Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hội Ảnh VNPC và Chuyến Săn Ảnh Cuối Thu

10/11/202114:15:00(Xem: 873)

Khi những chiếc lá sống hết đời mình và trở màu vàng úa, chúng đợi từng trận gió ùa đến để mang chúng đi thả tung hê đầy mặt đất là lúc đất trời chuyển màu thu xám. Ngày bắt đầu ngắn đi, không gian như chùng xuống se lạnh và âm ẩm hơi nước. Ấy cũng là lúc tôi theo chân đoàn nhiếp ảnh VNPC đi săn những bức ảnh ghi lại giờ giấc cảnh vật giao mùa. Thu năm nay, dù thời tiết đảo lộn mưa nắng bất thường, nhưng trời đất vẫn chiều lòng người và đã cho chúng tôi chứng kiến một mùa lá vàng tuyệt vời ở khắp nơi trên đất Mỹ. Dân mê nhiếp ảnh bất kể đại dịch vẫn còn, đã lên đường từ lúc lá còn xanh hay bắt đầu trở vàng để có thể chụp được lá vàng mùa thu là mùa đẹp nhất trong năm đối với họ. Trên các trang mạng năm nay tràn ngập hình ảnh thu vàng với bao nhiêu là màu sắc, xanh, tím, vàng, cam, đỏ.  

Trường học đã mở cửa sau đại dịch. Những hội ảnh cũng bắt đầu tổ chức các buổi đi thực tập cho các học viên có cơ hội thực tập những gì mình học hỏi. Hội ảnh VNPC viết tắt của VN Photography Club đã nỗ lực tổ chức được một chuyến đi săn ảnh với con số 18 người vừa hội viên và học viên. Những thành viên tham dự thuộc đủ mọi lứa tuổi và ai cũng phải theo đúng luật là đã chích ngừa đầy đủ. Chuyến đi 3 ngày vào cuối tháng 10, với các chặng đường đi, về giữa hai điểm Little Sài Gòn và Bishop, Cali là một thời gian vừa đẹp cho một chuyến đi xa. Thầy Minh Nguyễn là chủ tịch hội cho tôi biết mục đích chuyến đi trái mùa này nhắm vào mục đích tạo cơ hội cho mọi người gặp lại nhau sau 2 năm dài đại dịch. Nhân dịp đó, học viên có thể ôn lại và thực tập những gì họ đã học hỏi được trong những thời gian qua. Gặp mưa, chụp mưa, gặp sương, bão, tuyết chụp sương, bão, tuyết vì cảnh nào cũng có vẻ đẹp riêng của nó. Quan trọng là kỹ thuật chụp phải thích ứng với mọi hoàn cảnh thay đổi của trời đất. 

Thầy cho biết thêm thầy hiện là giảng viên VN duy nhất giảng dạy ảnh chân dung cho Tổng Hội Nhiếp Ảnh Hoa Kỳ (PSA). Ông được vào danh sách Who's Who in Photography của PSA trên toàn thế giới và ông đã thắng giải "Tác giả và tác phẩm" với FIAP Blue Badge, là 1 giải thưởng danh giá trong các cuộc thi ảnh do FIAP bảo trợ. Ngoài ra ông còn được khoảng 260 huy chương các loại.

Đoàn khởi hành vào lúc 10 giờ sáng với 4 chiếc xe nối đuôi nhau và luôn giữ liên lạc để có thể tiếp ứng nhau bất cứ lúc nào có bất trắc xảy ra. Xe vừa chạy, tiếng trò chuyện bắt đầu nổi lên, ai cũng say sưa hàn huyên cho bõ những ngày tháng xa cách vì đại dịch. Dọc đường, gặp cảnh đẹp, thầy Minh cho dừng lại để mọi người kéo xuống chụp hình. Những bài học về ánh sáng, tốc độ và cách chụp được giảng lại, chỉ vẽ và các học trò vội vã đem ra áp dụng vì cảnh quang biến đổi từng giây, từng phút. Đoàn chạy thẳng tới khu North Lake của hồ Sabrina để đợi hoàng hôn. 

