Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Chánh Pháp Số 117, Tháng 08.2021

01/08/202109:48:00(Xem: 970)

biachanhphap117
Hình bìa của Peggychoucair (pixabay)

NỘI DUNG SỐ NÀY:

· THƯ TÒA SOẠN, trang 2

· TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 4

· THÔNG BẠCH VU LAN 2021 – PL. 2565 (Hội Đồng Giáo Phẩm), trang 8

· BIỆN TRUNG BIÊN LUẬN TỤNG THÍCH, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9

· CẢM NGHĨ VỀ VU LAN (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 13

· TÂM THƯ VU LAN PL.2565 (Sa môn Thích Tín Nghĩa), trang 14

· HIẾU THUẬN ĐƯỢC PHƯỚC LÀM VUA CÕI TRỜI (Quảng Tánh), trang 15

· ĐỨC HIẾU (Nguyễn Thế Đăng) trang 16

· HƯƠNG XƯA - BẾN CHIỀU (thơ Mặc Phương Tử), trang 17

· HIẾU HẠNH – PHƯƠNG CÁCH BÁO HIẾU THEO NGUYÊN THỦY VÀ ĐẠI THỪA PHẬT GIÁO (Đức Quang), trang 18

· MINH TÂM LUẬN (thơ Thích Chúc Hiền), trang 20

· KHƠI NỐI TRUYỀN THỐNG VĂN HÓA DÂN TỘC (Thích Nhất Hạnh), trang 22

· NẮNG KHUYA, CHÉN TRÀ TRONG SƯƠNG SỚM (thơ Lương Mành), trang 24

· TRÁI TIM CỦA MẸ (Thích Nữ Trí Hải), trang 25

· HIẾU THẢO VỚI CHA MẸ ĐẦY ĐỦ CÓ BỐN PHẦN (Tâm Lương Đào Minh Xuân), trang 26

· NGƯỜI CON HIẾU HẠNH (thơ Nguyên Ngộ), trang 27

· BÁT CHÁNH ĐẠO – CON ĐƯỜNG ĐƯA ĐẾN CHẤM DỨT ĐAU KHỔ, t.t. (Bhikkhu Bodhi - Thích Tâm Hạnh & Cs. Tâm Cảnh dịch), trang 28

· MẸ LẠI VỀ DƯỚI MÁI NHÀ XƯA (thơ Nguyễn An Bình), trang 32

· NHỮNG NGUYÊN DO ĐƯA TỚI CUỘC VẬN ĐỘNG…, t.t, VNPG Sử Luận, Chương 37 (Nguyễn Lang), trang 33

· NĂM TANKA CHO MẸ GIÀ… (thơ Quảng Tánh Trần Cầm) trang 37

· GIA ĐÌNH PHẬT TỬ – Câu Chuyện Cuối Tuần (Nhóm Áo Lam), trang 38

· LÁC ĐÁC XUÂN THU (thơ Lý Thừa Nghiệp), trang 39

· RUN TAY (Bs. Nguyễn Ý Đức), trang 40

· TRƯỚC THỀM VU LAN, NGÀY BÁO HIẾU (thơ Lưu Lãng Khách) trang 41

· THÔNG TƯ KÊU GỌI CỨU TRỢ ĐỒNG BÀO VN CHỐNG DỊCH COVID-19 (Tổng vụ Từ Thiện Xã Hội), trang 42

