Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Khi Con Cái Giúp Cha Mẹ Già Lát Gạch Sân Đậu Xe: Câu Chuyện Hai Mùa Vu Lan-2016-17

22/08/202011:49:00(Xem: 1682)

                                  

Bước tới mà đi-Thuyền nhân Nguyễn Thượng Chánh

https://vietbao.com/p112a233993/463/buoc-toi-ma-di

Như lục bình trôi

https://nguoiphuongnam52.blogspot.com/2020/08/nhu-luc-binh-troi-chuyen-go-bao-chua.html

 

Đôi dòng về tác giả: sanh năm 1943 tại Cânthơ- BS thú y, giảng dạy tại  Đại Hoc Cânthơ trước 75-Cùng gia đình vượt biên  năm 1980. Học lại và làm việc cho cơ quan Canadian Food Inspection Agency từ 1985 đến ngày hưu trí năm 2008. Bài đầu tiên VVNM, Đất lành chim đậu được chấm giải Vinh Danh Tác giả năm 2007-

Trên 700 tác phẩm đã được viết trong suốt 10 năm qua….2007-2017

 
nguyen thuong chanh 01Nhà của 2 vợ chồng trước khi được lát gạch (paving driveway)-2 MẸ CON LÀM GÌ VẬY?

 

2 UTUBES_KHI TRÍ THỨC BOAT PEOPLE “LAO ĐỘNG CHÂN TAY” TẠI HẢI NGOẠI.

LÃO BÀ DS NG L. LAO ĐỘNG CHÂN TAY…

https://youtu.be/xmcuqUlmIz4

KHI LÃO ÔNG BS THÚ Y  NTC LAO ĐỘNG CHÂN TAY

https://youtu.be/w0N0up9keJQ

 

nguyen thuong chanh 02HAI VỢ CHỒNG GIÀ TRÊN 7 BÓ LOM KHOM LAO ĐỘNG

 

Nguyen Thuong Chanh 03KHI DS NGOC LAN  LAO ĐỘNG….

                                                                     

                                                                 Nguyen Thuong Chanh 04                                                   CẬU NGHIÃ , CON TRAI LOM KHOM…

 

1989, chín năm sau khi định cư tại Canada…

Năm 1989, hai vợ chồng có mua căn nhà đầu tiên loại split level vừa mới xây tại khu gia cư (quartier résidentiel) ở tp Longueuil phía nam Montreal. Chúng tôi có yêu cầu nhà thầu đào driveway và hẽm bên hông nhà xuống vài feet -đổ đá, nén xuống nhưng không làm paving vì lúc đó tài chánh còn eo hẹp.

Con trai chúng tôi thường đề nghị pa má nên lát gạch driveway cho căn nhà đẹp hơn và có giá trị  giống như mọi người xung quanh, nhưng tôi thấy không cần thiết…Ở như vậy được rồi con ơi!

Mỗi năm, vào mủa xuân, lối tháng 4 chúng tôi thường nhận được các tờ quảng cáo, danh thiếp làm paving driveway (lát gạch nơi đậu xe trước nhà), nhưng mình không quang tâm đến chuyện nầy…

27 năm sau (2016) dưới áp lực bùi tai của thằng con thì mình chịu thua…

Chúng tôi có hai đứa con, một gái và một trai, Tất cả đều đã có gia đình và con cái hết rồi. Con gái lớn Lan Châu 42 tuổi, là bác sĩ và có phòng mạch tư, ở không xa nhà, nhưng thằng em Nghĩa 39 tuổi, thì nhà cửa ở tận bên Alberta, phía Tây Canada. Thằng nhỏ làm việc cho một cty điện toán quốc tế bên đó.

Từ lâu, nó đề nghị chúng tôi để nó làm paving cho và còn nói đây là chuyện “dễ òm”, mua vật liệu năm ba ngàn $ và chỉ cần vài ba ngày là xong hết ráo. Tôi hơi ngán…vì không tin tài nghệ và không muốn nó mất công vì cha mẹ. Tôi thắc mắc không biết nó học lóm ba cái vụ cất nhà cất cửa với ai? Vacations, thì về chơi, welcome nhưng không làm paving đâu…Chắc có lẽ nó học trong internet chăng?

