Hôm nay,  

Taylor Swift, Nhân Vật Của Năm 2023 Và Những Thông Điệp

15/12/202300:00:00(Xem: 5210)
taylor swift 2 youtube
nguồn ảnh Youtube

Vào ngày 6 Tháng 12, giới truyền thông Mỹ đồng loạt đưa tin Taylor Swift, nữ ca nhạc sĩ đầy tài năng, được tạp chí Time vinh danh là “Nhân Vật Của Năm 2023” (Person of The Year). Đây là lần đầu tiên một ca nhạc sĩ được bình chọn danh hiệu giá trị này, càng nhấn mạnh thêm sự thành công và sức ảnh hưởng của cô gái hát nhạc pop-đồng quê. Trước đây, nhiều nhân vật được Time chọn từ năm 1927 là các tổng thống Hoa Kỳ, những nhà hoạt động chính trị lỗi lạc.

Tạp chí Time cho biết khi công bố danh hiệu này, Swift đã có một năm mà sự nghiệp ca hát của cô đạt đến đỉnh cao sau gần hai thập kỷ. Nữ nghệ sĩ 33 tuổi đã dành cả năm 2023 để đi khắp thế giới trong chuyến lưu diễn "Eras Tour", trình diễn nhiều ca khúc trong toàn bộ sự nghiệp của mình. Không chỉ phá kỷ lục về doanh thu bán vé, chuyến lưu diễn còn thúc đẩy nền kinh tế của mọi thành phố, địa phương mà cô đến trình diễn.

Swift nói với Time rằng đây là điều đáng tự hào và hạnh phúc nhất mà cô từng nhận được.

Theo trang mạng Britanica, Taylor Swift sinh ngày 13 tháng 12 năm 1989 tại West Reading, Pennsylvania, Hoa Kỳ. Swift trải qua thời thơ ấu tại một trang trại trồng cây Giáng Sinh của cha cô. Cô là người theo đạo Thiên Chúa. Cô từng học mẫu giáo tại Trường Alvernia Montessori, một trường do các nữ tu Bernadine Franciscan điều hành.

Taylor Swift yêu thích  âm nhạc ngay từ khi còn nhỏ. Cô nhanh chóng nổi lên từ các buổi trình diễn trong nhà hát dành cho trẻ em địa phương, cho đến lần xuất hiện đầu tiên trước đám đông hàng ngàn người. Cô hát bài quốc ca "The Star-Spangled Banner" vào năm 11 tuổi trước một trận đấu của đội bóng rổ danh tiếng Philadelphia 76ers.

Vào năm 12 tuổi, cô bắt đầu chơi guitar và viết ca khúc. Khuynh hướng âm nhạc đầu tiên của Swift là nhạc đồng quê. Thần tượng của cô thời thơ ấu là Shania Twain, Dixie Chicks. Khi Swift 13 tuổi, cha mẹ cô bán trang trại  ở Pennsylvania để chuyển đến Hendersonville, Tennessee, để Swift có nhiều cơ hội  tiếp xúc, thu hút các nhà sản xuất nhạc đồng quê ở Nashville gần đó, là kinh đô của nhạc đồng quê Hoa Kỳ.

Hợp đồng phát triển tài năng với RCA Records cho phép Swift làm quen với những người kỳ cựu trong ngành thu âm. Vào năm 2004, chỉ ở độ tuổi 14, cô ký hợp đồng với Sony/ATV với tư cách là nhạc sĩ. Tại các địa điểm ca nhạc ở Nashville, cô đã trình diễn nhiều bài hát do cô viết. Trong một buổi biểu diễn như vậy, cô đã được giám đốc điều hành thu âm Scott Borchetta chú ý. Borchetta ký hợp đồng với Swift với hãng Big Machine của ông. Đĩa đơn đầu tiên của Swift "Tim McGraw" (lấy cảm hứng và là tên của một ca nhạc sĩ nhạc đồng quê mà Swift yêu thích), được phát hành vào mùa hè năm 2006. Bài hát đã thành công ngay lập tức, nằm tám tháng trên bảng xếp hạng đĩa đơn đồng quê của Billboard.

Năm 16 tuổi, Swift tiếp tục phát hành album đầu tay mang tên mình. Cô bắt đầu đi lưu diễn, hát mở màn cho nhiều ca sĩ nhạc đồng quê danh tiếng như nhóm Rascal Flatts, George Strait, Kenny Chesney, Tim McGraw, Faith Hill. Tháng 11 năm 2007, Swift nhận được giải thưởng Horizon cho nghệ sĩ mới xuất sắc nhất từ Hiệp Hội Âm Nhạc Đồng Quê (CMA). Từ đó, cô nổi lên như một ngôi sao trẻ nổi bật nhất của làng nhạc đồng quê.

Sự nghiệp âm nhạc của Taylor Swift dường như trải toàn hoa hồng. Với album thứ hai, Fearless (2008), cô đã thể hiện khả năng cảm thụ nhạc pop tinh tế, thu hút khán giả nhạc pop chính thống mà không đánh mất nguồn gốc nhạc đồng quê của mình. Với doanh số hơn nửa triệu bản trong tuần đầu tiên, Fearless xếp hàng số một trên bảng xếp hạng Billboard 200, và đứng đầu bảng xếp hạng lâu hơn bất kỳ album nào khác được phát hành trong thập kỷ. Các ca khúc như “You Belong with Me” và “Love Story” cũng rất phổ biến trên thị trường kỹ thuật số, chiếm hơn 4 triệu lượt tải xuống.

Năm 2009, Swift bắt đầu chuyến lưu diễn đầu tiên với tư cách nghệ sĩ biểu diễn. Tất cả những buổi biểu diễn trên khắp Bắc Mỹ đều bán sạch vé. Năm đó Swift cũng thống trị nhiều giải thưởng trong ngành âm nhạc. Fearless được Viện Hàn Lâm Âm Nhạc Đồng Quê công nhận là Album của năm. Tại CMA Awards vào tháng 11, Swift đã chiến thắng cả 4 hạng mục mà cô được đề cử. Swift còn được vinh danh là nghệ sĩ CMA của năm, khiến cô trở thành người trẻ nhất từng đoạt giải thưởng, đồng thời là nữ nghệ sĩ solo đầu tiên giành danh hiệu kể từ năm 1999.

Đầu năm 2010 tại lễ trao giải Grammy, Swift đã dành bốn danh hiệu, trong đó có ca khúc nhạc đồng quê hay nhất, album nhạc đồng quê hay nhất, và giải thưởng cao nhất là album của năm. Cho đến nay, Swift đã có 12 Grammy Awards,  01 Primetime Emmy Award, 40 American Music Awards (bao gồm danh hiệu Nhạc Sĩ Của Thập Niên 2010s), 39 Billboard Music Awards, 23 MTV Video Music Awards… Danh sách có vẻ quá dài với một cô gái chỉ mới 33 tuổi…

Không phải ngẫu nhiên mà Time chọn Taylor Swift là nhân vật của năm 2023. Bởi vì thành tựu của cô trong năm dường như là không có ai có thể so sánh nổi, trong nhiều lĩnh vực  khác nhau. Là một ngôi sao nhạc pop, Swift đang được so sánh với Elvis Presley, Michael Jackson, Madonna. Với tư cách là một nhạc sĩ, cô được so sánh với Bob Dylan, Paul McCartney và Joni Mitchell. Là một nữ doanh nhân, theo ước tính, cô đã xây dựng được một đế chế trị giá hơn 1 tỷ USD.

Là một người nổi tiếng, thường luôn bị soi kỹ lưỡng về mọi thứ, từ hẹn hò đến trang phục, Swift từ lâu luôn thu hút được sự chú ý và được các fan yêu quí. Nhưng năm nay, mọi thứ đã vượt lên trên một cấp bậc. Người ta nhắc đến Taylor Swift giống như thảo luận về chính trị, hoặc nói về thời tiết, một ngôn ngữ chung được sử dụng rộng rãi đến mức không cần ngữ cảnh. Cô đã trở thành nhân vật chính của cả thế giới!

