Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Lễ Trăng Tròn Tháng Tư

24/05/202109:21:00(Xem: 1286)

 


Theo lệ thường thì Elite Nguyen thức giấc lúc bảy giờ sáng vào mỗi cuối tuần, riêng tuần này thì dậy sớm hơn, sau khi vệ sinh cá nhân thì Elite công phu buổi sáng. Mỗi thời công phu của Elite chỉ chừng hơn một tiếng đồng hồ, có khi thì niệm Phật, tụng kinh hoặc ngồi quán hơi thở. Elite đã có lần cảm nhận sự an lạc tuyệt vời, cái an lạc từ nội tâm làm khoan khoái lan tỏa khắp thân và có cảm giác như bay bổng như làn mây. Cũng có đôi khi đang niệm Phật, Elite thấy thân mình phình to ngang trời đất, nhìn xuống thấy sơn hà đại địa nhỏ xíu như cái sa bàn, những giây phút ấy rất ngắn nhưng đủ để cảm thấy lạ thường. Elite cũng tự cảnh tỉnh mình, đó chỉ là cảm giác huyễn hoặc, dù có hỷ lạc nhưng không chấp vào cái cảm giác ấy.

 Sáng chủ nhật tuần này cũng thế, sau khi công phu thì Elite ra vườn tưới hoa và ngắm hoa, khu vườn nhỏ nhưng đủ các loại hoa cho bốn mùa, nào là: Pansy, tulip, dạ lý hương, dã yên, cẩm tú cầu, lyli...Trong vườn có bài trí những pho tượng Phật nho nhỏ dưới gốc cây hoặc giữa những cụm hoa. Những tượng Phật và bồ tát dường như tỏa ra một làn sóng năng lượng tích cực cho cảnh vật trong vườn và quanh vùng. Đặc biệt pho tượng đức bổn sư ở dưới gốc cây mộc lan vô cùng đẹp, trông pho tượng rất thanh thản và từ bi, nhờ thế mà Elite có được những phút giây thoải mái sau những ngày làm việc mệt nhọc. Elite thường dạo quanh vườn vào những buổi sớm cuối tuần hay chiều tà sau ngày làm. Tưới hoa xong, Elite vào nhà hỏi:

- Em ơi, thay đồ xong chưa? Mình đi chùa kẻo trễ, hôm nay chùa Bổn Thạnh cử hành lễ Phật đản.

 Chị Linda Tran lên tiếng:

- Chờ em chút xíu, sắp xong rồi.

 Linda thử cái váy dài, nhìn ngắm trong kiếng nhưng không thấy hài lòng bèn đổi qua cái váy khác, xoay xoay mấy vòng cũng chưa được như ý nên đổi qua bộ đồ tây. Elite cảm thấy sốt ruột nên góp ý:

- Em mặc áo dài có lẽ thích hợp hơn, hôm nay lễ Phật ở chùa, với lại dáng em thanh mảnh nên mặc áo dài rất đẹp, dịu dàng và thướt tha.

 Linda thấy có lý bèn thay áo dài, nhìn chiếc áo dài tân thời ngắn cũn cởn, bó tay, hở cổ… trông rất buồn cười. Elite bảo:

- Áo dài tân thời là cái mốt hiện nay, tuy nhiên anh thấy nó rất xấu và không hợp với em.

 Linda gật đầu:

- Em cũng thấy vậy, nhưng vì thấy nhiều người lăng xê nên em cũng muốn thử xem thế nào.

 Nói xong Linda chọn chiếc áo dài truyền thống màu vàng nhạt, sau khi mặc vào và ngắm nghía trước kiếng, phải công nhận Linda đẹp rạng rỡ và tha thướt, cả Linda và Elite mặt rạng rỡ tươi như hoa.

 Chùa Bổn Thạnh sáng nay tưng bừng nhộn nhịp. Phật tử khắp nơi tụ về đông đảo. Người người mặt tươi tắn và tíu tít. Chị em phụ nữ phụ bếp núc, còn cánh đàn ông lo hoàn thành những chi tiết cuối cùng để chuẩn bị cho buổi lễ.
 

