Tiếng nói của mùa xuân

08/05/202311:43:00(Xem: 1066)
lothunglichsu2
Minh họa: "Lỗ Thủng Lịch Sử" - Đinh Trường Chinh

 

mùa xuân không thích cửa kính tôi đóng chặt

trỏ tia nắng chói như một lời cảnh giác

sự ngột ngạt có thể giết

tôi nói tôi biết

nhưng chứng hoại thư của cả một dân tộc, nặng mười lần hơn trước

nỗi buồn bực làm tôi nấc cụt, tháng tư

 

cả một quốc gia, hình tượng vàng son

móng tay của những vi phạm trá hình cào vào mặt tự do, nhân phẩm

từng vết xước nhiễm trùng, lan rộng

có phải lịch sử đang mài con dao phẫu thuật

hay những lời ngợi ca sẽ bay ra biển làm nhức bụi tro tôi

 

mùa xuân cười nụ hồng đỏ tươi

màu máu không nhất thiết là màu sự chết

tôi nói tôi biết

tương đối. tương đối. và tương đối

trăm năm đời người

cái vỏ sò nhỏ xíu tát đại dương

 

nhưng trái tim tôi sẽ nói gì

nếu có những khái niệm trở thành vô nghĩa

nếu không có khoảng cách giữa thật và giả

nếu trang sử, đầy dấu tay người mỡ

nếu chúng ta là những gì chúng ta ăn, nghĩa bóng lẫn nghĩa đen

 

tôi khua lồng ngực và lắc trái tim

đó, nỗi buồn bực không suy suyển

mùa xuân hoa mọc

cỏ dại mọc nhanh hơn. mọc nhanh hơn. và mọc nhanh hơn

 

bực mình một chút, mùa xuân

trỏ tia nắng cuối ngày vào cửa kính tôi, gay gắt

ai đã leo những bậc thang của Vạn Lý Trường Thành, điểm thu hút khách du lịch

ai đã bước vào La Mã Đấu Trường, từ lâu hồn ma rời đất khóc

 

im lặng

 

tôi nói chúng tôi.

 

***

 

Voice of spring

 

spring doesn’t like to see my glass door closed

as a warning, points a very bright ray of sunlight at it

lack of fresh air could kill

I say I know that

but gangrene of the entire nation, now ten times worse

anger+sadness gave me hiccups, April

 

an entire nation, golden statue and image

nails of disguised transgressions scratch liberty and dignity’s face

spread far and wide, infected scrapes

is history sharpening the surgical knife

or will the praises fly to the sea and cause my ashes pain

 

spring smiles a bright red rose

the color of blood not necessarily the color of death

I say I know  that

relative. relative. and relative

a hundred years, human life

tiny seashell tries to drain the ocean

 

but what would my heart say

if many concepts become meaningless

if there’s no distance between real and fake

if history page, stained with oily fingermarks

if we are what we eat, figuratively and literally

 

I stir my chest and shake my heart

there, unrelenting anger+sadness

spring, flowers grow

weeds grow faster. grow faster. and grow faster

 

a little annoyed, the season of spring

points the last ray of sunlight at my closed door, sharp

who climbed the steps of the Great Wall of China, tourist attraction

who entered the Colosseum, no longer crying grounds for the ghosts

 

silence

 

we did, I say.

 

 

kc Nguyễn

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trang Thơ Thứ Bẩy tuần này hân hạnh có sự góp mặt của nhà thơ Hoàng Thủy Trâm, lần đầu đến với Việt Báo, cùng các nhà thơ khác Lê Hưng Tiến, Lê Chiều Giang, Trần Hạ Vi, mỗi người một phong vị thơ, một thể cách sáng tạo, cùng làm nên tiếng nói thơ của thời đại mình đang sống, cùng tìm kiếm ý nghĩa nhân sinh. Việt Báo trân trọng giới thiệu...
Cõi thơ Viên Linh là cõi nhân sinh đầy hệ lụy của định mệnh. Định mệnh của một dân tộc điêu linh, lưu lạc. Định mệnh của con người bé nhỏ và yếu ớt trong dòng chảy cuồng lưu của kiếp sống. Định mệnh của tình yêu mệt mỏi, chán chường và bất trắc. Thơ Viên Linh là một biểu hiệu cho Con Người như là một hữu-thể-tại-thế với tất cả những khổ đau và hoan lạc. Ông vừa tạ thế hôm cuối tháng Ba vừa rồi, Việt Báo trân trọng đăng lại một số ít thơ của ông như một nén tâm hương gửi đến người Thi Sĩ quá cố.
tôi đã thấy đủ, nơi đây | những thay đổi làm chóng mặt | vũng nước xưa ễnh ương kêu khàn giọng | nay đèn thức trắng
Thơ Nguyễn-hòa-Trước được đặc trưng bởi sự tập trung vào tính sáng tạo của ngôn ngữ, sự giải cấu trúc của cú pháp và ngữ pháp thông thường, đồng thời khám phá những hạn chế và khả năng cố hữu của chính ngôn ngữ...
Đa tình ơi con mắt Phú Yên | Che trời suối tóc thả nghiêng nghiêng | Con gái nhà ai coi ngộ quá | Lòng Bình Định không đảo cũng điên.
kiêu hãnh những lằn roi / ma thuật quyến rũ ánh sáng / siêu vi những hạt bụi kết cấu hoa văn / hơi thở khẽ ẩn tàng trong vô thức lãng quên...
Một năm vù vèo lưng, phản / Cái nằm bẹp dí mùa đông / Thì cũng thèm nghe râu tóc / Liệng xuân trên những cánh đồng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.