Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Tình Yêu Là Vật Đẹp Muôn Mầu (Love Is A Splendid Thing)

24/06/202109:15:00(Xem: 682)

Người ta thường ca tụng tình yêu là vật đẹp muốn mầu (Love is a splendid thing). Quả đúng như thế, vì tình yêu đúng nghĩa cao đẹp của nó là bao gồm hành động bác ái, chỉ biết cho đi mà không cần nhận lại, nào là những lời yêu thương ngọt ngào trìu mến chân thật trao cho nhau, phát xuất từ đáy con tim, chứ không phải bằng đầu môi chóp lưỡi, như người ta vẫn thường nghe thấy. Tình yêu được biểu hiệu qua nhiều hình thức khác nhau như tình yêu con cái đối với Cha Mẹ, tình yêu anh chị em với nhau, tình yêu đôi trái gái, tình yêu vợ chồng, tình yêu tha nhân v.v.. Trong phạm vi eo hẹp của bài viết này, tác giả chỉ xin thuật lại một câu chuyện tình yêu vợ chồng thật là lý tưởng trên cõi đời này, mà tác giả bài viết này, rất hân hạnh là một nhân chứng thấy tận mắt nghe tận tai, ngay từ khi cặp vợ chồng này đến định cư tại tiểu bang Oklahoma, cho tới giây phút cuối cùng người chồng qua đời tại viện dưỡng lão như sau:


Ông chồng là một cựu sĩ quan Hải Quân QLVNCH và hai vợ chồng đều có lòng bác ái thương người. Hai ông bà cùng 4 cô con gái đều là dân tỵ nạn vượt biên sang Hoa Kỳ, để đi tìm sự tự do và quyền sống làm người tại quốc gia này. Gia đình này được bảo trợ qua Chương Trình Tỵ Nạn Đông Nam Á, gọi tắt là cơ quan thiện nguyện USCC. Sau vài năm làm việc cực nhọc vất vả, hai ông bà đã tạo dựng được một cơ sở thương mại tư nhân tương đối thành công và nhờ sự giao thiệp rộng rãi của riêng bà đã tạo được nhiều uy tín với một vài hãng xưởng thương mại tại địa phương, nên bà đã giới thiệu được một số đồng bào tỵ nạn VN mới tới Hoa Kỳ, được thâu nhận vào làm việc cho các hãng xưởng này. Hơn thế nữa hai ông bà còn sẵn lòng cho vài gia đình vay mượn tiền bạc không lấy lời, để họ mở tiệm giặt ủi cho riêng họ làm chủ. Nội dung chính yếu của bài viết này là tác giả chỉ muốn thuật lại tình yêu cao quý giữa vợ chồng thương yêu nhau chân thành, xuất phát từ đáy con tim của người chồng và của người vợ yêu thương nhau hết lòng hết sức như hai ông bà này, mà đã có một nhạc sĩ cảm hứng sáng tác một ca khúc nổi tiếng khắp thế giới, để ca tụng tình yêu cao quý vô giá này, đó là bản nhạc: Tình Yêu Là Vật Đẹp Muôn Mầu (Love Is A Splendid Thing). Chúng ta là những người tỵ nạn, đã may mắn đang sống trong một xã hội được coi là văn minh nhất thế giới. Nhưng xin chớ có hiểu lầm với câu nói của người Cộng Sản, thường khoe khoang khắp Năm Châu và tự vỗ ngực cho mình là Đỉnh Cao Trí Tuệ của loài người. Nhưng ngược lại cũng chính vì nền văn minh được mệnh danh nhất thế giới của Hoa Kỳ này, mà hàng ngày chúng ta phải đương đầu thử thách với biết bao nhiêu sự cám dỗ về thể xác lẫn tinh thần, nên đã gây ra rất nhiều trường hợp gia đình bị đổ vỡ, vợ chồng ly thân hoặc ly dị nhau, con cái còn thơ dại phải sống xa Mẹ hay xa Bố, hoặc chúng bị giao cho Bộ Xã Hội nuôi dưỡng. Tuy nhiên cũng có những trường hơp vợ chồng thương yêu nhau như cây liền cành, như cá cắn câu và con cái được Cha Mẹ nuôi dưỡng, dạy dỗ cho tới khi chúng học ra trường thành tài. Người đời có câu: Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn. Câu nói này là một trường hợp điển hình cho đôi vợ chồng mà tôi vừa nêu trên đây vì hai người rất yêu thương nhau cho tới ngày ông qua đời, cách đây hơn 2 năm tại viện dưỡng lão. Hai ông bà có 4 người con gái đều học hành thành đạt, người con gái cả có bằng Tiến Sĩ. Để chứng minh cho những hành động của hai ông bà này thương yêu nhau thật lòng như thế nào, tác giả xin thuật lại những sự việc diễn tiến sau đây:

