Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Green Dragon: Trang Sử Đầu Của Người Việt Tại Hoa Kỳ

21/12/200200:00:00(Xem: 3954)
Thời gian là tháng Tư năm 1975. Cuộc chiến Việt Nam sắp đến hồi kết thúc - hay vẫn tiếp tục kéo dài nữa - tất cả chỉ là những dự đoán của nhiều người.
Không gian, ở Việt Nam có những người dân đang tìm đường di tản. Xoay nửa vòng trái đất xa xôi, tại căn cứ Thuỷ Quân Lục Chiến Camp Pendleton, miền nam California, lính Mỹ bắt đầu dựng lều trại để đón những người tị nạn Việt Nam đầu tiên đang được không vận đến. Họ phải trải qua những thủ tục lăn tay, chụp hình, tuyên thệ.
Phim Green Dragon - Rồng Xanh - đạo diễn bởi Timothy Linh Bùi, với các tài tử Patrick Swayze, Forest Whitaker, Dơn Dương, Lê thị Hiệp, Nguyễn Hiếu Trung; được dựng lên trong không gian của một trại tị nạn với những mảnh đời lo âu, lạc lõng, mất mát, ngang trái cùng hồn nhiên, hy vọng của một đoàn người mà vì chiến tranh nên chỉ trong phút chốc bị đánh bật gốc ra khỏi quê hương, đến một miền đất mới hoàn toàn xa lạ.
Camp Pendleton là biểu tượng như một Ellis Island của người Việt Nam mới đặt chân đến Hoa Kỳ.
Có lúc phim vẽ lên sự va chạm văn hoá của dân bản xứ với những người di dân mới nhất đến xứ sở đa chủng này. Người Mỹ lo cho dân tị nạn từng li từng tí, từ nơi ăn, chốn ở, quần áo, mùng mền cho đến phương tiện giải trí. Nhưng đôi khi tưởng là làm cho người tị nạn hài lòng thì lại có phản ứng ngược. Đồ biển ở Mỹ ngon và đắt, nhưng khi cho ăn cá, người tị nạn Việt Nam thờ ơ, nhà ăn vắng tanh. Ăn mì gói ngon miệng hơn. Còn thịt gà rẻ nhất trong các loại thịt ở Mỹ, lại được dân tị nạn tận tình thưởng thức, nhiều người xếp hàng hai ba lần để lấy thức ăn.
Chuyện tuổi tác cũng thế. Người Việt tính tuổi dựa trên năm sinh. Người Mỹ tính từng ngày. Đứa bé tị nạn không được phát thực phẩm dành cho trẻ nhỏ cũng là tuỳ người tính tuổi của cháu.
Chính phủ Mỹ lo mau lẹ tìm xì-pon-so bảo trợ để đưa người tị nạn hoà hập vào cuộc sống mới, nhưng nhiều người không muốn rời trại vì tương lai trước mặt nào biết ra sao, vì luyến tiếc chút gì gọi là Việt Nam còn lại trong đời sống trại tị nạn.
Phim truyện là những đan xen của nhiều mảnh đời. Một đám thanh niên trẻ, có người từng cầm súng chiến đấu, hàng ngày gặp nhau trong những ba-rắc, trao đổi những dự đoán, ước mơ. Đức mơ ước một ngày sẽ gầy dựng những Little Saigon tại Mỹ vào không chút mảy may, do dự dù các bạn nghi ngờ về sự thành công tại miền đất lạ: "Mình đã mất sạch rồi thì còn gì đâu nữa mà mất." Hải, một người lính thì chỉ muốn quay về Việt Nam. Anh tin rằng người Mỹ đã bỏ rơi VIệt Nam thì họ sẽ đâu có để ý đến đám người tị nạn như Hải. Đức lại mê một cô gái quê, qua được Mỹ vì chịu làm vợ bé của một thương gia tại Sài-gòn. Cô bị bà vợ cả khinh khi, coi như con ở; nhưng vì lạc lõng, vì muốn được định cư nên cố bám víu lấy gia đình chồng. Cuối cùng cô cũng bị bỏ rơi trong trại. Thân phận của cô gái quê này như vận nước Việt Nam vậy.
Một trong những nhân vật chính của phim là bé Minh (Nguyễn Hiếu Trung), 8 tuổi. Minh và em là bé gái tên Anh theo người cậu là Tài (Đơn Dương) di tản. Dù thất lạc bố mẹ nhưng em hồn nhiên như bất cứ đứa trẻ con nào. Minh làm bạn với Addie (Forest Whitaker), một phụ bếp Mỹ người da đen làm việc trong trại. Tình bạn nảy nở, thể hiện qua những tranh vẽ trên tường mà Addie đã cho bé Minh cùng cầm cọ phóng vẽ; hay qua những nét than chì mà Addie đã dùng để diễn tả ba mẹ của Minh, trong đó phảng phất hình ảnh người mẹ của Addie.

