Trang thơ mùa xuân: Em mãi là hai mươi tuổi…

22/01/202314:22:00(Xem: 827)

2- Ann Phong, Fishes in the Water, 12x12, mixed media, 2018.1.1
Tranh Ann Phong.



Trong bài thơ “Không Đề” của cố thi sĩ Quang Dũng, có hai câu của chàng nói với nàng sau hai mươi năm xa cách, Em mãi là hai mươi tuổi/ Ta mãi là mùa xanh xưa… Điều gì khiến Quang Dũng vô hiệu hóa được sự tàn phai của thời gian? Mùa xanh ấy có phải là điểm nhấn rực rỡ của mùa xuân trên dòng trôi bốn mùa, và phải chăng tuổi hai mươi là nơi mà nhịp bổi hổi bồi hồi của đôi trái tim để lại dấu ấn? Nó mạnh mẽ tới mức người ta thấy thời gian ngừng lại. Ngang đó. Không trôi. Cứ là mùa xuân, cứ là hai mươi tuổi. Nó là gì vậy, mà dám chơi ngang ngửa với thời gian? Hình như là tình yêu. Hình như là tại khí tiết mùa xuân. Hai mà một. Cho nên, hình như thôi, vì bạn đọc hết những bài thơ dưới đây – của các nhà thơ Bùi Giáng, Nhã Ca, Pháp Hoan, Sara Teasdale, Lê Thị Kim, Trịnh Y Thư, Nguyên Yên, Nguyễn Thị Khánh Minh, Chiêu Anh Nguyễn, Vũ Hoàng Thư, Hoàng Xuân Sơn, Nguyễn Xuân Thiệp – sẽ thấy hết cái năng lực chuyển hóa vui-buồn của nó trong tâm chúng ta.

 

*

 

BÙI GIÁNG

 

Lời xuân

 

Xin lời nói ở trên môi

Là lời ở lại bên đời quên nhau

 

Bụi hồng, ấy của chiêm bao

Thì con sóng đục chìm vào nước xanh

 

Linh hồn, ấy ngục xin kham

Lời sai trên miệng sẽ không là lời

 

Xin mùa lá rụng và rơi

Sẽ lên đường gặp ấy trời mùa sau

 

Ra đi hẹn với xuân đầu

Buổi hồi nguyên lại pha màu bình minh

 

Con chim về sẽ đậu cành

Tiếng ca ấy sẽ hòa thanh với lời

 

– Bùi Giáng

(Trích từ tập thơ Mưa Nguồn)

 

*

 

NHÃ CA

 

Vết cắt xuân

 

Tôi giẫm mùa đông dưới gót chân
Sầu tôi vết cắt vẫn chưa săn
Bùn rong rễ mốc, hồn cây mục
Một mặt trời in đỏ dáng xuân

Tuổi đã mù trơ, gió đã yên
Cành rêu thơ dại, cổ tay mềm
Biển xa cát gạn cuồng lưu rút
Trôi hết đâu rồi tuổi thiếu niên

Tôi ngó hoài trên váng đá xanh
Hào nghêu dần nhấm hết tên anh
Nhìn coi, đó, nụ cười xa lạ
Bờ bãi nằm nghe biển giật mình

 

– Nhã Ca
(Trích từ tập thơ Nhã Ca, NXB Thương Yêu, 1972)

 

*

 

PHÁP HOAN

 

Sự cứu rỗi của mùa xuân

 

Những ngày tháng đẹp bọc kín trong những giấc mơ đẹp

tôi đã biết sống vui hơn sau bao ngày mỏi mòn trên giường bệnh

mùa xuân đã thực sự cứu vớt một cuộc đời

 

Tôi sẽ ra đồng và gieo những bài ca

tôi sẽ đặt tên những bông hoa luống tuổi

ngọn gió mát lành sẽ buộc tôi mãi mãi nơi đây

trên những đám mây khắc mãi những bản kinh cuộc sống

 

Những chùm trái ngọt đang chờ đợi trên cây

những dòng sông chưa một ai tắm gội

những cây cầu mây nơi đàn chim ước hội

những con đường nơi tôi cất bước trở về nhà

 

Và sự thật sẽ cất cánh bay cao

và trên đường đi không thiếu những lời chào

đá không là vàng, củi không là thóc

và lửa đạn không mang lại vinh quang

 

Tôi sẽ nằm xuống như một hạt giống bé con

và trong đất đen tôi vẫn còn ca hát

dù lớn lên, lụi tàn hay mục nát

tôi mãi được trở về với đất mẹ quê hương.

