Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tám mươi ngày

18/05/202211:18:00(Xem: 569)

 

2
Minh họa: Duy Thanh

nó đã mất rồi

thành phố đó

tám. không

lâu hơn bất kỳ ai đã mong đợi

mà vẫn còn quá ngắn

hy vọng nát, những mảnh vỡ

nhọn

tôi cố gắng nhặt chúng bằng bàn tay vụng về của mình

 

Mariupol

không phải Sài gòn

mà trái tim tôi nặng trĩu

có bất công không

tôi và trái tim

đã chồng bốn mươi bảy năm của nỗi đau trường kỳ lên vai Mariupol

 

buồn

làm thế nào để tôi biểu lộ cảm xúc của mình

một cách nhân văn hơn

 -ngay cả một con chó cũng biết buồn-

tôi không thể cắt và phơi tim mình cho anh thấy

dù tôi có thể làm điều đó, anh cũng không thể xem được nỗi buồn nếu không có con mắt Việt Nam

 

kc Nguyễn


***

Eighty days

 

So it has fallen

the city

eight. zero

longer than anyone had expected

and still too short

broken pieces of my dashed hope

sharp

I’m trying to pick them up with my clumsy hands

 

Mariupol

not Saigon

and my heart is still heavy

was it unfair

me and my heart

to have stacked forty seven years of a chronic pain on its shoulders

 

sad

how do I express my feeling more humanely

-even a dog feels sad-

I can’t cut open my heart

Even if I could, you wouldn’t be able to see the sorrow without a Vietnamese eye

 

 

kc Nguyễn

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi