Bài Thơ về một Con Quạ của Victoria Amelina, tác giả người Ukraine đã bị hỏa tiễn Nga giết

07/07/202300:00:00(Xem: 2114)

Amelina
Victoria Amelina vừa qua đời ngày 1 tháng 7, 37 tuổi, trong một cuộc tấn công bằng hỏa tiễn của Nga vào thành phố Kramatorsk, Ukraine.


Victoria Amelina là một nhà thơ, tiểu thuyết gia người Ukraine. Khi Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào đất nước của cô vào năm 2022, cô đã dành phần lớn thời gian viết lách để ghi chép và nghiên cứu về các tội ác chiến tranh.
 
Amelina hiểu rõ những rủi ro, nguy hiểm mình sẽ gặp phải với công việc này, với tư cách là một công dân chọn ở lại đất nước của mình trong chiến tranh, và với tư cách là một nhà văn phải đối mặt với một đội quân xâm lược đang muốn tiêu diệt bản sắc dân tộc mình.
 
Cô đưa con trai đến nơi an toàn ở Ba Lan, nhưng bản thân trở về tiếp tục sống và làm việc tại quê hương. Khi Kyiv bị ném bom vào đầu mùa hè, cô đã quan sát các vụ nổ từ căn hộ của mình và viết: “Chiến tranh là khi bạn không còn có thể theo dõi nỗi mọi tin tức và khóc về những người hàng xóm đã chết thay cho bạn cách bạn vài dặm. Tuy nhiên, tôi muốn chúng ta sẽ bằng mọi cách không quên tên của họ.”
 
Amelina qua đời vào ngày 1 tháng 7, chỉ mới 37 tuổi, từ vết thương gây ra từ một cuộc tấn công bằng tên lửa của Nga vào thị trấn Kramatorsk ở phía đông.
 
Hai tuần trước khi qua đời, cô viết về một họa sĩ, Polina Rayko: “Nghệ thuật tồn tại chừng nào thế giới còn nhìn thấy nó.” (Phần lớn các tác phẩm đã bị xóa sạch trong lũ lụt do vụ vỡ đập Kakhovka)
 
Dưới đây là Bài Thơ về Một Con Quạ, viết sau một cuộc phỏng vấn của cô với những người phụ nữ sống qua thời kỳ chiếm đóng của Nga. Bản dịch tiếng Anh của Uilleam Blacker.
 
Bài Thơ Về Một Con Quạ
 
Đứng giữa cánh đồng trơ trụi của mùa xuân
người đàn bà mặc quần áo đen
thảm thiết kêu tên anh chị em của nàng
như cánh chim đơn độc giữa bầu trời
thống thiết gọi bầy
đến giờ phút cuối
 
những đôi cánh bị bắn rơi quá sớm
người anh trong đau đớn cầu xin được chết
người em tràn trề sức sống không ngăn được tử thần
người chị vẫn không ngừng chờ đợi, chờ đợi
 
người chưa một lần nào đánh mất niềm tin
người giữ nỗi đau buồn câm lặng
 
nỗi đau của nàng quỵ ngã
như ngàn vạn thương đau gieo xuống cánh đồng
 
và từ hạt giống đau buồn này, những tên tuổi đã ngã xuống này
anh chị em của nàng rồi sẽ từ mặt đất trồi dậy
sẽ lại hát bài ca cuộc sống
 
Nhưng còn chính nàng, con quạ đen?
 
sẽ mãi mãi ở lại giữa cánh đồng này
vì chỉ có tiếng kêu của nàng
mới giữ nỗi những cánh én trên bầu trời
 
Bạn có nghe tiếng nàng
vẫn không ngừng kêu từng tên, từng tên, từng tên.
 
Cung Đô biên dịch
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
trong mảnh vườn nhỏ bụi cẩm chướng hôm nay | rụt rè đứng bên giàn mướp | ngàn cánh đỏ cố vươn cao tô trời chiều ráng đậm | từ dòng sông cạn gió nhợt nhạt về, tôi và những trái mướp non thở dốc
mùa xuân mang hoa về mật nắng | ta mang nhau vào khúc tự tình | áo thơ âm chữ nằm trong đất | rồi thoát thai đi bóng một mình
đứa bé cúi đầu gầm mặt | từ phía trong nhà chạy thẳng ra cửa | hay từ cửa chạy thẳng vào trong | như bị ma đuổi | không một lần dám ngoái lại nhìn bức tranh trên kính
Con đường đất ướt lầy tay nắm chặc | bước theo người mỗi bước mỗi thương chân | những mái lá nằm yên nghe gió trở | bờ môi ngon chạm hơi thở thật gần
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...