Hôm nay,  

Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa Dưới Mắt Cựu Thiếu Tá Hồ Đắc Huân

21/10/202015:32:00(Xem: 5680)

Tran C Tri


Tuần trước, tôi nhận được một món quà khá bất ngờ. Món quà này bất ngờ là vì nó đến từ một người không phải là bạn của tôi, mà là bạn của ba tôi. Cựu thiếu tá Hồ Đắc Huân, sĩ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, vốn là người bạn vong niên của ba tôi lúc sinh thời. Tôi hết sức xúc động vì ngày nay, tuy ba tôi không còn nữa, thiếu tá Hồ Đắc Huân vẫn nhớ đến tôi. “Chú Huân”, đó là cách xưng hô thân mật của chị em chúng tôi dành cho ông những khi ông đến nhà chuyện trò với ba tôi. Tôi còn nhớ những lúc đó, hai anh em nhà binh ngày xưa (ba tôi hơn chú Huân khoảng một con giáp) say sưa nói chuyện cũ, chuyện mới, phần lớn xoay quanh đề tài chính trị và quân sự. 

Cầm quyển sách còn thơm mùi mực mới với nhan đề khá dài “Tôi Đi Khoá 2 Sĩ Quan Hiện Dịch Đặc Biệt Nha Trang” của tác giả Hồ Đắc Huân, cảm tưởng đầu tiên của tôi là sự thán phục ông vì sự ra đời của của tác phẩm trong thời điểm đại dịch COVID đang hoành hành khắp nơi trên thế giới. Đây không phải là tác phẩm đầu tay của ông. Ngày trước, chú Huân vẫn thường tặng ba tôi nhiều cuốn sách khác của ông nữa, và tôi có “xem ké” một ít những công trình sưu tập phải nói là hết sức công phu của tác giả. Giờ đây, tôi đã có một tác phẩm của tác giả chính thức tặng cho riêng tôi, nên tôi đọc cuốc sách với tất cả sự chăm chú mà hồi trước chưa bao giờ có qua những cuốn sách đề tặng ba tôi.

Như tựa đề gợi ý, cuốn sách này là một cuốn hồi ký của một sĩ quan đã tận tình phục vụ trong quân ngũ dưới thời Việt Nam Cộng Hoà. Thoạt đầu, tôi lật qua các trang thật nhanh để xem hình thức của cuốn sách như thế nào. Đập vào mắt tôi trước nhất là hình ảnh tràn ngập trong cuốn sách, từ đầu đến cuối. Tôi không hiểu làm sao tác giả lại có thể còn giữ nhiều hình ảnh đến thế, từ hình cá nhân, đồng đội, bạn bè, đến những hình ảnh tập thể về quân đội hào hùng của miền Nam tự do thuở nào. Tuy nói về cá nhân, cuốn sách này thực sự là một bức tranh, một câu chuyện hùng tráng của cả một thế hệ anh hùng của cha anh, đối với thế hệ trẻ hơn của những người tôi, mà nay cũng đã bước vào độ lục tuần.

Ho Dac Huan
Cuốn sách bao gồm những bài viết của tác giả trong khoảng thời gian từ 2011 đến 2016, cộng thêm một số bài viết mới toanh năm nay, 2020, đặc biệt cho thời điểm ra mắt của cuốn sách này. Nhưng dù trong lúc nào, các bài viết đã cùng hợp lại để kể cho người đọc nghe những câu chuyện, những sự kiện lịch sử và những chi tiết về cuộc sống quân ngũ của không những riêng tác giả mà còn là của tất cả những người lính cùng chung lưng đấu cật để bảo vệ chính nghĩa quốc gia, chống lại chủ nghĩa cộng sản phi nhân, độc tài, vô tổ quốc. Lời văn của tác giả lúc thì trang nghiêm, lúc thì đầy tâm sự, khiến người đọc như hoà với những thăng trầm, nổi trôi của vận nước cùng người viết.



