Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Hạnh Phúc Khi Ta Đi Dưới Cơn Mưa Rào

24/08/202117:51:00(Xem: 1217)

blank

                              

                                                                    

Vào một buổi sáng, mới có tám giờ rưỡi, phòng mạch vừa mở cửa, một ông lão độ ngoài tám mươi, hối hả xin vào gặp bác sĩ để cắt chỉ ở vết thương trên mu bàn tay trái của ông mà bác sỹ may cách đây 6 ngày. Nhìn ông lão có vẻ khẩn khoản, hối hả, ông đến sớm hơn một giờ. Vì bác sĩ cũng không có hẹn với ai trong giờ này, cho nên bác sĩ để ông ngồi vào ghế, băt đầu nghe tim mạch, đo áp huyết của ông và sau đó bác sĩ tháo vết thương ra xem. Bác sĩ nói vào tai ông lão:

-Vết thương khô tốt, lành rồi và tôi có thể cắt chỉ cho ông ngay bây giờ. 

Ông lão ngỏ lời cảm ơn bác sĩ bằng nụ cười và cúi mái đầu bạc, rồi lặng thinh. Tuy vậy ông lão cũng không giấu được ông đang nhấp nhổm, băn khoăn về một điều gì?

Thấy vậy bác sĩ bông đùa hỏi:

-Ông lão sao có vẻ vội thế? Có hẹn với ai ấy à?

-Thưa bác sĩ, vâng...Vâng tôi có hẹn đến ăn sáng với bà nhà tôi...

-Vậy, tôi làm xong nhanh cho ông để ông có thể đi ngay kẻo trễ. Ông có sợ đến trễ, bà ấy sẽ không hài lòng không?

Ông lão nhìn bác sĩ, ôn tồn bảo:

-Không đâu bác sĩ, chúng tôi có hẹn ăn sáng với nhau trong dưỡng trí viện ấy bác sĩ. Bà nhà tôi ở trong dưỡng trí viện. Bà bị bịnh lẫn. Đã hơn 5 năm rồi đó bác sĩ. Bà đâu còn biết thời gian, không gian, ngày và đêm là gi. Bà cũng không nhìn ra tôi nữa, bà cũng không còn biết tôi là ai...

Lặng thinh một hồi bác sĩ hỏi ông lão:

-Như vậy, trong hơn 5 năm qua, mỗi buổi sáng ông cụ lúc nào cũng vào ăn sáng với bà cụ trong dưỡng trí viện?

Với nụ cười hài hòa, ông lão đăt bàn tay mình trên bàn tay của bác sĩ, ông  hồn nhiên bảo:

-Măc dầu đã hơn 5 năm bà không nhìn ra tôi là ai, nhưng tôi lúc nào cũng nhìn ra bà, biết bà là vợ của tôi...

Ông lão đã rời khỏi phòng mạch, bác sĩ vẫn còn cảm thấy hơi ấm của bàn tay của ông lão trên mu bàn tay mình. Nhìn theo ông lão khuất dần sau dãy phố và dòng người, bác sĩ không sao cầm được nước mắt. Áp ống nghe vào ngực, tự nghe tim mình bồi hồi, ngậm ngùi...bác sĩ thầm nhủ: "Trong tình nghĩa vợ chồng ta ước mong mai sau, ta cũng được sống như người. Yêu nhau là chấp nhận tất cả thực tại của nhau, chấp nhận những gì sẽ xảy ra  cũng như những gì sẽ không xảy ra trong đời sống của nhau. Hạnh phúc không phải chỉ được nhìn thấy ở những gì tốt đẹp sẵn có, hanh phúc còn được tìm thấy khi ta chuyển hóa những điều tệ hại đến với ta, thành những điều tốt đẹp. Tư duy về cuộc sống không phải là làm sao sống qua cơn bão tố, mà làm sao ta vẫn thấy được hanh phúc ngay cả khi ta đi dưới cơn mưa rào.../.