 

– Pháp Hoan

(phaphoan.com)

 

*

 

SARA TEASDALE

 

Thuật giả kim

 

Em sẽ nâng trái tim như mùa xuân

Nâng đoá cúc lên cơn mưa buổi sáng;

Trái tim em như chiếc cốc màu xanh

Chẳng giữ gì ngoài những niềm cay đắng.

 

Em sẽ học từ hoa lá trên cao

Giữ trong mình những sắc màu lấp lánh,

Để chuyển hoá thứ rượu của buồn đau

Thành chất vàng óng ánh.

 

– Sara Teasdlae

(Pháp Hoan dịch)

 

*

 

LÊ THỊ KIM

 

Khoảng trời xanh của tóc

 

Ta nhặt trên tay
Nửa mảnh hồn mình
Xanh lá cỏ
Và xanh niềm mơ ước
Người đâu nơi xa
Làm sao biết được
Nửa mảnh hồn kia
Nỗi-Nhớ-theo người

Trời Sài Gòn rất xanh
Và mây vẫn trắng
Sáng hôm nay
Chợt thoáng chút heo may
Nhắc mùa xuân
Đang hé nụ trên tay
Hãy trôi hết
Niềm đau vào dĩ vãng
Cho nỗi ngậm ngùi
Ánh lên tia nắng
Và khoảng trời xanh của tóc
Quay về

Ơi người ơi
Xin cùng ta ngắm kỹ
Phố ngoài kia
Me – lá đã hết vàng
Lá xanh nõn
Đón mùa xuân lụa mới

Và ta đó
Chừng như vừa nhặt được
Trái tim mình
Mới-mẻ-giữa-mùa-xuân

 

– Lê Thị Kim

 

*

 

TRỊNH Y THƯ

 

Lục Bát

 

Tiếng đêm giao bóng trăng ngàn

nụ hoa chớm nở đã tàn canh thâu

buông tay lỡ nhịp dạ sầu

bơ vơ một nỗi tìm đâu quê nhà.

 

 

Sáng ra thấy tóc chấm vai

chợt hay năm tháng đã dài đời nhau

dặm trường nhớ buổi mưa mau

xót xa ngày muộn trước sau – thôi đành.

 

Xin cho một khoảng trời xanh

dẫu không tri kỷ vẫn quanh nỗi buồn

xin cho một góc trời gần

dẫu không duyên nợ vẫn cần vòng tay.

 

Tôi đêm giú chín trái xanh

tôi xuân trái nở bên cành đông mai

em đừng cửa đóng then gài

tôi xuân đứng ở hiên ngoài chờ em.

 

Sương bay lả tả đầu ghềnh

tôi xuân gác trọ lênh đênh nửa đời

bờ thu áo trắng tro phai

bài ca nội cỏ âm dài tang mây.

 

– Trịnh Y Thư

(Trích đoạn từ bài thơ Con Nước Vô Danh gồm 42 bài lục bát).

 

*

 

NGUYÊN YÊN

 

Đêm


Cuối năm
mưa giao thừa đổ dốc
mặt lộ trơn tuột mọi chuyển động
những bóng ma
phản chiếu ngày tháng tuột dần.

Mưa giao thừa, giao thừa mưa
như lệ đổ
cơn sầu vào thành phố
vào mảng tim khô
vào tận cùng thể xác
nơi vết tích cuộc tình
như cơn mê
hợp tan.

Đêm ba mươi
xối vào ký ức
hình ảnh những giấc mơ
và từng cơn buốt nhức.

Làm sao bôi xóa hết
những vết nứt hằn sâu
từ phỉnh gạt
từ hoang tưởng.

Làm sao bôi xóa hết
khi trái tim
còn thức.

