Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Nhà Thơ Hoa Nguyen và ‘Một Ngàn Lần Bạn Đã Mất Bảo Vật Của Mình’

01/10/202100:00:00(Xem: 1449)

NHA-THO-HOA-NGUYEN-01
Nhà thơ Hoa Nguyen. (nguồn: https://www.hoa-nguyen.com
  
Tương lai không phải của chúng ta
để thấy   một cách dịu dàng
(Hoa Nguyen - “Seeds and Crumbs”)
 
Tập thơ nhan đề “A Thousand Times You Lose Your Treasure” (Một Ngàn Lần Bạn Đã Đánh Mất Bảo Vật Của Mình) của nhà thơ Hoa Nguyen đã được vào danh sách chung kết dài (longlist finalists) về thơ cho giải thưởng 2021 National Book Awards, theo bản tin hôm 24 tháng 9 năm 2021 của Business Insider.

Hội bất vụ lợi National Book Foundation mỗi năm đều trao giải thưởng cho các sách mới ấn hành. Ban giám khảo được đề cử từ những người trúng giải trong quá khứ và nhiều nhà văn, nhà thơ nổi tiếng khác. Riêng về lĩnh vực thơ, họ có một mùa hè đọc các thi tập do các nhà xuất bản nộp lên, để họ chọn và công bố danh sách dài gồm 10 thi tập chung kết cho thơ vào tháng 9 mỗi năm, và sẽ công bố danh sách ngắn gồm 5 thi tập chung kết cho thơ vào tháng 10.

Tập thơ thắng giải xuất sắc nhất sẽ công bố vào ngày 17/11/2021. Người thắng sẽ lãnh $10,000, người trong danh sách chung kết lãnh $1,000. Nhưng uy tín và thương vụ sách sẽ tăng vọt. Đặc biệt giới yêu thích thơ trong cộng đồng Việt hải ngoại rất hoan hỷ để đón nhận tin này như một bước tiến khác đi vào dòng thi ca chính của văn học Mỹ mà các văn thi sĩ người Việt đã, đang và sẽ dự phần.
 
Giải Thưởng National Book Awards
 
Giải Thưởng National Book Awards là giải thưởng văn học hàng năm tại Hoa Kỳ. Vào Lễ Trao Giải Thưởng National Book Awards cuối cùng vào mỗi tháng 11, Tổ Chức National Book Foundation trao các Giải Thưởng National Book Awards và 2 giải thưởng thành tựu trọn đời cho các tác giả, theo www.en.wikipedia.org.

Giải Thưởng National Book Awards được thành lập vào năm 1936 bởi Hội Các Nhà Bán Sách Mỹ, đã bị bãi bỏ trong Thế Chiến Thứ Hai, và tái thành lập bởi 3 tổ chức kỹ nghệ sách vào năm 1950. Các tác giả và nhà xuất bản không phải ở Hoa Kỳ đều có đủ điều kiện để lãnh giải vào thời trước chiến tranh. Bây giờ họ chỉ trao giải cho các tác giả Mỹ có sách xuất bản tại Hoa Kỳ trong năm trao giải.

Tổ chức bất vụ lợi National Book Foundation đã được thành lập vào năm 1988 để điều hành và nâng cao Giải Thưởng National Book Awards và “đi xa hơn vào các lãnh vực giáo dục và xóa mù chữ.” Tổ chức này có sứ mệnh “để tán dương nền văn học tốt nhất tại Mỹ, mở rộng độc giả của họ, và bảo đảm sách có một vị trí nổi bật trong nền văn hóa Mỹ.”

Tính tới năm 2018, đã có 1,637 cuốn sách đã được đề cử vào 5 thể loại giải, đứng đầu bởi thể loại tác phẩm không hư cấu với 546 đề cử.
 
Về nhà thơ Hoa Nguyen
 
Nhà thơ Hoa Nguyen sinh vào năm 1967 tại tỉnh Vĩnh Long, Miền Nam Việt Nam, theo www.en.wikipedia.org cho biết.

Nhà thơ Hoa Nguyen là con gái của một phụ nữ Việt Nam. Cha ruột của cô là một người Mỹ đã bỏ gia đình trước khi Nguyen sinh ra đời. Nguyen lớn lên tại vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn và đã học về thơ tại Trường New College of California ở thành phố San Francisco. Cô đã sang định cư ở Canada vào năm 2011 và hiện đang sống tại thành phố Toronto thuộc tỉnh bang Ontario của Canada.

Cùng với phu quân Dale Smith, Nguyen đã biên tập 10 số của Tạp Chí Skanky Possum Magazine, và với tờ tạp chí này, đã xuất bản nhiều sách và sách nhỏ gọn bởi các tác giả Kristin Prevallet, Tom Clark, Frank O'Hara, và nhiều người khác. Họ cùng nhau tổ chức các buổi đọc sách được thực hiện bởi Pierre Joris, Linh Dinh (một nhà thơ Mỹ gốc Việt), Susan Briante, Joshua Marie Wilkinson, Kate Greenstreet, Laynie Browne, Anselm Berrigan, và nhiều người khác. Kể từ năm 1998, cô đã hướng dẫn một lớp viết văn trên mạng và trực tiếp tập trung vào các tác phẩm của những nhà thơ như Alice Notley, Eileen Myles, Joanne Kyger, Philip Whalen, Charles Olson, Emily Dickinson, và Gertrude Stein. Hiện nay cô dạy về thơ tại Đại Học Ryerson ở Toronto, chương trình MFA cư dân thấp của Miami, và Trường Nghệ Thuật Milton Avery School tại Đại Học Bard College.

Cô đã thuyết trình và giảng dạy tại nhiều trường cao đẳng, đại học, và các tổ chức cổ võ việc học chữ gồm Đại Học Princeton, Viện Chautauqua Institute, Đại Học Brown, Đại Học St. Mary’s College of California, và Trung Tâm Nghệ Thuật Banff.

Thơ của cô đã được phổ biến trong nhiều tạp chí và các tuyển tập thơ, gồm “Days I Moved Through Ordinary Sound: The Teachers of WritersCorps in Poetry and Prose” (City Lights xuất bản vào năm 2009), “The Best of Fence” (Fence Books xuất bản vào năm 2009), “For the Time Being: A Bootstrap Anthology” (Bootstrap Books xuất bản vào năm 2008), và trong “An Anthology of New (American) Poets,” “Black Dog, Black Night: Contemporary Vietnamese Poetry” (Milkweed Editions xuất bản vào năm 2008), “Inheriting the War: Poetry & Prose” được thực hiện bởi Descendants of Vietnam Veterans and Refugees (Norton xuất bản vào năm 2017), “The Best of The Best Canadian Poetry in English: Tenth Anniversary Edition” (Tightrope Books xuất bản vào năm 2017), “Poem-a-Day: 365 Poems for Every Occasion” (Abram Books xuất bản vào năm 2016), “Best Canadian Poetry In English 2015 and 2016” (Tightrope Books xuất bản), “The Volta Book of Poets” (Sidebrow xuất bản vào năm 2015), “For the Time Being: A Bootstrap Anthology” (Bootstrap Books xuất bản vào năm 2008), và “Not for Mothers Only” (Fence Books xuất bản vào năm 2007).


Cô là tác giả của “Dark” (xuất bản năm 1998), “Parrot Drum” (Leroy xuất bản năm 2000), “Your Ancient See Through” (Sub Press xuất bản năm 2002) và “Red Juice” (Effing xuất bản năm 2005), “Hecate Lochia” (Hot Whiskey Press xuất bản năm 2009), cũng như nhiều bài được đăng trên  mạng. Nguyen thường được mời đọc thơ, làm thơ tại nhà, và giảng về thơ cho các tổ chức trên khắp nước.

Tuyển tập thơ của cô, “As Long As Trees Last” [Cho Đến Bao Lâu Cây Còn Sống], đã được Nhà Xuất Bản Wave Books ấn hành trong tháng 9 năm 2012. Tuyển tập thơ gần đây nhất của cô, “Violet Energy Ingots” [Thỏi Năng Lượng Màu Tím], được Wave Books xuất bản vào năm 2016 và đã vào danh sách ngắn cho Giải Griffin Poetry Prize vào năm 2017.

Griffin Poetry Prize là giải thưởng thơ mở rộng của Canada. Nó được thành lập vào năm 2000 bởi một thương gia và nhà từ thiện Scott Griffin. Các giải thưởng được trao cho một nhà thơ Canada và một nhà thơ ngoại quốc là người viết bằng tiếng Anh. Nguyen đã được mời là giám khảo cho Giải Thưởng Griffin Poetry Prize năm 2020.

“A Thousand Times You Lose Your Treasure” [Một Ngàn Lần Bạn Đã Đánh Mất Bảo Vật Của Mình] là tập thơ thứ năm của cô xuất bản vào tháng 4 năm 2021 bởi Nhà Xuất Bản Wave Books.  
 
“Một Ngàn Lần Bạn Đã Đánh Mất Bảo Vật Của Mình”


NHA-THO-HOA-NGUYEN-02

Hình bìa của tuyển tập thơ “A Thousand Times You Lose Your Treasure” của nhà thơ Hoa Nguyên. (nguồn: https://www.wavepoetry.com)

 
Tập thơ “Một Ngàn Lần Bạn Đã Đánh Mất Bảo Vật Của Mình” viết về người mẹ của tác giả là bà Diệp Anh Nguyễn, là người biểu diễn xe mô tô trong đoàn xiếc toàn là phụ nữ có tên Hùng Việt. Đây là tập thơ nói về các thế lực chống lại lực hấp dẫn mà người đọc trải nghiệm sự va chạm nhau của các cõi trời và cõi người: những mặt trăng đụng vào trái đất, các bản đồ thực dân đảo ngược, những dòng sông lìa xa như những người yêu, những bài thơ tình lãng mạn gắn liền với bầu trời, và những vì sao tuôn ra bản nhạc cho đứa bé còn nằm trong bụng mẹ.

Hình ảnh trung tâm của tập thơ là người mẹ bay với chiếc xe mô tô, bay vút lên bầu trời nhưng thường nghiêng thành một quỹ đạo tròn bên trên chiếc loa qua nhiều vòng không biết mỏi mệt. 

Tập thơ được dệt với những suy tưởng về trước và sau khi “Sài Gòn Thất Thủ.” Trong những bài thơ như “Made by Dow,” “Notes on Operation Hades,” và “Napalm Notes,” nhà thơ Nguyen đã nêu ra chi tiết những ảnh hưởng tàn phá của vũ khí hóa học được sử dụng bởi Hoa Kỳ trong cuộc Chiến Tranh Việt Nam.
 
 
Vài bài thơ trong “Một Ngàn Lần Bạn Đã Đánh Mất Bảo Vật Của Mình”
 
Sau đây xin dịch để giới thiệu với độc giả ba bài thơ từ tuyển tập “Một Ngàn Lần Bạn Đã Đánh Mất Bảo Vật Của Mình” của nhà thơ Hoa Nguyen, gồm bài thơ “Seeds and Crumbs” [Hạt và Mảnh], “Failed Tower Ca Dao” [Tháp Ca Dao Đã Hỏng], và “She Leads With Flower Wands” [Cô Dẫn Đường Với Chiếc Đũa Hoa].
 
Hạt Và Mảnh
 
vâng một cảnh khốn khổ nổi tiếng
“Khi tôi chỉ là một cô bé”
 
ở khía cạnh nào đó trông rất giống thiên thần
và ngược lại
 
cái gì nằm dài ở phía trước
cầu vồng
 
những cái cầu vồng
ai thèm quan tâm
 
gieo rắc bài hát
bằng chiếc bàn phím clavichord
 
tương lai không phải của chúng ta
để thấy   một cách dịu dàng
 
***
 
Tháp Ca Dao Đã Hỏng
 
bài thơ trữ tình ngang với bầu trời
bị sét đánh
trong một đoạn phim
của Frankenstein người
sợ
giông bão và sấm sét
 
huyền thoại và lịch sử quấn chặt nhau
lưu lạc trong một tòa tháp
cũng được gọi “cái miệng”
cảm giác vội vã
chỗ của mẹ
khát khao của tôi trong tiếng nói
 
nhìn mắt của tôi đỏ hồng   Tôi sống
bằng những đóa hoa độc hại   ngửi bất cứ đóa hoa nào   nhô lên sạch sẽ từ
nước đục   chèo thuyền cánh hoa
khát khao ngớ ngẩn để ca ngợi mặt trời
hiện hữu và sống trên một hòn đảo
 
