Hôm nay,  

Vui Buồn Nghề Thẩm Mỹ: Cắt Tóc Ngoài Trời

04/09/202000:00:00(Xem: 2012)

Từ ngày cả đám thợ cắt tóc, thợ làm móng tay ra ngoài “chợ trời” làm việc, vừa nóng bức vừa phải che chắn nguyên cái mặt, chỉ chừa có đôi mắt làm cửa sổ nhìn đời hiu quạnh suốt cả ngày thật là mệt mỏi!.

Ráng vui, Khải nói vói qua bạn đồng nghiệp giờ không có khách:

-Trời ơi, hôm qua tôi coi trên đài ti-vi, chương trình du lịch, thấy chiếu cảnh một khu phố Nhật ngày xưa tấp nập người người như trẫy hội mùa xuân, bây giờ vắng tanh vắng ngắt như chùa bà …đanh ở Việt Nam mình. Mà họ cũng hay thiệt, làm chương trình du lịch hoàn toàn mới, người thật cảnh thật. Thấy ai nấy đều đeo mặt nạ, phố xá đìu hiu ngó buồn thấy bà cố!

Chị Ngà đứng trước cửa tiệm, đôi mắt xa vắng, hỏi:

-Rồi, có gì kể tiếp nghe chơi

-Dạ chị, Thấy phố xá vắng tanh vắng ngắt. Ông hướng dẫn viên chương trình đưa mình tới một nhà hàng Nhật. Ngộ lắm, ngay tiệm, vừa bước vào cửa là thấy cái màn hình như ti-vi to tổ chảng treo cao ngay giữa, ngó vô thấy mặt người đứng trước liền đó mấy chị. Ông hỏi, màn hình này để làm gì? thì người chủ tiệm chào hỏi, trả lời, đây là máy đo nhiệt độ. Máy đặt ẩn bên trong màn hình, khi mặt của khách nhìn thấy trên màn hình thì ngay lập tức có tia chiếu thẳng từ máy vô mặt  họ, đo nhiệt độ và cho biết con số ngay trên màn hình. Nhiệt độ của ông là 37.5 độ C, như vậy ông không bị nóng, sốt, có thể bước vô trong nhà hàng được rồi.

Láng nói:

-Trời, hay hết xảy luôn à nhe, khỏi cần ngậm ống thủy, nhét lỗ tai, nhìn vô màn hình là đo được nhiệt độ, quá hay.

Chị Ngà cười, gật đầu đồng ý:

-Nghe nói mấy trường học ở Mỹ đã có cái vụ này cho học trò niên khoá mới vừa mở cửa lại đó.

Khải nói tiếp:

-Hôm bữa nghỉ, Khải cũng coi thấy tin tức trên đài truyền hình nói họ đang huấn luyện một giống quân khuyển tinh khôn, ngửi được “mùi” vi khuẩn Covid-19 trên thân thể người ta nữa đó, hay ghê chưa bà con.

Thanh xen vô câu chuyện:

-Ái da, cái màn hình đo nhiệt độ bằng con mắt điện tử này chắc mắc tiền lắm à nhe, tiệm nhỏ như mình đây tiền đâu mà mua nổi nè?

Chị Ngà nói:

-Nhà hàng người ta gắn được, thì chắc không mắc lắm đâu.

Khải nói:

-Trên thước phim Khải mới coi đó, nhà hàng Nhật này tội nghiệp ghê. Người chũ cũng còn trẻ, nói đây là nhà hàng kiểu gia đình, đã mở ra từ hơn ba chục năm nay, rất đắt khách, giờ thì khổ lắm, con số thu được từ ngày có đại dịch đã giảm khủng khiếp, thu nhập chỉ còn độ 20 phần trăm, trong thời gian 30 năm qua chưa từng xảy ra chuyện như thế này.   

Láng tiếp :

-Đó là chuyện bây giờ, mùa đại dịch mà, khắp thế giới luôn à nghen. Có bữa em chạy xe ngang qua cái Mall, thấy bãi đậu xe trống trơn vắng ngắt buồn thúi ruột á.

