Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Muốn Ôm, Tưởng Dễ Lắm Sao?

11/06/202100:01:00(Xem: 959)
IMG_5515
Minh họa: Đinh Trường Chinh

                       

 

 

Đàn ông biết được phụ nữ bao nhiêu?

Tôi dùng chữ “biết”, không phải ý chữ “hiểu”. Tôi không dùng chữ “đàn bà” vì e rằng thiếu kính trọng.

Tôi lấy vợ đã gần nửa thế kỷ. Đã bắt tay, chào hỏi vài ngàn phụ nữ và nhìn ngắm họ qua trăm ngàn vóc dáng khi du hành nhiều nơi trên thế giới, nếu tính luôn trên truyền hình, qua video, con số có thể lên hàng triệu. 

Nói như vậy, bạn đọc có thể lầm tưởng tôi là người có bản lãnh biết về phụ nữ, thực tế, như Louis de Bernières đã nói: “Đường lối phụ nữ chinh phục trái tim đàn ông là khiến cho anh ta tưởng bở đang làm cô thích thú.” (“That's how a woman wins a man heart, by making him think that he amuses her.)

Hầu hết, khi đàn ông cười với phụ nữ, thấy được ngụ ý muốn đến gần. Trong khi phụ nữ cười với đàn ông, lả lơi một cách từ chối.

Một anh bạn người Hy Lạp giải thích với tôi trong chuyến đi Santorini, “Khi đàn ông nhìn phụ nữ bằng ánh mắt mơ tình, ông ấy muốn hỏi: Có thể nào cho tôi mượn một nụ hôn, tôi xin thể, sẽ trả lại gấp đôi.” Kinh nghiệm riêng của tôi, khi phụ nữ nhìn đàn ông, hầu hết, bằng ánh mắt thăm dò: anh có gì bảo đảm không? Dĩ nhiên, bảo đảm đầu tiên là nhiều tiền, tiếp theo, chức vị, bằng cấp... sau cùng là đẹp trai. Thơ văn chắc chắn là khó được chấp nhận, các món Việt ngữ này phải chờ đến sau khi chết, may ra mới có kết quả, thuộc vào loại tài sản mơ hồ.

Phụ nữ cũng đa tình như đàn ông. Đàn ông đa tình trong đa dạng và phung phí, đôi khi hoang đường. Phụ nữ đa tình có bảo hiểm. Nơi thành phố tôi đang cư ngụ, có một nữ nhân rất nổi tiếng vì đã qua ba đời chồng. Ông nào cũng giàu có, chức tước và bảo hiểm cao, nhưng chết sớm. Bà không cần làm gì cũng trở thành đa triệu phú. Trong khi đàn ông lấy nhiều vợ, càng lúc càng nghèo.

Thốt lên những lời này vì vào cuối đời tôi mới nhận thấy người phụ nữ khôn ngoan một cách thiên phú. Điều mà đàn ông lầm lẫn khi nghĩ họ ngây thơ, hiền lành, tuân phục … Đúng. Họ có thể ngây thơ, hiền lành, khuất phục, nhưng tàng ẩn bên trong là sức nhạy cảm mãnh liệt “biết không cần thấy,” “quyết định không cần lý luận,” và “buồn rồi khóc không cần phải chiến đấu.” Sự khôn ngoan, khôn lanh, khôn khéo, khôn âm thầm, khôn mới nhìn tưởng dại của họ chính là sự đáng yêu nhất mà khi gần chết tôi mới lãnh hội.

Với khả năng trời cho này, tuy một số ít phụ nữ gây sóng gió, nhiễu nhương, nhưng đa số đã sử dụng khôn ngoan giữ gìn bình an cho gia đình, thành công cho chồng, thành tựu cho con cái. Lúc trẻ, phụ nữ như bông hoa, đẹp xấu gì cũng thơm bát ngát. Về già, phụ nữ trở thành mái nhà, lớn nhỏ gì cũng bao che mưa nắng.

Phụ nữ rất tốt với chồng con nhưng đối với người đồng phái nên cẩn thận. Thông thường, người đàn ông thành công, luôn luôn có một phụ nữ chống lưng, hoặc vợ hoặc mẹ. Nhưng nếu có cả hai, người ấy có thể thành công nhưng bị hư rách màn nhĩ. Eleanor Roosevelt viết: “A woman is like a tea bag – You can’t tell how strong she is until you put her in hot water.” (Phụ nữ như túi trà gói - Bạn không thể biết họ đậm và đắng ra sao cho đến khi bỏ vào nước sôi.) Nếu bỏ hai gói vào một ly, ly không vỡ là chuyện lạ.

Đức tính cao cả nhất của phụ nữ là lòng vị tha. Nhưng đàn ông phải nhớ kỹ: họ sẽ không bao giờ quên những gì họ tha thứ.

Thốt lên những lời này, nhân đọc một bài thơ của nữ sĩ Nobel Louise Gluck, khấy động ý nghĩ về tính khó hiểu của phái nữ. Nói một nghĩa là hai. Nói mười nghĩa là không có. Mới biết, muốn ôm phụ nữ không phải dễ:

Mỗi năm, hai lần, chúng tôi trang hoàng đèn Giáng Sinh –

mùa sinh nhật Chúa và cuối tháng Tám,

để cầu chúc mùa màng được tốt lành,

vào ngày gần cuối tháng,

nhiều người đến tham dự,

kể cả những bô lão di chuyển khó khăn –

 

Họ đến xem đèn màu,

trong mùa hè luôn luôn có âm nhạc

và khiêu vũ.

 

Đối với tuổi trẻ, lễ hội này là tất cả.

Nơi tạo ra sinh lực –

những gì tắt ngúm dưới ánh sao

sẽ bắt đầu sáng trong ánh đèn quảng trường.

 

Giữa khói thuốc lá, phụ nữ tập trung dưới hiên vải nhiều màu

hát những ca khúc nổi tiếng trong năm,

những má nâu vì nắng đang hồng lên vì rượu.

Tôi nhớ hết những chuyện này –

đám bạn và tôi, một cách nào đó, đổi đời theo âm nhạc,

Các phụ nữ rất dạn dĩ,

còn mặt trời nhút nhát như nhiều thứ chung quanh

Bùa mê ám chúng tôi, đó cũng là căn bệnh,

nam nữ tìm đến nhau tình cờ một cách ngẫu nhiên,

dưới đèn lấp lánh, gây mê muội,

vì những gì xảy đến sẽ trở thành mãi mãi –

 

Dường như lúc đó

chỉ là cuộc chơi, thật như vậy – thích thú, tự nhiên,

tan nhanh như khói,

như mùi nước hoa trên kẽ ngực đàn bà,

nồng nàn, đang nhắm mắt.

 

Chuyện này vì sao xảy ra?

Do đánh hơi, cảm giác –

người nam tiến đến gần người nữ,

mời nàng ra sàn nhảy, nghĩa là:

em có thể cho anh ôm không?

Nàng có nhiều cách trả lời,

xin chờ bản nhạc khác,

một chút nữa nha,

hoặc từ chối, quay nhìn nơi khác,

như thể xem chàng không ra gì

cho dù đêm đó không ai mời nhảy.

Nàng cũng có thể nhận lời,

em rất thích khiêu vũ,

ngụ ý,

em muốn được anh ôm.*

 

(At The Dance, A Village Life, trích Louise Gluck Poems 1962-2012, trang 606.)

 

Ngu Yên.


(Độc giả có thể vào đường link dưới đây để tìm đọc 108 bài viết và 12 cuốn sách lưu trữ của tác giả Ngu Yên, đọc và tải xuống miễn phí.

https://independent.academia.edu/TienNguyen228/Papers

 

---

*Bản gốc:


At The Dance

 

Twice a year we hung the Christmas light -

at Christmas for our Lord's birth, and at the end of August,

as a blessing on the harvest -

near the end but before the end,

and everyone would come to see,

even the oldest people who could hardly walk -

 

They had to see the colored lights,

and in summer there was always music, too -

music and dancing.

 

For the young, it was everything.

Your life was made here – what was finished under the stars

started in the lights of the plaza.

Haze of cigarettes, the women gathered under the colored awnings

singing along with whatever songs were popular that year,

cheeks brown from the sun and red from the wine.

 

I remember all of it - my friends and I, how we were changed by the music,

and the women, I remember how bold they were, the sun timid ones along with the others -

 

A spell was on us, but it was a sickness too,

the men and women choosing each other almost by accident, randomly,

and the lights glittering, misleading,

because whatever you did then you did forever -

 

And it seemed at the time

such a game, really - lighthearted, casual,

dissipating like smoke, like perfume between a woman breast,

intense because your eyes are closed.

 

How were these things decided?

By smell, by feel - a man would approach a woman,

ask her to dance, but what it meant was

will you let me touch you, and the woman could say

many things, ask me later, she could say, ask me again. Or she could say no, and turn away,

as though if nothing but you happened that night

you still weren't enough, or she could say yes, I'd love to dance

which meant yes, I want to be touched.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
điều nguyên vẹn nhất / vẫn nằm im trong tim / ngày mùa thu nhớ dòng sông / nấm đất buồn tênh bên lở bên bồi / quăng viên sỏi trắng cạnh chiếc cầu run rẩy / bàn tay nào níu giữ / bạn bè và tình nhân / ngẩn ngơ năm ba lời tiếc nuối / con chim non hót mấy tiếng cội nguồn
Thế giới giờ này người né người! / Ngồi trên xe bus gắn máy lạnh, hoặc xe bò cọc cạch lăn bánh, / người ngồi xa người, khoảng cách an toàn, một thước rưỡi. / Anh xa tôi! Tôi xa em! Ta xa nhau! Đúng 2 thước. / Giờ này đôi ta hôn nhau nụ hôn gió qua khẩu trang! / Ai đó lỡ miệng ách-xì một, hoặc hai tiếng, hoặc một tràng; / Hết rồi những ánh mắt ái ngại, / những lời nói cảm thông, “God bless,” hoặc “Trời, Phật, Chúa chữa!”
Mời các bạn đọc một ngụ ngôn tân thời của thi sĩ Nobel Louise Gluck. Bóng tối che đậy tội ác. Che giấu những con mèo từ rừng hoang xuống trà trộn vào thành phố. Ban ngày, chúng hiền lành. Về đêm, mèo lộng hành, bè đảng, lòng dạ hung tợn, ngay cả người cũng sợ. Chúng săn đuổi, tiêu diệt những sinh vật không có sức kháng cự. Thảm thương cho thân phận làm chuột. Ngày không dám nhìn mặt trời. Đêm la hét đau đớn dưới răng mèo sắc bén. Chết, Chuột chết la liệt đầy phố đêm. Ai biết? Biết rồi, ai nói? Trước khi trời sáng, xã hội quét dọn, đường phố sạch sẽ, không dấu vết sát thủ, nạn nhân. Mặt trời lên. Mèo hiều hậu, dễ thương, Chuột trốn nắng. Người vô tư. Nhưng rồi đêm sẽ đến, sẽ tiếp diễn máu me và định mệnh.
Mời nghe Alexandra Huỳnh đọc bài thơ Di Sản (Inheritance) "live" trên đài truyền hình LX News. Nữ sinh gốc Việt Alexandra Huynh, tên Việt là Thụy An, 18 tuổi, trong buổi chung kết đêm Thứ Năm 20/5/2021 vừa qua đã thắng giải: "2021 National Youth Poet Laureate -- Nhà Thơ Khôi Nguyên Giới Trẻ Quốc Gia 2021". Huynh trả lời phỏng vấn AP đêm Thứ Năm qua điện thoại từ nhà, rằng thơ đối với cô là phương tiện để tự bày tỏ và để giúp công lý xã hội. Cô nói “Tiếng Việt tự nó đã là một tiếng nói giàu chất thơ. Trong sinh hoạt văn hóa của người Việt người ta đã nói thành thơ trong cuộc sống hằng ngày.” Cô cho hay là đã tập viết những lời thơ phổ nhạc từ khi mới 7 tuổi; đặc biệt là sau những lần đọc thơ trước công chúng thì lại càng cảm thấy sức mạnh của chữ nghĩa có tác động tích cực lên tâm lý và tinh thần đại chúng. Alexandra Huynh căn bản sáng tác thơ bằng tiếng Anh nhưng luôn nuôi hy vọng là sẽ có tác phẩm thơ ra đời và sẽ được chuyển ngữ sang “tiếng Mẹ đẻ”, ngôn ngữ Việt Nam.
nếu tôi không thể là người hùng / tôi mang tên người di dân gương mẫu / ôi những chiếc thuyền / & những người trên những chiếc thuyền ấy / can đảm biết bao & khác xa / đám tỵ nạn đương thời chúng ta nợ họ / Tôi ngậm chặt lưỡi / nghe âm thanh / thân thuộc gần như nhà mình / khi tên Dương Thu Hương mất đi dòng sông / trong miệng lão thầy / và chẳng ai buồn hỏi vì sao / mặt tôi giàn giụa. & nhớ đến chiếc bàn buồn bã, / trong góc xó lớp học / tôi viết lời nguyện cầu / cho lũ trẻ sắp vào chật lớp này: / hãy để đám trẻ được xưng tên chúng như mẹ chúng đã từng gọi thế. / hãy để điệp khúc được xướng lại hay cố gắng & cố gắng như thế. / hãy để những câu chuyện không pha chất trọ trẹ / & giữ lại thanh âm không phiên dịch. / hãy để lũ trẻ điền vào khoảng trống bằng ký ức.
những bông hoa Diên Vỹ / nở tím chiều tháng Năm / Anh nở tím hồn em / bắt đầu vào tháng mấy
trên đồi gió khoác áo thư sinh tóc bạc / như lữ hành đi qua đồng bằng / thỏa mãn khát khao / sông dài núi rộng / thèm dòng sữa chảy ra từ lồng ngực / que diêm cháy một lần rồi tắt / vẽ vời chi / trăm cảnh lao đao
Trước đây, Thường Thấu Thấm thuộc về giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác. Tuy nhiên, dịch thuật cũng mang cấu trúc cơ bản của ngôn ngữ và ngữ pháp, được xác định minh bạch về bản chất, cá tính và chức năng, có tính toàn cầu trong hệ thống ngôn ngữ, có tính chung để thông đạt, nên giả thuyết này có thể áp dụng vào dịch thuật, song song với giả thuyết thưởng ngoạn và sáng tác.
Sủa ra xóm sủa xuống làng / Người dân nghe sủa hoang mang tột cùng / Nhưng loài sủa vẫn dửng dưng / Sủa tâng công để cửu trùng sủa khen
Tôi lắng nghe tiếng khóc đâu / đó nấc lên ngày tháng tư lắng / nghe từng âm âm ức ức mà / phỏng đoán tiếng khóc / ấy là khóc mừng vui sum / họp hay tủi hờn chia ly.