Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

buổi sáng giao mùa

01/02/202213:15:00(Xem: 438)

 

 

người đi lặng lẽ - Lê Thánh Thư
Minh họa: Lê Thánh Thư

 


dấu đầu lòi đuôi truyền thuyết thành thị con chim

hồng lạc bầy mắc kẹt năm bảy năm  ̶ ̶ ̶  thật vô tích sự

 

con chim thảng thốt kêu cứu và bay trốn về phía

đường hầm tối đen nhơ nhớp và tanh nồng khổ

 

nạn  ̶ ̶ ̶  nàng vô tâm uống ly cà-phê bình thản ngó

quanh quất bên kia đường khi vạt nắng sớm lên

 

chậm bên này đường đủ soi mói đôi mắt mất ngủ trên

khuôn mặt mỏi mệt không che dấu đôi ba cái ngáp dài

 

thật vô tích sự một ngày ngồi không nghe gió vi

vu qua đồi và ngửi mùi cà-phê nồng nàn lan tỏa

 

đời chùng xuống êm ả tận hưởng buổi sáng đầu năm

thầm lặng trân trọng từng hơi thở mong manh sương khói

 

tưởng chừng vấn vương bên từng phế tích của khu phố

đã rơi vào quên lãng sau gần nửa thế kỷ nhọc nhằn khốn khó

 

bềnh bồng tiếng hát ngợi ca xuân quê hương thanh bình

một thoáng nghe chừng tâm can tỳ phế thận đau nhói

 

gợi nhớ những cảm xúc chông chênh ngậm ngùi chới với  ̶ ̶ ̶ 

sóng sánh trong ảo giác mất thăng bằng buổi giao thời

 

và rồi những giọt mưa ban mai lất phất nhẹ nhàng xao xuyến

mặc con chim hồng thất lạc đâu đó khan tiếng khóc gọi đàn

 

mặc nàng thất vọng ngẩn ngơ thu xếp lại một ngày dang dở

bỏ lại chiếc áo màu fuchsia chưa đan xong bên bờ sắc không.

 

Quảng Tánh Trần Cầm 

(gửi theo ngọn gió ban mai)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi