Trang Thơ đón năm mới 2024 – Nhịp mùa đi

01/01/202415:24:00(Xem: 1069)
Tranh Hoa cua Hoa
Tranh Đỗ Hoa.


365 ngày giáp lại, tròn một vòng thời gian. Vòng tròn gợn những nhịp hải hà của “đáy đĩa mùa đi”, nhớ câu thơ này của Nguyễn Xuân Sanh, có lẽ tại cái chao đi chóng vánh một chu kỳ xuân hạ thu đông, những mảnh phút giây tao tác trên đĩa thời gian, và đọng lại dưới đáy kia những hoài niệm buồn vui...
    Thế thì chẳng có gì là trôi qua cả. Tất cả vẫn được ủ lại trong tâm tưởng, chỉ một cảm xúc đánh động là hải hà thời gian sóng sánh, cho ta lại ngây ngất một mùi hương, một cơn gió, một ánh nhìn, một giấc mơ, một nỗi buồn... Xin đến với những bài thơ cùng phấp phỏng với âm thanh của đất trời đang chuyển nhịp, của các tác giả Bùi Giáng, Mai Thảo, Langston Hughes, Rainer Maria Rilke, Trần Hoàng Phố, Louise Gluck, Trịnh Y Thư, Trần Mộng Tú, Nguyễn Thị Khánh Minh, Nguyễn Xuân Thiệp, Hoàng Xuân Sơn, Vũ Hoàng Thư, Phạm Thiên Thư. [NTKM]

 

Lẵng xuân. Bờ giũ trái xuân sa
Đáy đĩa mùa đi nhịp hải hà

(Buồn Xưa, Nguyễn Xuân Sanh)

 

*

 

BÙI GIÁNG

 

Cỏ hoa hồn du mục

 

Nghe trời đổ lộn nguyên khê
Tiếng vàng rụng rớt gieo về động xanh
Gót chân khơi rộng bóng cành
Nhịp vang đầu núi vọng thành lũy xiêu
Thời gian chắn bước bên chiều
Khóc sông bến lạ mưa nhiều sớm xuân
Cỏ hoa từ bỏ ruộng đồng
Hồn du mục cũ xa gần hử em

 

*

 

MAI THẢO

 

Trừ tịch

 

Bước một mình qua ngưỡng cửa năm

Nhân gian tịch mịch tiếng mưa thầm

Chợt đầu vẳng tiếng gà lai kiếp

Báo vẫn đêm đầy ở cõi âm

 

*

 

RAINER MARIA RILKE

Anh muốn chỉ cho em thấy mùa xuân

 

Anh muốn chỉ cho em thấy mùa xuân
Xuân cất chứa cả trăm nghìn phép lạ
Xuân không đến nơi ồn ào phố xá
Xuân ẩn mình trong những cánh rừng xanh

Chỉ những ai trên lối nhỏ dạo quanh
Bỏ đằng sau những phố phường xám ngắt
Tay trong tay mắt dõi nhìn trong mắt
Mới một lần nhìn thấy được mùa xuân.

 

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

LANGSTON HUGHES

 

Trong khi cơn mưa bạc đi qua

 

Trong khi cơn mưa bạc đi qua

Trần gian lại đâm chồi nảy lộc,

Đám cỏ khô dần trở nên màu ngọc

Những bông hoa đang nâng nhẹ mái đầu,

Và trên tất cả những trảng cỏ nâu

Những điều kỳ diệu đang xảy đến

Với cuộc đời

Với cuộc đời

Với cuộc đời!

Trong khi cơn mưa bạc đi qua

Cánh bướm xuân đang nhịp nhàng vỗ cánh

Gắng đuổi theo dải cầu vồng lấp lánh,

Và chồi non trên tán lá hát ca

Cùng niềm vui bên dưới bầu trời xa

Và dọc theo những con đường đất đỏ

Những cô gái, chàng trai đồng trang lứa

Cũng bắt đầu hát ca,

Trong khi cơn mưa bạc đi qua

Cuộc đời ta

Và mùa xuân

Đầy những điều mới mẻ.

