Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngụ Ngôn Chuột Thét Người Rên

28/05/202109:08:00(Xem: 1578)
Ann Phong Tranh Acrylic
Minh họa: Ann Phong

 

Mời các bạn đọc một ngụ ngôn tân thời của thi sĩ Nobel Louise Gluck.

Bóng tối che đậy tội ác. Che giấu những con mèo từ rừng hoang xuống trà trộn vào thành phố. Ban ngày, chúng hiền lành. Về đêm, mèo lộng hành, bè đảng,  lòng dạ hung tợn, ngay cả người cũng sợ. Chúng săn đuổi, tiêu diệt những sinh vật không có sức kháng cự. Thảm thương cho thân phận làm chuột. Ngày không dám nhìn mặt trời. Đêm la hét đau đớn dưới răng mèo sắc bén. Chết, Chuột chết la liệt đầy phố đêm. Ai biết? Biết rồi, ai nói? Trước khi trời sáng, xã hội quét dọn, đường phố sạch sẽ, không dấu vết sát thủ, nạn nhân.

Mặt trời lên. Mèo hiều hậu, dễ thương, Chuột trốn nắng. Người vô tư. Nhưng rồi đêm sẽ đến, sẽ tiếp diễn máu me và định mệnh.

Tại sao người của thế giới mặt trời không quan tâm về thế giới bóng tối? Họ quen thuộc, chấp nhận hay chai lì?

Gluck nói rằng, “Cứ sung sướng quấn nhau trên giường / nơi tiếng rên ái tình át đi tiếng thét của xác chết.”

Một bài thơ hay, rốt ráo, vì chứa đựng ý tưởng sâu sắc hoặc độc đáo. Sự sâu sắc cho phép bài thơ sống lâu. Sự độc đáo làm bài thơ nổi bật, vượt  cao, như ngọn hải đăng soi biển tối.

Hầu hết thơ Việt đương đại có chữ nghĩa bay bướm, bay tản mác vì nhẹ, không có trọng lượng. Trọng lượng của thơ là giá trị của suy nghĩ. Có dung nhan mỹ lệ vì giải phẫu nhiều hơn nét đẹp tự nhiên. Có phô bày, trình diễn nhiều hơn chăm sóc, trăn trở những gì hối thúc từ suy gẫm lâu ngày.

Vì sao thơ của Louise Gluck được ái mộ?

*
Sát Thủ (*)

 

 

Đêm hôm, đường phố thuộc về đám mèo

và những sinh vật nhỏ mà mèo tìm ăn thịt –

Mèo nhanh nhẹn như tổ tiên của chúng trên rừng

thường xuyên đói khát.

 

Hầu như không thấy trăng,

không ánh sáng hâm nóng,

đêm mát mẻ.

Mùa hè đang giã từ,

hiện giờ, săn mồi vẫn còn nhiều cơ hội

dù bầy chuột nín thinh, theo dõi mèo.

 

Đêm bình thản, ngửi trong gió mùi yêu thương.

Thỉnh thoảng, dưới đường

nghe tiếng thét

khi răng nanh mèo táp vào chân chuột.

 

Nghe tiếng thét biết chuột rồi đời.

Tiếng thét dẫn đường:

cho mèo tìm ra cổ họng chuột.

Sau đó, xác chết thét lên.

Những đêm như thế,

các người may mắn được yêu đương,

trần truồng ấm áp với chăn nệm,

đẫm mồ hôi,

cử động vất vả,

yêu như vậy,

mặc kệ ai khen chê.

 

Mèo bỏ xác chuột la liệt dọc đường phố.

Trước khi phu quét rác dọn dẹp,

các người hãy vui mừng vì không bị ra khỏi nhà.

Đến lúc mặt trời mọc,

sẽ không thất vọng khi nhìn thấy

đường xá sạch đẹp, đón tiếp một ngày mới

và dĩ nhiên, đêm sẽ tiếp theo.

 

Cứ sung sướng quấn nhau trên giường,

nơi tiếng rên ái tình át đi tiếng thét của xác chết.

 

(*) Thợ Săn.

(Ngu Yên dịch. Trích trong “A Village Life”, “Đời Sống Làng Quê”, thi phẩm thứ 11 của Thi sĩ Nobel Louise Gluck.

