tuổi hả thày?” Câu hỏi từ cặp môi đỏ chót và cái nháy mắt từ cặp lông mi lướt thướt làm cả lớp cười ồ. Hồi ấy tôi vừa mới ba mươi, và tôi là ông thầy giáo bị hỏi câu ấy ngay trong lớp học, cái lớp học có quá nửa số học sinh là nữ, và tôi bị hỏi khi đang giúp học trò ôn bài thi cuối khóa. Quá bất ngờ, ông thầy sựng lại một giây, rồi thong thả trả lời, “Cái này đâu có trong đề thi.” “Em hỏi là tại vì hồi đêm em nằm chiêm bao thấy thày,” cặp môi cong chậm rãi giải thích. Cả lớp chăm chú lắng nghe. Cô học trò gật gù như chờ cho mọi người theo kịp rồi mới tiếp, “Vì vậy em cần biết tuổi thày để mua số đề.”
Năm 2015, Milana đã ba mươi tuổi, đang làm việc trong một công ty Network ở California. Mẹ nàng tỏ ra lo lắng tại sao tuổi này mà không chịu lấy chồng, mà cũng ít thấy có bạn trai; bà e rằng phụ nữ sau ba mươi lăm tuổi khó sanh nở. Nhưng nàng có lý do riêng không nói được với ai...
Cái tên Pulau Bidong nghe rất đỗi thân thương và gần gũi với nhiều người vượt biển Việt Nam lánh nạn cộng sản từ sau năm 1975 và cũng là biểu tượng của ngưỡng cửa Tự Do mà nhiều người mơ ước. Mảnh đất nhỏ bé này là một hải đảo, cách xa tiểu bang Terengganu của Malaysia khoảng một giờ đi thuyền. Nếu có cơ hội, những người thuyền nhân năm xưa nên trở lại, chỉ một lần thôi, thực hiện một cuộc hành hương trở về vùng đất Thánh. Dù không phải là một cựu thuyền nhân tạm dung nơi hải đảo hoang vu này, đôi chân lạ lẫm không quen của tôi đã đặt chân lên Pulau Bidong trong một chuyến du lịch ngẫu hứng, cho ký ức quãng đời tỵ nạn ngày xưa lần lượt trở về trong tôi.
Tả sao cho hết cảnh cổng lớn đồ sộ. Từ chân lên đến đỉnh, tràn ngập mặt nạ treo kín mít. Đủ loại mặt nạ tượng trưng cho thiện ác, xấu đẹp, đúng sai. Có cả mặt nạ Chúa, Phật, thánh thần, hiền nhân, ác tặc, vân vân. Dọc bên dưới là những thùng lớn chứa vô số mặt nạ theo kiểu treo bên trên. Người nào đi vào, tự động lựa cho mình một loại mặt nạ hợp với tính tình, mang lên, rồi mới được tiếp tục đi. Mỗi người có hai mặt nạ, một thật đã thói quen thành giả và một giả thật chồng lên.
Chúng tôi cùng cười vui vẻ tìm đường ra khỏi cổng chùa Thiên Trù tức “chùa Ngoài” để rồi tiếp tục cuộc hành trình vào chùa Hương Tích tức “chùa Trong”...
Anh nhớ rõ buổi sáng hôm đó, anh đang chăm chú theo dõi viết bài bài thi Dictée Francaise do thầy Trương Thành Khuê đọc, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cứt, cả lớp ngẩng đầu nhìn qua bệ cửa sổ thấy có 4 người tù đẩy một chiếc xe có hai thùng phân của nhà lao Phan Rang, theo sau là môt tên lính mang súng và tay cầm roi da. Cả thầy Khuê và các bạn đều nhìn ra cha của anh, một trong 4 người tù ấy. Anh cúi xuống và tiếp tục viêt bài thi. Cuối giờ thi, nước mắt anh hoen ố bài Dictée. Thấy vậy thầy Khuê lấy tờ giấy chậm (buvard), chậm khô bài thi Dictée. Cha của anh cũng là giáo viên, có thời ông là bạn láng giềng thân thiết của thầy Khuê. Đến lúc ra về, các bạn Long Địch Trạnh, Trần Nhât Tân, Trần Văn Thì... đang đứng đợi anh bên ngoài véranda, các bạn đến an ủi và vổ về khích lệ khuyên anh cứ tiếp tục thi.
Hai đứa cùng lớp từ tiểu học. Nhà Quỳnh Lâm ở gần sân vận động. Nhà tôi ở đường Quang Trung, gần trường Chấn Hưng. Hai đứa đến trường Nữ Tiểu Học từ hai hướng khác nhau. Vậy mà vẫn cứ đi vòng, để cùng đến lớp. Hai đứa vẫn thường tắm chung trước khi rời nhà. Quỳnh Lâm mặc mấy áo đầm kiểu trong báo Thằng Bờm, Thiếu Nhi. Ba tôi bảo thủ, cho tôi diện những kiểu đầm xưa lắc, xưa lơ. Có năm, kiểu áo đầm xoáy, tay cụt rất thịnh hành. Chị Thanh Tâm xin Mạ ra tiệm Ly Ly may cho tôi một áo. Nhưng Ba bắt phải cải biên, tức là phải dài quá gối (đâu còn thuộc họ mini jupe nữa đâu), và tay phải dài che cùi chỏ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.