Hôm nay,  

Chính Quyền CSVN Kêu Gọi Góp Tiền Để Mua Thuốc Chích Ngừa Covid-19, Người Việt Trong Ngoài Nước Sợ Tiền Chỉ Rót Vào Túi Tham Của Cán Bộ

27/05/202117:38:00(Xem: 4315)

 

VIỆT NAM – Người dân Việt trong và ngoài nước vì chứng kiến quá nhiều vụ tai tiếng tham nhũng của các cán bộ từ trung ương xuống địa phương trong hàng chục năm nay nên đã không còn tin vào sự trong sáng của cơ chế chính quyền CSVN khi nói đến chuyện đóng góp tiền bạc để chính phủ mua thuốc chích ngừa cho dân như lời kêu gọi của Thủ Tướng CSVN Phạm Minh Chính hôm 24 tháng 5 năm 2021, theo tường thuật của Đài Á Châu Tự Do (RFA) hôm Thứ Năm. Bản tin Đài RFA cho biết thêm các phản ứng của người dân Việt trong và ngoài nước như sau.

Kêu gọi từ Chính phủ

Thủ tướng Việt Nam Phạm Minh Chính hôm 24 tháng Năm chính thức kêu gọi người dân cũng như các tổ chức trong và ngoài nước đóng góp để Chính phủ mua vaccine phòng Covid-19 tiêm chủng cho toàn dân.

Hai ngày sau, Chính phủ ban hành quyết định thành lập Quỹ vaccine COVID-19 do Bộ Tài chánh quản lý. Theo đó, quỹ này sẽ tiếp nhận, quản lý, sử dụng các nguồn tài trợ, hỗ trợ, đóng góp tự nguyện bằng tiền, vaccine trong và ngoài nước. Quỹ cũng tiếp nhận các nguồn vốn hợp pháp khác để mua, nhập khẩu cũng như nghiên cứu, sản xuất và sử dụng vaccine COVID-19. Quỹ sẽ sử dụng cán bộ, công chức của Bộ Tài chính, hoạt động theo chế độ kiêm nhiệm do Bộ trưởng Bộ Tài chính quyết định. Kinh phí hoạt động do ngân sách nhà nước chi trả.

Bộ Y tế dự kiến mua 150 triệu liều vaccine để chích cho khoảng 75 triệu người dân. Bộ Tài chính ước cần khoảng 25.200 tỷ đồng, trong đó 21.000 tỷ là phí vaccine, còn lại là vận chuyển, bảo quản, phân phối, tổ chức tiêm chủng. Ngân sách trung ương dự kiến phải chi khoảng 16.000 tỷ đồng, ngân sách địa phương chi và huy động đóng góp của các doanh nghiệp, tổ chức khoảng 9.200 tỷ đồng.

Nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Đặng Hùng Võ nêu quan điểm của ông về việc này:

“Đây là việc lớn, sức khỏe toàn dân đáng lẽ phải đặt lên ưu tiên hàng số một, nhưng thôi thì quyên góp cũng được nhưng tôi cho rằng yếu tố minh bạch là yếu tố rất quan trọng để người dân biết được là mình được dùng từ ngân sách là bao nhiêu, các nơi đóng góp như thế nào…

Ngân sách Việt Nam hiện nay rất eo hẹp, thường xuyên là bội chi, nợ công cao rồi đến kỳ trả nợ nhiều món trước đây, thành ra việc chi vào những việc mang tính chính trị thì ưu tiên hơn. Sau đấy mới tới sức khỏe nhân dân như tiêm vaccine chẳng hạn. Quan niệm của lãnh đạo như vậy thì người dân phải thích nghi thôi. Tôi cho rằng chủ trương quyên góp để tiêm vaccine cho dân trong lúc khó khăn thì cũng được không vấn đề gì.”

Ngân sách nhà nước là toàn bộ các khoản thu, chi của nhà nước được dự toán và thực hiện trong một năm để bảo đảm thực hiện các chức năng, nhiệm vụ của nhà nước. Có các trường hợp các khoản thu chi này kéo dài hơn một năm, ví dụ ngân sách nhà nước trung hạn là các khoản thu chi của nhà nước trong ba năm.