Cuốn sách ngồn ngộn tài liệu và dữ kiện vô cùng quý giá qua công sức sưu tập của tác giả. Người cùng thời với ông có thể cùng bùi ngùi ôn lại những kỷ niệm vừa đẹp, vừa bi tráng ngày xưa, hay biết thêm nhiều điều mà mình chưa hể được biết. Kẻ hậu duệ như chúng tôi cũng có dịp học hỏi về  những trang sử lẫm liệt của cha anh. Cuốn sách như một chất xúc tác đẹp đẽ làm tôi nhớ lại ngày còn bé, sống trong một gia đình lính, không ít thì nhiều vẫn có thật nhiều kỷ niệm chung. Tôi chợt nhớ dến câu hát dạo đầu của bài hát chính thức của trường Hạ Sĩ Quan Đồng Đế, nơi ba tôi phục vụ cho đến ngày ông giải ngũ: “Trường Hạ Sĩ Quan nung chí người trai, một trời thép súng nở hoa tươi cười...” Cuốn sách làm sống dậy một phần quá khứ ấu thời, tưởng đâu đã ngủ quên mãi mãi trong trí nhớ của tôi. Đọc đến những đoạn tác giả nói về những đồng đội của ông, tôi lại nhớ đến bài hát “Huynh Đệ Chi Binh” của nhạc sĩ Anh Bằng mà hồi nhỏ tôi và những đứa con nít trong cư xá sĩ quan được nghe trong một trong những cuốn phim về quân đội do các sĩ quan xóm thường mang về chiếu cho cả xóm xem: “Huynh đệ chi binh là gì đó, anh Hai?... Huynh đệ chi binh là mình cùng chung đời lính, thương nhau khác chi nhân tình!”

Tôi còn nghĩ xa hơn một chút nữa. Cuốn sách này, cũng như nhiều cuốn sách về lịch sử quân dân miền Nam tự do của thời 1954-1975 do bậc cha anh dày công biên khảo và truyền lại cho thế hệ sau, sẽ còn được chuyền tay tiếp xuống thế hệ trẻ hơn chúng tôi nữa. Trong cảm xúc dạt dào khi đọc từng trang sách, tôi nhớ đến một em sinh viên đang học lớp tiếng Việt năm thứ hai của tôi ngay trong khoá học mùa Thu 2020 tại trường UC Irvine. Em học ngành lịch sử, rất say mê tất cả những gì thuộc về nước Việt Nam ngày xưa của cha ông. Khi có dịp, tôi sẽ giới thiệu với em về cuốn sách này cùng nhiều cuốn sách nữa. Trước mắt, em sẽ phải học thêm nhiều về tiếng Việt để có thể tự đọc sách trực tiếp bằng tiếng mẹ đẻ.  

Xin trân trọng cám ơn tác giả Hồ Đắc Huân đã mang lại cho chúng ta một món quà tinh thần vô cùng quý giá. Những mong một ngày nào không xa, nước Việt Nam sẽ được quang phục dưới bóng cờ tự do, dân chủ và nhân quyền, để những trang sử oai phong của quân đội cộng hoà sẽ được mọi người chung tay viết tiếp. Xin ân cần giới thiệu với quý độc giả, những người còn mang nặng lòng yêu quê hương, yêu tổ quốc Việt Nam. Để có sách, hay muốn biết thêm chi tiết, xin quý vị liên lạc trực tiếp với tác giả ở địa chỉ 13292 Bersuch St., Westminster, CA 92683.