– Nguyên Yên

 

*

 

NGUYỄN THỊ KHÁNH MINH

 

Nụ trăng đêm trừ tịch

 

Trong căn phòng cuối năm

Em nghe tiếng tháng Giêng

Rù rì nụ mai nhỏ

– Hãy chờ đêm, chờ đêm…

 

Xin anh đừng thắp đèn

Cho em còn nhìn thấy

Chút nắng ngày sót lại

Trong thăm thẳm nhìn em

 

Em nghe tiếng nói anh

Gần như bước mùa xuân

Đang đi về trước ngõ

Em nghe anh nói thầm

Xa như gió mùa đông

Đang thì thào từ giã…

 

Như chạm phải thời gian

Bước nắng mưa mệt mỏi

Em cầm bàn tay anh

Rưng rưng niềm đá sỏi

 

Như về theo hoa khuya

Hương ba mươi tĩnh mịch

Miên man nụ hôn đêm

Nở thành trăng trừ tịch…

 

– Nguyễn Thị Khánh Minh

 

*

 

CHIÊU ANH NGUYỄN

 

Mùng Bốn

 

Sáng này bầy chim sẻ đã bỏ đi đâu
Những ghế bàn ẩm
Dãy phố cong hoa sứ rụng mê buồn...
Sáng đầu năm con dốc thả giận hờn
Khách quen ngồi
Môi quen thơm
Gió quen hơi thầm thì vọng

Góc quanh có con sông lượn về vô định
Sách vở trơ mùi giấy quạnh hiu.
Sáng nay buồn như thể cô liêu

Hẹn hò tuổi mới
Ráng son gầy trên môi
Níu một thời
Tươi.

 

– Chiêu Anh Nguyễn

 

*

 

VŨ HOÀNG THƯ

 

Buổi sớm xuân

 

chừng như 

          dậy giữa cơn mồng

nguồn reo 

          suối mở

khơi hồng mạch xuân

người có bên?

hương trầm gần?     

mà tôi bỗng 

          nhịp muôn phần xuân ca

bật nguồn âm lời quê xa

ngày tích dấu

điệu rất nhà

          thân quen

buổi sương sớm

          có nhúm nhen

cơn gió thoảng

cửa hờ then

          thuận tùy

em má chúm

rộng vòng khuy

xuân về trổ hội

          chân đi dậy nguồn

tôi như chao

một cánh chuồn

đậu ngày vô lượng vỡ bùng nguyên xuân

 

– Vũ Hoàng Thư

 

*

 

HOÀNG XUÂN SƠN

 

Áo xuân xưa

 

Vịn hờ

vai áo em

xưa

ngỡ chòm mây trắng bay qua

vực hồng

có đôi chim vợ chim chồng

hót tràn khe lãnh

rừng thông

nắng trào

ửng mùa xuân

tới non cao

du hồn tiểu lụy

hoá vào đại ân

chín rồi

quả mộng trầm luân

áo em trắng giữa muôn phần

cỏ

cây.

 

– Hoàng Xuân Sơn

 

*

 

NGUYỄN XUÂN THIỆP

 

Trời đã cuối năm

 

em yêu

trời đã cuối năm

sao không nghe

       tiếng chim họa mi

       từ thơ tomas transtromer

       hót

bông tulip

      và daffodil. vàng

      cũng chưa nở lại

buổi chiều. anh chờ nghe. tiếng hát. từ bóng cây bông sứ

      chùa xưa

chỉ có tiếng gió. qua hàng ngói. xám

đâu bếp lửa đồng tâm. và lộc hưng. ngày nọ

anh kêu thầm. nỗi nhớ

      đất ơi. thời gian ơi

 