 

Người con gái cả nhận thấy Mẹ của cô phải đi làm ca tối đến sáng sớm hôm sau mới về tới nhà. Ban đêm không có ai ở nhà săn sóc ông, trong khi ông phải ngồi xe lăn, các con đều ở xa ngoài tiểu bang, nên hai Mẹ con đều đồng ý đưa ông vào viện dưỡng lão là điều tốt nhất cho ông. Cứ cách một ngày tan sở về, là bà lái xe chạy thẳng về viện dưỡng lão, ở với ông hơn nửa ngày, tắm rửa thay quần áo cho ông, thay chăn gối mới cho ông, rồi hâm nóng đồ ăn mà bà đã nấu từ tối hôm trước ở nhà, để tới sáng hôm sau tan sở về mang vào cho ông ăn. Ông tâm sự cho tôi biết ông cảm thấy sung sướng và có đầy đủ mọi thứ cần thiết hơn trước đây ông còn ở nhà. Tôi có hỏi bà là ở trong viện dưỡng lão này có người tắm rửa cho ông và làm những gì ông yêu cầu, thì bà đâu cần phải vất vả làm những việc này cho ông. Bà trả lời rằng vẫn biết thế, nhưng bà cảm thấy trong lòng hạnh phúc khi chính đôi tay của bà được trực tiếp săn sóc ông làm những công việc này, nhất là trong những ngày tháng ngắn ngủi còn lại của cuộc đời ông trên trần gian này và bà cho biết thêm, kể cả từ thuở ban đầu mới cưới nhau cho đến nay, ông bà vẫn tiếp tục săn sóc cho nhau, không những bằng cử chỉ lẫn lời nói yêu thương qua những việc làm cho nhau, như ngày ông bà mới lấy nhau, chứ không phải chờ tới bây giờ ông đau yếu bà mới săn sóc ông, như Thầy đã nhìn thấy. Ông cũng tâm sự cho tôi biết, thỉnh thoảng người con gái cả của ông bà, cũng đáp máy bay từ xa về thăm ông và ở bên ông liên tục cả tuần lễ. Tuy nhiên, cứ cách một hay hai ngày con gái ông lại điện thoại hỏi thăm sức khỏe của ông ra sao và bố con nói chuyện trong điện thoại với nhau cả tiếng đồng hồ. Rồi bất tình lình có một hôm vào đêm khuya mùa đông lạnh giá, nhân viên viện dưỡng lão điện thoại cho bà biết là ông đang khóc, kêu đau trong người, yêu cầu bà vào thăm ông gấp, nhưng trước khi bà định lái xe vào thăm ông, bà kêu điện thoại cho tôi biết, tôi khuyên bà là bà lớn tuổi lái xe đêm khuya vào mùa đông lạnh lẽo rất nguy hiểm, để tôi vào thăm ông xem sự việc xẩy ra sao, rồi tôi sẽ điện thoại ngay cho bà biết tin tức để nếu cần bà sẽ vào. Khi tôi đến gặp ông thì thấy ông vẫn đang khóc thút thít như con nít, tôi hỏi ông đau ở chỗ nào chỉ cho tôi biết, ông trả lòi tôi là không có đau, vì nhớ vợ quá, 3 hôm nay không thấy vợ vào thăm ông nên ông khóc. Tôi điện thoại báo cho bà biết tin và bà nói là mấy hôm nay hãng có nhiều công việc phải ở lại làm thêm giờ overtime nên bà bị mệt mỏi quá, chưa vào thăm ông được, nhưng bà hứa sáng ngày mai trên đường từ hãng ra về, bà sẽ đến thẳng viện dưỡng lão để thăm ông ngay. Sau khi tôi nhắc lại lời bà hứa với tôi cho ông nghe, ông ngừng khóc, nét mặt hớn hở vui tươi như đứa trẻ thơ, giống như mới được mẹ đi chợ về cho ăn bánh kẹo và ông ngỏ lới cám ơn tôi đã hy sinh thì giờ đêm khuya đến gặp ông. Nhớ lại cảnh tượng đôi vợ chồng cao niên thương yêu nhau của ông bà này và nghe tận tai những lời xưng hô ngọt ngào Anh và Em với nhau, làm cho tôi trong vài giây phút liên tưởng như mình đang được chứng kiến tận mắt một cặp nhân tình, ngồi sát bên nhau, trong cơn tình yêu nóng bỏng như lửa đốt, của tuổi thanh xuân đầy nhựa sống. Đó mới thật là đúng với ý nghĩa nội dung của bài ca nổi danh khắp thế giới: Tình Yêu Là Vật Đẹp Muôn Mầu cho bất cứ ai ở tuổi nào, khi con tim mới biết yêu hay đã biết yêu.