· “NGHIỆP” TÁC ĐỘNG VÀO CÁI CHẾT CỦA CON NGƯỜI NHƯ THẾ NÀO? (TN. Hằng Như), trang 47

· THƯƠNG CHA (thơ Hiền Nguyễn), trang 50

· MẸ VÀ THƠ: NHÌN TỪ CHÂU Á (Nguyên Giác), trang 51

· THẦY (3) (thơ Đồng Thiện), trang 55

· MẸ TA HOA PHẬT (Thích Thanh Thắng), trang 56

· NẤU CHAY: BÚN KIỂM (Vũ Quỳnh), trang 57

· BỂ DÂU (Trinh Tiên), trang 58

· NGHĨA TRANG (thơ Hồ Thanh Nhã), trang 60

· MỘT NGÀY CHO MẸ (Võ Hồng), trang 61

· ĐÊM DÀI, BỂ SẦU NHÂN THẾ… (thơ Diệu Viên), trang 63

· ĐỔI CẢ THIÊN THU (Nguyễn Ngọc Tư), trang 64

· TRUYỆN CỰC NGẮN (Steven N), trang 65

· CHÀNG CON KHÔN NGOAN (thơ TM Ngô Tằng Giao), trang 67

· SỢI TƠ VẮT QUA HỒ VÀ CHIẾC LÁ VÀNG… (Trần Hoàng Vy), trang 68

· NẮNG CÒN TRONG ĐÊM… (thơ Vĩnh Hữu), trang 70

· CÒN ĐEM THEO GÌ… (Huệ Trân), trang 71

· VU LAN HIẾU HỘI (thơ Tiểu Lục Thần Phong), trang 73

· THE STORY OF AN OLD BRAHMIN (Daw Tin), trang 74

· NƯỚC MẮT MẸ HIỀN (Truyện cổ Phật giáo), trang 75

· VU LAN NHỚ MẸ LỆ SẦU (thơ Thục Uyên), trang 77

· NGÕ THOÁT – chương 8, t.t. (truyện dài Vĩnh Hảo), trang 81


http://chanhphap.us/CHANH%20PHAP%20BO%20MOI/Muc%20luc%202021/CP%20so%20117%20(08.21).htm 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Thử bút, không phải tùy bút, không phải tản mạn, không phải tạp văn… Nó ùa ra, nó túa ra, có lúc tòe loe, có khi hụt hẫng, những cảm hứng, những ngẫu hứng, những xúc động bất chợt, như không kềm chế được… Bạn tôi, Lữ Kiều Thân Trọng Minh, con mắt thầy thuốc đắn đo, cái hồn thi sĩ mang mang, trái tim hiền triết đông phương. Tuổi đôi mươi tự vấn văn chương, số phận, ý nghĩa đời người… Rồi “xuôi dòng” với bao bờ bến lạ. -- Đỗ Nghê Đỗ Hồng Ngọc
Chủ nhật, 27 tháng 5, gia đình chúng tôi cùng bốn người bạn đến chùa Hương Sen. Đến và biết, và là lần đầu đảnh lễ Ni sư Thích Nữ Giới Hương. Khi lễ Phật Đản kết thúc là “thủ tục” chúc mừng Sinh Nhật Ni sư Thích Nữ Giới Hương do Phật tử Chùa Hương Sen tổ chức. Đơn giản, nhẹ nhàng, nhanh gọn mà sao chúng tôi cảm nhận được sự ân cần, ấm áp của nghĩa tình Thầy-Trò trong kỷ niệm đáng nhớ này.
Trí tuệ và từ bi có phải chỉ riêng nhân loại mới có? Hay là, loài vật cũng có trí tuệ và từ bi, nhưng ở mức sơ khai hơn? Cuộc nghiên cứu mới đây về heo rừng cho thấy những bất ngờ về mức độ cao của không ngoan và tình thương nơi một trường hợp khảo sát. Cuộc nghiên cứu của các nhà khoa học tại Czech University of Life Sciences Prague cho thấy lần đầu tiên ghi lại đầy đủ hình ảnh về trường hợp được ghi lại trên báo Business Insider hôm 5/9/2021 qua bản tin nhan đề “A family of wild boars organized a cage breakout of 2 piglets, demonstrating high levels of intelligence and empathy” (Một gia đình heo rừng tổ chức phá cũi, cứu 2 heo con, cho thấy mức độ cao của trí tuệ và thương xót). (1) Các hình ảnh ghi lại cho thấy một heo rừng cái đã giúp 2 con heo nhỏ thoát ra khỏi 1 chuồng bẫy. Con heo rừng cái, dựa theo kích thước và tính phái nên được suy đoán là heo mẹ, đã tìm các chiến thuật để đẩy bật các thanh gỗ chốt đang chặn cửa chuồng bẫy.