Đọc thêm tài liệu: Sáng tác thơ

https://www.academia.edu/44395802/S%C3%A1ng_T%C3%A1c_Ph%E1%BA%A3n_x%E1%BA%A1


Hunters
 

A dark night--the streets belong to the cats.

The cats and whatever small thing they find to kill--

The cats are fast like their ancestors in the hills

and hungry like their ancestors.

 

Hardly any moon. So the night's cool--

no moon to heat it up. Summer's on the way out

but for now, there's still plenty to hunt

though the mice are quiet, watchful like the cats.

 

Smell the air--a still night, a night for love.

And every once in a while a scream

rising from the street below

where the cat's digging his teeth into the rat's leg.

 

Once the rat screams, it's dead. That scream is like a map:

it tells the cat where to find the throat. After that,

the scream's coming from a corpse.

 

You're lucky to be in love on nights like this,

still warm enough to lie naked on top of the sheets,

sweating, because it's hard work, this love, no matter what anyone says.

 

The dead rats lie in the street, where the cat drops them.

Be glad you're not on the street now,

before the street cleaners come to sweep them away. When the sun rises,

it won't be disappointed with the world it finds,

the streets will be clean for the new day and the night that follows.

 

Just be glad you were in bed,

where the cries of love drown out the screams of the corpses.

 

Ngu Yên.

Link: https://independent.academia.edu/TienNguyen228/Papers

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình. / Những dãy tim móp méo trừu tượng, / vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim. / Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch, / từ sống qua chết, / tất cả linh hồn đều đói nghèo, / hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm, / không được hồi âm.
Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm / Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử / Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ / Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương / Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân / Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm / Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá / Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng
tìm mãi không ra con đường bất tận / chở thương yêu về ruộng đồng / nơi có những chôn giấu thầm lặng / phôi pha theo đất đỏ phù sa / bao nhiêu lần dang tay réo gọi / níu về phía mặt trời
Tôi khuyên ông tạm dừng ra quán uống rượu uống cà phê / bạn ta theo đảng Dân Chủ cũng nhiều mà Cộng Hòa cũng lắm / động tới chuyện bầu cử, vaccine, covid, khẩu trang / thế nào cũng có khả năng choảng nhau văng nước miếng / lúc say máu ngà có tránh trớ virus gì đâu?
“Đôi khi Chàng gần, đôi khi Chàng xa / Chàng vẫn ngồi đâu đó từ hôm qua / Cho đến hôm nay, và ngày mai nữa / Dòng sông vẫn đầy và trôi đi xa.”
Cả Trung Quốc, một cõi người đông như cỏ, mới có một tài năng thần kỳ như Bào Đinh, cắt thịt như gió xuyên qua lá, tưởng chừng là loạn đao, mà lại thứ tự lành nghề, đạt đến kỹ thuật cao, và nghệ thuật độc nhất vô nhị. Nhưng vài mươi năm sau, ông ta qua đời. Từ đó, không còn ai thừa kế. Tài năng vượt thời gian trở thành truyền thuyết. Về sau, biết bao nhiêu người vì truyền thuyết đã mơ tưởng tu luyện để tiến đến nghệ thuật kỳ tài. Vì không thể nào lưu truyền, tài năng cắt thịt không mang lại ích lợi chung là bao nhiêu.
khi tôi ngước mặt trả lời / bà đã quay lưng / nắng sớm vươn theo lấp lánh / trên tóc trên vai / áo phất phơ bay trong gió
chút ánh sáng của núi rạng đông / phương đó quê hương là mặt trời / rót chén rượu ân tình nắng ấm / lòng xao xuyến như lần đầu tìm nhau / tấm lòng như con nước dâng cao / hạnh phúc như đến từ vũ trụ / giấc mơ vẽ lên bức tranh trăm nỗi / cuộc tương phùng cuối đời
Thơ ông có bí mật ma thuật ra sao? Xin đọc Howl (Hú), bạn đọc sẽ thấy chữ nghĩa biến hóa, phẩm chất văn chương văn học, cách mạng văn học, hòa tan vào nhau, cuồn cuộn bất ngờ, như múa lân, không biết lúc nào nó ngóc đầu, đập đuôi, xàng xê, nhảy cao, trồn đồn, lăn chiên. Đám muá lân đó, có Bùi Giáng đóng vai tề thiên đầy phép tắc và huyền thoại.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.