Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tuyển Tập Thơ Nhất Hạnh: Thơ Từng Ôm và Mặt Trời Từng Hạt

14/09/202109:03:00(Xem: 1838)

blank

               

                                                     

LỜI PHI LỘ: Cách đây mấy hôm FB Huỳnh Duy Lộc có đề cập vài nét về tiểu sử và những công trình tu tâp Thiền Quán cuả Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh. Đồng thời Huỳnh Duy Lộc cũng nhắc đến thái độ chống chiến tranh Việt Nam của Thượng Tọa Thich Nhất Hạnh. Vô tình, việc này dấy lên môt số phản biện. Người thì tôn vinh Thượng Tọa TNH như là nhà lãnh đạo tu tâp Thiền Quán trên toàn thế giới. Kẻ thì lên án ông trong việc ông chống lại chiến tranh Việt Nam với cái nhìn một chiều. Đáng lẽ ông phải lên án miền Bắc đã xâm lăng miền Nam và gây ra chiến tranh. Tệ hơn nữa, có người cho ông là một tên trùm tình báo Mỹ. 

Song, tất cả ý kiến Pro hay Con đều công nhận công trình xây dựng những trung tâm để tu tâp Thiền Quán ở trong nước và trên toàn thế giới của Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh. 

Theo FB Huỳnh Duy Lạc cuối năm 2014, Thượng Tọa Thích Nhất Hạnh bị một cơn đột quỵ phải ngừng sinh hoạt. Nhưng, nhân ngày sinh thứ 80 của ông, ông được hỏi ông có ý định về hưu hay không? Ông đã trả lời: "Dạy không chỉ bằng lời nói. Người ta có thể dạy bằng chính cuộc đời mình. Đời tôi là những điều tôi giảng dạy. Đời tôi là thông điệp của tôi"...

     Riêng tôi, tác giả của bài viết này, năm 2004 tôi có gửi biếu thầy Nhất Hạnh hai tập truyện ngắn của tôi vừa xuất bản năm 2003. Đến năm 2005 tôi nhận được bản Tuyển Tập thơ Nhất Hạnh do Thầy gửi biếu. Tuyển tập thơ ấy có tên rất ấn tượng: THƠ TỪNG ÔM VÀ MẶT TRỜI TỪNG HẠT. Thú thật, chưa bao giờ có nhà thơ nào làm say đắm tâm hồn tôi như nhà thơ Nhất Hạnh.. Suốt hơn 300 trang giấy cỡ 14 x 24 cm tràn ngập những bài thơ yêu nước, yêu Bụt, yêu Thiền Quán...


..." Mưa thế tục gội từ tâm thấm nhuận

Bếp chiều lạnh một ông già cẩn thận

Liếp phên thưa che gió tạt trên mui

Mái chèo kia theo hướng nước mây trôi

Từ hiện tượng thuyền quay về bản thể

Và chiều nay trên bến sông

Có con thuyền nan ghé

Gió miên man ru không gian lặng lẽ

Mơ trăng sao và trời nước mông mênh 

Hãy hò lên khúc hát thanh bình

"Ơi ai ơi,về đi đừng chậm bước 

Buồm căn lên hướng vè phương mây nước

Về đi thôi! về với bến đò xưa.


Sau khi đọc bài thơ trên, tôi có cảm tưởng đọc thơ của chình mình. Nhân tiên đây,tôi xin giới thiệu bài thơ: THƠ TỪNG ÔM VÀ MẶT TRỜI TỪNG HẠT-bài thơ mở đầu thiên anh hùng ca của nhà thơ Nhất Hạnh.

Thơ Từng Ôm Và Mặt Trời Từng Hạt


Nắng trên không gian và thơ trên nắng

Thơ làm ra nắng nắng ra thơ


Mặt trời chất chứa trong lòng trái khổ qua

Thơ bốc thành hơi trên bát canh mùa Đông,

                                   trong khi bên ngoài gió hú

Thơ theo gió đi về cồn xa bãi cũ

Mái tranh nghèo còn đứng đợi ven sông


Thơ nơi từng giọt mùa Xuân

Thơ trong từng đốm lửa hồng


Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm

Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử

Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ

Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương


Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân

Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm

Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá

Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng


Nắng chở trên cánh Ong tới trút Ấm lên đài hoa

Thơ theo nắng về rừng xa uống Mật

Tưng bừng, xôn xao, bướm ong về chật đất

Nắng làm nên khúc Múa, thơ làm nên lời Ca

Mồ hôi giọt xuống đất khô, thơ bay trên luống cày 

Cán cuốc trên vai, thơ vào ra theo nhịp thở

Nắng rụng bên Sông, bóng Chiều ngập ngừng bỡ ngỡ

Thơ đi về chân trời, nơi vầng Sáng đang đấp chân mây


Mặt trời xanh rờn một rỗ rau tươi

Mặt trời dẻo thơm trong bát cơm gao Tám

Thơ trong ánh mắt em thơ, thơ trong màu da nắng sạm

Thơ trong từng cái Nhìn chăm chú

Thơ nơi từng bàn tay vun xới miền đồng chua nước mặn xa xăm


Mặt trời cười tươi trên bông hướng dương

Mặt trời trĩu nặng trên trái đào Tiên tháng tám

Thơ nơi từng bước chân thiền quán

Thơ nơi từng dòng chữ

Thơ nơi từng nắp hộp kín đáo nuôi tình Thương


Chân dung bài thơ trên đã nói lên được lý tưởng của nhà thơ Nhất Hạnh: Thơ Nhất Hạnh là thông điệp của nhà thơ Nhất Hạnh.../.


Đào Như

Chicago- Sept 13-2021



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Mùa thu dẫu vừa khảy đôi ba nhịp vàng trên tàn cây. Mùa thu dẫu đang đốt hết mình trên hàng cây maple đỏ lá suốt dặm dài. Và mùa thu cho dù cũng vừa khép cánh cửa để ra đi, khép rất nhẹ nhàng như sợ làm thức giấc ai đó đang say ngủ. Tất cả. Những bổng trầm của mùa thu đều rúng động mấy tầng cung bậc cảm xúc của ta. Phiến lá vàng óng kia ẩn mật điều gì. Dấu chân vàng ố chiếc lá cuối thu như thể là những dấu chân cuối cùng để – nhẹ hẫng về mai sau – Ngọn gió của mùa thu ly tan nào vẫn thảng thốt trong nỗi chờ đợi. Hạt mưa nào xám tro quán phố. Và người ngồi nghe gió mùa thu về như – tiếng thổn thức của thời gian. Bạn ơi, xin lắng lòng trong buổi đêm tịch mịch để nghe cảm xúc bạn hòa âm thế nào với âm vang thu, để biết tác động mãnh liệt của thu – phù vân thôi cũng nát đời như chơi…
nhắm mắt cắm đầu vào ngõ này / đi như chạy suốt quãng đường dài / phó mặc cho rủi may / im lặng và nín thở / trò chơi bất cẩn bất cần / giữa lòng bóng tối ôm trùm tường rêu ám khói...
Hôm nay, 12 tháng 11, là ngày giỗ thứ 12 của nhà văn Cao Xuân Huy, người bạn chí thiết của tôi. Xin đăng lại bài thơ tôi viết đêm anh trút hơi thở cuối, như một nén tâm hương gửi vong linh người quá cố. Mới đây bài thơ được Giáo sư Tiến sĩ Eric Henry dịch sang tiếng Anh...
Để tưởng nhớ Basho Matsuo [1644-1694]
những giấc mơ qua trời rất mỏng / như cánh chuồn chuồn trên lá xanh / vẽ vời nhặt nhạnh / đổi thay làm sao nhớ hết / về bên ấy khát khao thức dậy bao lần...
tình yêu là phiền muộn cần thiết để sống. | Tầm thường như bữa cơm phải có để ăn.| Khi soi thấu | cơm nấu bằng mây trời và sóng biển | ăn với ngôi sao luộc | với tóc xào | với da chấm mặn mồ hôi