Nếu ai còn nghi ngờ, hãy xem xét kỹ hơn một chút. Bạn đã có bao nhiêu lần nói chuyện về Taylor Swift trong năm nay? Đã bao nhiêu lần bạn nhìn thấy ảnh của Swift khi đang lướt điện thoại? Bạn và những người quen biết có ai đã mua vé xem buổi hòa nhạc của Swift? Bạn có ngân nga bài “Cruel Summer” khi xếp hàng chờ ở cửa hàng? Một người bạn có thú nhận rằng họ đã xem clip về Eras Tour trên TikTok?


Chuyến lưu diễn “Eras Tour” trong năm 2023 diễn ra 66 buổi trình diễn, có thể trở thành chuyến lưu diễn lớn nhất mọi thời đại, và là chuyến lưu diễn đầu tiên thu về hơn một tỷ đô la. Các nhà phân tích nói về “Taylor effect”, “Taylormania” khi các chính trị gia từ Thái Lan, Hungary và Chile nài nỉ mời cô về trình diễn tại đất nước của họ. Các thành phố, sân vận động và đường phố đều được đổi tên theo cô. Mỗi lần cô đến một địa điểm mới, một đợt bùng nổ kinh tế nhỏ lại diễn ra, khi các khách sạn, nhà hàng đón lượng du khách tăng vọt. Những món quà thủ công lưu niệm chỉ với một dòng trong bài hát của Swift đã khiến doanh số bán hàng tại các cửa hàng thủ công tăng tới 500%.

Trong đêm trình diễn ở Santa Clara, California, thành phố tạm thời được đổi tên thành Swiftie Clara để vinh danh cô. Sân vận động với gần 70,000 người giống như đến đây vì một niềm tin tôn giáo. Đám đông say mê nhìn Swift trên sân khấu, và cả trên mạng internet. Tất cả đều như say cùng một loại thuốc kích thích. Người hâm mộ của cô cuồng nhiệt, cố gắng phân tích manh mối, gợi ý và thông điệp gì có trong mọi thứ trên sân khấu, từ điệu nhảy đến trang phục của Swift.

Người hâm mộ ở Argentina đã dựng lều bên ngoài địa điểm trình diễn của Swift trong nhiều ngày để giành được những vị trí tốt. Trên khắp nước Mỹ, những người khác cũng đã xếp hàng nhiều ngày. Những  người không vào được bên trong sân vận động thì  ở các bãi đậu xe gần đó, để có thể nghe được âm thanh. Ticketmaster, công ty phân phối vé các cuổi trình diễn đã gặp rắc rối pháp lý. 4.1 triệu vé được bán cho các buổi biểu diễn năm 2023, bao gồm hơn 2 triệu vé vào ngày đầu tiên, một kỷ lục mới. Những kẻ bán vé chợ đen tăng giá lên hơn 22,000 USD. Nhiều người hâm mộ đệ đơn kiện vì họ không thể có được tấm vé đi xem Swift. Bộ Tư Pháp phải tiến hành một cuộc điều tra. Thượng Viện đã tổ chức một phiên điều trần.

Khi Eras Tour bắt đầu ở Glendale, Arizona, Taylor Swift tạo ra doanh thu hơn cả trận Super Bowl 2023, được tổ chức tại cùng một sân vận động. Người hâm mộ bay đến từ khắp đất nước, ở khách sạn, ăn uống ở nhà hàng, và vung tiền mua mọi thứ, từ quấn áo cho đến đĩa nhạc. Các chuyên viên kinh tế ước tính một người tham dự Eras Tour trung bình đã chi gần $1,300. “Hiệu ứng Taylor” được các cấp chính quyền cao nhất chú ý đến. Ed Tiryakian, giáo sư tài chính tại Đại học Duke, cho  rằng khi Cục Dự Trữ Liên Bang đề cập rằng Swift là lý do khiến tăng trưởng kinh tế, thì đó là một vấn đề lớn. Đó chỉ có thể là “Taylormania”!

Khi Swift bắt đầu hẹn hò, trở thành bạn gái của Travis Kelce, cầu thủ football lừng danh của đội Kansas Chiefs  từng hai lần vô địch Super Bowl, các trận đấu của Chiefs lại chứng kiến lượng người xem tăng lên đáng kể. Người ta không thể tưởng tượng cô ca sĩ này bằng cách nào đó đã làm cho môn thể thao phổ biến nhất ở Mỹ này thậm chí còn trở nên phổ biến hơn nữa!