Đào Như

Chicago----  


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Chị ôm chầm lấy con. Tí giờ đây cao lớn hơn mẹ nhiều, đã ra dáng thanh niên. Nhưng Tí vẫn là đứa con bé bỏng trong vòng tay của chị. Đứa con ước ao một món quà thuở nhỏ, mà mãi đến giờ, và sẽ không bao giờ, chị có thể tặng cho con. Lòng chị dâng lên niềm thương yêu con vô bờ. Chị nghe tiếng mình thầm hứa với con: - Ba mẹ luôn luôn gần nhau để con vui mãi, nhé con yêu.
Em nhìn lên trăng qua khung cửa sổ. Đêm nay trăng đã tròn. Trăng chiếu vào nơi Bà Ngoại ngồi. Em thấy nhớ Bà Ngoại quá! Chú Cuội, Chị Hằng đi vắng rồi! Chỉ còn vầng trăng trải một màu thương nhớ. Bỗng em nghe tiếng Mẹ thì thầm. Em lắng nghe. Mẹ ở trong phòng. Mẹ đang nói chuyện điện thoại với Ba. Tiếng của Mẹ nghe khác lạ. “Có gì thì anh về nhé!”
Thiên đạp xe hết tốc lực, cái sức một thằng bé mười lăm tuổi đang nhổ giò phát lớn cộng với sự háo hức chờ mấy ngày qua, chẳng mấy chốc là đến nhà nội. Nhà nội Thiên ở quê, cách thị trấn chừng ba cây số, ngôi nhà nằm giữa một vườn cây xanh mát nào là mít, ổi, xoài, chanh, khế… ra khỏi vườn cây là đến rẫy mía phía sau nhà.
Ngày cuối tuần tôi theo đám trẻ đi rước đèn tháng Tám. Đàn em bé ca hát rộn ràng những bài hát Trung Thu của Sài Gòn ngày trước. Những cái đèn giấy đủ mọi hình dạng. Có thật nhiều đèn cá chép. Những con cá chép mập ú, tròn quay, có ngọn nến lung linh mờ ảo bên trong. Đám rước chỉ thiếu những chiếc đèn làm bằng giấy bóng kính trong suốt. Những chiếc đèn đủ sắc màu. Lũ trẻ một tay níu tay mẹ, tay bà, tay bố, tay anh, tay chị; một tay cầm khúc que ngắn với chiếc đèn treo ở đầu. Ríu rít theo chân nhau đi dọc theo đoạn đường ngắn ngủn bọc quanh ngôi chùa, dưới ánh đèn đường nhạt nhòa. Những chiếc đèn trung thu, bầy trẻ nhỏ, những câu hát quen, giọng trẻ thơ ê a đưa tôi về những ngày thơ ấu.
Trong một dịp cùng đi hướng dẫn thực tập Chánh Niệm (Mindfulness) cho một liên đoàn hướng đạo ở Quận Cam, tôi có tâm sự với anh bạn trẻ Bạch Xuân Phẻ rằng có lẽ một trong những nơi thanh thiếu niên cần thực tập chánh niệm nhất chính là Việt Nam. Ước gì những buổi hướng dẫn chánh niệm như thế này được tổ chức rộng rãi ở những đoàn thể của thanh thiếu niên Việt Nam trong nước. Ước muốn được thì làm cũng được. Trong một chuyến về Việt Nam năm 2018, tôi liên lạc trước với chị T., một người bạn thân lâu năm của gia đình. Chị T. là Giám Đốc Điều Hành của WWO Việt Nam, một tổ chức phi chính phủ Hoa Kỳ chuyên giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt. Chị là một người có đầu óc cởi mở, thích học hỏi cái mới. Dưới tay chị là một đội ngũ nhân viên trẻ, hàng ngày phải đối mặt với những hoàn cảnh đáng thương trong xã hội. Tôi nói với chị T. là muốn có một buổi hướng dẫn thực tập chánh niệm cho nhân viên WWO, vì điều này có thể đem lại lợi lộc cho các bạn trong môi trường làm việc mà tâm lý dễ bị
Một ngày nọ Chàng Lười Peter hay biết có một ngôi làng đang tổ chức hội chợ. Chàng ta biết chắc rằng nhiều dân quê sẽ tới đây để bán ngựa, bò và những gia súc khác và thế nào họ cũng có nhiều tiền. Mặc dù rất cần tiền nhưng chàng ta có thói xấu là không chịu làm việc để kiếm tiền. Chàng ta, đầu đội chiếc mũ đỏ ba cạnh, tìm cách mò đến ngôi làng.
Tiếng trống thì thùng vang khắp xóm chợ, xóm chùa, xóm đình… Âm thanh trống lân giục giã đầy hào hứng tỏa đến từng nhà, lọt vào lỗ nhĩ thằng Tí. Tiếng trống kích thích nó, làm cho nó và cơm thật lẹ, đoạn nó chan canh vào chén để húp cho xong, dường như nó nuốt chứ hổng có nhai. Cô Hai nhìn nó rồi đưa mắt cho chú Hai: - Thường ngày đâu có vậy, nó ăn nhơi nhơi cả buổi hổng hết chén cơm, vậy mà bữa nay nó ăn nhanh như lân ăn bắp cải.
Buổi sáng định mệnh đó, thầy giáo lớp 5 của Max, nhận được một cú điện thoại. Max còn nhớ khuôn mặt thầy tái đi sau cú điện thoại đó, Thầy bảo Max thu dọn cặp sách lên ngay văn phòng của trường. Max kinh ngạc nhưng vâng lời Thầy thu xếp ra về. Ở cửa văn phòng, Mẹ của Max đứng đó, khuôn mặt nhợt nhạt, thất thần còn hơn cả Thầy giáo. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi có ai đó nói với Max "chúng tôi rất tiếc, ba của bạn đã qua đời", người đàn ông 30 tuổi đã buồn bã trả lời "Không, ông bị giết chết bởi không tặc."
Mọi người như muốn cướp thời gian để vui sống. Họ không chịu ngồi yên nhìn thời gian trôi nhanh vuột khỏi tầm tay. Las Vegas là nơi họ thích đến để “hành lạc” mỗi năm một lần, hay vài ba lần (Có thể họ còn đến những nơi khác để chen vào những kẽ hở của một năm cặm cụi làm việc). Thế nhưng đại dịch đã ngang nhiên xía vào cuộc sống của họ. Nay “xả cảng”, thì họ phải vội vàng “đến bù”.
Một con cú to lớn màu trắng, đột nhiên quay đầu nhìn Steven, đôi mắt nó tròn đen như hai hột nhãn, cứ như ai đó gắn vào cái mặt bẹt của nó, cái nhìn lạnh tanh mà xoáy vào lòng người ta. Steven nổi da gà, nỗi sợ bắt đầu len lỏi từng tế bào, luồng sóng lạnh lan tỏa từ thần kinh trung ương đi khắp thân. Steven thoáng nghĩ: ”Con cú nhồi bông không thể cử động được? mình đã nhìn nó bao nhiêu năm nay rồi cơ mà”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.