 Đúng giờ lễ, toàn thể Phật tử vân tập về trước lễ đài, ba hồi chuông trống bát nhã vang vọng khắp vườn chùa. Hòa thượng trụ trì dẫn đầu tăng ni tiến vào lễ đài và dâng hương bạch Phật, sau đó ngài đọc lời khai mạc:

- Kính ngưỡng đức bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật

  Kính ngưỡng chư Phật ba đời mười phương 

  Kính lễ quý hòa thượng tăng ni cùng toàn thể Phật tử

  Hôm nay chúng con vân tập về đây để làm lễ tưởng niệm ngày khánh đản đức bổn sư. Hai mươi sáu thế kỷ trước, ngài đã thị hiện ở Lâm tỳ Ni. Đức Phật vì lòng đại bi mà đã vào đời để chỉ dạy chúng sanh giác ngộ và nhập vào tri kiến Phật. Phật thị hiện ra đời như một con người, sống như một con người và cuối cùng ra đi cũng như một con người. Ngài từ thân phận một ông hoàng, có đầy đủ danh thơm tiếng tốt, của cải bạc vàng, dục lạc thế gian, sắc dục tràn trề, ẩm thực phủ phê có thừa điều kiện để hưởng thụ cả đời nhưng ngài buông bỏ như dép rách để đi tầm đạo. Ngài đã tu khổ hạnh cho đến khi chỉ còn da bọc xương. Ngài đã thực hành trung đạo và đã khai phá ra con đường tu tập chánh pháp. Ngài đã thành bậc chánh đẳng chánh giác dưới cội bồ đề. Con đường trung đạo là con đường giải thoát cho loài người. Ngài đã nhập niết bàn dưới hàng cây song thọ… Lần đầu chuyển pháp luân và nói tứ diệu đế làm chấn động cả trời người, ba luân mười hai chuyển làm chấn động cả tam thiên đại thiên:”… Pháp luân vi diệu! Những điều này chưa từng được giảng dạy bởi bất cứ ai dù là sa môn, Bà la môn, chư thiên, ma vương, phạm thiên nay được đức Thế Tôn tuyên thuyết tại Lộc Uyển...”- Kinh chuyển pháp luân

 Công hạnh của đức bổn sư bao trùm cả tam thiên đại thiên thế giới, dù chúng ta có dùng miệng lưỡi trùng tuyên, xưng tán đến mãn kiếp cũng không thể nào nói đủ. Phương pháp tu hành, con đường giải thoát mà đức Phật khai sáng để lại cho chúng ta là một công trình vĩ đại, không có công rình nào của loài người có thể sánh được. Giáo pháp của Thế Tôn không chỉ giúp ta hiện đời mà còn nhiều đời, không chỉ có ích cho loài người mà còn lợi lạc cho cả chư thiên, phi nhơn và muôn loài, nói chung là cả cửu pháp giới chúng sanh!

 Kính thưa chư liệt vị!

 Năm nay lễ Phật đản được tổ chức vào lúc cơn dịch Corona Virus vẫn còn nên có những hạn chế nhất định, cơn dịch quả thật tai hại đầy nguy hiểm và chết chóc. Mặc khác cơn dịch cũng cho chúng ta thấy, biết thế nào là vô thường, khổ đau. Con người học được nhiều điều từ cơn dịch để điều chỉnh sự hành hoạt của mình. Dịch không phải bây giờ mới có, nó vẫn thường xảy ra trong quá khứ và tương lai chắc cũng không thể tránh khỏi, khi mà con người vẫn sống với sự tham lam vô độ, hận thù oán ghét tăng trưởng. Nghiệp sát khi đến cực độ thì dịch bệnh ắt xảy ra, dịch cũng là một trong tam tai mà đức Thế Tôn nói trong kinh điển. Dịch bệnh không thể tránh, nó là cộng nghiệp của loài người.

 Kính lễ chư liệt vị!

 Hôm nay mừng lễ đản sanh, chúng ta về đây dâng hương hoa cúng dường đức bổn sư  cũng như chư Phật ba đời mười phương. Chúng ta tưởng nhớ và cảm niệm công đức trí huệ, từ bi của đấng Từ Tôn. Cách mà chúng ta tưởng nhớ và biết ơn thiết thực nhất chính là làm theo lời Phật dạy, mỗi người tùy theo vị trí và danh phận của mình mà hành hoạt. Hàng tứ chúng phải luôn hòa hợp thì mới xứng đáng là con Phật! 

