Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Tình Yêu Là Vật Đẹp Muôn Mầu (Love Is A Splendid Thing)

24/06/202109:15:00(Xem: 1193)

Người ta thường ca tụng tình yêu là vật đẹp muốn mầu (Love is a splendid thing). Quả đúng như thế, vì tình yêu đúng nghĩa cao đẹp của nó là bao gồm hành động bác ái, chỉ biết cho đi mà không cần nhận lại, nào là những lời yêu thương ngọt ngào trìu mến chân thật trao cho nhau, phát xuất từ đáy con tim, chứ không phải bằng đầu môi chóp lưỡi, như người ta vẫn thường nghe thấy. Tình yêu được biểu hiệu qua nhiều hình thức khác nhau như tình yêu con cái đối với Cha Mẹ, tình yêu anh chị em với nhau, tình yêu đôi trái gái, tình yêu vợ chồng, tình yêu tha nhân v.v.. Trong phạm vi eo hẹp của bài viết này, tác giả chỉ xin thuật lại một câu chuyện tình yêu vợ chồng thật là lý tưởng trên cõi đời này, mà tác giả bài viết này, rất hân hạnh là một nhân chứng thấy tận mắt nghe tận tai, ngay từ khi cặp vợ chồng này đến định cư tại tiểu bang Oklahoma, cho tới giây phút cuối cùng người chồng qua đời tại viện dưỡng lão như sau:


Ông chồng là một cựu sĩ quan Hải Quân QLVNCH và hai vợ chồng đều có lòng bác ái thương người. Hai ông bà cùng 4 cô con gái đều là dân tỵ nạn vượt biên sang Hoa Kỳ, để đi tìm sự tự do và quyền sống làm người tại quốc gia này. Gia đình này được bảo trợ qua Chương Trình Tỵ Nạn Đông Nam Á, gọi tắt là cơ quan thiện nguyện USCC. Sau vài năm làm việc cực nhọc vất vả, hai ông bà đã tạo dựng được một cơ sở thương mại tư nhân tương đối thành công và nhờ sự giao thiệp rộng rãi của riêng bà đã tạo được nhiều uy tín với một vài hãng xưởng thương mại tại địa phương, nên bà đã giới thiệu được một số đồng bào tỵ nạn VN mới tới Hoa Kỳ, được thâu nhận vào làm việc cho các hãng xưởng này. Hơn thế nữa hai ông bà còn sẵn lòng cho vài gia đình vay mượn tiền bạc không lấy lời, để họ mở tiệm giặt ủi cho riêng họ làm chủ. Nội dung chính yếu của bài viết này là tác giả chỉ muốn thuật lại tình yêu cao quý giữa vợ chồng thương yêu nhau chân thành, xuất phát từ đáy con tim của người chồng và của người vợ yêu thương nhau hết lòng hết sức như hai ông bà này, mà đã có một nhạc sĩ cảm hứng sáng tác một ca khúc nổi tiếng khắp thế giới, để ca tụng tình yêu cao quý vô giá này, đó là bản nhạc: Tình Yêu Là Vật Đẹp Muôn Mầu (Love Is A Splendid Thing). Chúng ta là những người tỵ nạn, đã may mắn đang sống trong một xã hội được coi là văn minh nhất thế giới. Nhưng xin chớ có hiểu lầm với câu nói của người Cộng Sản, thường khoe khoang khắp Năm Châu và tự vỗ ngực cho mình là Đỉnh Cao Trí Tuệ của loài người. Nhưng ngược lại cũng chính vì nền văn minh được mệnh danh nhất thế giới của Hoa Kỳ này, mà hàng ngày chúng ta phải đương đầu thử thách với biết bao nhiêu sự cám dỗ về thể xác lẫn tinh thần, nên đã gây ra rất nhiều trường hợp gia đình bị đổ vỡ, vợ chồng ly thân hoặc ly dị nhau, con cái còn thơ dại phải sống xa Mẹ hay xa Bố, hoặc chúng bị giao cho Bộ Xã Hội nuôi dưỡng. Tuy nhiên cũng có những trường hơp vợ chồng thương yêu nhau như cây liền cành, như cá cắn câu và con cái được Cha Mẹ nuôi dưỡng, dạy dỗ cho tới khi chúng học ra trường thành tài. Người đời có câu: Thuận vợ thuận chồng tát bể đông cũng cạn. Câu nói này là một trường hợp điển hình cho đôi vợ chồng mà tôi vừa nêu trên đây vì hai người rất yêu thương nhau cho tới ngày ông qua đời, cách đây hơn 2 năm tại viện dưỡng lão. Hai ông bà có 4 người con gái đều học hành thành đạt, người con gái cả có bằng Tiến Sĩ. Để chứng minh cho những hành động của hai ông bà này thương yêu nhau thật lòng như thế nào, tác giả xin thuật lại những sự việc diễn tiến sau đây:

 

Người con gái cả nhận thấy Mẹ của cô phải đi làm ca tối đến sáng sớm hôm sau mới về tới nhà. Ban đêm không có ai ở nhà săn sóc ông, trong khi ông phải ngồi xe lăn, các con đều ở xa ngoài tiểu bang, nên hai Mẹ con đều đồng ý đưa ông vào viện dưỡng lão là điều tốt nhất cho ông. Cứ cách một ngày tan sở về, là bà lái xe chạy thẳng về viện dưỡng lão, ở với ông hơn nửa ngày, tắm rửa thay quần áo cho ông, thay chăn gối mới cho ông, rồi hâm nóng đồ ăn mà bà đã nấu từ tối hôm trước ở nhà, để tới sáng hôm sau tan sở về mang vào cho ông ăn. Ông tâm sự cho tôi biết ông cảm thấy sung sướng và có đầy đủ mọi thứ cần thiết hơn trước đây ông còn ở nhà. Tôi có hỏi bà là ở trong viện dưỡng lão này có người tắm rửa cho ông và làm những gì ông yêu cầu, thì bà đâu cần phải vất vả làm những việc này cho ông. Bà trả lời rằng vẫn biết thế, nhưng bà cảm thấy trong lòng hạnh phúc khi chính đôi tay của bà được trực tiếp săn sóc ông làm những công việc này, nhất là trong những ngày tháng ngắn ngủi còn lại của cuộc đời ông trên trần gian này và bà cho biết thêm, kể cả từ thuở ban đầu mới cưới nhau cho đến nay, ông bà vẫn tiếp tục săn sóc cho nhau, không những bằng cử chỉ lẫn lời nói yêu thương qua những việc làm cho nhau, như ngày ông bà mới lấy nhau, chứ không phải chờ tới bây giờ ông đau yếu bà mới săn sóc ông, như Thầy đã nhìn thấy. Ông cũng tâm sự cho tôi biết, thỉnh thoảng người con gái cả của ông bà, cũng đáp máy bay từ xa về thăm ông và ở bên ông liên tục cả tuần lễ. Tuy nhiên, cứ cách một hay hai ngày con gái ông lại điện thoại hỏi thăm sức khỏe của ông ra sao và bố con nói chuyện trong điện thoại với nhau cả tiếng đồng hồ. Rồi bất tình lình có một hôm vào đêm khuya mùa đông lạnh giá, nhân viên viện dưỡng lão điện thoại cho bà biết là ông đang khóc, kêu đau trong người, yêu cầu bà vào thăm ông gấp, nhưng trước khi bà định lái xe vào thăm ông, bà kêu điện thoại cho tôi biết, tôi khuyên bà là bà lớn tuổi lái xe đêm khuya vào mùa đông lạnh lẽo rất nguy hiểm, để tôi vào thăm ông xem sự việc xẩy ra sao, rồi tôi sẽ điện thoại ngay cho bà biết tin tức để nếu cần bà sẽ vào. Khi tôi đến gặp ông thì thấy ông vẫn đang khóc thút thít như con nít, tôi hỏi ông đau ở chỗ nào chỉ cho tôi biết, ông trả lòi tôi là không có đau, vì nhớ vợ quá, 3 hôm nay không thấy vợ vào thăm ông nên ông khóc. Tôi điện thoại báo cho bà biết tin và bà nói là mấy hôm nay hãng có nhiều công việc phải ở lại làm thêm giờ overtime nên bà bị mệt mỏi quá, chưa vào thăm ông được, nhưng bà hứa sáng ngày mai trên đường từ hãng ra về, bà sẽ đến thẳng viện dưỡng lão để thăm ông ngay. Sau khi tôi nhắc lại lời bà hứa với tôi cho ông nghe, ông ngừng khóc, nét mặt hớn hở vui tươi như đứa trẻ thơ, giống như mới được mẹ đi chợ về cho ăn bánh kẹo và ông ngỏ lới cám ơn tôi đã hy sinh thì giờ đêm khuya đến gặp ông. Nhớ lại cảnh tượng đôi vợ chồng cao niên thương yêu nhau của ông bà này và nghe tận tai những lời xưng hô ngọt ngào Anh và Em với nhau, làm cho tôi trong vài giây phút liên tưởng như mình đang được chứng kiến tận mắt một cặp nhân tình, ngồi sát bên nhau, trong cơn tình yêu nóng bỏng như lửa đốt, của tuổi thanh xuân đầy nhựa sống. Đó mới thật là đúng với ý nghĩa nội dung của bài ca nổi danh khắp thế giới: Tình Yêu Là Vật Đẹp Muôn Mầu cho bất cứ ai ở tuổi nào, khi con tim mới biết yêu hay đã biết yêu.