Tuy ngân sách bị coi là đang rất eo hẹp nhưng Chính phủ lại có những khoản chi khiến người dân không hài lòng, chẳng hạn như khoản chi đến hơn 3.700 tỷ đồng cho bầu cử vừa qua, chi 2.800 tỷ đồng bảo trì cho ngành đường sắt được coi là sắp đến hồi phá sản; những khoản chi ngàn tỷ xây tượng đài, xây tượng Hồ Chí Minh, tặng phẩm hội nghị này hội nghị kia mang tính hình thức.

Kiều bào nghĩ gì?

Theo ghi nhận của RFA, điều khiến kiều bào băn khoăn trước lời kêu gọi đóng góp của Thủ tướng Việt Nam, là chính sách không minh bạch trong các khoản chi, thu lâu nay của các cấp chính quyền.

Anh Triều Dương từ Canada nêu quan điểm của mình:

“Thật ra trong tình hình cấp bách như bây giờ, đóng góp thì cũng được, nhưng quan điểm của em thì các con số phải minh bạch. Em thật sự không có niềm tin trong việc quản lý của Nhà nước về số tiền đó, làm sao chi tiêu cho đúng, cho nên là nếu kêu em đóng góp em cũng rất chần chừ, hoài nghi về số tiền em đóng có đúng để mua vaccine cho dân hay không.”

Chị Phương Diên sống ở Úc thì nói rằng, khi cần đến sự giúp đỡ thì chính quyền gọi tui tôi là đồng bào, là khúc ruột ngàn dặm. Lúc bình thường thì họ gọi kiều bào là ‘thế lực thù địch’, là ‘phản động’… Chị nói thêm:

“Tôi sẽ không đóng góp. Còn nếu có đóng góp thì với điều kiện là ông Thủ tướng đóng góp trước đi vì các quan chức Việt Nam rất giàu có. Thứ hai, chính sách của Việt Nam không minh bạch, tham nhũng, hối lộ quá nhiều. Tiền bỏ vô như muối bỏ bể. Ngoài ra, không biết họ mua vaccine nguồn gốc ở đâu."

Quy định về chi ngân sách gồm nhiều khoản khác nhau, nhưng quan trọng nhất là khoản chi thường xuyên nhằm duy trì hoạt động của bộ máy nhà nước; khoản chi đầu tư phát triển nhằm tăng cường cơ sở vật chất và thúc đẩy tăng trưởng kinh tế; khoản chi trả nợ và viện trợ để Nhà nước trả các khoản đã vay trong nước, nước ngoài khi đến hạn và các khoản chi làm nghĩa vụ quốc tế; khoản chi dự trữ quốc gia phục vụ việc dự trữ cho các biến động bất ngờ như dịch bệnh, thiên tai…

Là một người từng nhiều năm về làm việc ở Việt Nam, anh Minh Tùng ở Hoa Kỳ cho biết mình sẽ không đóng góp. Anh phân tích:

“Tôi sẽ không đóng góp gì cả, bởi thứ nhất, tôi hoàn toàn không tin rằng số tiền đóng góp sẽ được chi trả cho quỹ mua vaccine mà nó sẽ lại rơi vào tay các ông lớn.

Thứ nhì, theo thông tin theo dõi tình hình sản xuất, cung cấp thuốc ngừa COVID-19 được trích từ Global Health Innovation Center của trường đại học Duke ở tiểu bang Nortth Carolina, tính cho tới giờ này Việt Nam đã ký hợp đồng mua được ít nhất là 80 triệu liều, trong đó 50 triệu liều Sputnik 5 và 30 triệu liều Astra Zeneca. Việt Nam cũng đang thương thảo và sắp sửa ký thêm hợp đồng cho 131 triệu liều nữa, trong đó có 100 triệu liều Sputnik 5 và 31 triệu liều Pfizer-BioNTech.

Như thế có thể thấy chính quyền Việt Nam đã có ngân sách để mua thuốc, nhưng vẫn muốn nhờ vào dịp này mà móc túi dân thêm một mớ. Nói cách khác thì chuyện mua thuốc ngừa đã có rồi (cả tiền và hợp đồng), việc kêu gọi đóng góp chỉ là chiêu để ăn tiền của dân của vài quan chức mà thôi.”

Theo một số chuyên gia kinh tế, tài chính thì Việt Nam có ngân sách để mua vacvine, nhưng để mua cho toàn dân thì chắc chắn không có khả năng, do đó phải quyên góp.