Có ít nhất 10 lớp đại học dành riêng cho Taylor Swift, trong đó có một lớp ở Harvard. Giáo Sư Stephanie Burt nói với TIME rằng bà dự định so sánh ca khúc của Swift với tác phẩm của nhà thơ William Wordsworth.

Nói về Taylor Swift trong giai đoạn này là quá thừa thãi và không bao giờ đủ. Hãy thử nhìn vào một khía cạnh quan trọng nhất của một người ca nhạc sĩ: ca khúc. Đạo diễn Greta Gerwig của bộ phim Barbie theo chủ nghĩa nữ quyền đã nhận xét rằng ca khúc là điều nói lên rõ ràng nhất về sự thành công của Swift.  Cô viết nhạc từ phần sâu thẳm nhất của tâm hồn, và để nó trực tiếp đi vào tâm hồn người khác.

Nhiều người mê nhạc Âu Mỹ trong vài thập niên qua có nhận xét rằng ca khúc của Taylor Swift không có tính cách mạng như Madonna. Nó cũng không độc đáo, sáng tạo như của nữ ca sĩ tài năng nhưng lập dị Lady Gaga. Âm nhạc của Swift là loại nhạc pop pha lẫn với nhạc đồng quê, dễ hát, bình dị, đi thẳng vào lòng người, đặc biệt là giới trẻ. Điều này dương như có liên hệ đến tính cách, đời sống cá nhân của Swift.

Là một người nổi tiếng, giàu có, Taylor Swift vẫn giữ mỗi liên lạc gắn bó với gia đình của mình. Trong music video nổi tiếng “The Best Day” (2008) là hình ảnh những ngày thơ ấu của Swift với cha mẹ. Mối liên hệ với gia đình có thể thấy tại căn nhà cô sinh sống, bao gồm bức ảnh của bà ngoại Marjorie, một ca sĩ opera, và là nguồn cảm hứng cho một ca khúc trong album Evermore của Swift.

Trên sân khấu, Swift lộng lẫy, thu hút như một nàng búp bê Barbie, hồn nhiên, trong sáng.

Trong căn nhà ở của mình, Swift cho phóng viên Time xem một số thứ cô yêu thích: một nàng búp bê Barbie Stevie Nicks vẫn được đóng hộp trong bếp. Một bức thư đóng khung của Paul McCartney treo trong phòng tắm. Trong bức thư ấy, người nhạc sĩ huyền thoại viết lại một câu hát trong ca khúc Blackbird của Beatles: “Take these broken wings and learn to fly” (Hãy mang lấy đôi cánh gãy này và học cách bay.) Phải chăng chắp cánh cho sự thành công vượt bực của Swift một phần có từ lời khuyên này?

Có thể việc Time chọn Taylor Swift là Nhân Vật Của Năm 2023 còn có thêm mục đích khác, ngoài việc công nhận những thành công ngoài sức tưởng tượng của nữ ca sĩ tài sắc vẹn toàn. Trong thời buổi ngày nay, nước Mỹ nhiễu nhương, phân hóa đến cùng cực. Nước Mỹ với những nhân vật càng nhiều tai tiếng càng được thần tượng hóa. Khi mà nước Mỹ đang bị chia rẽ bởi những điều hận thù, dối trá, rất có thể vẻ đẹp trong sáng, cuộc sống gắn bó với gia đình, sự nổi tiếng không cần scandal, và dòng nhạc đồng quê mộc mạc hiền hòa của Taylor Swift sẽ là nhịp cầu cảm thông giữa những người dân Mỹ. Âm nhạc là thứ ngôn ngữ chung có thể cưu mang những sứ mạng cao cả, hướng con người trở lại với những giá trị chân-thiện-mỹ trong thời đại nhiễu nhương ngày hôm nay.
 