 Sau đó hòa thượng Thanh Đồng Lạc đến từ chùa Tân Hưng, Pennsylvania ban đạo từ:

- Quý Phật tử thân mến, xin đừng nghĩ rằng mình làm lễ tắm Phật để được phước, được phù hộ.., Không có phước đức gì ở đây cả! Lễ tắm Phật mang ý nghĩa tượng trưng, hãy để dòng nước tắm Phật gột rửa đi những phiền não, sân hận, tham lam, si mê. Nước thơm tắm Phật tượng trưng cho tư tưởng, hành vi, lời nói trong sạch và hiền thiện, tam nghiệp mình thơm tho như nước thơm vậy! Người nào thật sự nhớ ơn Phật, tắm Phật là người giữ cho thân hành, khẩu ngữ và tâm ý trong sạch, hiền thiện.

 Buổi lễ trang nghiêm, thanh tịnh và rất thiêng liêng. Những người con Phật cung kính ôn lại công hạnh của đức Phật, trong giờ phút này lòng người dường như chan hòa từ ái và tràn đầy tỉnh thức. Bầu trời trong xanh, hoa lá trường vườn chùa hoan hỷ theo làn sóng lan tỏa trong trời đất.

 Sau khi buổi lễ kết thúc, Elite và Linda ra về mà lòng an lạc và thanh thản lạ thường, trên đường về Linda tỏ ý muốn đi shopping. Elite bèn đổi hướng ngược ra xa lộ, ngồi trong xe Linda thắc mắc:



- Em nhớ lúc còn nhỏ, ba em thường kỷ niệm ngày sanh đức Phật vào ngày tám tháng tư, sao giờ mấy chùa làm lễ vào ngày rằm tháng tư?

 Elite giải thích:

- Lễ Phật đản ngày tám tháng tư là theo truyền thống bắc tông. Phật giáo nam tông thì tổ chức ngày rằm tháng tư, sở dĩ có sự khác biệt này là cách tính lịch pháp của hai trường phái có khác, lịch pháp và thời gian chỉ là tương đối, nhất là vào thời Phật đản sanh cũng chưa có sự ghi chép cụ thể như bây giờ. Lịch pháp mỗi nơi mỗi khác, thời gian mỗi quốc độ chênh lệch nhau… tuy nhiên sự lệch về thời gian chỉ là tiểu tiết không quan trọng, cái chính là sự tương đồng của giáo pháp, vị giải thoát của đạo.

 Linda lại hỏi:

- Thế còn tam hợp nghĩa là gì?

 Elite bảo

- Cũng vì sự khác biệt này mà các nước Phật giáo nhóm họp dưới sự bảo trợ của liên hiệp quốc, tất cả đồng thuận chọn ngày rằm tháng tư âm lịch làm ngày kỷ niệm đức Phật, không chỉ là ngày sinh mà còn là ngày thành đạo và ngày nhập niết bàn luôn, vì vậy mà có lễ tam hợp, tiếng Phạn là Vesak.

Thật sự thì lễ tam hợp ( vesak) có từ xa xưa, Phật giáo nam tông đã cử hành lễ tam hợp từ lâu rồi. Ngày nay hầu hết các nước đều cử hành lễ tam hợp vào rằm tháng tư và lễ tam hợp không chỉ cử hành ở cộng đồng Phật giáo mà còn là ngày lễ chính thức của liên hiệp quốc.

 Linda lại hỏi:

- Phật Thích Ca là người khai sáng đạo Phật, vậy sao Phật tử xứ mình quanh năm chỉ niệm Phật A Di Đà, đến ngày đản sanh mới thấy niệm Phật Thích Ca?