PT. Nguyễn Mạnh San

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tháng bảy, 1995. Tàu vào quân cảng Sembawang, Singapore để dự một sự kiện lớn. Có đại sứ Hoa Kỳ và nhân viên tòa đại sứ đến dự, nhờ vậy mà tôi gặp được thằng Hùng, đại úy Biên Phòng (US Coast Guard), được biệt phái qua Singapore làm việc trong tòa đại sứ. Biên phòng Hoa Kỳ mà làm việc ở Singapore? Tôi có thắc mắc đó nhưng bận công việc nên không rảnh để hỏi. Không nói chuyện được nhiều nên tôi và Hùng hẹn nhau đi ăn tối - hy vọng có thời giờ nói chuyện thêm.
Sáu giờ sáng. Vừa mới thức dậy, My xem liền tin nhắn của gia đình trong cell phone. Mấy chị em vẫn thường dùng cách “text” để trò chuyện với nhau. Bên này là sáng sớm, bên Việt Nam mọi người đã ăn xong cơm tối. Em gái út nhắn: “Hôm nay chùa cho mấy ổ bánh mì, để trước nhà, mình ra lấy.” My trả lời: “Vậy sao? Tốt quá! Bữa trước em nói thèm bánh mì nhưng không đi mua được. Nay thì ước gì được nấy rồi nhé!”
Mười bảy tuổi đã làm mẹ. Cô gái ấy rụt rè như đứa trẻ. Cô đứng nhìn đứa bé sơ sinh như nhìn một vật lạ. Đứa bé có nước da vàng sậm. Người ta đặt nó trong lồng kính. Cô y tá bảo đó là cái incubator. Cái lồng ấp. Ấp đứa bé như người ta ấp trứng. Nhưng cái lồng ấp trong bệnh viện hôm nay không ấp trứng mà ấp đứa bé mới chào đời. Bác sĩ bảo cơ thể hài nhi tự nó chưa đủ khả năng biến dưỡng chất mật nên bilirubin tràn lan trong máu và đọng lại dưới da, thành ra da đứa bé màu vàng sậm. Bệnh viện đặt con của cô trong lồng ấp vài hôm dưới ánh đèn màu xanh da trời để tia sáng giúp làm tan bớt chất sắc tố mật đọng dưới da. Người mẹ đứng vẩn vơ bên cạnh cái lồng ấp. Đứa bé có miếng vải che hai con mắt để tia sáng khỏi làm hư nhãn cầu. Mười bảy tuổi. Người mẹ vừa mới qua cái tuổi dậy thì; cái tuổi (lẽ ra) bận rộn với đèn sách và (dĩ nhiên) tíu tít những hẹn hò.
Tháng bảy đối với gia đình tôi có nhiều chuyện không thể nào quên: vui buồn, đau khổ, tuyệt vọng rồi thành công…. Xin tri ân tất cả những gì đã trải qua, những ơn phúc được ban bố, những kết quả trong hiện tại. Xin tri ân cơ hội làm lại cuộc đời tại quê hương thứ hai này. Và tận trong lòng tôi, mãi mãi câu chuyện mảnh giấy nhỏ Ba tôi thả từ xe bịt bùng báo tin: Ba đã bị đưa đi trại 1 Tiên Lãnh và cậu bé Bồ Tát nhặt được đem giao tận tay anh Hai tôi luôn là câu chuyện nhiệm màu không giải thích được.