Nguồn:
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Anh Cao Huy Thuần vừa qua đời lúc 23giờ 26 ngày 7-7-1924 tại Paris. Được tin anh qua đời tôi không khỏi ngậm ngùi, nhớ lại những kỷ niệm cùng anh suốt gần 60 năm, từ Việt Nam đến Paris. Anh sinh tại Huế, học Đại Học Luật Khoa Sài Gòn (1955-1960) và dạy đại học Huế (1962-1964). Năm 1964 anh sang Pháp du học. Năm 1969 anh bảo vệ Luận án Tiến sĩ Quốc Gia tại Đại Học Paris, và giảng dạy tại Viện Đại Học Picardie cho đến khi về hưu.
Khi lần đầu tiên gặp một họa sĩ, tôi thường có khuynh hướng tìm vài nét tương đồng để liên tưởng đến một họa sĩ nổi tiếng nào đó thuộc những thế hệ trước. Với Nguyễn Trọng Khôi, tôi cũng làm như vậy nhưng trừ vài nét chung chung như được đào tạo ở trường ốc hay năng khiếu, tôi không tìm được gì đậc biệt. Nguyễn Trọng Khôi (NTK) không giống một họa sĩ nào khác.
Hồ Hữu Thủ cùng với Nguyễn Lâm, Nguyễn Trung của Hội Họa sĩ Trẻ trước 1975 còn sót lại ở Sài Gòn, họ vẫn sung sức lao động nghệ thuật và tranh của họ vẫn thuộc loại đẳng cấp để sưu tập. Họ thuộc về một thế hệ vàng của nghệ thuật tạo hình Việt Nam. Bất kể ở Mỹ như Trịnh Cung, Nguyên Khai, Đinh Cường… hay còn lại trong nước, còn sống hay đã chết, tranh của nhóm Hội Họa sĩ Trẻ vẫn có những giá trị mang dấu ấn lịch sử. Cho dù tranh của họ rất ít tính thời sự, nhưng cái đẹp được tìm thấy trong tác phẩm của họ lại rất biểu trưng cho tính thời đại mà họ sống. Đó là cái đẹp phía sau của chết chóc, của chiến tranh. Cái đẹp của hòa bình, của sự chan hòa trong vũ trụ. Cái mà con người ngưỡng vọng như ý nghĩa nhân sinh.
Westminster, CA – Học Khu Westminster hân hoan tổ chức mừng lễ tốt nghiệp của các học sinh đầu tiên trong chương trình Song Ngữ Tiếng Việt (VDLI) tiên phong của học khu. Đây là khóa học sinh đầu tiên ra trường và các em sẽ được ghi nhận tại buổi lễ tốt nghiệp đặc biệt được tổ chức vào thứ Ba, ngày 28 tháng Năm, lúc 6:00 giờ chiều tại phòng Gymnasium của Trường Trung Cấp Warner (14171 Newland St, Westminster, CA 92683).
Tháng Năm là tháng vinh danh những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho đất nước Hoa Kỳ mà trong đó tất nhiên có người Mỹ gốc Việt. Những đóng góp của người Mỹ gốc Á Châu và các đảo Thái Bình Dương cho Hoa Kỳ bao gồm rất nhiều lãnh vực, từ kinh tế, chính trị đến văn học nghệ thuật, v.v… Nhưng nơi đây chỉ xin đề cập một cách khái quát những đóng góp trong lãnh vực văn học của người Mỹ gốc Việt. Bài viết này cũng tự giới hạn phạm vi chỉ để nói đến các tác phẩm văn học viết bằng tiếng Anh của người Mỹ gốc Việt như là những đóng góp nổi bật vào dòng chính văn học của nước Mỹ. Điều này không hề là sự phủ nhận đối với những đóng góp không kém phần quan trọng trong lãnh vực văn học của Hoa Kỳ qua hàng trăm tác phẩm văn học được viết bằng tiếng Việt trong suốt gần năm mươi năm qua.
Vì hình ảnh ảm đạm, buồn sầu, như tiếng kêu đòi tắt nghẹn. Tôi, tác giả, đi giữa lòng thủ đô Hà Nội mà không thấy gì cả, không thấy phố không thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Cờ đỏ là quốc kỳ. Mưa sa làm cho những lá quốc kỳ sũng nước, bèo nhèo, nhếch nhác, úng rữa. Một hình ảnh thảm hại. Hình ảnh thảm hại là dự phóng cho tương lai thảm hại. Và thất bại. Lạ một điều, người ta chỉ trích dẫn năm dòng thơ này, tổng cộng 14 chữ, mà không ai trích dẫn cả bài thơ, và hẳn là hơn 90% những người biết năm dòng này thì không từng biết, chưa bao giờ đọc, cả bài thơ, và tin rằng đó là những lời tâm huyết của nhà thơ Trần Dần nói về thời cuộc mà ông nhận thức được vào thời điểm 1955.