 Elite phì cười, câu hỏi tuy ngộ nhưng cũng rất có lý, quay qua nhìn Linda một cách trìu mến và nói:

- Sở dĩ chúng ta niệm Phật A Di Đà là căn cứ theo tam kinh tịnh độ: Kinh A Di Đà, kinh Vô Lượng Thọ và kinh Quán Vô Lượng Thọ. Niệm Phật A Di Đà để nhiếp cái tâm mình, không để buông lung và cũng để tạo cái nhân  sau khi chết vãng sanh về An Lạc Quốc hay là cảnh giới an lành hơn. Thật ra niệm Phật A Di Đà hay niệm Phật Thích Ca cũng như nhau, niệm một vị Phật là niệm tất cả chư Phật, vì chư Phật vốn đồng như nhau: Đồng đức, đồng năng, đồng giải, đồng hành, đồng nguyện, đồng thắng, đồng từ, đồng thể… Mình niệm Phật tức là nghĩ nhớ Phật, để cái tâm không dính bận vào chuyện thị phi, ngũ dục lục trần, thất tình lục dục… Cách Phật tử xứ mình niệm Phật phần lớn là theo phương pháp Phật giáo bắc truyền. Phật giáo nam truyền cũng niệm Phật nhưng có khác, tức là niệm mười đức hiệu của Như Lai, niệm Phật, niệm pháp, niệm tăng, niệm thí, niệm thiên, niệm tử...Thú thật anh cũng có nhiều lúc phân vân và hoang man giữa hai trường phái. Có đôi khi thấy người bên này khích bác bên kia. Nam truyền thì cho mình là con đường duy nhất, bên kia là pha tạp, hoa lá cành. Bắc truyền thì cho rằng, bên kia bảo thủ, nhỏ bé… Tuy nhiên nhìn kỹ thì cả hai trường phái đều có cùng chung cái cốt lõi: Tứ diệu đế, bát chánh đạo, thập nhị nhân duyên, ba mươi bảy phẩm trợ đạo...Người con Phật, học Phật, tu Phật cứ bám theo cái cốt lõi này mà hành thì bảo đảm đúng đường lối, đúng chánh pháp. Đạo Phật dạy người sống tỉnh thức, dạy con đường thoát khổ, sống an lạc và giải thoát. Đạo Phật là đạo của từ bi, trí huệ, giáo pháp của Phật đà là kim chỉ nam cho người đi đường, là thuốc để trị bệnh, thuốc là quan trọng, còn cái vỏ hay nhãn mác không thành vấn đề.

 Linda lại nói:

- Em lên youtube nghe giảng, có khi thầy này chê Phật giáo kia là:” Nhỏ bé, ích kỷ, tiêu nha bại chủng...”, rồi thầy kia lại bảo Phật giáo nọ là:” Hoa lá cành, pha tạp, không phải chánh pháp...” Em thật sự hoang mang.

 Elite trầm ngâm bảo:

- Kể cũng đáng tiếc thật! Hàng Phật tử sơ cơ chẳng biết đâu mà lần, lẽ ra những vấn đề này chỉ nên nói trong những cuộc hội thảo hoặc trao đổi trong giới Phật học, nghiên cứu Phật… Việc ấy để cho các vị tôn túc và những học giả lo. Phần mình cứ tu học theo những gì thầy mình dạy, Phật giáo nào cũng được, miễn giúp mình sống an lạc, buông bỏ, giúp mình giảm thiểu tham, sân, si hay giúp mình nhìn việc, nhìn người một cách rõ ràng, tâm hiền thiện, trí huệ mình phát triển… thì Phật giáo ấy là hữu hiệu.

 Linda lại thắc mắc:

 Những năm gần đây, một số chùa, nhất là chùa ở trong nước phát triển rầm rộ việc dâng sớ, cúng sao, giải hạn, trừ tà, xin xăm, bói toán, cầu cơ, lên đồng… việc ấy có lợi chăng? 

 Elite cười to:

- Lợi thì có lợi mà hổng có răng, những việc ấy là tà, là sai quấy, hoàn toàn không có trong Phật pháp. Đó là việc của đạo giáo, là tín ngưỡng dân gian… và chỉ có ở Phật giáo bắc truyền. Mình không tin và cũng mạnh dạn nói không! Phước đức, phúc họa của một con người là do chính người ấy tạo nên, không có ai có quyền ban phát cả! Mỗi người tự tạo lấy,  phước huệ họa phúc là do từ hành động của thân, lời nói của miệng, ý nghĩ của tâm trí mà thành.

