Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Chia biệt Nhạc Sĩ Cung Tiến [1938-2022]

10/06/202211:10:00(Xem: 2454)

Cung Tien va Vo

Cung Tiến và Vợ Josée Nguyễn Thụy Hữu những ngày thanh xuân.

  

Âm nhạc của Nhạc Sĩ Cung Tiến đã chinh phục cả hai, ba thế hệ người thưởng ngoạn, suốt từ thập niên 50 cho đến ngày nay; và có lẽ trong một tương lai rất lâu nữa, người ta vẫn nghe nhạc của ông. Tuy đã khá trọng tuổi, nhưng sự ra đi của ông mới đây vẫn là sự bất ngờ đến bàng hoàng đối với những người thân yêu và mến mộ ông. Nỗi niềm thương tiếc này được biểu hiện bằng đôi lời chia biệt với ông và gia đình từ khắp nơi. Việt Báo trích đăng lại.

 

Cầu mong Ông yên nghỉ.

 

oOo

 

Bo Co Chinh va Bac
Cung Tiến, Kiều Chinh, Trần Dạ Từ, Westminster, 2018.

Nhờ những dòng nhạc tuyệt vời của Cung Tiến, tôi thấy đời đẹp hơn.
Anh đã ra đi nhẹ nhàng, thanh thản, và câu nói cuối cùng thốt ra từ miệng anh với người bạn đời là lời yêu thương, như tất cả những gì anh gói ghém
trong gia tài nghệ thuật âm nhạc đồ sộ anh để lại cho hậu thế.
Cảm ơn anh vô cùng,
và hẹn một ngày nào chúng ta lại gặp nhau.

 

Kiều Chinh

 

oOo

 


CÂU ĐỐI TƯỞNG NIỆM NHẠC SĨ CUNG TIẾN

 

(Chỉ trừ các chữ “vút, thiên tài” trong vế trước và chữ “nghệ sĩ” trong vế sau,
tất cả các chữ khác đều từ tên các tác phẩm của nhạc sĩ Cung Tiến).

 

Nguyệt Cầm Hoài Cảm Hương Xưa

     VÚT VÚT Tung Cánh Hạc THIÊN TÀI

          Đêm Hoa Đăng Yêu Em Mắt Biếc,

 

Tấu Khúc Chim Bay Hoa Nở

     Vang Vang Trời Vào Xuân NGHỆ SĨ

          Chiều Nắng Hanh Qua Xóm Thu Vàng.

 

Trần Huy Bích

 

oOo

 

Nha Ca Cung Tien
Cung Tiến, Nhã Ca, Josee Hữu, Hòa Bình

Hữu thân yêu,


Đã bàng hoàng, lặng người, nuốt lệ khi được báo tin buồn, người thân thiết của chúng ta đã rời cõi tạm.


Xa xôi quá, chỉ biết cầu nguyện cho bạn bằng nén tâm hương.
Muốn được ở bên Hữu lúc này. Muốn khóc cùng Hữu. Muốn ôm Hữu thật chặt. Mới đọc lá thư của Hữu:


“Hai bạn Từ Nhã, Cung Tiến và Hữu đây. Lâu nay lặng tiếng không phải là không nhớ thương. Nhớ thương rất nhiều mà cũng quan tâm triền miên…”


Chúng ta không bao giờ mất nhau. Cung Tiến của chúng ta chỉ rời bỏ cõi tạm để đến một cõi an lạc, tốt lành. Và dù đi trước hay đi sau thì tình bạn của chúng ta cũng vĩnh cữu.

 

Nhã Ca

 

oOo

 

TIỄN ĐƯA CUNG TIẾN
 
Chiều nay
một bông tường vi. nở muộn
trong khu vườn. tôi
ngồi nhớ tới anh
năm nào. ở trường luật
với hồ đăng tín. và anh. ngồi chung bàn
rồi anh đi
nhưng thu vàng. cùng một đóa quỳnh. còn mãi
còn mãi với những năm. tuổi trẻ. của tôi
trên đường phố. nắng bay. lá bay
bàn tay ai. rớt lại
tôi vẫn đi
cùng với hương xưa
lầu hoàng hạc
và lệ đá xanh. chiều. khóc lẻ loi. tim rũ rượi
anh có nghe. anh có nghe
camille huyền
đôi bờ
ở đâu
ôi. đôi bờ. tịch lặng
vẫn còn. tiếng hát
và hoài cảm. khôn nguôi
 
anh cung tiến ơi

 

nguyễnxuânthiệp
(chiều 5. tháng 6. 2022)
 
* Một số câu chữ trong bài là từ ca khúc Cung Tiến

 

oOo

Hoabinh Cung Tien_n
Cung Tiến và Hòa Bình, Yorba Linda, CA, 1997.
Ai cũng biết Cung Tiến là một bậc tài hoa.

Ông tài hoa khi là nhạc sĩ, văn thi sĩ, dịch giả, kinh tế gia.
Nhưng trên hết Bố Cung Tiến là người chồng, người cha, người bạn tri kỷ và nhân ái – 
người thân yêu mãi hoài của chúng con.

 
“Chúng con” ở đây là Tuệ, con trai Thanh Tâm Tuyền, là Hiệt,Giao, con trai, con gái Tô Thùy Yên, là Hòa Bình, con gái Trần Dạ Từ-Nhã Ca... những đứa con của bạn bè, cũng là con cái của Bác, cũng được Bác thương yêu, chăm lo, nuôi dạy những ngày chúng con mới sang Mỹ.

 

Mấy hôm nay anh chị em chúng con thương nhớ Bác, gọi nhau kể lại những kỷ niệm của những ngày ở Roseville, MN, trong căn nhà có  “bao nhiêu là hương” và rất nhiều tiếng cười, ôn lại với nhau những câu chuyện những ngày đi xe Bus đi học, Hai Bác lái xe theo sau đưa chúng con đến trường sợ chúng con đi lạc.

 

Hẳn nhiên, Bác ra đi để lại một di sản âm nhạc và văn học nghệ thuật quý giá cho đời, nhưng một điều mà chúng con biết Bác hài lòng để lại là những đứa con của mình-của bạn bè "yên vui cuộc sống vui", những đứa con luôn thương yêu, quý trọng và biết ơn những năm tháng dưới mái nhà "của Hai Bác."

 

– Con gái Hòa Bình

oOo

 

Không phải hoàn toàn bất ngờ nhưng tin Nhạc Sĩ Cung Tiến đã thật sự rời xa những nốt nhạc, những âm đàn cùng những nghiên cứu âm nhạc rất giá trị của ông để đi về nơi xa xăm, đã làm cho tất cả những người yêu dòng nhạc nhẹ nhàng, lãng mạn, êm ái... phải bàng hoàng, hụt hẫng, tiếc thương!

 

Vô cùng biết ơn ông đã cho kẻ hậu bối chúng tôi được tiếp cận những dòng nhạc có âm hưởng sang trọng, vừa cổ điển vừa tân kỳ thật quyến rũ từ khi chúng tôi còn thơ trẻ. Ông đã dọn cho chúng tôi con đường đến với Âm nhạc thật êm ả, rộng mở với những âm hưởng Đông Tây pha trộn thật quyến rũ, độc đáo! (Đồng nghĩa đã dạy cho chúng tôi một phong cách luôn tỉnh thức sống chân thật đẹp đẽ nhất có thể giữa cuộc đời nhiễu nhương này).

 

Và xin cảm ơn ông cái duyên bất ngờ khi tôi hát bản “Thu Vàng” ở trường Nữ Trung Học Quảng Tín, bạn bè đã cho tôi được mang tên “Thu Vàng” thơ mộng khi tôi hát bản nhạc của ông. Cái tên đã song hành cùng tôi từ bấy đến nay. Tôi rất yêu cái tên thơ mộng này!

 

Xin đưa tiễn ông với rất nhiều tiếc thương, quý mến và hàm ân!

 

Cung kính tiễn biệt!

 

Thu Vàng

 

oOo

Hinh gd To Thuy Yen va Cung Tien

Hình trái: Cung Tiến và Tô Thùy Yên.
Hình phải: Vợ chồng Cung Tiến-Josée, chị Hai của Josée, Bà Tô Thùy Yên và Hiệt Đinh.
Minnesota 1995. Hình từ album gia đình Tô Thùy Yên.


BÁC…

Và rồi, chúng tôi sẽ không bao giờ được gặp lại Bác nữa.

Với chúng tôi, những đứa con của những người bạn của Bác, Bác là sự ngưỡng mộ, là niềm tự hào và là kỷ niệm.

Những ngày đầu đặt chân đến vùng đất Minnesota, chúng tôi về ở chung với gia đình Bác.  Căn nhà thật thơ mộng với thật nhiều tranh của Ngọc Dũng, Đinh Cường, Nguyễn Trung, Thái Tuấn, Duy Thanh… ở vùng ngoại ô Saint Paul.  Căn nhà có cây piano ở tầng hầm, nhìn ra khu vườn phía sau phủ toàn lá vàng của những ngày cuối thu vùng Midwest.

Tôi cứ nhớ hoài một ngày Tết Tây năm ấy, và vài năm sau nữa. Hôm đó, sau khi ăn tối ở tầng trên, Bác bảo chúng tôi tụ tập ở tầng hầm, còn Bác thì chậm rãi đốt lửa lò sưởi… Bác ngồi xuống cây piano, nhìn thật xa vắng, ly rượu vang trong tay hướng ra khu vườn ngoài kia tối mịt.  Giọng bác trầm ấm và chậm rãi, Bác nhắc về những người bạn còn và mất của Bác, những người bạn “chung” của tất cả gia đình chúng ta. Bác nhắc về bác Phạm Đình Chương, Bác đọc vài câu thơ của bác Mai Thảo, của Quang Dũng… rồi lại chơi một vài khúc nhạc của Phạm Đình Chương và nhiều nhiều người khác nữa.  Cứ thế, chúng tôi trải qua những giờ phút cuối cùng của năm cũ và những giây phút đầu tiên của năm mới trong cái không gian đó. Bác là Cung Tiến.  Là Hoài Cảm.  Là Hương Xưa.  Là Nguyệt Cầm. Là Hoàng Hạc Lâu. Là Vang Vang Trời Vào Xuân…

Nhớ Bác, nhớ bác Tâm, nhớ Ba, nhớ Minnesota, nhớ tất cả những người thân đã mất, nhớ tất cả những điều tốt đẹp nhất của những ngày tháng cũ.

Tiễn biệt Bác Cung Tiến.


– Hiệt Đinh

 

oOo

     CT
         

     tàn. một mùa hè

     chỉ còn xác. ve

     nụ hôn. ngã vào. quá khứ

     mùa thu. trang điểm vàng. khô

     ngôn ngữ. ẩn mật

     lặng. câm

     ...........

     về thành phố. vùng bắc mỹ

     dậy mùi cũ. kỹ

     với mùa tuyết. dài vô tận

     thành phố đông. cứng. vào tháng giêng

     ngủ vùi cùng. kỷ niệm

     có ct. đã đi qua. mùa thu

     không còn. xào xạc lá. vàng

     những người cũ. năm xưa

     nào vkk. nào mt. nào nd. nào ttt. nào tty

     nào bạn. nào bè

     và cả. những nốt nhạc. ngày lâu lắm

     nay nơi. đâu

 
..........

         có lá rơi đầy không thứ tự họ vẫn còn
         có vàng ươm đẫy những mùa thu
         có đôi chân cũ xào xạc cũ
         nhốt tiếng dương cầm trong ngón tay
         …

-- Tuệ, như một nén hương đến Bố nuôi


 

oOo

Ôi đàn trăng cũ làm vỡ hồn anh...
(*)

 

Ai hoài một rung cảm và chết lịm trong từng cơn mơ? Mơ hồ nhung nhớ bần bật lấn vào hồn, có ai về lối xưa? Tôi lớn lên trong thanh khí hoài cảm, những đêm trăng trước hiên nhà nghêu ngao hát. Lúc ấy tôi chỉ có người trong mơ mòng, người chưa bao giờ hiện thực. Quen lắm mà chưa hề nắm được tay. Người cứ đến và đi nhiều lần như thế trên từng cơn mơ. Lần hồi bóng mơ ấy trở thành cố nhân. Hiện tiền là dư âm phố cũ. Đông đến giữa hè và xuân là màn sương thu. Tôi đứng giữa đời nhớ xa xôi về một kiếp. Còn đâu? Bóng râm trưa hè và sáo diều vi vu thổi suốt những buổi trưa. Có thật chăng, thanh bình như bóng trưa đơn sơ? (*) Chúng tôi chưa hưởng được thanh bình khi mới lớn và tuổi đời lưu vong phải chăng là những chặng nhớ về một tiếng đàn rất mơ hồ, về nắng vàng hiền hòa sưởi ấm nơi nơi...(*) Ở nơi đó. Quê Hương. 



