cuối năm ngoảnh lại

06/12/202308:01:00(Xem: 970)
Balcomb Greene (1904-1990), Woman (1966)
Woman (1966) của Balcomb Greene (1904-1990); nguồn: Smithsonian American Art Museum.



cuối năm ngoảnh lại

 

#1

một chút lãng mạn

một chút mộng mơ

một chút buồn rầu

vơ vẩn

không đâu

nhẹ như tiếng nhạc the girl from ipanema

thoang thoảng

mùi cà phê lẫn trong gió biển

buổi trưa buông thả không mong đợi

trống vắng

nắng nhạt lãng đãng

chìm trong ánh mắt bâng quơ

lơ là trong từng nhịp thở

những ngày cuối năm ngoảnh lại ngó khoảng mờ

âm thầm trăn trở

lục ký ức tìm một biểu tượng tựa bùa mê.

 

#2.

nàng vẽ bằng những ngón tay định mệnh

bức tranh không đề sẩm tối

tựa hồ đời quặn thắt

ngồn ngộn bất trắc phân ly

 

gom góp chuỗi dài ảo ảnh  

hai bàn tay mỏi nhừ không đủ bao phủ một góc trời

đôi khi tôi hoài nghi tất cả chỉ là thú tiêu khiển

nhằm che giấu nỗi hốt hoảng bâng quơ

 

ảo giác lắm khi cũng cần thiết

như hơi thở như nhịp tim

để tin nàng vẫn hiện hữu trong cõi này

dù nàng chơi trò cút bắt

lẫn khuất đâu đó trong vũ trụ đa chiều

 

cuối năm ngoảnh lại nhìn bức tranh dang dở

vẫn ánh mắt vô tư

vẫn chiếc áo khoác quá khổ không thay đổi

trời chiều bất chợt ướt sũng

dìm tôi trong nỗi nhớ khôn nguôi. 


*

maggie

 

tôi gọi khàn giọng

maggie không buồn quay lại

mùa hè qua nhanh

con chó già đã điếc

 

chiều cuối năm mưa lất phất

ngày tháng ngả màu

thở hồng hộc như thiếu dưỡng khí

trong cơn khò khè hen suyển

 

chữ nghĩa đột ngột run rẩy

động kinh cho đến bầm dập

rạn nứt lồng ngực

lậm vào tủy xương

 

cuối cùng bóng tối quờ quạng đến 

maggie nằm co ro một góc sofa

mười bốn năm tuổi chó

(tương đương hơn bảy mươi năm tuổi người)

thời gian có bao giờ khoan nhượng. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...