Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Kính Thưa Sáu Tám

11/10/202014:10:00(Xem: 1713)
20201011_141559
Minh họa: Ann Phong

 

1.

 

kính thưa sáu tám mênh mông

ru ta từ thuở mẹ bồng trên tay

mùa đông quê ngoại sương bay

phên tre gió tạt gò mây nắng chìm

tay huơ chân đạp chiều im

o oe tiếng khóc tiếng bìm bịp kêu

củi khô lửa bén bếp reo

ruộng trơ gốc rạ trăng treo lưỡi liềm

vuông ao nước đục nỗi niềm

đồi tranh bóng quạ ta tìm bấy nay...

 

2.

 

kính thưa sáu tám đắng cay

thiếu niên lưu lạc tháng ngày hụt hơi

lang thang xớ rớ bên đời

xác xơ thân thể tơi bời áo cơm

thất kinh cuộc sống nhiều đờm

nhiều phen hú vía lờm nhờm điêu linh

công danh sự nghiệp thúi ình

ngó lên vũ trụ rộng rinh sảng hồn

máu tê tủy buốt đời con

rất may chín núi mười non mộng tràn...

 

3.

 

kính thưa sáu tám dòn tan

ngọt bùi khoai sắn mùa màng hòa âm

trí no hồn ắp huyền cầm

một dây rung hết tiếng gầm tịch liêu

mấy phen sống chết chơi liều

xé tan hoang hết những chiều đỏ tươi

đì đùng đạn nổ bom rơi

mịt mùng xương máu à ơi đất cằn

đất khô đất nứt vết hằn

đất sầu đất nhớ vết lăn biệt mù...

 

4.

 

kính thưa sáu tám trầm thu

ru ta còn ánh trăng lu bên trời

ngồi thinh đứng lặng trông vời

xưa sau gì cũng trò chơi ly kỳ

ly tan ly biệt lầm lì

ly bôi nốc cạn ly gì nữa đây

ly hương còn ánh trăng lay

trốt quay bông vụ âm bay bông vàng

bông hòe bông lựu bông trang

ngàn bông ảo diệu để tang mộng đầu...

 

5.

 

kính thưa sáu tám trầm sâu

ru người khuất bóng rừng lau gật gù

ru em một nhịp vút mù

một giây lỗi hẹn ngồi tru một mình

ói ra toàn bóng với hình

hình hư bóng ảo lung linh níu hoài

níu âm níu nhạc vắn dài

níu bờ níu bụi vắt vai chín chiều

tóc ơi tóc đã bạc nhiều

đếm đo một bận bi nhiêu cho vừa...

 

6.

 

kính thưa sáu tám đong đưa

hai đầu kim cổ nắng mưa bão bùng

vó câu thổ mộ oằn lưng

xe lăn dốc đứng phố trừng chiêm bao

văn minh thế kỷ nháo nhào

nhí nha nhí nhách xì xào xum xoe

hẻm sâu hun hút lệ nhòe

đời nghèo nấc nghẹn vỉa hè tróc da

cách mềnh cách mệnh chết cha

dân đen chết mẹ người ta chết chùm...

 

7.

 

kính thưa sáu tám âm rung

so dây nhắc lá chúc mừng xưa sau

lá reo xanh ngút sắc màu

dây ngân xanh hút ngàn thâu trở mình

gió đưa cuống rốn rung rinh

cuống nhau chưa nỡ dứt tình hoài thai

vại sành chôn dưới gốc mai

xa quê nuối mộng sát vai mớ thầm

rốn rung rinh nở huyền âm

ta nâng ta hứng từ tâm ứa tràn...

 

8.

 

kính thưa sáu tám tro than

ngún hồng tâm sự cháy khan ấm lòng

ầu ơ mạ trổ đòng đòng

ví dầu em đẻ bềnh bồng mây bay

mây bay em nào có hay

tái sanh ta sẽ là mây nhớ người

nhớ em trong vắt đáy trời

mây bay đi mây bay rồi mây bay

đùa vui cho thỏa tháng ngày

cho khuây đời chật cho đầy âm rung...

 

9.

