đại dương của những ai như bạn

27/05/202313:59:00(Xem: 1560)

 

*Ngu Yên dịch và giới thiệu nhà thơ trẻ Do. B.
Bài dịch theo song thất lục bát phá thể.)

 

Ann Phong, Hope, mixed media, 24x20, 2011
Minh họa: Tranh Ann Phong


Tôi chờ mãi để nói với bạn

nhưng môi nứt nẻ mắc lưỡi câu,

kéo ra suy nghĩ khỏi đầu

kéo ra khỏi miệng nhưng câu nói này

những lời của tôi hay của bạn.

chân tôi phồng rộp đi khôn cùng

băng qua trí não mê cung,

qua kinh mạch bạn tận cùng xác thân.

tự hỏi khi nào tôi đến đích,

giờ đây đứng lại nơi con tim.

đôi tay bầm dập kiếm tìm,

đào sâu trong bạn nỗi niềm tâm linh,

máu chảy của tôi hay của bạn,

cố tìm điều gì bạn hài lòng,

điều gì thất vọng ước mong

điều gì hờn giận ngóng trông điều gì,

điều gì khiến bạn yêu tôi mãi.

nhưng hôm nay tôi chợt nhận thấy

vết sẹo có thể chữa nhanh

nếu cho nó thở sẽ lành vết thương,

điều này tôi có thể làm được.

 

trong đại dương những ai như bạn,

việc quan trọng phải bóp cò

bắn vào bóng tối sáng lòa hỏa châu

soi đường bạn điều khiển suy nghĩ

khi ra khỏi ghế khách ngồi bên

tự tay cầm lái

                     tự nhiên, hiểu rằng lái giỏi

                                    dễ liền mấy ai.

 

 

Hôm nay thử nghiệm nước hồ tắm

trong đôi mắt thẳm của mọi người,

có đủ an toàn để bơi

để lặn tận đáy mỗi đời, ra sao

thấy của bạn nông cạn dơ bẩn,

cố gắng tránh những tảng băng trôi,

cố ngăn bạn chậm bước đời,

một trong băng nổi là tôi ẩn hình.

nhưng bạn phải biết hôm nào đó

ngày sau cùng bạn sẽ đắm thuyền

giữa đại dương xa đất liền  

không ai đến cứu bốn miền sóng cao.


oOo

 

an ocean of people like you

 

i’ve been waiting to tell you but

my chapped lips are caught on the hook of a fishing line,

ideas and thoughts have been dragged out of my mouth

i couldn’t tell if they were mine or  yours.

 

there are blisters on my feet from walking the labyrinth

of your brain,

walking through the vessels of your body.

 

i wondered if i’ll ever reach a destination,

but now i am standing where your heart should be. 

there are scars on my hands, bruises from digging into your soul,

 

covered in blood. don’t know if it’s mine or yours,

trying to find what makes you satisfied, disappointed, enraged,

what makes you love me.

 

but today i realize scars are able to heal when i give them a chance to breathe,

that i can do more than just whisper.                   

 

and know that in an ocean of people like you,

it’s important to know how to pull the trigger

of a flare gun.

i have been taught that you are able to drive the thoughts

 

of your own mind

when you step out of the passenger seat,     

and realize that not everyone is a good driver.

 

today, i look into the pools

of people’s eyes and test their waters,

and see if they’re safe to swim in,

 

to dive into. 

and I see that yours

were too shallow and dirty,

 

kept trying to look away from the icebergs

trying to slow you down,

i was one of them.

 

but you have to know

that eventually one day you will crash,

and you’ll be too far away from land

 

for anyone to rescue you.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng
Thơ Nguyễn-hòa-Trước được đặc trưng bởi sự tập trung vào tính sáng tạo của ngôn ngữ, sự giải cấu trúc của cú pháp và ngữ pháp thông thường, đồng thời khám phá những hạn chế và khả năng cố hữu của chính ngôn ngữ...
Đa tình ơi con mắt Phú Yên | Che trời suối tóc thả nghiêng nghiêng | Con gái nhà ai coi ngộ quá | Lòng Bình Định không đảo cũng điên.
kiêu hãnh những lằn roi / ma thuật quyến rũ ánh sáng / siêu vi những hạt bụi kết cấu hoa văn / hơi thở khẽ ẩn tàng trong vô thức lãng quên...
Một năm vù vèo lưng, phản / Cái nằm bẹp dí mùa đông / Thì cũng thèm nghe râu tóc / Liệng xuân trên những cánh đồng...
Tại Chương Trình Giải Thưởng Bankstown Poetry Slam trong tháng vừa qua, có sự hiện diện của thơ, dĩ nhiên – nhưng đặc biệt là sự hiện diện của Plestia. Những dòng thơ được đọc lên của Plestia đã thu hút hơn 2,000 khán giả đến tòa thị chính Sydney vào buổi tối đầu tuần thứ Hai trong tháng Hai, nhiều người mặc đồng phục “keffiyeh” để thể hiện hỗ trợ của họ dành cho ngôi sao mạng trẻ tuổi người Gazan, Plestia Alaqad, người bất thình lình trỗi dậy nổi bật trên toàn cầu từ một bối cảnh tàn bạo nhất trên thế giới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.