PT. Nguyễn Mạnh San

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Bé Nga đi học về nhằm lúc chị Liễu đang ngồi sửa áo quần. Bé tò mò đứng lại nhìn: chỉ toàn là đồ cũ. Chắc ai mới cho mệ ngoại đây, bé vừa ngẫm nghĩ vừa bước lại lục mớ đồ bà đã sửa xong. Thấy có tới hai bộ nhỏ cỡ thân hình mình, bé tỏ ra thất vọng...
Mùa Giải Bóng Đá Quốc Tế, khi những người hâm mộ bóng đá rộn ràng bàn tán về những cặp giò vàng, về những đường banh đẹp, những cú đá long trời lở đất, lòng tôi bùi ngùi, xốn xang nhớ mùa Giải Bóng Đá Quốc Tế năm 2006 được tổ chức tại Đức. Đây là lần thứ hai, sau 32 năm, nước Đức được làm chủ nhà đón tiếp 31 đội bóng từ khắp nơi trên thế giới đến tranh chức vô địch. Hãng tôi đang làm, từ xếp lớn đến nhân viên quèn, ai cũng ghiền xem bóng đá, ngoại trừ tôi. Tuy vậy, tôi vẫn tham gia những cuộc chuyện trò sôi nổi về bóng đá, cùng đồng nghiệp hòa vào không khí vui tươi, tưng bừng trong văn phòng...
“Nghe đây ông già...” Thằng Tây nghiêm trang gằn từng tiếng, như thể sợ ông già sắp liều mạng lái xe vận tải chuyển hàng ủi sập hãng vậy. “Phá hãng là ở tù mọt gông đó nghe cha! Thôi, đừng nghĩ bậy nữa, lo cày thêm vài năm, lãnh tiền về hưu, kiếm con nhỏ nào đó, cưới đại, rước về hưởng già, cha nội!” “Không, tao nói thiệt đó.” Giọng ông già xa xăm. “Ngày nào kéo rác đi đổ tao cũng băn khoăn tự hỏi có bao giờ hết những thứ rác rưởi trên thế gian này... Mà nghĩ hoài không ra.”
Nền giáo dục nhân bản đã để lại trong lòng chúng tôi lòng biết ơn sâu sắc với Thầy Cô dù các phương trình sin, cos, tang... của môn lượng giác, các kiến thức nhặt nhạnh được từ 12 năm đầu đời đã bỏ đi biền biệt từ lúc nào...
Khi nghĩ đến xứ của bánh mì baguette, tháp Eiffel chói lọi về đêm của Kinh Đô Ánh Sáng thường hiện ra, và con sông Seine huyền thoại với bằng chứng của vô số cuộc tình trên những chiếc cầu bắc qua sông là những ổ khóa. Đối với tôi, vào những năm gần đây, trong ký ức tôi chỉ muốn nhớ đến xứ có nhiều người lịch lãm, thân thiện, gặp nhau ngoài đường sẵn sàng tặng cho bạn nụ cười rạng rỡ, sẵn sàng giữ cánh cửa siêu thị để mời bạn bước qua trước, và con sông Rhône hiền hòa với thành phố miền quê nhỏ Valence...
Mấy hôm nay, Bà Năm mất cả ăn, cả ngủ vì chỉ còn 1 ngày nữa thôi, sáng mai là Bà lên máy bay sang Mỹ đoàn tụ gia đình, sống với đứa con gái lớn đã sang sinh sống ở Mỹ dễ chừng hơn 2 chục năm rồi...
Tôi xin nhắc lại vài kỷ niệm với các bạn tại trường Quốc Gia Kỹ Sư Công Nghệ mà tôi còn nhớ được. Trường chúng ta không còn ở bên ta nữa, nhưng những kỷ niệm, những tình cảm thân thương dành cho trường và cho nhau, đã từ bao năm nay, dường như không thể phai mờ trong trái tim của mỗi chúng ta. Nhắc lại những kỷ niệm đó, không phải để nuối tiếc những gì đã qua hay đã mất, mà chính là để nuôi dưỡng những cái cần được và cần phải trân trọng giữ gìn...
Khi tôi về. Thời gian nghỉ phép quá ngắn ngủi nên tranh thủ tận lực đi đây đi đó để tận mắt thấy, tận tai nghe. Tôi thu thập khá nhiều những chi tiết, thông tin, tư liệu để mà viết; những thông tin tiêu cực có, tích cực có với trực giác khá bén của mình, tôi lựa chọn những gì tốt và thật nhất, có một điều là “Sự thật mất lòng”, sự thật khó nghe, nghịch nhĩ nên cũng dễ bị phản ứng cực đoan, nhất là với dân mít nhà mình, đừng nói là quan quyền chức sắc, ngay cả dân đen con đỏ cũng thế...
Dù xa xôi cách trở đến đâu, điều ước mơ duy nhất là mong gặp lại Chị. Tôi biết, ở một góc trời nào đó, Chị cũng thường nhớ và ao ước như tôi. Đời sống, chợt có những ra đi biền biệt không ngờ, như một tiếng hát vút bay, rồi mất tăm trong gió...
Hồi đó, sau thế giới chiến tranh, vừa hồi cư về Huế, gia đình tôi sống chật vật trên đồng lương giáo viên ít ỏi của Mẹ. Không phải dễ để nuôi tám miệng ăn: năm người lớn, ba trẻ con. Qua giao thiệp, quen biết Mẹ và hai Dì được người ta nhờ cậy đan áo len và công việc ấy đã đem thêm chút đỉnh tiền cho gia đình. Trong hoàn cảnh sau chiến tranh, áo len rất quý. Người ta đã mất đi những chiếc áo len tốt khi chạy về làng tránh bom đạn. Nay ai cũng cần áo len để qua mùa đông vì mùa đông của Huế rất lạnh, cái lạnh ẩm, buốt vào tận xương. Mưa dầm dã, ngày này qua tháng nọ. Qua Xuân mới có tí nắng ấm...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.