Trong tiếng hò reo của các ủng hộ viên Ý và hạnh phúc vỡ òa của đội Ý, từ một góc khán đài danh dự của sân vận động Wembley ở Luân Đôn, "hoàng tử bé" George buồn muốn khóc. Bên cạnh vua tương lai của nước Anh là cha mẹ của em -Hoàng tử William và Công nương Catherine- cũng không giấu nỗi thất vọng khi đội tuyển Anh để vuột mất cúp vô địch Châu Âu nằm trong tầm tay với.
Đám tang vỏn vẹn chỉ có hơn chục người đến viếng, những người tới đây đều chép miệng xót thương cho hai chị em còn nhỏ mà đã mồ côi cả bố lẫn mẹ. Nhìn đứa em nhỏ dại ngồi nghịch những gói đường, hộp sữa người tới viếng mang cho mà Thương không cầm được nước mắt.
Thế là một ngày đẹp trời y bỗng nảy ra ý nghĩ: "Sao mình không thử làm văn sĩ?”, nói là làm ngay. Y vội lấy giấy bút và ngồi vào bàn hẳn hoi. Y lại nghĩ: "Phàm làm việc gì cũng phải có lễ, khai trương bá cáo cho thiên hạ biết, huống chi đây là việc quan trọng của đời người và còn ảnh hưởng đến đời sau”, nghĩ thế bèn đứng lên chỉnh sửa y phục thẳng thớm trang nghiêm, chải tóc, rửa mặt cho trông dễ coi một tí,
Cái thằng trông như một xác chết. Hay nó chính là xác chết vừa đội mồ sống dậy. Nhìn nó không khác gì một con zombie thường thấy trên ti vi. Cái mặt đờ đẫn, chân tay lỏng khỏng, áo quần rộng thùng thình. Vậy mà nó lại quàng được vai một đứa con gái. Một đứa con gái thấp hơn nó một nửa cái đầu. Rõ ràng là một đứa con gái. Một đứa con gái Á Châu. Tóc ngắn tua tủa trộn ba màu đen, đỏ, vàng. Mắt to kẻ viền đen. Cặp vai trần trắng muốt, hai vòm ngực đội cao nếp áo thun đen. Hai đứa nhùng nhằng bước vào tiệm. Vào hẳn trong tiệm rồi, chẳng thèm chào hỏi ai, thằng thanh niên ôm con nhỏ, cúi xuống, dán môi nó lên môi con nhỏ, mút và kéo môi dưới đứa con gái dài ra, để tuột ra cái âm thanh chùn chụt.
Tôi được phái đi công tác trong chiến dịch OIR, Operation Inherent Resolve, ở Tây Bắc Iraq, đúng vào những tháng Hè nóng oi bức như đổ lửa. Những cơn mưa ở đây không bao giờ xảy ra vào mùa Hè, chỉ vài cơn mưa rào vào mùa Đông, nên không khí như đặc quánh lại, nóng nung người và bụi tung trời.
Trong khi Quỳnh thả hồn theo tình ca Bóng Chiều Xưa của Dương-Thiệu-Tước, Đằng tần ngần nhìn theo nàng. Khi chiếc SUV của Quỳnh lăn bánh, Đằng thở dài, chợt nhớ một câu rất ý nghĩa để tự xoa dịu tự ái của chàng: “If you love something, set it free. If it comes back, it is yours. If it doesn’t, it never was.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.