Con đường bọc quanh hồ mới đó cách đây 3 tuần tràn ngập lá vàng thơ mộng, giờ xác xơ với một rừng cây xám xịt, lá khô, lá chết lốm đốm đen, run lẩy bẩy trong gió chướng. Tôi không còn nhận ra nơi này, trước đó, tôi đã từng chạy tới, chạy lui để chụp từng góc ảnh, từng hàng cây lá xanh, chen lá vàng, đỏ ối. Tôi kinh ngạc sững sờ với câu "vật đổi, sao dời" chỉ trong một thời gian ngắn. Tôi lại thấm thía câu "Vô thường, biến dị" hơn bao giờ hết. Đoàn đi bộ ra bờ hồ để chụp hoàng hôn. Chiều xuống chậm, mặt hồ thiếu nắng và ánh sáng loang loáng một màu xanh. Chúng tôi chen chúc nhau 18 người xếp hàng ngang trên một khoảnh đất hồ nhỏ hẹp, nên phải thay phiên mà nhường nhau chỗ để chụp. Giờ hoàng đạo cũng tới, ánh cam phơn phớt điểm nhẹ ở phía chân trời pha hồng sắc thắm mê mẩn lòng người. Màu hồng rực rỡ bỗng hực lên ở cuối chân trời cho chúng tôi tha hồ chụp và ghi lại. Chỉ trong vài giây màu hồng nhạt đi và tắt ngấm, trời tối nhanh lạ thường. Chúng tôi trở về khách sạn, ăn uống nghỉ ngơi, cho 1 ngày dài lái xe và hoạt động nhiếp ảnh. 



Giờ ăn tối có lẽ là giây phút vui vẻ nhất trong ngày vì đó là lúc cả đoàn quây quần nhau bên bàn ăn trong căn nhà nhỏ đoàn thuê hai đêm để ở trọ. Những câu chuyện lại tiếp tục. Cơm nóng với thịt kho trứng, gà xào xả ớt cùng xà lách và bắp cải luộc được dọn ra. Tôi bỗng nhớ những ngày đi cắm trại sinh hoạt dã chiến ngoài trời ngày trước quá. Đi tới đâu, đặc biệt, người Việt mình cũng mang theo các món ăn Việt hay mì gói, mì tô, dù sinh hoạt ngoài trời. 

Sáng hôm sau, chúng tôi ra hồ Mono Lake để đón bình minh. Khi ánh sáng bắt đầu le lói ở cuối chân trời mọi người đã sẵn sàng để bấm máy. Vầng dương từ từ loé ra cười chào thế gian và phủ ánh sáng lên những cây hay tháp Tufa đá vôi đang đen đúa đổi sang màu vàng đen hay trắng tươi một cách diệu kỳ. Tất cả những Tufa ở hồ Mono đều hình thành dưới nước. Bên dưới hồ Mono, các suối nước ngọt giàu chất canxi thấm lên từ đáy hồ và trộn với nước hồ giàu cacbonat. Khi canxi tiếp xúc với các muối cacbonat trong hồ, một phản ứng hóa học xảy ra, tạo nên canxi cacbonat hay còn gọi là đá vôi. Canxi cacbonat kết tủa thành dạng rắn vào khoảng mùa xuân, và trong nhiều thập kỷ sẽ phát triển thành tháp. Tháp Tufa có thể phát triển đến độ cao hơn 30 feet dưới nước.