 

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

TRẦN HOÀNG PHỐ

Thanh tân

 

Những ngọn đồi đang thì thầm dưới trăng

Tiếng hát dịu dàng

và lặng lẽ của thác nước

Hình như những ngôi sao đi lạc

Long lanh trong mắt em

nồng nàn hơi thở thanh xuân

 

Giọt thời gian tình nhân

Bay đi cùng với gió

Trên chiếc đàn trái tim

Mùa xuân linh hồn như đang thao thức

với bước chân tình thật khẽ

mùa xuân đang đến rạo rực thật gần

Như đang có thể chạm tới

với chiếc lá đời thanh tân

 

*

 

LOUISE GLUCK

 

Nostos (*)

 

Từng có một cây táo trong sân—

đây là những gì của

bốn mươi năm trước—phía đằng sau,

chỉ là đồng cỏ. Những bông nghệ tây

giạt trôi trên cỏ ướt.

Tôi đứng bên ô cửa sổ ấy:

vào cuối tháng Tư. Hoa xuân nở

trong sân nhà hàng xóm.

Biết bao lần, thực sự, cây đã

nở hoa vào sinh nhật của tôi,

đúng hôm ấy, không sớm,

không muộn? Bất biến

thế chỗ cho đổi dời, tiến hoá.

Dư ảnh thế chỗ

cho luân vũ trần gian. Tôi biết gì

về chốn này nhỉ,

vai trò của cái cây trong nhiều thập kỷ

đã bị chậu bonsai chiếm mất, giọng nói

vọng lên từ sân quần vợt—

Những cánh đồng. Mùi cỏ cao, mới cắt.

Như người ta mong đợi ở một nhà thơ trữ tình.

Chúng ta chiêm ngắm thế gian này chỉ một lần, vào ngày thơ dại.

Phần còn lại là hồi ức.

 

(Linh Văn dịch)

 

(*) Tựa đề là một chủ đề trong văn hoá/ văn chương Hy Lạp cổ đại, nghĩa là trở về nhà bằng một chuyến hải trình. “Nostos” – Từ tập thơ “Meadowlands” (1996).

 

*

 

TRỊNH Y THƯ

 

Mùa xuân ở San Juan Capistrano

 

Đứng lặng trong chiều mặt trời tròn vẹn

     đàn én oà ra từ đâu

          đổ về cheo leo vách đá.

 

Cuộn chặt vào vũ điệu bâng quơ – bầu trời

     quay cuồng nô nức nhịp hẳn là

          đã cuối chặng đường xa xôi.

 

Có thể rằng ngàn dặm. Vượt qua

     vô vàn biên giới, không hề ngoái lại

          chẳng ranh giới nào trong mắt.

 

Những khúc ca không dứt, hân hoan và bất chợt

     như tiếng lũ trẻ nô đùa trong công viên

          chẳng nốt nhạc nào ghi được.

 

Hòa cùng nuối tiếc ngày qua –

     biển cả mênh mang như tự bao giờ

          khi ta chợt nhớ ra xa lạ cảnh sắc này

               và không có em ở đây.

 

(Nguyễn Bảo Chân dịch từ bản thơ tiếng Anh)

 

*

 

TRẦN MỘNG TÚ

 

Hoa cải và thời gian

 

Không gian vừa nứt vỏ

mái nhà nôn nao thở

cánh cửa xô thời gian

ngón tay ai vừa gõ

        

Có một ta bé nhỏ

đứng giữa càn khôn này

đặt vào tay Con Tạo

tất cả những đổi thay

 

Có một ta bé nhỏ

như hạt cải trong vườn

mặt đất nào độ lượng

nở một đóa vô thường

 

Vô thường nhưng hạn hữu

hoa cải dưới mặt trời

khóc cười theo mưa nắng

thời gian… thời gian ơi

 

*

 

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

 

Giấc mơ đóa sen xanh

 

Nốt nhạc vừa reo bàn tay vừa nắm

Là mùa xuân vừa đặt bước chân

Tung tóe trên đường tia những nắng

 