***
 
Cô Dẫn Đường Với Chiếc Đũa Hoa
 
Được làm bởi người múa rối đã chết những chiếc nhẫn
tìm thấy chúng dường như   Những đóa hoa đỏ thẫm như giấy khô
 
của bông giấy dại
 
Nhiều con ma đâm cổ họng của bạn   những cái gai
trong giấc mơ nhà bếp không bị gián đoạn
 
Họ có thể thấy nó hoàn hảo để tài tiên tri của họ
 
được viên mãn   để phổi chết ngạt
để họ viết xuống những giấc mơ của mình
 
Cách của họ làm khó vượt được nên rơi qua
 
những thế giới   sáng rỡ ánh đèn trong chiếc bầu đỏ trên đường
 
Cảm ơn nhà thơ Hoa Nguyên và mong cô sẽ đoạt được quán quân của Giải  National Book Awards năm 2021.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hầu như mỗi cuối tuần, cô ấy và tôi đều đi đâu đó bằng tàu điện hoặc xe buýt. Ở Ukraine, có thể đi xa trong cuối tuần và trở về đúng thời hạn. Chỉ một lần chúng tôi về trễ, đi làm muộn hôm thứ hai. Đó là ngày chúng tôi đón xe đi nhờ từ Milove, vùng Luhansk, vào tháng Giêng. Đây là nơi cực điểm miền đông của đất nước. Đi đến bằng xe buýt, lúc quay về, chúng tôi cầm tay nhau đi bộ dọc con đường phủ đầy tuyết. Thuở đó chúng tôi say mê nhau. Những anh chàng ở nhà bốn cửa kiểu Liên Xô cho chúng tôi đi nhờ, không có vấn đề, ngoại trừ mỗi lần họ chỉ chở chúng tôi vài kilô mét, rồi thả xuống để rẽ vào làng của họ. Nhìn ánh sáng xanh ngát buổi hoàng hôn, chúng tôi rùng mình và cảm thấy hạnh phúc.
"Happening", ghi lại ca nạo phá thai bất hợp pháp mà bà đã trải qua, vào năm 1963 ở tuổi 23 và là nguồn cảm hứng cho bộ phim cùng tên của Audrey Diwan. Bộ phim đã được phát hành vào tháng 5 vừa qua, không lâu trước khi Tòa án tối cao pháp viện Hoa Kỳ kết thúc gần nửa thế kỷ Quyền bảo vệ sinh sản của liên bang bằng cách lật ngược Roe vs. Wade. Dù sau khi cải cách, Hàn Lâm Viên đã nỗ lực tuyên bố giải Nobel văn học đánh giá trên giá trị văn chương, nhưng câu hỏi vẫn được nêu ra: Giá trị văn chương và ảnh hưởng chính trị có biên giới ở đâu? Như trường hợp giải Nobel năm 2016, trao cho nhạc sĩ Bob Dyland. “Một nhạc sĩ kiêm nhà viết ca khúc, không phải tác giả. Mặc dù ông đã viết một hồi ký rất hay, một tập thơ dở và một bài diễn văn về The Eagles Woman.”* Việc này đưa đến nhiều dư luận phê phán, tạo ra tên gọi “kỷ nguyên hỗn loạn của giải Nobel.”
Trong quyển tiểu sử Gabriel García Márquez: A Life, Gerald Martin kể rằng García Márquez viết Trăm năm cô đơn chỉ trong vòng một năm, từ tháng 7 năm 1965 cho đến tháng 7 năm 1966, dù ông luôn nói rằng ông mất đến 18 tháng, hoặc có khi là 18 năm. “Trong một tia cảm hứng chớp nhoáng, ông đã nhận ra rằng thay vì viết một cuốn sách về thời thơ ấu của mình, ông nên viết một quyển sách về những kỷ niệm thời thơ ấu của mình. Thay vì một cuốn sách về hiện thực, nó nên là một cuốn sách về sự biểu thị của hiện thực […] Thay vì một cuốn sách về Aracataca và con người ở đó, nó sẽ là một quyển sách được thuật lại qua thế giới quan của họ.”….