 Linda tiếp tục hỏi:

- Em nghe trong kinh Phật có tích:” Phật dạy một vị bà la môn: Dù cho có cầu nguyện hay nguyền rủa thế nào đi nữa thì dầu vẫn nổi đá vẫn chìm”, vậy thì cầu nguyện có ích gì?

- Đúng thế, đúng thế! Phật từng dạy vị Bà la môn như thế cũng tức là dạy chúng ta đấy! Cầu nguyện là để hướng cái tâm mình đến điều cao thượng tốt đẹp, khi cầu nguyện là dồn cả thân tâm, lời nói, hành động vào việc thanh tịnh, tạm dừng sự tham, sân, si. Khi cầu nguyện là đã tỏa ra một năng lượng tích cực, cầu nguyện là cái trợ duyên chứ không phải cái nhân để thay đổi hay đạt được một ước nguyện nào đó. Đức Dalai Lama đã từng phát biểu với truyền thông phương tây rằng:” Tôi là một tu sĩ Phật giáo, tôi tin tưởng ở cầu nguyện nhưng không thể cầu nguyện suông...” Rõ ràng là như thế, không thể cầu nguyện suông, phải hành động, phải thực hành bằng cả thân, khẩu và ý! Phật dạy tất cả do tâm tạo tác, Con người, vạn vật muônm loài cho đến sơn hà đại địa không ngoài một niệm tâm, tốt, xấu, thăng, đọa cũng tự mình thôi!

 Xe đang chạy phom phom ngon trớn trên xa lộ, bất chợt một chiếc Mustang chuyển làn xe ấu, cắt ngang đầu xe Elite. Elite giật mình thắng gấp và bóp còi inh ỏi, cơn giận nổi lên nên định chửi tục và chỉa ngón giữa nhưng Elite kịp thời trấn tĩnh, khởi chánh niệm nên dừng lại, tuy vậy tim vẫn còn đập thình thịch. 

 Trung tâm thương mại chiều chủ nhật thật đông vui, người đi chơi, đi mua sắm dập dìu như trẩy hội. Linda ngắm nghía cái váy với vẻ thích thú. Elite nhận biết nên để mặc cho Linda lựa chọn, sau khi xem xét giá cả thì Linda quyết định mua, khi cầm đến quầy xếp hàng chờ tính tiền, không biết cô ấy nghĩ gì mà chợt nhiên bỏ cái váy lại và kéo tay Elite đi ra khỏi tiệm thời trang.

- Thôi, em có quá nhiều áo quần rồi, mặc dù em thích cái váy ấy nhưng em sẽ dùng tiền mua cái váy ấy để gởi về quê giúp đỡ những người bệnh tật nghèo khổ… coi như chút lễ mừng ngày đản sinh đức Phật.

 Elite ôm Linda thật chặt và hôn lên má:

- Em đã gieo một hạt giống yêu thương cho tương lai.

 Chủ nhật này tuy không phải là ngày rằm, nhưng ở quốc độ này thì ngày lễ đản sanh không chỉ có một ngày mà là cả một mùa. Các chùa luân phiên làm lễ mừng Phật. Cả một vùng đất mới hoa cỏ xanh tươi hòa với màu cờ ngũ sắc của tín, tấn, niệm, định, huệ càng trở nên rực rỡ và sáng lạn biết bao.