Bỏ lại xác ngày hồn đêm ma mị

Tiếng xích buồn. Cười khóc nhân gian

Về lại chiêm bao mùi hương cố lý

 

Bỏ lại bóng ma cuối cùng trong kẹt cửa

Địa ngục không bao giờ mở nữa

Đường trẻ thơ tập bước tập đi

 

Chiếc lá non trong ngực vút bay

Từng nhịp đỏ ngất ngây những gió

Phía chân trời đang mọc nghìn tay

 

Nở bát ngát hào quang tin cậy

Ngày nắng lạ như lần đầu mới thấy

Lá từng đàn reo biếc câu kinh

 

Gọi rất khẽ mà trong veo tiếng cuội

Bầy cỏ xanh nao nức rủ nhau đi

Lòng đất ấm ngọt bùi bao dong ruổi

 

Xin về cùng. Và nắm tay nhau

Trái tim non là mầm hoa. Kết trái

Nhịp tâm kinh lồng lộng. Xưa sau

 

Một chấm vô cùng nở đóa sen xanh

Thấm chút nữa mầu hoa diệu mẫn

Thêm chan hòa cội rễ khai sinh

 

*

 

NGUYỄN XUÂN THIỆP

 

Ngũ ngôn tường vi

 

Những ngọn cây ven rừng

đợi bình minh. thức giấc

bầy chim xa dừng chân

báo tin vui trở lại

 

này em. đã sớm mai

 

em hái bông tường vi

trong vườn cây đợi nắng

thoảng hương trà vũ di

từ một câu thơ cổ

 

những câu thơ anh viết

dài theo đường chim bay

cũng là bông tường vi

sáng nào em đã hái

sáng nào em đã hái

bông tường vi màu xanh

có ửng đường vân đỏ

có tím pha lời chim

 

xanh. là xanh chờ đợi

đỏ. là vết dao sâu

tím, với sầu nuối tiếc

sao thời gian qua mau

 

sao thời gian không ở

em hái bông tường vi

tưởng rằng sẽ cất giữ

thơ anh. và xuân thì

 

tưởng rằng sẽ cất giữ

tường vi đâu. xuân thì...

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Buổi chợ phiên cà lăm

 

Mặc tóc râu già bụi

anh trong veo như mưa

viên bi xanh vừa vón

tuổi xuân một chút thừa

 

Em không biết không biết

trời nhập nắng vô vai

 

con chim nào cứ hót

người cà lăm một vài

 

Ví mình sắm lại được

vở tuồng tươi tắn xưa

em đào anh kép chính

yêu nhau như được mùa

 

Những tên hề lạ mặt

từ lâu rất biếng cười

đưa giỏ đây anh xách

trĩu nặng mấy quà vui

 

Ta đi phiên chợ mới

phiên cà lăm tuổi già

có gì mình lặp lại

bước đời mãi bước qua

 

*

 

VŨ HOÀNG THƯ

 

Ngỡ như xuân (**)

 

cứ tưởng xuân

cơn sốt dồn

vin hờ nắng

ngày trọng đông phỉnh phờ

một lượng xuân

trời xanh lơ

trở tôi âm ấm

hừng thơ thắp lời

vườn xuân cũ

tha nắng nôi

chườm mái tóc

kẹp hoa ngời võng tôi

ngày thanh tân tiếng gọi mời

dìu nắng sớm

dắt hồng môi hạnh đào

tôi như liễu bật rung chào

em rậm gió

lời thiết thao đuôi mày

sực đời hoang

giữa xuân ngây

tôi cánh nhện

thả tơ ngày mộng pha

con chim khách rộn bên nhà

hát rền lưu thủy

giang hà rực âm

ồ,

rất mị

phải xuân gần?

hay em,

gió

nhịp đông vần phong linh?

 

(**) Âm hưởng “It Might as Well Be Spring”, nhạc phim & quot; State Fair", 1945.

 

*

 

PHẠM THIÊN THƯ

 

Vàng đóa hoa dương (trích đoạn)

 

Thời gian như con cá
Quẫy khỏi lòng bàn tay
Thời gian như chiếc lá
Rụng xuống đau nhành cây

Thêm một ngày mất đi
Gói buồn trong tà áo
Ta gửi hồn khờ khạo
Nấp trong rừng tóc hương

Ai có đi bên đường
Vô tình va cánh gió
Có nghe gì trong đó
Một tiếng lòng ta vương

Một ngày như sông Thương
Một nửa trong nửa đục
Ta thương con bèo lục
Vàng một đóa hoa dương

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Lê An Thế -- Một du tử làm thơ, từ bao năm nay, tưởng xa xôi, nhưng rất gần. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Xôn xao chút nắng chiều xưa / Nghe ra câu hát đẩy đưa bạt ngàn / Tiếng dần xa, tiếng vọng còn… / Bóng sầu theo những véo von trùng trùng...
Cứ thử đi, ngươi không thể hủy diệt di tích vĩnh hằng của trái tim con người-tình yêu. (Victor Hugo)...
nước Việt dù vui hay buồn | cũng là thứ | mẹ không còn sở hữu | tài sản của bà không nhiều như vậy | tài sản hôm nay ở trên thân thể con người | khi cần, có thể mang thế chấp hay bán đi | là những thứ mà bà không còn giữ được
Chiều 30 tháng Chạp Giáp Thìn, đọc và nhớ thi sĩ Vũ Hoàng Chương sinh ngày 5 tháng Năm, Bính Thìn, 1916, mất ngày 6 tháng Chín, Bính Thìn, 1976 - nguyên vẹn con rồng.
Việt Nam từ xưa theo nền văn minh nông nghiệp lúa nước, nên thời vụ của cây trái hoa lúa lập trình nhịp sống con người, từ nếp sống cho đến những tin tưởng tâm linh. Khi đồng lúa nghỉ ngơi, hoa đào hoa mai chớm nụ đầu mùa, người dâ n quay về tụ tập vui chơi ăn uống, từ đấy mà có một mỹ tục gọi là Tết (được phiên âm theo chữ Hán là Tiết, có nghĩa là đốt tre đốt trúc, nghĩa rộng là một đoạn thời gian trong năm), rơi vào lúc cuối một năm, thời điểm kết sổ và dấy lên niềm hy vọng cho năm mới. Gần đây có người đặt vấn đề có nên bỏ tục ăn Tết không. Tại sao vậy? Cây cỏ còn sửa mình để thay lá đơm hoa đón khí tiết đẹp của trời đất, can cớ chi con người phải bỏ niềm vui mừng đón năm mới với một mỹ tục đẹp đẽ là Ăn Tết? miễn là đừng Tháng Giêng là tháng ăn chơi (ca dao) thôi.
Hòa Thượng Thích Tuệ Sỹ là một vị học giả uyên bác về Phật giáo, nguyên giáo sư của Đại học Vạn Hạnh tại Sài Gòn, nhà văn, nhà thơ, dịch giả và là một người bất đồng chính kiến với nhà cầm quyền và đã bị cầm tù trong nhiều năm. Năm 1998, Hòa Thượng được tổ chức Human Rights Watch tặng giải thưởng về nhân quyền Hellmann-Hamett Awards. Hòa Thượng là Xử lý Thường Vụ Viện Tăng Thống của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất. Hòa Thượng thông thạo tiếng Trung Quốc, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn và tiếng Nhật, đọc hiểu tiếng Đức. Hòa Thượng được giới học giả Việt Nam đánh giá cao vì đã công bố nhiều tiểu luận, chuyên khảo, thơ và nhiều công trình dịch thuật Phật giáo từ tiếng Phạn, tiếng Trung Hoa và tiếng Nhật, được coi là nhà sư uyên bác nhất của Phật giáo Việt Nam, đã soạn thảo quyển Bách Khoa Phật Học Đại Tự Điển.
Thông cao cuộn vỏ ngự hàn / quả khô chặt ruột vén quang nửa đồi / cõng lưng ngày thở trả hơi / em sang giúp nhóm mớ phơi củi già...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.