Những Mảnh Rời Đầu Năm

05/01/202216:59:00(Xem: 1306)

Thơ

Người người #04 - Lê Thánh Thư
Người, người #04, tranh Lê Thánh Thư.

 

#1

đầu năm nối dài trận ho chưa dứt

khi cơn dông thổi ngang

mấy tàn lá cọ đập rũ rượi

triều lên ngập bờ đá

cà phê buổi sáng làm rát cổ họng

và ho khan hả hê

vẫn không đủ lấn át

tiếng rên thét liên tục của john lennon

trong đoạn cuối bản nhạc mother  ̶ ̶̶ ̶ ̶   

mama don’t go / daddy come home

má đừng đi / ba hãy về nhà.  

 

#2

người đàn bà gây mê xoay mình về phía cửa

đèn sáng nhức đầu

cột xương sống thầm lặng đếm

những con kiến thận trọng bò hàng dọc

đôi khi thì thầm nghi ngại

tôi nghe hoang mang trong hơi thở

người đàn bà gây mê ngoảnh lại

đôi mắt xám xanh lờ mờ không rõ

và chiếc áo choàng nhạt nhòa dưới ánh đèn

lướt thướt giao hưởng mùi phấn hoa

một ngày một nơi hội tụ trong khoảnh khắc.

 

#3

bóng tối đam mê

và sự trùng hợp tâm tưởng

lung linh trên bờ môi

lấp lánh trên trang sách cũ

bâng quơ trượt dốc thời gian

trên thang cuốn không ngừng nghỉ

đã vượt qua điểm không quay trở lại

thiên sứ giật mình khóc thét

không một giọt nước mắt

không một bóng trăng

nỗi buồn và trái ô liu vẫn còn đó

trong ly rượu nho đỏ chưa uống cạn.   

 

#4

bạn kể buổi tiếp tân nồng nhiệt như quán nhậu

những chai bia trống không chất chồng

ngây dại chờ đợi thêm bạn mới từ

vua hài vua bi vua nổ vua tầm phào vua lố lăng

lũ thần tượng đất nung được mùa vui chơi hê hả

gác chân vuốt râu vuốt tóc

vỗ vai bắt tay vào cuộc

xun xoe bán mua đổi chác

sau hơn nửa thế kỷ u mê

ngày dài đêm còn dài gấp bội

bạn vỗ tay: đây rồi thời của nợ lộn sòng

thời hậu chấn tâm lý dân tộc lên ngôi.  

 

– Quảng Tánh Trần Cầm 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
mấy ai vạch thấu một lằn | từ tinh tươm sáng về lăn lóc chiều | một ngày vạn ngày. lửa. thiêu | bình nguyên hoa mộng cũng liều tro than
Tôi đã xưa. cơn gió ngàn lau lách. dưới mỗi gốc cây, xương máu con người đổ xuống. tình yêu và hận thù đều xanh màu lá. / Dưới bàn chân tôi, đá sỏi mỏi mòn. Đôi khi tôi muốn nằm xuống dưới chân em. đôi khi tôi muốn chết. / Sự bất động của thân tâm là chân như của hạnh phúc. nhưng sự im lặng của em là âm ti địa ngục. /Dưới bầu trời này, màu xanh lừa đảo.
Tính hài được đưa vào văn chương bi kịch quả là rất khó nhất là thơ. Chỉ cần vụng một chút là gây dị cảm trong lòng người đọc, ngả ngớn quá cũng không xong các người đọc do sự hạn chế của tiếp nhận thẩm mỹ sẽ chỉ nhìn thấy nụ cười không nên cười vào thời điểm buồn của không gian thơ...
đèn lu, ngõ vắng, thân gầy | đông hàn sương giá trùng vây bốn bề | một mình đối bóng sầu tê | quán khuya, rượu cạn, nẻo về lạnh căm.