Tiêu biểu hai bài nhạc Cung Tiến, Hoài Cảm và Hương Xưa, làm nên lãng mạn của một thế hệ. Ông đã tặng cho chúng tôi một Ước Mơ, cho dù là một ước mơ len lén hay dữ dội cuồng điên. Xin cám ơn và tri ân người Nhạc Sĩ. Bây giờ ông đã đi về chốn ấy, nhưng âm vọng từ những tình khúc Cung Tiến mãi hoài vang vang...

Nắng ơi đừng vắng!

Gió ơi đừng lắng!
Ái ân đừng . . .
Ái ân đừng xa vắng trần gian!
(*)

 

Vô vàn thương tiếc người nhạc sĩ tài hoa!

 

Vũ Hoàng Thư

(*) Nhạc Cung Tiến

oOo

 

Tranh DTC ve Cung Tien_Tranh chính
Hồi ức về Cung Tiến – Đinh Trường Chinh

 

MỘT LINH HỒN TRONG SUỐT ĐANG BAY

(Tưởng nhớ Cố Nhạc Sĩ Cung Tiến)


Chim vẫn hót. Thềm vẫn vang bước nắng
Tôi ngồi nghe lá gió xôn xao
Ngày đi qua báo tin xuân bằn bặt

Người đi qua. Bóng ngân thinh lặng
Nhịp thời gian. Rơi động lá khô

Giật mình hương xưa. Mùa thu vắng

Người đi qua. Mùa xuân rưng rức ở
Lệ đá nào để dấu xanh ghi

Bước tài hoa đau lòng thiên cổ

 

Người đi qua. Cõi bụi hồng tư lự

Kia nghìn thu rớt lại một âm xưa

Vàng phổ độ bao trời lữ thứ

 

Người đi qua. Đàn gây lên cung nhớ

Đêm dài đâu. Để giấc hay mơ

Theo người về hát đời huyễn mộng

 

Thương bóng đa hẹn hò. Khóc nắng

Thương mùa thu vàng bao nhiêu là hương

Theo người đi. Dặm trường mây trắng

 

Nguyễn Thị Khánh Minh

Upland, 6.7.2022

 

* Linh hồn trong suốt: chữ của nhà văn Khuất Đẩu

* Chữ nghiêng: ca từ của cố Nhạc Sĩ Cung Tiến

 

oOo

 

 

NGUYỆT CẦM
 
[Tưởng niệm nhạc sĩ Cung Tiến]
 

Hương xưa. Vàng

Trăng cũ

Khúc hát bay theo người

Lệ nào xanh như đá

Đêm tàn.

Vương hương rơi

 

Tiếng đàn đêm nguyệt tận

Xa tắp.

Cuối chân trời

Thoáng như ngàn tiếng gọi

Tiếc nuối một đời vui

 

Trăng không mơ màng sáng.

Trăng đỏ. Như

máu tươi.

 
– Lê Chiều Giang
 

oOo

 

Cung Tien Ysa

Hình chụp năm 2017 tại tư gia BS Hà Quốc Thái trong buổi tiệc
của Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ VAALAkỷ niệm 25 năm thành lập.
Từ trái: Bích Liên, Cung Tiến, Ysa, Josee Hữu, Hòa Bình.

GIỌT NƯỚC HÂN HOAN


Biết tin từ tuần trước, mà đến khi gia đình bác Cung Tiến chính thức loan cáo phó tôi mới cảm thấy mình đã chạm vào một sự thật buồn bã. Giữa những thời khắc bận rộn của một cuối tuần đầy ắp các sinh hoạt nghệ thuật, tôi thấy đâu đó trong tâm trí lẩn khuất một dấu lặng buồn.  Sáng thứ Bảy tôi post bài Mắt Biếc, và lúc đó trong đầu chỉ nghĩ đến bác Josée và những ngày tháng không còn bác Cung Tiến bên cạnh.
 
Nhờ vào việc thực hiện đoạn phim tài liệu Giọt Nước Hân Hoan và soạn lời giới thiệu cho chương trình Vết Chim Bay mà tôi mới có dịp tìm hiểu thêm về cõi nhạc của Cung Tiến. Ông là người cảm nhận thi ca Việt Nam một cách rất tinh tế.  Phải vậy mới có thơ Xuân Diệu vào ca khúc Nguyệt Cầm, thơ Trần Dạ Từ vào Thuở Làm Thơ Yêu Em, thơ Phạm Thiên Thư vào Vết Chim Bay, thơ Quang Dũng vào Đường Hoa và Đôi Bờ, thơ Tô Thuỳ Yên với Ta Về, và nhất là thơ Thanh Tâm Tuyền bàng bạc trong nhiều ca khúc Cung Tiến, khởi đi từ Lệ Đá Xanh (viết năm 1957), Đêm (viết khoảng năm 1969) và liên khúc Vang Vang Trời Vào Xuân (viết năm 1982-1983).  Do nhận thấy lòng yêu mến thơ Thanh Tâm Tuyền của nhạc sĩ Cung Tiến mà chúng tôi đặt tên phim là “Giọt Nước Hân Hoan” như trong: “Sẽ chết như sao rơi vào bất tận, Sẽ yêu như giọt nước hân hoan.”

 

Lê Đình Y-Sa

 

oOo

Le Da Xanh
Cung Tiến-Josee, Bích Liên,Thu Vàng, Ngô Diễm Uyên và nhóm Cát Trắng tại chương trình Lệ Đá Xanh tại Việt Báo, tháng 12 năm 2019.


"Đầu thập niên 1990, tôi có diễm phúc được làm việc với nhạc sĩ Cung Tiến và từ đó dần trở nên một người bạn thân với gia đình ông. Trước đó, tôi nghe người ta đồn là nhạc sĩ Cung Tiến ‘khó tính” lắm! Nhưng qua những lần làm việc với ông, tôi thấy ông bị oan.  Ông thực ra là một người rất nhỏ nhẹ, trí thức và uyên bác mà khiêm tốn. Ông chỉ có tiêu chuẩn cao cho nhạc của ông và ông mong muốn nhạc của ông được trình bày với những tiêu chuẩn đó. Tôi đã có cơ hội học hỏi thêm về những tiêu chuẩn này của ông."  

Có người cũng phàn nàn với tôi là Cung Tiến chối bỏ những bài hát ông làm lúc ban đầu như Thu Vàng, Hoài Cảm hay Hương Xưa là những bản nhạc được nhiều người biết đến và yêu quý nhất.  Thật ra ông không hề chối bỏ chúng.  Nhưng đối với ông, những bản nhạc đó là những bước đầu trong sự trưởng thành về âm nhạc của ông, và ông có buồn khi nhiều người cho rằng đó là tiêu biểu cho sự nghiệp âm nhạc của ông. Qua những lần trò chuyện với ông, tôi biết là ông mong muốn những tác phẩm sau này của ông được giới thưởng ngoạn biết tới hơn. Tôi thông cảm với ông nhiều vì khi mình có cái gì tốt đẹp muốn chia sẻ với mọi người mà người ta chỉ thích cái ít đẹp hơn thì ai mà chẳng buồn.  Có điều, sự hiểu biết về nhạc và trình độ thẩm âm của ông quá cao so với đa số quần chúng, do đó nhạc của ông thường bị coi là quá bác học và khó thưởng thức.  Thôi thì vài mươi năm hay vài trăm năm nữa sẽ có nhiều người tri âm Cung Tiến hơn!

 

Ông đã ra đi êm ái như một vết chim bay. Cầu mong ông được yên nghỉ. 

 
– Bích Liên

 

oOo

Nhạc sĩ Cung Tiến đã đi vào miền miên viễn nhưng những ca khúc rất đẹp, sang trọng và tuyệt vời của Ông sẽ mãi mãi còn ở lại trong tâm hồn chúng ta. Làm sao có thể quên “Lòng cuồng điên vì nhớ...” (Hoài Cảm), “Người ơi, một chiều nắng tơ vàng hiền hòa hồn có mơ xa...” (Hương Xưa), “Đêm mùa trăng úa làm vỡ hồn ta...” (Nguyệt Cầm) mà thời thiếu nữ tôi đã từng mê đắm? Nhưng nay thì “Còn đâu mùa cũ êm vui / Nhớ thương biết bao giờ nguôi?

 

Xin Ông hãy yên nghỉ nơi Cõi Lành và Đẹp như Ông đã từng làm cho cuộc đời này thăng hoa với những sáng tác bất hủ của Ông. Và cũng xin trân trọng gửi đến Ông lòng biết ơn thật sâu sắc của chúng tôi.

 

Trần Thị Nguyệt Mai

 

oOo

 

Đối với tôi, nhạc sĩ Cung Tiến luôn luôn là một mẫu mực nghệ thuật cho tôi noi gương theo: Nghệ thuật là con đường xuyên vũ trụ, không bao giờ đến đích và không có thành công hay thất bại. Ông quả là một nhân tài hiếm có của đất nước Việt Nam và chúng ta có quyền hãnh diện về ông. Hôm nay chúng ta tiễn đưa ông về cõi vĩnh hằng, lòng không khỏi bùi ngùi, xao động vì vừa mất một ngôi sao sáng trên vòm trời nghệ thuật, nhưng cùng lúc chúng ta cũng biết là những sáng tạo của ông mãi mãi, bây giờ và mai sau, là những viên ngọc quý trong kho tàng văn hóa Việt Nam.

 

– Trịnh Y Thư

 

 

CUNG TIEN_Phan Tan Hai_thang 2 2018

Phan Tấn Hải và Cung Tiến. Tại tòa soạn Việt Báo,

Westminster, Mùng Một Tết Kỷ Hợi.

  

 

TRONG KHUÔN NHẠC CUNG TIẾN

Phan Tấn Hải

Tôi tập làm thơ từ những ngày mới lớn
trong những khuôn nhạc anh mang tới cho đời
trong những buổi chiều rực rỡ thu vàng
trong những khung trời thơm ngát hương xưa
trong những đệm khuya mùa trăng úa
trong những trận mưa nhạc của anh suốt một thời tuổi nhỏ.
.
Anh đã hiện ra như mặt trời
đã đưa những trận mưa nhạc hạnh phúc tới thế gian
vì cõi này là Khổ Đế, anh viết nhạc để mang tới bình an
vì cõi này vô thường, anh viết nhạc để chỉ vào bất tử
vì cõi này đầy những hung hăng, anh viết nhạc để tịch lặng lòng người
vì cõi này đầy những ngã mạn, anh viết nhạc để mang tới khiêm cung từ ái
vì cõi này đầy những xấu xa bất tịnh, anh viết nhạc để làm đẹp miên viễn mùa xuân.
.
Tôi đã học từ nhạc của anh để ghi xuống dòng thơ của mình
có phải chữ này mang tới bình an, để giúp người lìa xa Khổ Đế
có phải chữ này chỉ vào bất tử, để giúp người thuận pháp vô thường
có phải chữ này làm tâm tịch lặng, để giúp người lìa cõi hung hăng
có phải chữ này khiêm cung từ ái, để giúp người nhận ra vô ngã, lìa xa ngã mạn
có phải chữ này làm đẹp miên viễn mùa xuân, để cúng dường vô lượng cõi Phật.
.
Anh đã sống một đời lặng lẽ, trong khi nhạc anh hát khắp phương trời
anh đã ẩn dật những nơi rất vắng, trong khi nhạc anh trở thành dưỡng khí cho đời
anh đã sống như không từ đâu và đã sống như không về đâu
anh đã sống như không thấy gì là ta với người
anh đã sống như một tảng mây bay, không vương chút gì nơi cõi này
.
rồi nhạc của anh đã trở thành mưa hòa gió thuận
để dập tắt những trận lửa trùng vây ba cõi
để làm cõi này rừng núi xanh hơn
để phụng hiến cho người vô lượng niềm vui
để dạy cho người biết lắng nghe bên kia bờ
.
để dạy lắng nghe bên kia bờ
để dạy lắng nghe
bên kia tiếng nhạc
khi anh buông tay đàn
mỉm cười, nằm xuống, ngủ yên.
 
– Phan Tấn Hải

 

 (Để chia buồn với bạn Cung Nhật Thành và tang quyến.)

 

oOo

 

Tran Da Thu Cung Tien Doan Quoc Sy
Cung Tiến với Trần Dạ Từ & Doãn Quốc Sỹ, 2019, tại Việt Báo, Westminster.