Lời thơ mộc mạc, giản dị, ngôn từ mang âm hưởng của người dân quê miền Tây Nam Bộ, để diễn tả cảm xúc, tư duy gắn kết với con người, với sinh hoạt xã hội và thiên nhiên, để phát huy cái hay, cái đẹp truyền thống của Việt Nam. Ý thơ mang tính xây dựng, thể hiện gương mẫu đạo đức qua những bài học làm người. Người tốt, theo quan niệm “Trung, hiếu, tiết, nghĩa” của người xưa.
Nếu phân biệt về giới tính, số lượng và tác phẩm của những người viết “Nam” ngoài vòng đai trong Văn chương miền Nam thời chiến (1954-1975) có khá nhiều: Y Uyên, Lê Bá Lăng, Doãn Dân, Trần Hoài Thư, Phạm Văn Nhàn, Luân Hoán, Vũ Hữu Định, Phan Xuân Sinh, Nguyễn Bắc Sơn, Linh Phương... Hầu như không có một người “Nữ” nào viết ngoài vòng đai cả. Có thật vậy không? Phải đợi đến tháng 10/2011, nghĩa là sau 40 năm từ khi sách được phát hành vào tháng 9/1971, khi trang blog Phay Van với cô chủ thật “đặc biệt” và nhóm bạn yêu thích văn chương mà tôi đã ghi lại trong “Hành trình của Cõi Đá Vàng” [1], thì tôi mới biết đến tên nhà văn Nguyễn Thị Thanh Sâm. Trước năm 1975, trong chúng ta hầu như không mấy ai nghe nói tới tác phẩm “Cõi Đá Vàng” của bà, dù cho cuốn sách ấy được nhà An Tiêm, một trong những tên tuổi của miền Nam thời bấy giờ, xuất bản.
Ngày 11 tháng 9 năm nay 2021 đánh dấu 20 năm sau ngày nước Mỹ bị tấn công khủng bố kinh hoàng nhất trong lịch sử gần hai trăm rưởi năm lập quốc khi tổ chức khủng bố quốc tế al-Qaeda dùng máy bay dân sự chở đầy xăng và hành khách làm vũ khí lao vào các mục tiêu tấn công, gồm World Trade Center tại New York, Ngũ Giác Đài tại Thủ Đô Washington và một nơi nào đó nhưng đã bị những hành khách Mỹ yêu nước phản kháng một cách bi hùng trên chuyến bay United Flight 93 bị khủng bố cướp đã cất cánh từ Phi Trường Newark của New Jersey trên đường đến San Francisco đã lao xuống một nơi hoang dã tại Shanksville, Pennsylvania làm gần 3,000 người thiệt mạng. Cảnh tượng tòa tháp đôi World Trade Center tại Thành Phố New York, biểu tượng của trung tâm tài chánh phồn thịnh nhất thế giới, bị hai chiếc máy bay dân dự đâm thẳng vào với ngọn lửa đỏ rực bùng lên giữa nền trời xanh của một ngày cuối hạ, 11 tháng 9, và sau đó sụp đổ hoàn toàn thành bình địa đã trở thành hình ảnh kinh hoàng của thời đại khủng bố.
Trước khi nhập Niết-bàn, đức Phật có di giáo tối hậu cho các chúng đệ tử: “Pháp và Luật mà Ta đã thuyết và qui định, là Đạo Sư của các ngươi sau khi Ta diệt độ.” Phụng hành di giáo của đức Thế Tôn, các vị Trưởng lão A-la-hán đã thực hiện cuộc kiết tập lần thứ nhất tại thành Vương Xá, cùng hòa hiệp phúng tụng tất cả những điều đã được Phật giảng dạy trong suốt bốn mươi lăm giáo hóa; nền tảng của văn hiến Phật giáo mà về sau được gọi là Tam tạng được thành lập từ đó.
Hiểu được một người, tất yếu phải chí thành với người đó. Một bản dịch hay, người ta nói, vì dịch giả say mê nó, “ăn ngủ với nó.” Người thế gian với nhau, cao thấp có giới hạn, dù cao cho bằng Hy mã lạp sơn, vẫn có người leo lên đỉnh được. Vậy mà trong sự phiên dịch còn đòi hỏi tâm tình chí thành nơi người dịch. Huống hồ, dịch giả kinh Phật, tự đứng trung gian giữa Thánh và phàm, nếu không chí thành với lý tưởng, là sao hiểu được bằng tất cả tâm trí của mình những lời mình muốn dịch?