Thế rồi ánh sáng vàng cam đỏ, rực lửa ở chân trời, ở các núi tuyết và phản chiếu lung linh trên mặt hồ đẹp vô ngần như một phép lạ. Lúc đó chúng tôi, mạnh ai nấy bấm máy, không nói một lời vì hiện tượng đó chỉ kéo dài trong giây phút, không ghi lại kịp sẽ không còn dịp may này nữa. Buổi sáng đẹp trên bờ hồ Mono là một thành công thứ hai đáng kể của chuyến săn ảnh sau buổi chụp hoàng hôn ở North Lake. Chiều cùng ngày đoàn ghé hồ Convict để xem xét tình hình của hồ và sửa soạn chỗ đứng chụp cho sáng hôm sau. Thời tiết được tiên đoán xấu và có mưa trên hồ. Buổi chiều trời thu xám xịt, hoàng hôn xuống cùng mây đen vần vũ báo trước sẽ có mưa to gió lớn.

Sáng hôm sau chúng tôi dậy sớm từ 4 giờ sáng để sửa soạn ra hồ Convict. Nơi chụp ảnh là 1 chiếc cầu nhỏ nhìn ra dãy núi đá hoa cương có vân đen, cam đỏ. Sau khi đặt những chân máy ảnh dàn ngang trên cầu, chúng tôi chui vào xe ngồi chờ bình minh lên lúc 7 giờ sáng. Gió bắt đầu thổi ào ào, kéo đổ các chân máy ngã xô vào nhau. Mây đen vần  vũ và mưa ào ạt tới. Vầng trăng thu trốn mất vào mây. Bình minh lên chậm với ánh sáng nhạt và âm u. Thu không còn quyến rũ mà run lẩy bẩy với tiếng gió rít cuốn phăng mọi thứ trên đường gió đi. Sóng cuồn cuộn tung nước từ xa quăng lên mặt hồ như những con giao long vẫy đạp trắng xoá. Thầy Minh và một số bạn ảnh mặc áo mưa, dùng dù và bao che máy ảnh đứng hiên ngang trên cầu chụp hình cho những sáng tác mới, khác lạ. Những bức ảnh chụp được trong cảnh huống mưa gió và bão bùng như thế không phải dễ chụp và không phải ai cũng muốn chụp. Quả vậy, những đứa con tinh thần sinh ra trong khốn khó, sẽ là những đứa con kiên cường, đặc thù và chắn chắn sẽ là những tác phẩm "Không giống một ai". 

Ngày hôm đó, mưa thu tiếp tục rải đều trên đường chúng tôi về nhà. Giọt thu tí tách rơi theo chân chúng tôi như những cung đàn nhắc nhở "Bạn ơi, hãy yêu Thu đi, vì Thu sẽ đi để nhường cho Đông đến".

Thanh Thư

 

Pic 1 bên cầu Dương Bân
Quang cảnh đoàn VNPC đang chụp ảnh- NAG Dương Bân

 

Pic 2 North lake duong ban
North Lake- NAG Dương Bân

 

Pic 3 North Lake Andrew Nguyen
North Lake- NAG Andrew Nguyễn

 

Pic 4 Convict Lake Shirley Trinh
Convict Lake- NAG Shirley Trinh

 

Pic 5 Mono lake John Phạm
Mono Lake - NAG John Phạm

 

Pic 6 Đường ướt mưa Hung Ho
Đường xa ướt mưa- NAG Hùng Hồ

 

Pic 7 convict Phạm Lộ
Convict Lake- Phạm Lộ

 

Pic 8 Convict andy Huynh
North Lake - NAG Andy Huỳnh

 

Pic 9 June Lake Nghiệp Bùi
June Lake- NAG Nghiệp Bùi

 