TIỂU LỤC THẦN PHONG

Ất Lăng thành, 05/2021 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
- Anh ấy chung tình lắm chị ạ. Em dám cá bây giờ cho một cô gái thật đẹp sống chung trong nhà thì anh ấy vẫn chỉ biết có em thôi. - Thế em đã thử chưa ? - Cần gì phải thử chị ! Lần này thì Nguyệt nghiêm trang nói: - Không thử sao biết người ta thật chung tình với mình ? Dường như hơi bị đuối lý nhưng Nga vẫn chống chế: - Thử thì cũng được nhưng ngộ nhỡ ? - Ngộ nhỡ tức là người ta đâu thực sự chung tình với mình, có phải vậy không ? - Nhưng làm thế nào để thử ?
Tôi thì thầm với hắn chuyện ấy, thêm chút muối, chút mắm rằng tôi có thể nói giùm để mụ chủ thông cảm chuyện viết lách của hắn. Hắn cám ơn tôi và hào hứng nói thêm rằng một giây phút cảm hứng có thể ghi tên nhà văn vào danh sách vĩnh cửu. Rồi hắn lan man qua chuyện ông Gheorghiu nhà văn nào đó ở nước tôi. Hắn say mê nói về những anh nông dân Johan, những mục sư Kuruga, những nhân vật Traian… (không biết tôi viết tên có đúng không) vớ vẩn trong cuốn “Giờ Thứ Hai Mươi Lăm” nào đó mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến chứ đừng bàn đến chuyện đã đọc hay chưa. Nhìn hai con mắt rực rỡ tin yêu của hắn, tôi chỉ thấy tội nghiệp, nhưng hắn không hiểu. Hắn hăng hái bảo mỗi lần tạo ra một nhân vật, hắn phải cố sống trọn vẹn tâm trạng nhân vật ấy. Từ kẻ sát nhân, kẻ anh hùng, người thất nghiệp, gã ăn mày, ăn xin, tên sở khanh, người đứng vất vơ đầu đường xó chợ, kẻ trộm, kẻ cướp, tên hãm hiếp phụ nữ… Tất cả những tâm lý nhân vật ấy hắn đều đã tự đọa đày mình để trải qua, để sống thực, để viết cho “sống”
Câu cá là một thú vui tao nhã và nhàn hạ, nhưng chỉ bắt được ít cá chứ không nhiều. Đánh bắt bằng lưới và tàu thuyền thì được nhiều hơn, nhưng phải sắm sửa vật dụng, tàu bè, chắc chắn tốn kém nhiều tiền. Trong cuộc sống, khi đi làm phải chịu nhiều áp lực công việc, nhiều người chọn câu cá như một thú vui xả căng thẳng ở chỗ làm. Tôi chẳng bao giờ sắm cần câu để tự mình đi câu vì tôi không có số “sát cá”. Tôi đã thử mấy lần theo bạn bè đi câu mà chẳng bao giờ câu được con cá nào. Muốn ăn cá, tôi vào chợ “câu” là chắc ăn. Nhưng có 1 lần trong đời tôi chẳng tốn kém gì mà vẫn bắt được rất nhiều cá, cả 5, 6 bao tải cá, ăn không kịp phải phơi khô. Tôi xin kể cho bạn làm thế nào tôi bắt cá được nhiều, nhưng xin bạn đừng bắt chước theo tôi với kiểu nói quen thuộc trên TV bây giờ: “Do not try this at home”. Những ngày còn trong nước, khoảng thời gian năm 1975, 1976, tại ngã ba cây số 67 trên đường đi ra Bà Rịa, Vũng Tàu, có một vùng kinh tế mới tự túc tên là Bầu Cạn. Thời đó cả nước
Mùa Hè đầu thập niên 60, từ Đà Nẵng, chúng tôi mở cuộc “hành phương Nam” vào thành phố Nha Trang. Dũng có người bà con ở dưới Cầu Đá, đã nhiều lần vào Nha Trang, mô tả vùng trời phương xa thật hấp dẫn, ba đứa còn lại được nghe bạn kể nên rất náo nức, được dịp rủ rê nên chớp ngay cơ hội sau vài ngày nghỉ hè. Bốn đứa mang theo hai chiếc xe đạp để tiện việc di chuyển, đáp chuyến xe đò Phi Long từ mờ sáng, đến Nha Trang vào lúc mặt trời lặn.
