Nếu: Có Nghĩa Là Đã.

29/08/202210:48:00(Xem: 1292)
302282004_10227987845419468_4555117452193789216_n
Tranh minh họa Ann Phong

 

Nếu anh yên tĩnh bằng ngôi nhà dưới gốc sồi kia

Sân cỏ xanh lẫn lòng vòng hoa tím, hồng, vàng, đỏ

Hiên nhà nghiêm trang nhưng cửa sổ biết cười

Có bàn tay mở cửa rồi đóng để lại hơi ấm,

 

Yêu buổi sáng buổi chiều khác nhau

Yêu buổi trưa thú vị dưới ánh nắng

Những giọt mồ hôi thơm mặt trời

Nhưng ý nghĩa nhất: yêu buổi tối

Khi con người biến mất chỉ còn yêu.

 

Những lúc đó:

Anh linh hoạt hơn con sóc

Bóc hạt dẻ như lột vỏ trái tim.

Em xinh đẹp không phải vì nhan sắc

Vì em thần kỳ trong thế kỷ dị kỳ

Anh yêu em không phải vì tình ái

Vì ái tình chính là em.

 

Em khờ khạo hay anh ngu dốt

Sao yêu nhau như hai kẻ thông minh

Yêu giữa cạm bẫy và gian ác

Hãy khôn ngoan nhìn không thấy xung quanh.

 

Phụ nữ đẹp nhất khi tha thứ

Xếp cất áo quần quá khứ của chồng

Vào xách tay tặng người hàng xóm

Vo tròn những trang nhật ký buồn sầu

Nhét vào đôi vú.

Như vậy khi quay về

Anh vẫn tin mình yêu em vô tội

 

Nếu tôi có thể yên tĩnh như ngôi nhà

Che chở thân thể em yếu đuối

Nếu tôi mỗi ngày mỗi sắc như bông hoa

Cửa sổ mở toang cho em cười rạng rỡ

Nếu tôi đóng lại như cửa chính vào nhà

rồi khóa chặt

không bao giờ bước ra.

 

Ngu Yên.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Dưới gốc thông già | Tình ta không biên sử | Để mãi mãi không có mở đầu và kết thúc | như những quả thông lăn trên sườn đồi | Không hề chạm đáy hư vô
một buổi chiều chúng tôi về nhà thì nó biến đâu mất. | có vết máu dính trên cửa, | dấu máu chảy thành dòng. | tôi đi theo ra ngoài rồi vào khu vườn | rồi thấy nó trong bụi cây, | bị bằm nát. | một tấm giấy treo ở cổ họng toang hoác: | “tụi tao không muốn những thứ như vầy trong xóm.”
đi tìm ánh trăng cuối đường | tìm tiếng khóc giục giã đâu đó trong xóm nhỏ | tìm bức bích họa ám khói trong giấc mơ | tìm giấc mơ ngỡ là tiền kiếp | mà nghi ngại tiền kiếp nào có thật
đất thở nồng nàn thơm phải không bàn chân / chẳng có vết cứa sâu khiến nhói đau tâm thức...
Vệt son | cháy | tịch dương hồng (*) | chao ơi môi má | còn hong giữa cười ?
buổi chiều nghe thật lạ | nhìn lên đồi mây trắng | có sợi tóc bay qua
Tôi cầm cọ lên, tô / và nói theo em, là / mặt trời màu khoai mật / là tán sắc của ly nước artichaut nhìn rõ cặn / trên chiếc bàn đêm;
Vui hay buồn ta vẫn cứ bay lên | Như cơn mộng thường giữa nhớ và quên | Để lỡ mai này không gian đặc quánh | Thì trời đất vẫn hẹn chỗ thề nguyền.