Viet Book Fest cho thấy thế hệ trẻ gốc Việt nay đã vượt qua được những ràng buộc cơm áo gạo tiền của thế hệ đi trước, để cộng đồng Việt nay có thể vươn lên với giấc mơ văn học nghệ thuật trên đất nước Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ.
Hư vỡ là đặc tính bất biến của cuộc đời, của tất cả những gì có mặt trong vũ trụ này. Nghĩa là những gì hợp lại, thì sẽ tan; những gì sinh ra, rồi sẽ biến mất. Không có gì kiên cố, bất biến trên đời. Đức Phật đã chỉ ra sự thật đó, và biến những thái độ sống không vui thành sự kham nhẫn mỹ học: cái đẹp chính là vô thường. Bởi vì vô thường, nên có hoa mùa xuân nở, có những dòng suối chảy từ tuyết tan mùa hè, có những trận lá mùa thu lìa cành, và có những trận mưa tuyết mùa đông vương vào gót giày. Bởi vì sống hoan hỷ với hư vỡ là tự hoàn thiện chính mình, hòa hài làm bạn với hư vỡ là sống với sự thật, và cảm nhận toàn thân tâm trong hư vỡ từng khoảnh khắc là hòa lẫn vào cái đẹp của vũ trụ. Và sống với chân, thiện, mỹ như thế tất nhiên sẽ đón nhận được cái chết bình an.
Mỗi 30 tháng 4 là mỗi năm xa hơn ngày đó, 1975, thêm một bước nữa xa hơn, đi vào dĩ vãng. Hầu hết những người trực tiếp tham gia vào cuộc chiến trước 75, nay đã vắng mặt. Non nửa thế kỷ rồi còn gì. Khi không còn ai nữa, không hiểu những thế hệ trẻ tha hương sẽ nhớ gì? Một thoáng hơi cay? Có khi nào bạn đọc ngồi một mình chợt hát lên bài quốc ca, rồi đứng dậy, nghiêm chỉnh chào bức tường, thằng cháu nhỏ thấy được, cười hí hí. Ông ngoại mát rồi. Trí tưởng tượng của người thật kỳ diệu. Rượu cũng kỳ diệu không kém. Nửa chai vơi đi, lơ mơ chiến sĩ trở về thời đó. Lạ lùng thay, quá khứ dù kinh hoàng, khốn khổ cách mấy, khi nhớ lại, có gì đó đã đổi thay, dường như một cảm giác đẹp phủ lên như tấm màn mỏng, che phía sau một thiếu phụ trẻ đang khóc chồng. Cô có mái tóc màu nâu đậm, kiểu Sylvie Vartan, rủ xuống che nửa mặt. Nhưng thôi, đừng khóc nữa. Chỉ làm đất trời thêm chán nản. Để tôi hát cho em nghe, ngày đó, chúng tôi, những người lính rất trẻ.
Ngày 30 tháng 4 năm nay, 2024, đánh dấu 49 năm ngày Sài Gòn thất thủ vào tay cộng sản Bắc Việt (30 tháng 4 năm 1975). Biến cố này đã mở ra một tương lai đen tối cho dân tộc Việt Nam mà một trong những hệ lụy thảm khốc nhất là hàng triệu đồng bào đã bỏ nước ra đi tìm tự do, trong đó có khoảng hơn 400,000 người chết thảm giữa lòng biển cả. Cuộc chiến tranh Việt Nam kéo dài trong 20 năm đã khiến cho hơn 950,000 bộ đội và thường dân miền Bắc chết và khoảng 600,000 lính cộng sản bị thương. Trong khi đó, có khoảng hơn 700,000 thường dân và binh sĩ Việt Nam Cộng Hòa thiệt mạng, cùng với 1,170,000 lính VNCH bị thương. Phía Hoa Kỳ có 58,281 binh sĩ tử thương và 303,644 lính bị thương. Đó là chưa kể số thương vong của binh sĩ các nước tham chiến ở hai miền Nam-Bắc, theo www.en.wikipedia.org.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.