Cuốn tiểu thuyết xoay quanh một cuộc giết người bí ẩn trên một hòn đảo Ottoman hư cấu nơi sinh sống của cả người Thổ Nhĩ Kỳ và người Hy Lạp, từ đó đưa ra các suy ngẫm về sức mạnh của các quốc gia hiện đại. Một số nhân vật quen thuộc của Pamuk: Abdulhamid II, một quốc vương đấu tranh để cứu đế chế Ottoman, có chung xu hướng chuyên quyền và Hồi giáo với tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ, Recep Tayyip Erdogan. Một người khác hao giống người sáng lập đất nước, Kemal Ataturk. Đối với một cuốn tiểu thuyết lịch sử, "Nights of Plague" lại mang tính chất khá đương đại.
Annie Ernaux (tên khai sinh là Annie Duchesne; sinh ngày 1 tháng 9/1940) là một nhà văn và giáo sư văn học người Pháp. Ernaux lớn lên ở Yvetot ở Normandy. Xuất thân từ tầng lớp lao động, nhưng ba mẹ làm chủ một tiệm café-tạp hóa. Bà học ở Rouen và Bordeaux, dạy ở trường trung học và sau đó, trong 23 năm, làm việc cho một trường đại học đào tạo từ xa của Pháp, cned.
Khi mùa thu đến, những làn gió thu sẽ là nhân duyên đưa đẩy những chiếc lá, cả xanh lẫn vàng, rơi xuống cội, hoặc bay đi xa. Tâm không xao động. Vì đâu cũng là đất; đâu cũng là nơi chốn an ổn để trở về khi cuộc sống tương lai đã được chủ định sẽ như thế nào trong từng phút giây hiện tại.
Tôi có cơ hội đi dọc Việt nam sau hoà bình để kiếm sống chứ chẳng vì mục đích cao cả nào khác. Thời bao cấp đói nghèo thì ai cũng đã biết, nhưng không vì lý do thiếu thốn đủ thứ mà tô bún riêu mỗi nơi mỗi khác, nó mang đặc trưng vùng miền cũng không hẳn, vì trước năm 1975 thì tô bún riêu ở mỗi nơi đã mỗi khác trên đất nước có chiều dài như Việt nam ta.
Tác giả của bài thơ là Tamura Ryuichi (1923-1998). Ông họ Điền Thôn, tên Long Nhất. Tôi gọi ông là Thanh Tâm Tuyền của Nhật Bản vì mấy lý do khác nhau...
Ngoài trời gió nhè nhẹ thổi, những chiếc lá mùa thu đang lãng đãng rơi rơi. Cái lành lạnh của gió heo may bên ngoài như đang hòa nhịp thở với những điệu nhạc “tiền chiến” mà tôi đang thưởng thức trong phòng đọc sách, một căn phòng đầy ấm cúng thương yêu...
Vào tháng Năm vừa qua, một người đàn ông Ấn Độ đã thiệt mạng khi cố gắng chụp ảnh “tự sướng” bên cạnh một con gấu bị thương. Đây là cái chết thứ ba liên quan đến việc chụp ảnh tự sướng ở Ấn Độ kể từ tháng 12 năm ngoái. Trong hai tai nạn khác, những con voi đã đạp chết hai người trong lúc họ đang cố gắng tự chụp với chúng trong hai lần “tự sướng” riêng biệt. Vào tháng 7 năm nay, Gavin Zimmerman, một người Mỹ du lịch đến Úc, 19 tuổi, đã mất mạng vì rơi xuống vực khi anh đang tự chụp ảnh tự trên một vách đá ở New South Wales.