 

kính thưa sáu tám tuyệt cùng

ru ta từ thuở mịt mùng đến nay

cuối đời bạc tóc trắng tay

chỉ còn thơ dại nên hay nói xàm

dám đâu hiện đại chẳng ham

huyết xanh thiên cổ sương lam quê nhà

trái cam trái quít trái cà

trái tình trái mộng ruột rà bà con

và em múi mít quá ngon

lủm vô một phát vẫn còn ngẩn ngơ...

 

09.2013

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
như đốm lửa âm thầm / mẹ ngồi trầm ngâm bên cơi trầu / chiều xuống ôm bóng lặng / ngái ngủ tiếng kinh cầu lê thê / cơn mưa dông lướt thướt không dứt
Tôi không nói / Chỉ có hàng cây gió thổi / Và bóng. Tối / Tôi không ngủ / Chỉ có đêm đang trôi / Có lẽ sẽ một lời / Để đừng tan vào bóng tối
Em bỏ nước Mỹ giàu sang / về với cuộc đời cần lao đến nỗi bệnh trọng thân vong / có kẻ cho rằng em dại / cái dại của em gấp ngàn lần cái khôn của những kẻ / dát vàng khoe khoang xe triệu đô nhà trăm tỷ /
từ biệt tích anh ta trở về ghé thăm / vẫn khẩu trang, áo cao su bảo vệ linh hồn, và / bảo vệ nguyên tắc không lây nhiễm / cảm xúc - anh nói – thứ phiền phức rẻ tiền / hệt như mong muốn vô hạn của đàn bà / làm đàn ông mất hứng.
Trái tim bị xúc phạm, diễn trong tác phẩm tạo hình. / Những dãy tim móp méo trừu tượng, / vỡ ra, rắp lại theo nghệ thuật, đâu còn là trái tim. / Chỉ khổ đau mới tồn tại với cẩm thạch, / từ sống qua chết, / tất cả linh hồn đều đói nghèo, / hạnh phúc như phiếu xin thực phẩm, / không được hồi âm.
Nắng cất chứa trong lòng gỗ thơm / Khói ấm đưa thơ về trên trang ngoại sử / Nắng vắng trong hư không, nhưng nắng chất đầy một lò sưởi đỏ / Nắng lên thành mầu Khói, thơ đọng thành mầu Sương / Nắng cất giữ trong từng hạt mưa Xuân / Giọt nước cúi xuống hôn Đất, cho hạt cây nẩy Mầm / Thơ đi theo mưa về trên đọt Lá / Nắng thành màu Xanh, thơ thành mầu Hồng
tìm mãi không ra con đường bất tận / chở thương yêu về ruộng đồng / nơi có những chôn giấu thầm lặng / phôi pha theo đất đỏ phù sa / bao nhiêu lần dang tay réo gọi / níu về phía mặt trời
Tôi khuyên ông tạm dừng ra quán uống rượu uống cà phê / bạn ta theo đảng Dân Chủ cũng nhiều mà Cộng Hòa cũng lắm / động tới chuyện bầu cử, vaccine, covid, khẩu trang / thế nào cũng có khả năng choảng nhau văng nước miếng / lúc say máu ngà có tránh trớ virus gì đâu?
“Đôi khi Chàng gần, đôi khi Chàng xa / Chàng vẫn ngồi đâu đó từ hôm qua / Cho đến hôm nay, và ngày mai nữa / Dòng sông vẫn đầy và trôi đi xa.”
Cả Trung Quốc, một cõi người đông như cỏ, mới có một tài năng thần kỳ như Bào Đinh, cắt thịt như gió xuyên qua lá, tưởng chừng là loạn đao, mà lại thứ tự lành nghề, đạt đến kỹ thuật cao, và nghệ thuật độc nhất vô nhị. Nhưng vài mươi năm sau, ông ta qua đời. Từ đó, không còn ai thừa kế. Tài năng vượt thời gian trở thành truyền thuyết. Về sau, biết bao nhiêu người vì truyền thuyết đã mơ tưởng tu luyện để tiến đến nghệ thuật kỳ tài. Vì không thể nào lưu truyền, tài năng cắt thịt không mang lại ích lợi chung là bao nhiêu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.