Trần C. Trí

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tôi thích đọc “thơ ngắn” của Đỗ Nghê. Những bài thơ “ý tại ngôn ngoại,” đọc đi đọc lại, mỗi lần đọc đều nhận ra thêm một cái gì mới, khác, mở ra những chiều kích bát ngát hương thơm...
Tôi vừa được nhà văn Duy Nhân tức Nguyễn Đức Đạo trao tặng tập truyện “Trọn Đời Yêu Thương”. Sách dày 336 trang với trang bìa được trình bày thật đơn giản nhưng nội dung rất súc tích. Tập truyện gồm có 29 bài văn xuôi và 7 bài thơ...
Cầm trên tay tập thơ “Thơ hai dòng & cỏ biếc” của anh Trần Hoàng Vy gởi tặng mà thấy vui chi lạ. Tập thơ đẹp, trang nhã và tươi rói như còn thơm mùi mực. Tập thơ dày 148, được ấn hành bởi nhà xuất bản Nhân Ảnh, tháng 4/2024...
Lịch sử Phật Giáo thế giới hơn hai mươi lăm thế kỷ qua không thiếu những câu chuyện có sức thu hút đặc biệt về những đấng minh quân đem Chánh Pháp của đức Phật ra để trị quốc. Chẳng hạn, Vua A-dục (Aśoka – 304-232 BC) ở Ấn Độ, Vua Lương Võ Đế (464-549) ở Trung Hoa, Vua Songtsän Gampo (thế kỷ thứ 7 Tây lịch) ở Tây Tạng, Thánh Đức Thái Tử (574-622) ở Nhật Bản, Vua Trần Nhân Tông (1258-1308) ở Việt Nam, v.v…
“Chân dung” do Ngô Thế Vinh vẽ ra không giống các chân dung của các tác giả khác. Đặc biệt là với các cây viết đã khuất núi, anh phân tích chi tiết căn bệnh đưa tới sự ra đi của các bạn này. Như bệnh ung thư cột sống sarcoma của Nguyễn Xuân Hoàng, ung thư gan của Nguyễn Mộng Giác, ung thư mắt của Cao Xuân Huy, ung thư tụy tạng của Nghiêu Đề, ung thư tuyến tiền liệt của Đinh Cường. Những chi tiết này sẽ là những tài liệu quý báu cho văn học sử sau này.
Tập “Thơ Khánh Trường” ra đời chỉ để “Vui thôi mà”, gồm ba phần: Phần 1: Ngẫu Hứng. Phần 2: Mai Anh Về Miền Trung & Những Bài Thơ Khác; và Phần 3: Khổ Lụy. Ngẫu Hứng là phần tôi thích nhất, tập hợp những bài thơ ngắn “bất chợt nẩy ra trong đầu”. Thơ được viết tự nhiên, không màu mè, không cơ bắp, không gồng, không làm dáng. Là phần mở đầu, Ngẫu Hứng cũng là phần tách riêng khỏi tập thơ, ở một vùng đất cao hơn, trên một khí hậu tươi mát, có nhịp sống tâm linh riêng. Trong khuôn khổ bài này xin chỉ đọc phần “Ngẫu Hứng”.
Lịch sử không mắc kẹt trong Nguyễn Thanh Việt, tác giả cuốn tiểu thuyết The Sympathizer (Cảm tình viên, Kẻ hai mặt, Kẻ nằm vùng, Kẻ nội tuyến) xuất bản năm 2015, nó bùng nổ dữ dội với nỗi phẫn nộ rát bỏng hiếm thấy trên một trang viết văn học nào...
Alexander Solzhenitsyn sau 8 năm lao tù (1945-1953) trong chế độ Cộng Sản Liên Xô đã ghi lại hình ảnh kinh hoàng, đau thương đó trong các tác phẩm The First Circle (Tầng Đầu Địa Ngục), One Day in The Life of Ivan Denitsovich (Một Ngày Trong Đời Của Ivan Denitsovich), Khu Ung Thư (Cancer Ward), Tầng Đầu Địa Ngục (The First Circle), Quần Đảo Ngục Tù (The Gulag Archipelago)… Những tác phẩm này đã được dịch sang Việt ngữ, ấn hành trước năm 1975 ở Sài Gòn...
Hồi ký "Người muôn năm cũ" của nhà văn Phạm Gia Đại dày trên 500 trang gồm có 17 chương, mỗi chương với vẻ riêng, đặc sắc của từng chương. Cuốn sách đưa chúng ta trở về những năm tháng tươi đẹp đầy kỷ niệm thương yêu của Sài Gòn, của miền Nam và những ký ức đau buồn sau ngày mất miền Nam, và những năm tháng sống trở lại với cuộc đời mới trên miền đất tạm dung...
Tuyển tập Những Mẩu Chuyện Đời của Đào Ngọc Phong là những dòng chữ phần lớn rất buồn, kể lại chuyện đời của anh, chuyện đời của những người anh gặp trong đời từ Việt Nam cho tới xứ người, chuyện của những người trong thế hệ của anh bị cuốn vào cuộc chiến phân đôi, chuyện của những người xa xứ đang ra sức mưu sinh, và chuyện vui buồn của một kiếp người. Chuyện rất buồn xen lẫn với chuyện rất vui. Và hầu hết là giữa những dòng chữ vẫn có các niềm vui có hậu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.