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Monk nổi tiếng về một loạt tranh xoay quanh các nhân vật nữ trong phòng tắm, bồn tắm, dưới vòi sen. Như phóng viên nghệ thuật, Deanna Phoenix Selene, đã đóng góp ý kiến khi xem tranh của Monks: “… thường khi chúng ta nghĩ về khỏa thân, đặc biệt là những nới có bồn tắm, vòi sen, hoặc nước, chúng ta nghĩ đến tình trạng có thể bị xâm phạm, bị tổn thương. Phụ nữ trong hoàn cảnh bị dồn vào góc tường, trong những giây phút mà mọi biện pháp bảo vệ trở thành vô dụng, sự phòng bị đành thúc thủ…”
Tôi thường nghĩ, nước Việt Nam dù dưới chủ nghĩa nào cũng chỉ tạm thời, cái Vĩnh Viễn là mảnh đất do tất cả Dân Tộc dựng nên, cái đó mới tồn tại lâu dài, Vĩnh Viễn! Tôi nhìn mãi tấm hình chiếc cầu Mỹ Thuận, lòng thấy vui vô cùng. Thế là người Việt Nam thoát được cái cảnh “sang sông” phải lụy phà… Chúng tôi nhất quyết về Việt Nam dù không biết phía trước cái gì sẽ xảy ra cho mình. Nhưng dù sao, tôi cũng muốn an nghỉ ở Việt Nam nơi mình đã sinh ra và đã sống 60 năm trời! Tạ Tỵ [thư gửi Ngô Thế Vinh viết ngày 29.2 & 27.7.2000]. Tạ Tỵ là bút danh, Tạ Văn Tỵ là tên thật, sinh ngày 3 tháng 5 năm 1921 (tức ngày 26 tháng 3 năm Tân Dậu) tại Hà Nội, nhưng trên giấy khai sinh lại ghi là ngày 24 tháng 9 năm 1922, vì khai muộn một năm. Ngay từ khi còn là một sinh viên trường Cao Đẳng Mỹ Thuật Đông Dương / École Supérieure des Beaux-Arts de l’Indochine, Tạ Tỵ đã thành danh khá sớm. Năm 1941, ở tuổi 20, do đoạt một giải thưởng tranh của nhà trường, Tạ Tỵ được đến thăm kinh đô Huế.
Mùa thu được xem là mùa lãng mạn và thơ mộng nhất trong năm. Mùa thu cũng là mùa dân cầm máy đi săn ảnh lá vàng nhiều nhất của 365 ngày. Họ tung ra khắp nẻo, và đi về hướng có lá vàng. Những địa danh nổi tiếng có lá thu đẹp là những nơi quyến rũ khách du và các nhiếp ảnh gia nhiều nhất.
Ông là người có ảnh hưởng lớn đến hội họa Thời Đại Hoàng Kim Hòa Lan và hội họa sau này nói chung trong những chọn lựa sáng tạo của ông về chủ đề, như một trong những thế hệ đầu tiên của các nghệ sĩ trưởng thành khi các chủ đề tôn giáo không còn là chủ đề tự nhiên của hội họa. Ông cũng không vẽ chân dung, là cột trụ khác của nghệ thuật Hòa Lan. Sau đào tạo và kinh hành sang Ý, ông trở về vào năm 1555 để sống tại Antwerp, nơi ông chủ yếu làm việc như một người thiết kế cho một nhà xuất bản hàng đầu lúc đó. Cho đến cuối thập niên đó ông đã chuyển sang vẽ như nghề chính, và tất cả những họa phẩm nổi tiếng của ông đến từ thời gian kế tiếp hơn mười năm một chút trước khi ông qua đời, lúc mới vừa ở tuổi 40 và đang ở đỉnh cao của sự nghiệp.
