Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nghe Nhạc Tuyển Qua Tiếng Hát Ca Sĩ Thu Vàng

11/06/202109:25:00(Xem: 1791)

Ca Si Thu Vang
Ca sĩ Thu Vàng hát trong Lễ Trao Giải Viết Về Nước Mỹ năm thứ 19 và Giải Bé Viết Văn Việt năm thứ 15 tại Nhà Hàng The Villa, Thành Phố Westminster, California, Hoa Kỳ, vào chiều tối Chủ Nhật, ngày 12 tháng 8 năm 2018. (nguồn: www.vietbao.com)

 

Đầu năm 2020, trước khi đại dịch vi khuẩn corona bùng phát, tôi nhận được món quà tặng là CD Nhạc Tuyển qua tiếng hát của ca sĩ Thu Vàng từ anh Trịnh Y Thư, người điều hành Nhà Xuất Bản Văn Học Press. Suốt hơn một năm nay đại dịch đã làm cho mọi sinh hoạt đều bị ngưng đọng. Thỉnh thoảng ra công viên đi dạo và hít thở không khí trong lành, tôi lại có dịp nghe đi nghe lại tiếng hát của ca sĩ Thu Vàng trình bày những bản nhạc trong tập nhạc tuyển này.

Cuộc khủng hoảng của đại dịch lan tràn khắp nơi trên thế giới đã làm cho mọi sinh hoạt của xã hội loài người đều đổi thay từ hình thức cho đến nội dung. Mọi người đều giấu mặt bên sau miếng khẩu trang và diện mạo cùng tiếng nói của họ cũng khác hơn ngày thường. Đâu đâu con người cũng giữ khoảng cách tối thiểu hơn một mét rưỡi. Đường sá và công tư sở đều vắng vẻ. Thế giới như chìm vào khoảng lặng mênh mông. Trong bối cảnh trầm lắng này, nghe nhạc là một trong những cách thư giãn để lắng lòng và cũng để giải thoát căng thẳng trong cuộc sống thường nhật.

Có những tiếng hát và lời ca mà chỉ cần một lần nghe qua cũng đủ cho dư âm của nó đọng lại tận đáy sâu của ký ức và lòng mình. Trong số đó, đối với tôi nó chính là tiếng hát của người nữ ca sĩ Thu Vàng.

Lần đầu tiên tôi nghe trọn vẹn đêm nhạc mà ca sĩ Thu Vàng đã hát nhiều bản nhạc tại Hội Trường Việt Báo trong “Đêm Nhạc Tình Hoài Hương” được tổ chức vào giữa tháng 5 năm 2019. Đêm đó tôi thật sự chìm sâu trong tiếng hát trầm tĩnh, sâu lắng và truyền cảm của chị, nhất là toàn bộ 3 phần của Hòn Vọng Phu của nhạc sĩ Lê Thương:

 

“…Nhớ cố hương xao xuyến tấc lòng mau dồn chân

Vết bước đi trên phím đá mòn còn in dấu

Từ bóng cây ngôi mộ bên đường

Từ mái tranh bên đình trong làng

Nguồn sử xanh âm thầm vẫn sống

Bao mối thương vang dậy trong lòng…”

 

Tôi đã bay bổng theo giọng hát có lúc cao ngất, có khi lặng sâu của chị để cảm nghe “xao xuyến tấc lòng” của người phụ nữ trông ngóng bóng dáng của đấng chinh phu trở về đến hóa thành đá.

Sau khi trình diễn xong nhạc phẩm này, ca sĩ Thu Vàng tâm sự rằng chị rất yêu thích bản nhạc và mong có một ngày được chia xẻ cảm xúc với những người yêu nhạc Lê Thương. Chắc chắn không phải chỉ có một mình chị ưa chuộng nhạc phẩm “Hòn Vọng Phu” của nhạc sĩ Lê Thương mà đối với tôi đó là một trong những nhạc khúc đã thấm sâu trong tiềm thức mình từ thời thơ ấu vì đã được nghe những người thân của mình hát ngêu ngao lời nhạc này nơi miền đồng quê tươi mát của tỉnh lẻ miền Trung.

Nhac Tuyen Thu Vang
Hình bìa của CD Nhạc Tuyển Tiếng Hát Thu Vàng.



 CD Nhạc Tuyển gồm 11 ca khúc, trong đó có nhạc phẩm “Dạ Tâm Khúc” của Phạm Đình Chương; “Đường Chiều Lá Rụng” và “Tỳ Bà” của Phạm Duy; “Mắt Biếc” và “Lệ Đá Xanh” của Cung Tiến; “Lời Thiên Thu Gọi” của Trịnh Công Sơn; “Tháng Ngày Gió Xóa” của Hoàng Quốc Bảo; “Thao Thiết Sông Dài” và “Thu Mãi Quan San” của Trịnh Y Thư; “Dạ Khúc” của Nguyễn Mỹ Ca; và “Dạ Khúc” của Nguyễn Văn Quý.

Mỗi lần nghe nhạc phẩm “Lời Thiên Thu Gọi” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đều làm cho tôi như lạc vào cõi “thiên thu” với những lôi cuốn tưởng chừng như không bao giờ dứt. Nhất là khi nghe chị hát đến câu:



“Lòng ta có khi tựa như vắng ai

Nhiều khi đã vui cười nhiều khi đứng riêng ngoài…”

Qua giọng ca ngân dài và ấm áp của ca sĩ Thu Vàng làm tôi lại càng cảm nhận lời nhạc năm xưa của nhạc sĩ họ Trịnh sao giống hệt với bối cảnh xã hội mà mình đang sống giữa thời đại dịch vắng vẻ, đìu hiu hôm nay.

Hoặc như mỗi khi nghe hai câu trong bản nhạc “Tháng Ngày Gió Xóa” của nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo:

“Rượu xưa tiễn em

Thân vàng dặm xa…”

Với tiếng hát đầy cảm xúc của ca sĩ Thu Vàng làm cho tôi thấu cảm được tâm trạng lưu luyến tiếc thương của Công Chúa Huyền Trân khi phải lìa xa người thân và quê cha đất tổ để đến nơi xứ lạ quê người. Và rồi bảy thế kỷ sau, cả nhạc sĩ và ca sĩ đều ngậm ngùi thốt lên:

“Còn nhớ về đôi mắt em xanh hồn tuổi thơ

Nồng hương tóc thơm trong chiều ngủ mơ

Đàn ôm bóng chờ

Nghe tiếng hát em dạt dào âm xưa

Tiếng lá rung chiều vàng cơn mưa mùa xuân

Nhạc lắng rụng trên phím tơ lao đao đời gió

Hồ như áo xiêm bay lạc hồn hoa

Tình riêng thẫn thờ

Môi đắm chén say yêu người truy hoan

Tay cót trót nuôi từng giọt đêm đêm ...Võ vàng”

 

Tôi thích nhất là lúc ca sĩ Thu Vàng hát đến câu “Nhạc lắng rụng trên phím tơ lao đao đời gió.” Lúc hát chị lên tông cao vút ở chữ “lắng” và rồi buông xuống thật sâu ở chữ “rụng” mà giọng của chị vẫn trong trẻo lạ thường. Chưa hết, chị còn dùng nội lực để cất cao chữ “gió” với cách phát âm vo tròn làm cho lời nhạc nghe như ngọn gió thổi qua làm “lao đao” phím tơ thật sự.   
 

Cảm nhận về nỗi nhớ quê cha của Công Chúa Huyền Trân trong nhạc phẩm “Tháng Ngày Gió Xóa” của Hoàng Quốc Bảo còn chưa nguôi thì lời nhạc và giọng hát của ca sĩ Thu Vàng khi diễn đạt ca khúc “Thao Thiết Sông Dài” của Trịnh Y Thư đã làm cho chất men tình cảm quê hương càng thêm nồng độ:

“Dòng sông sóng vỗ

Thành xây nước non phơi bóng thề

Người đi mãi sao chưa thấy về

Lòng sông thênh thang

Tình sông mênh mang

Dáng mây Tần che khuất phương ngàn

Dòng sông mưa trút niềm đau

Thao thiết thao thiết sông dài

Non nước non nước xa khơi

Bóng chân mây đầy vơi

Biết bao biết bao giờ”

 

Nói về giọng ca của Thu Vàng, nhà văn và nhà báo Phan Tấn Hải trong bài viết về buổi ra mắt CD “Tiếng Hát Lênh Đênh” tại Hội Trường Việt Báo vào ngày 28 tháng 7 năm 2018 đã có nhận định rất sâu sắc như sau:

“Giọng ca của chị thật hiếm hoi... Lịch sử đã làm nhiều người trễ mất một thời thanh xuân. Tôi nghĩ rằng ca sĩ Thu Vàng cũng thế: chị hát hay, có một gịong ca độc đáo, rất riêng... nhưng nhiều thập niên hoa mộng đã bị lịch sử sôi động của quê nhà che lấp. Tuổi trung niên của một nữ ca sĩ khác hoàn toàn với tuổi trung niên của một nam ca sĩ: nơi đây là một nhan sắc phải cẩn trọng hơn, phải chăm chú hơn trước gương soi. Khi tôi nghe chị ca, nhận ra hình bóng những người bạn của mình trong thời xa xưa. Giọng ca của chị lôi cuốn như các giấc mộng hiện ra trước mắt mình; một giọng ca quyến rũ dị thường, để lại nhiều sâu lắng trong lòng người nghe...”

Phần thưởng lớn nhất của người ca sĩ chính là “để lại nhiều sâu lắng trong lòng người nghe.” Ca sĩ Thu Vàng thật sự rất xứng đáng và đã nhận được phần thưởng quý giá này. Chị không những có được thiên phú về giọng ca mà còn hát với tất cả tấm lòng yêu nghệ thuật âm nhạc.

Cảm ơn ca sĩ Thu Vàng.

  

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Đại Hội Điện Ảnh Việt Nam Quốc Tế (Viet Film Fest), do Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) tổ chức, sẽ thực hiện một chương trình trực tuyến giới thiệu phim từ 6:00pm đến 7:45pm (giờ California) vào ngày thứ Năm, 23 tháng 9, năm 2021. Tham dự hoàn toàn miễn phí. Ghi danh trước tại bit.ly/vietfilmfestlaunch. Trong dịp này, Viet Film Fest sẽ công bố danh sách những cuốn phim được trình chiếu từ ngày 15 đến ngày 30 tháng 10. Ban tổ chức cũng sẽ chiếu đoạn phim (trailer) chính thức của Viet Film Fest 2021 và công bố các đề cử cho Phim Dài Xuất Sắc Nhất, Phim Ngắn Xuất Sắc Nhất, Nữ Tài Tử Xuất Sắc Nhất và Nam Tài Tử Xuất Sắc Nhất. Mục đích của Viet Film Fest là trình bày những câu chuyện của người Việt trên khắp thế giới qua nghệ thuật điện ảnh.
Nhạc sĩ Trúc Hồ có nói với bạn bè rằng anh muốn sử dụng sân khấu sẵn có của SBTN để tổ chức một chỗ vui chơi, giải trí văn nghệ cho bạn bè và cho chính mình. Anh tâm sự rằng ở ngay Little Saigon, mỗi lần anh muốn kiếm chỗ đi chơi nghe nhạc nhưng không tìm được nơi nào ưng ý.
Năm 1980, tôi dọn về Houston, một thành phố với nhiều quán rượu. Ở những nơi này, không khí tối và nhỏ hẹp. Nhưng chật người. Tôi thấy mình thật lạc lõng cô độc như kẻ lạ. Cũng ở những quán này, tôi làm quen với tiếng guitar điện ray rứt, tiếng piano hối hả, tiếng contra-bass ồm ồm, tiếng kèn đồng cháy lóe như những đốm lửa. Những nơi này tôi ít thấy ca sĩ. Tôi chỉ thấy những người nhạc sĩ rượt đuổi nhau trên tiếng nhạc không ngừng. Tôi đã làm quen với John Coltrane, Miles Davis, Thelonious Monk, Billy Strayhorn, Chick Corea, v.v… Năm 1984, tôi tìm đến những quán cà phê như Hầm Gió, Mây Bốn Phương. Tôi kì kèo để hát nhạc jazz, nhưng lần nào cũng như lần nấy, đều bị bác liền tại chỗ. Hát cho ai nghe? Khách đến quán cà phê là để tìm sống lại ký ức của một thời. Hãy hát Tôi Đưa Em Sang Sông, Tình Phụ, Hối Tiếc… Hoặc có mới hơn đi nữa, Bay Đi Cánh Chim Biển, Cơn Mưa Phùn, … Vả lại, nhạc jazz nghe không lọt tai chút nào…
Giới mộ điệu âm nhạc Việt Nam vừa mất đi tiếng hát lừng danh là ca sĩ Châu Hà, theo thông tin từ Facebook của Jimmy Thái Nhựt cho biết. Jimmy Thái Nhựt đã phổ biến thông tin trên Facebook của anh nói rằng “Ca sĩ Châu Hà được Chúa gọi về lúc 3 giờ chiều, Chúa Nhật, ngày 15 tháng 8 năm 2021, tại Vienna, Virginia. Hưởng thọ 86 tuổi.”
Nhạc sĩ Paul mô tả Watts là “một người thân thương” và là “một tay trống tuyệt vời” là người đã “vững như đá.” Ca nhạc sĩ Elton thì đã viết Twiiter rằng, “Một ngày rất buồn. Charlie Watts là một tay trống lớn nhất. một loại đàn ông sành điệu nhất, và một tập thể sáng rực như thế.” Brian Wilson của nhóm The Beach Boys nói rằng ông bị “sốc” khi nghe tin về Watts, người mà ông miêu tả là “một tay trống vĩ đại.”
Trở lại đề tài Karaoke, “ca ra” thuộc về hát, “ô kê” thuộc về nghe. Có nghĩa, hát và nghe là giao tiếp. Người hát truyền dẫn cảm xúc hay, lôi cuốn, người nghe hưởng ứng nhiệt tình, gây cho người hát gia tăng cảm xúc, thêm hứng khởi, hát tận tình. Trong suốt khoảng thời gian trình bày ca khúc, sự hỗ tương giữa hát và nghe là động cơ làm cho bài trình diễn đó đạt được giá trị cao.
Sài gòn ơi đường phố vắng không người Vào những ngày cơn ác mộng khôn nguôi Tôi muốn nói về một niềm hy vọng Niềm tin yêu và hy vọng đời đời
Nói đến việc tập hát Karaoke, tôi nghĩ, có lẽ không có công việc gì mà một số lớn người Việt có thể tự nguyện tập luyện hăng say như vậy. Thời giờ dùng để tập hát, có lẽ, ngang ngửa với thời giờ xem phim bộ. Say mê. Tưởng tượng. Đi làm về, bật máy lên hát. Ngủ dậy, vừa thay đồ vừa hát lập đi lập lại kẻo quên giai điệu. Tắm hát. Lái xe hát. Vào sở làm, hát lén. Ăn trưa ngồi một mình, hát lẩm bẩm. Tôi có một anh bạn, ngày thường cũng như cuối tuần, ngoài những lúc đi họp hát, lúc nào cũng thấy anh ngồi thẳng thóm nơi ghế sa lông dài, nhìn chăm chăm vào máy truyền hình, miệng hát và tự làm duyên một mình, tay đưa lên diễn tả như đang đứng trên sân khấu. Vợ anh ta than phiền, Ổng không làm gì hết. Tối ngày ngồi một chỗ hát đến nổi lủng luôn ghế da. Năm xưa, vợ chờ chồng đi chinh chiến đến nổi hóa đá. Nay, vợ chờ chồng ca hát, lạnh lẽo gối giường. Khuya khoắt mới chịu vào ngủ. Bạn tôi đến nay đã thành ca sĩ đối với một số thân hữu có giới hạn.
Sài Gòn đại dịch, những con đường vắng ngắt, những con hẻm buồn tênh, những mặt người sầu lo. Quán xá hoang vu, chợ búa im lìm, thành phố phong tỏa rồi. Dòng người nghẹn ngào, lìa xa thành phố, tìm đường về quê, nương náu với người thân, ước mong trở lại khi dịch cúm không còn. Nhưng anh còn em, đôi ta còn nhau, ta yêu Sài Gòn bao mùa mưa nắng, ta thương Sài Gòn năm tháng vẫn hiên ngang. Vững tin quê hương lướt qua cơn đại dịch.
Có một sự kiện rất lý thú là trong Kinh Phật kể chuyện một hôm, lúc Đức Phật còn tại thế, các nhạc thần Càn Thát Bà (Gandharva) đã đến chỗ Đức Phật và tấu nhạc để cúng dường Ngài và Đại Chúng. Nhạc của những nhạc thần này hay và sống động đến độ nhiều vị đệ tử của đức Phật cũng bị lôi cuốn và đứng dậy nhảy múa theo tiếng nhạc dù chỉ là giây lát. Sự việc này cho thấy rằng từ thời Đức Phật vào thế kỷ thứ 6 trước tây lịch âm nhạc đã xuất hiện trong các pháp hội, các sinh hoạt của thất chúng đệ tử Phật.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.