Tài được chọn làm quản lý trại, là gạch nối giữa những người tị nạn với ban chỉ huy quân đội Mỹ của trại. Anh lại mê con gái (Lê Thị Hiệp) của một ông tướng Việt Nam Cộng Hòa đã bỏ quân chạy trước qua trại nên bị dân tị nạn khinh bỉ, chửi mắng. Trong trại ông tướng ngày ngày gõ mõ, tụng kinh và lo vun trồng một cây ớt hiểm trên miếng đất cỏn con bên cạnh lều trại. Khi nghe tin Việt Nam Cộng Hòa đầu hàng, ông tự tử. Bé Minh thay ông làm công việc hàng ngày tưới nước cho cây ớt.
Trong Rồn Xanh nhà viết truyện phim và đạo diễn đã tạo được những cảm giác rất trung thực của người Việt tị nạn về ngày 30 tháng Tư, 1975 mà chưa một phim nào khác về Việt Nam đã làm được.
Khi Đài Tiếng Nói Quân Đội Hoa Kỳ loan tin nhiệt độ tại Sài-gòn là 102 độ F và phát sóng nhạc phẩm I am Dreaming a White Christmas thì đó là mật lệnh cho người Mỹ phải di tản khỏi Sài-gòn ngay lập tức.
Chẳng bao lâu sau, tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng. Ông lên đài đọc bài hiệu triệu nói ông đang chờ đợi người anh em phía bên kia vào để ông bàn giao quyền hành.
Đêm 30 tháng Tư, 1975 đường phố Sài-gòn vắng tanh.
Tin mất Việt Nam Cộng Hòa đến với trại bằng những bàng hoàng, chua xót cho người tị nạn. Trong trại vang lên những tiếng khóc nức nở, những tiếng gào thét. Những người lính Mỹ cũng không ngờ kết cuộc của cuộc chiến lại như thế: "Chúng tôi có thể dựng lều trại này cho 15 ngàn người trong vòng 48 tiếng đồng hồ, nhưng sao người Mỹ lại làm hư chuyện ở Việt Nam," viên sĩ quan trưởng trại (Patrick Swayze) nhìn vào thực tế và nói thế.
Còn bé Minh thì vẫn hồn nhiên vui chơi cùng anh bạn da đen Addie. Chuyện mất nam Việt Nam không làm cho đứa bé như Minh và người bạn Mỹ bận tâm gì nhiều.
Ông tướng tự tử trong trại được những người trẻ đem chôn cất trong một nghi thức đơn giản, với câu hát "Việt Nam, Việt Nam nghe từ vào đời, Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời..." nghe lạc lõng, rời rạc.
Đêm 30 tháng Tư không khí trại tị nạn tĩnh mịch đến lặng người. Trong căn lều có một nhóm người tụ tập nhau hát bài đưa tiễn Sài-gòn vào một khúc rẽ mới: "Sài-gòn ơi tôi đã mất người trong cuộc đời / Sài-gòn ơi thôi đã hết thời gian tuyệt vời / Giờ còn đây những kỉ niệm sống trong tôi / Những nụ cười ngắt trên môi / Những giọt lệ ôi sầu đắng... / Sài-gòn ơi tôi xin hứa rằng tôi trở về / Người tình ơi tôi xin giữ trọn mãi lời thề ..."
Dần dà những người tị nạn cũng theo nhau rời trại đi định cư và hội nhập vào đời sống Hoa Kỳ. Cây ớt hiểm trồng trong trại, thích hợp được với khí hậu mới, đơm hoa, kết trái, được người tị nạn hái giống đem theo trên đường định cư nơi đất mới.
Lịch sử của cộng đồng người Việt tại Mỹ cũng bắt đầu từ đó.
Dù cốt truyện của phim chỉ là những hư cấu nhưng đạo diễn và nhà viết truyện phim đã lột tả được những nét sinh động, những cảm xúc rất thực lúc đó của đám người tị nạn Việt Nam đầu tiên trên đất Mỹ.
Chúng ta có thể trông đợi phim thứ ba của anh em họ Bùi (Tony Bùi với Ba Mùa, nay Timothy Bùi với Rồng Xanh) về thuyền nhân vượt biển, một trang sử cũng đã bị bỏ quên, dù đã có một phim mang tên Boat People, đạo diễn bởi An Hui, do Hồng Kông sản xuất vào đầu thập niên 80.
Cần có một phim do người Việt làm về thuyền nhân, vì cùng với Ba Mùa và Rồng Xanh sẽ làm thành một tri-ô đặt đúng vị trí Việt Nam và người Việt qua một thế hệ (1975-2000) với nhiều biến động và đổi thay.
[Ghi chú: người viết bài này không có liên hệ hay quen biết với anh em nhà làm phim họ Bùi.]

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
Hơn 1.000 người có thể đã bị giết bởi lực lượng an ninh ở Iran trong các cuộc biểu tình gần đây, theo một quan chức cấp cao của bộ ngoại giao cho biết hôm Thứ Năm
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.