 

THƠ VỚI CUNG TIẾN

Lối mòn ngũ cung, lá tre reo
Anh ta đang trở về
Sợi khói chiều, giai điệu vươn vai
Gió mùa luyến láy
 
Cánh diều xa chập chờn cõi biếc
Thụ cầm đuổi bắt. Lông ngỗng bay
Giếng sâu ngân nga lời hẹn hò
Trời đất thở hơi xuân hơi oán
 
Hương xưa. Còn nhận ra nhau chăng
Anh ta đang trở về
Trở về được, còn gì bằng
Tiếng gà trưa hè nào ngái ngủ
 
Giật mình. Nhìn nhau. ChiềuVạn Hồ
Tuyết bay. Tuyết bay. Tóc bạn cũ.
 
– Trần Dạ Từ
 
* Minnesota, Tháng Mười 1989.
Chinh Phụ Ngâm, tổ khúc, Cung Tiến soạn cho dàn nhạc giao hưởng,
do The Minneapolis Civic Orchestra trình tấu. 
 
oOo

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
«Bạn đã đến vùng đất của chúng tôi với vũ khí trong tay. Ít nhất hãy bỏ vào túi của bạn một số hạt giống để sau này những bông hoa hướng dương sẽ mọc ra từ bạn» Với những lời này, một phụ nữ đến từ Henichesk (vùng Kherson, Ukraine) đã trực diện người lính Nga có vũ trang vào ngày 24 tháng 2 năm 2022 — ngày đầu tiên Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine. Cụm từ dũng cảm này của bà, một người dân làng ngay lập tức trở thành ý nghĩa ẩn dụ cho cuộc kháng chiến của người Ukraine. Chúng tôi là những người hòa bình. Chúng tôi yêu thích khi những cánh đồng của chúng tôi vàng óng với lúa mì và hoa hướng dương, nhưng cơn thịnh nộ của chúng tôi sẽ không cho phép những người đến đây cùng chiến tranh được bước đi yên bình trên đất Ukraine.
Tôi mới được người bạn gửi cho một câu hát, gợi nhớ đến một bài ca từ lâu đã trốn vào quên lãng: “Ta yêu cô Hằng đêm xưa xuống trần…” Than ôi! Lâu rồi sao không còn thấy ai hát bài "Chú Cuội" của Phạm Duy nữa?...
Hễ nghe một đứa báo động, bọn trẻ con lại túa ra vừa cười vừa chạy vừa chỉ trỏ vừa bắt đầu hát lên bài "Vè vẻ vè ve..." Đằng kia, một người đàn ông rách rưới, hốc hác, chân nam đá chân chiêu nghênh ngang đi lại. Miệng gã cứ lầm bầm chửi rủa...
Những ngày tháng hai, cô luôn nhớ anh da diết. Và cô không hiểu tại sao. Một số năm về trước, cũng vào một ngày tháng hai, cô đã bắt đầu một câu chuyện về anh trên blog của mình, tựa đề "Mối tình thứ nhất", nhưng với tính dông dài tỉ mỉ cố gắng ghi lại như nhật ký của mình cô chưa bao giờ kể được qua cái lần họ đi Crown xem phim với nhau, bộ phim "Một vụ giết người hoàn hảo" dù cô vẫn nhớ như in bầu trời Melbourne trắng nhợt lúc mười hai giờ đêm đó...
Ba ơi, chúng con cảm ơn ba đã cho chúng con niềm hạnh phúc đó. Và hạnh phúc càng trọn vẹn hơn khi ba là niềm tự hào của chúng con, là Tấm Chắn vững chãi cho mỗi chúng con. Tấm Chắn đó được nung đúc bằng chất liệu yêu thương, nhân từ, độ lượng, tin cậy. Tấm Chắn đó vững chãi đến độ, dù chúng con đứa đã có con có cháu, vẫn cảm thấy bé bỏng khi chạy về ôm lưng ba, dụi đầu vào đó mà hít thở hương thơm tình phụ tử...
Không biết ở các xứ lạnh khác thì sao, chứ ở Canada, khi mấy tháng cuối năm chuyển mùa, đón mùa đông lạnh lẽo thì hễ gặp nhau, câu đầu tiên người ta nói với nhau là về... tuyết!
Bé Nga đi học về nhằm lúc chị Liễu đang ngồi sửa áo quần. Bé tò mò đứng lại nhìn: chỉ toàn là đồ cũ. Chắc ai mới cho mệ ngoại đây, bé vừa ngẫm nghĩ vừa bước lại lục mớ đồ bà đã sửa xong. Thấy có tới hai bộ nhỏ cỡ thân hình mình, bé tỏ ra thất vọng...
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.