Trang thỏ thẻ:

-Em thì nhớ năm nọ, về quê chơi. Khi xe chạy ngang mấy con phố nhỏ thấy trên vĩa hè đó có một dãy cắt tóc ngoài trời, ngó hơi ngạc nhiên, vì thời buổi khoa học tiến bộ như thế này mà còn cái cảnh cắt tóc ngoài đường như thế kỷ trước thời ba mạ của em. Em thấy mỗi chộ chỉ có một cái ghế, miếng kiếng nhỏ xíu áp vách tường, và ông thợ đứng cắt tóc. Em có chụp được tấm hình vì liên quan tới nghề của mình. Thiệt tình lúc đó em nghĩ trời thì nóng bức, bụi bặm, xe cộ ồn ào mà họ cũng làm ăn được, có điều ngó dơ dơ sao đó, hít thở kiểu này dễ bịnh quá. Mình quen làm việc trong tiệm có máy lạnh, máy hút hóa chất này nọ còn lo đủ thứ. Ai ngờ bây giờ mình cũng làm việc y hệt vậy. Có điều chỗ mình làm việc sạch sẽ hơn, giữ vệ sinh kỹ lưỡng, không khí ít bụi bẩn như ở bên đó cũng đở khổ!

Chị Ngà nói:

-Thì họ nói đúng lắm, “xã hội chủ nghĩa là xuống hố cả nút” đó, còn trường hợp mình là khác, chỉ tạm thời thôi để ngăn ngừa lây lan bịnh dịch, nay mai mình sẽ trở vô tiệm, mát mẻ hổng có ghẻ.

Cả đám thợ cười, không khí tự nhiên bớt phần nóng bức.
Vinh nói liền:

-Ông Thống Đốc tiểu bang mình nói sẽ cho phép mở cửa sớm thôi, khi tình trạng tốt hơn, như từ cấp 3 lên cấp 4 gì đó sự truyền nhiễm hạ xuống thấp thì mọi nơi sẽ từ từ trở về chỗ cũ, chờ chút thôi bà con, chuyện gì rồi cũng qua…là lá…la…
Chàng trổ giọng vịt đực làm bà con cười ồ

 Chị Ngà từ trong tiệm bước ra. Đưa cánh tay lên vuốt trán, vuốt mồ hôi vừa tuôn ra, chị nói:

-Thôi. Dẹp cái chợ trời đi. Nóng quá, làm ăn gì nữa. Giờ này người ta cũng hết phất phơ ngoài đuờng rồi, hết khách hẹn rồi, lo dọn dẹp rồi về lo cho gia đình. Thiệt tình!  Còn phải ghé qua nhà hàng lấy gói đồ ăn "to go" nữa. Kệ, lúc này tui sang, cứ ăn nhà hàng liên miên. Kệ, cũng như "lá rách đùm lá te tua" mình ủng hộ bà con cũng như bà con ủng hộ mình vậy. Thời buổi này, tự nhiên sao tui thấy cuộc đời như mưa với nắng.

(Chị thở dài) A... thấy còn ánh mặt trời, đời còn đáng sống lắm.

Thanh nói:

-Ý cha, chị Ngà đang “nói chẵn nói lẻ”. Mà đúng thiệt, mấy đứa cháu nhà tui độ này làm nghề chuyển đồ, đồ ăn đồ xài từ chợ từ nhà hàng coi bộ cũng kiếm được tiền lẻ à nha. Chỉ có chuyện làm đẹp của tụi mình, thấy sao mà buồn. Thời gian cấm cung nửa chừng này sao mà dài như mái tóc không cắt tỉa của bà con. Thôi, dọn dẹp.

Tưởng là xong chuyện ngày hôm nay nhưng Khải từ trong tiệm chạy ra, quơ quơ tay, nói liền một hơi:

-Tin vui tin vui bà con ơi, tôi mới đọc tin mới tin mới, tiệm thẩm mỹ được mở cửa lại thiệt thọ rồi các anh chị em ơi,  chủ nhật này dẹp hết ngoài đường, trở vào tiệm. Thứ hai tiếp khách trong tiệm luôn, khoẻ khoẻ.

Chị Ngà cười khà, sảng khoái:

-Ha, vậy thì còn gì mà chần chờ, gọi liền cho khách hay, lấy hẹn lấy hẹn, bà con ơi..../.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trước hết, chúng ta thừa hưởng một nền văn hóa phụ hệ. Người đàn ông nắm hết quyền hành và đàn áp đàn bà theo ý riêng. Những thế hệ trước năm 1950, hầu hết đàn bà Việt là nô tỳ cho đàn ông, một loại nô lệ tự nguyện theo truyền thống và có thể bị hành hạ nhiều hơn nữa, nhưng không được xã hội, chính quyền bênh vực. Về sau, nhờ du nhập văn hóa, văn minh tây phương và bộ luật gia đình thời đệ nhất cộng hòa, người đàn bà Việt mới trút bớt gánh khổ bị áp bức, tuy nhiên, tinh thần tự nguyện nô tỳ vẫn hiện diện trong huyết mạch của những thế hệ trẻ, kéo dài qua hải ngoại, cho dù nơi đây tôn trọng phụ nữ bậc nhất.
Nghe họ nói chuyện với nhau thì hiểu ra. Nhóm phụ nữ này hầu hết hơi phúng phính nên họ đã tạo ra một trò chơi vừa vui vừa có ích, họ mang vô sở cái cân và mạnh ai nấy leo lên cân rồi ghi số cân vô sổ. Họ mở ra một cái quỹ, mỗi tuần mỗi người góp vô quỹ 5 đô la rồi bắt đầu ăn cữ ăn kiêng, tới cuối tháng, người nào sụt số cân nhiều nhứt sẽ được thưởng số tiền gom chung đó, rồi họ bắt đầu góp tiền cho tháng tới. Họ làm sao mà giống giống như chơi hụi mở hụi khui hụi góp hụi vậy ta.
Hiểu biết về màu sắc làm nền cho nghề nghiệp thẩm mỹ, đặc biệt trong công việc trang điểm và nhuộm, tẩy tóc; ví dụ như: Màu đỏ dự phần vào đời sống con người qua máu và lửa. Chúng ta cũng nhận xét rằng những người thời xưa đã kết hợp màu đen với bóng đêm, và màu vàng cho những ngày tươi sáng. Màu trắng tượng trưng cho sự trinh trắng, trong khi màu tím chỉ được dùng trong giới trưởng giả mà thôi.
Có những chiều thu vương nắng cuối thôn …mùa thu đã về trên bầu trời thênh thang mây, mùa thu về với những chiếc lá nâu vàng thay nhau đổi màu, mùa thu về trên vai áo nâu non, tóc mùa thu cũng nâu vàng theo nắng thu rất vội. Mùa thu chỉ vừa mới chớm.
Tối qua ngủ được, sáng sớm chị Ngà thức dậy, khỏe khoắn, lòng vui vui. Đứng lên quơ tay quơ chưn, làm vài động tác cho giãn gân cốt. Hai cánh tay dơ lên cao khỏi đầu, hạ xuống ngang vai, rồi khỏi hông. Hít thở vài cái. Một hồi.
Đường nâu + sữa = hợp chất tẩy da chết cho toàn thân thể. Da-ua + mật ong = dưỡng chất dành cho da nhạy cảm (sensitive skin) và da hay bị ửng đỏ
Chúng ta thường đi bộ, nhiều người thích đi bộ. Từ đi bộ trong nhà, cho tới ngoài đường, chợ búa, mua sắm, trong sở làm v…v…như là một sinh hoạt tự nhiên. Đi bộ thực ra cũng là một môn thể thao chậm, kiểu “Low-impact”. Đi bộ vừa thong thả tự do, thích hợp với mọi lứa tuổi mà còn rất tốt cho sức khoẻ và sắc đẹp cho cả hai phái nam và nữ.
Phần mái ở trước trán (bang), nhiều bạn gái thích cắt ngắn, trông nhí nhảnh trẻ trung, nhất là khi cột tóc đuôi ngựa. Nhưng phần tóc nầy mọc ra dài rất nhanh, chúng ta nên tập tự cắt lấy, để khỏi phải chạy ra tiệm chỉ để cắt chút xíu ở phần tóc nầy, vừa mất thì giờ lại tốn tiền.
Nè mấy người, ai muốn học gắn lông mi từ sợi từ sợi y như lông mi thiệt hông tui dạy tính rẻ, lấy vốn đồ nghề lại coi. Thu chanh chua càng nói càng lớn tiếng: Xời ơi bà nầy, vừa vô ơn vừa bòn. Trong túi có chín đồng, cố ngó quanh quất xung quanh coi có lòi ra thêm một đồng nào đâu đó đặng bỏ vô túi. Chẵn mười đồng!
Quí vị muốn tránh cảm giác choáng váng hay nhức đầu dữ dội sau khi uống rượu chăng ? Hãy ăn vài lát dưa leo trước khi đi ngủ. Khi thức dậy, quí vị sẽ thấy tỉnh táo và hết nhức đầu. Dưa leo chứa một lượng đường vừa đủ, các loại vitamin B, và các chất điện giải để tái bổ sung những tinh chất sinh tố cần thiết mà cơ thể đã bị mất đi, hầu tái lập sự cân bằng, xua tan cảm giác choáng váng hay nhức đầu.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.