Ông là một nhà sư dị thường, và cũng là một họa sĩ dị thường. Giới văn nghệ sĩ Hàn quốc gọi Jung-kwang -- cũng được phiên âm theo cách đọc là Junggwang (1935–2003) --- vì kiểu cách dị thường là một nhà sư khùng, hay nhà sư điên. Một sách tiếng Anh của nhà sư này cũng tự gọi là “the mad monk” --- dù vậy, các họa phẩm của nhà sư từ lâu đã được các hãng đấu giá và nhiều bảo tàng viện ưa chuộng. Jung-kwang sinh ngày 5 tháng 3/1935 với tên khai sanh là Go Chang-ryul, tại đảo Jeju Island, đảo lớn nhất của Hàn quốc, nơi thường được quốc tế gọi là “South Korea’s Hawaii” (Hawaii của Nam Hàn) – mệnh danh là thiên đường đảo quốc, nơi thu hút du khách quốc tế. Và nhà sư Jung-kwang từ trần ngày 5 tháng 1/2003, trụ thế 68 tuổi, an táng tại tỉnh South Gyeongsang. Jung-kwang nổi tiếng về các họa phẩm có nét vẽ khác thường. Ông có một đời sống rất nghệ sĩ, như dường cửa Thiền là nơi ông chỉ ghé tạm thôi. Jung-kwang xuất gia từ năm 25 tuổi, rồi bị dòng tu trục xuất năm 1979
Được bảo trợ bởi công ty Brown & Begelow Cigars vào năm 1903, họa sĩ Coolidge đã vẽ 16 bức tranh khó quên về Những Con Chó Đánh Xì Phé cho công ty này. Bị giả mạo nhiều lần trong các thiệp chúc mừng và trong văn hóa phổ biến, loạt tranh những con chó chơi bài quanh bàn này được biết đến rộng rãi và mang tính biểu tượng thực sự.
Họa sĩ người Pháp Jacques-Louis David sinh vào ngày 30 tháng 8 năm 1748 và mất vào ngày 29 tháng 12 năm 1825, theo www.en.wikipedia.org. Ông vẽ theo phong cách Tân Cổ Điển và được xem là họa sĩ xuất sắc của thời đại. Khi ông lên 7 tuổi, cha của ông đã bị giết trong một trận đấu tay đôi. Em họ của mẹ ông là họa sĩ nổi tiếng Francois Boucher đã dạy cho ông cách vẽ. David là người vẽ chân dung rất khéo, thường vẽ các nhân vật hoàng gia hay chính trị như Hoàng Đế Napoleon. Trong hình, triết gia Hy Lạp cổ đại Socrates bị kết án tử hình nhưng vẫn còn trông mạnh mẽ, bình an, thảo luận về sự bất tử của linh hồn. Vây quanh ông bởi Crito, các người bạn và học trò đau buồn, nhưng ông thì đang giảng về triết lý, và thực sự, đang cảm ơn Thần Sức Khỏe là Asclepius, cho rượu độc mà sẽ bảo đảm một cái chết bình an…
Trong suốt sự nghiệp dài lâu của ông, ông là người thực hiện kiên trì và đầy đủ nhất triết lý của trường phái ấn tượng về việc tỏ bày cảm thức của con người trước thiên nhiên, đặc biệt khi áp dụng với tranh phong cảnh ngoài trời. Thuật ngữ “Trường Phái Ấn Tượng” bắt nguồn từ cái tên Ấn Tượng của bức tranh của ông, được triển lãm trong cuộc triển lãm của những người bị từ chối Salon des Refusés vào năm 1874 do Monet và những cộng sự của ông khởi xướng để thay thế cuộc triển lãm Salon.
Một y tá công tại Colorado lấy những cái lọ trống bằng thủy tinh đựng thuốc chích ngừa Covid-19 và biến chúng thành một tác phẩm nghệ thuật thật đẹp để bày tỏ sự kính trọng đối với những nhân viên đồng nghiệp chăm sóc sức khỏe của cô, theo CNN tường thuật hôm 5 tháng 9 năm 2021. Laura Weiss nói với CNN cô là một y tá đã về hưu khi Sở Y Tế Công Quận Boulder yêu cầu cô giúp thực hiện chích ngừa vào tháng 2.
Joseph Mallord William Turner sinh tại London, Anh Quốc, vào năm 1775. Ông học tại Trường Nghệ Thuật Hoàng Gia Royal Academy of Arts từ năm 14 tuổi và đã mở phòng triển lãm lúc 29 tuổi. Sống ẩn dật và lập dị, ông hiến trọn cuộc đời mình cho nghệ thuật. Bộ sưu tập của ông gồm 550 bức tranh sơn dầu, 2,000 bức tranh màu nước, và 30,000 họa phẩm trên giấy lúc ông từ trần vào năm 1851.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.