Chị Tường An từ Pháp cho hay:

“Cá nhân tôi thấy chuyện này rất khó giữa tình và lý. Về tình, tôi thương người dân mình không có tiền, không có hệ thống bảo hiểm y tế tốt để được chích ngừa như ở những xứ dân chủ khác. Còn về lý, liệu số thuốc mua được từ số tiền đó có đến được với người dân thấp cổ bé họng hay không? Chưa kể việc sử dụng cho người dân có công bằng và hợp lý hay không, hay bán ra ngoài kiểu ‘chợ đen’ hay ưu tiên cho đảng viên, cho những người có công với cách mạng? Sự phân phối liệu có công bằng hay không?”

Chị nói thêm, cá nhân chị nếu giúp thì chỉ giúp với điều kiện số vaccine mua được từ tiền quyên góp phải được một tổ chức xã hội dân sự độc lập phân phối đến cho người dân, hoặc nếu do chính quyền địa phương phân phối thì phải dưới sự kiểm soát của một tổ chức y tế thế giới như Hội Chữ Thập Đỏ.

Người dân Việt Nam vốn có truyền thống thương yêu, đùm bọc lẫn nhau khi hoạn nạn, nhưng chính sách không minh bạch của chính phủ khiến người dân không an tâm khi đóng góp.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hôm nay, ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách. Chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô. Xin vui lòng gửi thư của bạn đến: Phạm Đoan Trang, Nhà tù An Phước, xã An Thái, huyện Phú Giáo, Tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Ngày 6 tháng 6, Toà án Nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã kết án ông Đặng Đăng Phước, Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk tám năm tù giam và bốn năm quản chế với tội danh "tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước", vì các hoạt động giúp đỡ dân oan và ủng hộ tự do, dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa của nhà giáo này, theo tin từ BBC và RFA.
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
Chứ chả lẽ cái chết thảm thiết của bà Cát Hanh Long và của hàng bao nhiêu triệu lương dân khác nữa (ở khắp ba miền đất nước, từ hơn nửa thế kỷ nay) thì đất/trời có thể dung tha được hay sao?
Từ lâu, dân gian tự hỏi không hiểu giữa người làm báo đảng và báo cáo viên, tuyên truyền viên nhà nước có khác nhau gì không hay cùng một loại. Tìm hiểu ra thấy rằng, tuy hai nhiệm vụ khác nhau nhưng cùng có một mục tiêu là tuyên truyền để bảo vệ chế độ, kể cả những sai trái...
“Đến hẹn lại lên” là chuyện thông lệ, không có gì đặc biệt, nhưng lãnh đạo mà cũng chỉ biết làm đến thế thì dân lo. Chuyện này xẩy ra ở Việt Nam vào mỗi dịp cuối năm khi các cơ quan đảng và chính phủ tổng kết tình hình năm cũ để đặt kế hoạch cho năm mới. Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng Bí thư đảng, người có quyền lực cao nhất nước, cũng đã làm như thế. Nhưng liệu những điều ông Trọng nói có phản ảnh tình hình thực tế của đất nước, hay ông đã nói tốt để đồng hóa mặt xấu?
Người ta có thể thông cảm và thông hiểu thái độ nhẫn nhục của những người phụ nữ bị đè nén xuống tận đáy xã hội. Họ có cha già, mẹ yếu, con thơ phải chăm lo nên làm to chuyện e cũng chả đi đến đâu mà nhỡ “vỡ nồi cơm” thì khốn khổ cả nhà. Còn cả một tập đoàn lãnh đạo chỉ vì quyền lợi của bản thân và gia đình mà bán rẻ danh dự của cả một dân tộc thì thực là chuyện hoàn toàn không dễ hiểu...
Đảng cầm quyền Cộng sản Việt Nam nên từ nhiệm để bảo vệ danh dự sau 15 năm không chống nổi “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong cán bộ, đảng viên...
Khó mà phủ nhận được rằng Hun Sen là một tay bản lĩnh (có thừa) nhưng bản lĩnh của ông, tiếc thay, đã không giúp được cho dân tộc Khmer có đủ áo cơm, dù đã phải cầm cố gần nửa phần (45%) đất đai của Cambodia!
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.