Những tàng cây ngả nghiêng trong gió. Lá me xanh rải đầy đường. Cơn đói bò lan ra cả ngoài da. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa là tới giờ hẹn. Không còn cách nào khác. Hắn đạp xe vòng quanh con phố. Bụng quặn lên ngàn con sóng. Biển động cấp năm trong bao tử và ruột non ruột già. Nhưng cơn đói hùng hổ như thế cũng chẳng thấm thía gì so với nỗi lo âu đầy nanh vuốt của cái việc phải làm. Hắn quẹo gắt vào con hẻm. Tay lái xe vướng vào quang gánh một người đàn bà bán hàng rong. Cú giật ngược làm hắn lao đao và người đàn bà nhùng nhằng sắp ngã. Chén bát xô vào nhau loảng xoảng hai đầu quang gánh. Người đàn bà trợn ngược con mắt.
Sau ngày 30 tháng tư 1975 tôi bị ở tù như mọi người cựu quân nhân Cộng Hòa. Ở tù ra, đói khát, lang thang, tới giai đoạn mà “cái đèn đường có chưn nó cũng muốn kiếm đường mà đi.” Đi khỏi quê hương đất tổ mồ mả ông cha, còn cái gì khổ cho bằng? Vậy mà phải đi. Nhứt định đi. Nếu được tới bến bờ tự do thì nhờ phúc đức ông bà kiếm sống rồi tím cách đem thân nhân còn lại không thì chết cũng lẹ làng hơn là chết đói chết khát tại quê hương. Tù vượt ngục về còn có cái mình không với cái quần xà lỏn. Tiền bạc có đâu???, vàng cây để vượt biên là chuyện ngoài chân mây. May mắn hết sức là tôi liên lạc được thằng bạn đồng ngũ đã qua Mỹ, má nó mua chiếc ghe bầu tính chuyện vượt biên đang cần người lái tàu mà tôi là cựu hải quân ngành Rada truyền tin. Bà cho tôi giữ ghe một năm để chuẩn bị.
Chủ Nhật mùng 9 vừa qua của tháng 5 này là Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) tại Hoa Kỳ, để cho tất cả con cái có dịp đặc biệt tỏ lòng thành kính tri ân người Mẹ qua nhiều hình thức khác nhau, đã phải cực nhọc hy sinh mọi gian khổ để nuôi dưỡng con khôn lớn, ăn học thành tài và sống tự lập ngoài xã hội. Nói riêng về Đạo Công Giáo, trong suốt tháng 5 này gọi là tháng Dâng Hoa Đức Mẹ của tất cả các tín đồ người Công Giáo Việt Nam trên hoàn vũ, bầy tỏ lòng kính mến và tôn vương Thánh Nữ Đức Mẹ Đồng Trinh Maria là Mẹ Thiên Chúa.
Ông già đứng chờ ở chỗ thiên hạ trả xe đẩy hàng, cạnh cửa ra vào tiệm thực phẩm Á Châu. Ông cụ mong ngóng từ tâm của khách hàng. Và con mắt ông cụ sáng lên khi người thanh niên đẩy chiếc xe lại chỗ trả. Anh ta gài sợi dây từ chiếc xe trước vào xe mình để đồng tiền cắc một đồng lọt ra. Ông già chớp vội hai mắt chờ đợi. Người thanh niên cầm đồng xu và ném về phía ông già. Ông già nhanh miệng cảm ơn và đưa tay đón bắt, nhưng hụt, và đồng tiền lăn tròn trên nền xi măng, phía dưới những chiếc xe đẩy cho khách dùng chất đồ mua trong tiệm.
Ngày còn là sinh viên Đại học U.C. Berkeley, trưa thứ Sáu nắng đẹp anh em trong ban chấp hành Hội Sinh viên Việt Nam thường đem bàn, ghế ra ngồi ngoài Sproul Plaza để quảng bá sinh hoạt, tạo cơ hội cho các bạn ghé thăm nhau, chia sẻ buồn vui hay tán gẫu sau một tuần học hành căng thẳng. Những buổi trưa như thế, tôi đi loanh quanh dưới hàng cây xanh rợp bóng mát, chụp vài pô hình, ghé vào bàn của các hội đoàn sinh viên khác xem có những hoạt động gì.
Đến đây, tôi nghĩ, có vị sẽ nghĩ rằng chiến tranh đã chấm dứt từ lâu rồi, khơi dậy làm chi nữa! Xin thưa, cứu đói Thương Binh V.N.C.H. trong lúc này không phải là khơi dậy những đau thương của cuộc chiến mà chính là quý vị đang xoa dịu nỗi đau/đang hàn gắn phần nào những tan tác/đang chia xẻ phần nào những tệ hại còn sót lại sau cuộc chiến.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.