– Nguyễn Xuân Thiệp

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Năm 1972 là quãng thời gian với nhiều lo âu cho tôi và các bạn nam sinh cùng lớp vì hết niên học chúng tôi phải qua kỳ thi Tú tài I, đậu hay rớt tương lai sẽ là những khúc rẽ cuộc đời...
Bốn người chúng tôi ở lại Kontum và Pleiku một thời gian khá dài, không khí miền cao nguyên dầu sao cũng trong lành và mát mẻ hơn ở Sài Gòn. Chúng tôi đi thăm lại những nơi trong thời niên thiếu đã đi qua, viếng đền Đức Mẹ Măng Đen phía Bắc Kontum với bức tượng Mẹ bị cụt cả hai bàn tay do chiến tranh. Chúng tôi trở về mái trường xưa, chủng viện thừa sai Kontum và ở lại nơi này 4 ngày, nhìn lại ngôi nhà nguyện nhỏ bé, từng lớp học thân thương, căn phòng ngủ ngày xưa chúng tôi trùm mền, lén thày giám thị, lấy đậu phộng và khoai lang deo ra ăn. Nhìn lại chốn xưa mà lòng dâng lên biết bao cảm xúc buồn vui thời học trò...
Sau khi viếng thăm Corpus Christi chúng tôi trở lại thành phố Houston, thành phố lớn nhất của Texas. Trong những ngày đầu lập quốc, thành phố Houston đã từng là thủ đô tạm thời của “nước Texas”, sau đó thủ đô chính thức được dời sang thành phố Austin...
Thằng Thảo cà chớn, cà khịa với thằng Thọ. Nó biết anh nó thích nhỏ Mai, năm rồi thằng Thọ sang nhà nhỏ Mai lặt lá mai cả mấy buổi chiều. Nhỏ Mai học chung lớp với Thọ, hai đứa thường đi học chung đường, bề ngoài thì là bạn bè nhưng tình ý đã lắm rồi, tuy cả hai còn e dè. Đứa nào cũng giả đò vu vơ nhưng làm ánh mắt đã nói lên hết, đôi khi người ta cũng bắt quả tang hai đứa ôm nhau dấm dúi hôn lén sau gốc dừa...
Trải dài suốt mấy thế hệ, từ thời kháng chiến chống Pháp, cuộc chiến hai mươi năm, và rồi tha hương, tên tuổi Phạm Duy luôn luôn gắn bó với tình tự dân tộc, là một huyền thoại trong khu làng âm nhạc, văn nghệ Việt Nam. Hiếm ai trong chúng ta không cảm thấy lòng dạt dào yêu quê Mẹ Việt Nam hơn khi nghe nhạc và ca từ của Ông. Cả một cuộc đời dài sáng tác, Ông đã để lại cho đời sau một gia sản tinh thần khổng lồ với “ngàn lời ca” mà có lẽ trước và sau Ông khó ai bì kịp. Đúng ngày này 10 năm trước, ngày 27 tháng 1 năm 2013, người nhạc sĩ nổi trôi cùng mệnh nước 93 năm đã kết thúc cuộc hành trình “trên đường về nơi cõi hết”. Nhân ngày giỗ Ông năm thứ 10, Việt Báo hân hạnh đăng tải dưới đây loạt bài của nhà văn Cung Tích Biền. Loạt bài gồm 4 phần, mỗi phần là cái nhìn ở mỗi chặng đường soi giọi bước chân của người nhạc sĩ.
Edgar Poe là người lập thuyết nghệ thuật vị nghệ thuật, khai sinh trào lưu tượng trưng trong văn học nghệ thuật thế giới. Ông cũng được coi là cha đẻ của tiểu thuyết trinh thám, truyện kinh dị. Nhiều truyện ngắn của ông dự báo sự ra đời của tiểu thuyết khoa học giả tưởng, kinh dị và huyễn hoặc rất phổ biến ngày nay.
Tôi vốn ăn nói vụng về nên rất sợ những người đa ngôn, hay lý luận. Nhưng ghét của nào trời trao của ấy. Lúc đã lâm hoàn cảnh tù tội, dun dủi sao tôi lại bị sắp xếp ở cạnh một ông già lắm chuyện: ông Roan. Vừa mới biết nhau ông đã tự giới thiệu ông là một cựu Trưởng Chi Thông Tin Chiêu Hồi. Ông cũng nói ông từng là một nhà thơ có chút tiếng tăm. Thỉnh thoảng ông lại ọ ẹ ngâm vài câu thơ, phần nhiều là thơ Kiều. Hình như cái miệng ông không biết mệt mỏi. Ông cứ kể cho tôi nghe chuyện này, chuyện nọ lung tung...
Thưa ngài thi sĩ, yêu là yêu, là vướng mắc, yêu là yêu không bờ bến rồi, là cho đi tình cảm, cho đi những xúc động nồng nàn, nào ai có thì giờ so bì phút đầu tiên ấy, là có được hay không được đền bù hay không? Lãng mạn là sóng tràn bờ và không so đo tính toán...
Vốn là một sản phẩm của nền Hán học nhưng khi nền Hán học cáo chung thì chơi câu đối vẫn là một thú chơi tao nhã. Ngày xưa mỗi độ xuân về, nhà nhà trưng câu đối. Bậc thức giả thì câu đối đầy ý nghĩa thâm sâu, điển cố xa xưa. Người bình dân thì câu đối giản dị hơn, gần gũi đời sống hằng ngày hơn; chung quy cũng là nói lên chí hướng, chúc phúc, cầu may mắn, gởi gắm tâm tư…
Khai bút đầu năm của nhà thơ Trần Mộng Tú...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.