Nó còn nói là no problem với công ăn việc làm vì nó vẫn làm việc được qua cell phonelaptop như thưòng lệ.

Đầu tháng 7, 2016 gia đình nó báo tin là sẽ chở các cháu về Montreal chơi một tháng và thăm ông bà nội…

Nói là làm, hai vợ chồng nó lái xe TOYOTA Sequoai-SUV V8, ròng rã trong bốn ngày, vượt trên 3600km thì tới Montréal. Sau vài ba ngày ở chơi thì con dâu của chúng tôi phải lấy phi cơ trở về Alberta để đi làm- Thằng Nghĩa và ba đứa cháu nội thì vẫn ở lại Montreal trong đôi tháng. Khi nào gần ngày về Edmonton thì mom của chúng  sẽ bay qua Montreal để tiếp lái xe về với daddy.

Nghỉ ngơi đôi ngày, thì nó lấy xe đưa mẹ đi viếng các trung tâm chuyên bán vật liệu paving để bà nhà tôi lựa kiểu…và đặt commande

Nói thêm là thằng nhỏ ngày xưa tánh tình lè phè, tối ngày đóng cửa phòng chơi game hay gõ bàn phím trong đó… ?  Học hành cũng tà tà, lẹt đẹt như ông già tía nó vậy. Vợ chồng tụi nầy rầu thấy mồ, nhưng mọi việc trong nhà liên quan tới máy móc, đèn đuốc, lấp ráp bàn ghế, tủ giường và thay ổ khóa…tôi đều nhờ nó làm hết ráo vì tôi rất vụng về ba cái món nầy…mà cho dù tôi có đọc các tờ hướng dẫn cũng chưa chắc là tôi hiểu hết… Riêng phần tôi, chuyện đóng một cây đinh trên tường tôi làm cũng không nên thân…

Nói thiệt với các bạn, tôi hơi run. Càng về già thì hay mau quên và càng lo âu dữ hơn nữa. Bản tánh tui thuộc loại nhát gan và dễ bị stress lắm. Tôi không muốn cực khổ, chỉ muốn được yên thân mà thôi.

Tuy cả hai vợ chồng đã thuộc hạng tuổi lão ông lão bà U70 nhưng phải khổ công, đổ mồ hôi tốn bao công sức để phụ giúp nó một tay từ hừng sáng đến tối mò tối mịt mới xong và nghỉ ngơi.

 Nó nhờ việc gì thì mình làm việc đó…

 

Nó là boss của mình.

 Đào bới đất, khiêng gạch, đổ đất, dọn dẹp, sơn phết và canh chừng ba đứa cháu bị nhốt trong nhà vv… là nhiệm vụ của ông nội và bà nội. Con biểu sao, tía má làm y vậy…là được rồi. Đừng có hỏi tới hỏi lui lôi thôi bực mình lắm -Vui vẻ cả nhà.

Hơn hai tháng dầm mưa dãi nắng, rã rời thân xác nhưng nhờ Trời Phật thương, rồi cũng xong…paving, đổ thêm tất cả bốn xe camion đất cát để nâng cao triền dốc miếng đất từ sau ra trước hầu giúp nước mưa và tuyết dễ thoát ra ngoài đường. Xúc đất vô 2/3 xe cúc kít, đẩy từng xe một, lối 40-50 kí lô, len lỏi qua gạch đá và chướng ngại. Mỗi một chuyến xe camion đất mình phải vận chuyễn ít lắm là 300 chuyến xe cúc kít. Mêt lắm các bác ơi.

Dùng xe hơi, kéo nhổ bỏ hết hàng rào cây xanh (bên nầy họ gọi là cây cèdre) éo uột bên hông nhà và thay thế bằng rào gỗ (bois traité), bảo đảm 10 năm nữa cũng chưa mục vv…

Cha sanh mẹ đẻ tới giờ tui chưa từng bao giờ cực khổ như vầy…Ba đứa cháu nội từ 2 tuổi tới 8 tuổi, bị nhốt bên trong nhà mặc sức tung hoành la hét, la khóc, đánh lộn, đòi ăn cái nầy cái kia, hết pipi rồi caca…phải vô chùi và thay tã. Chúng biến căn nhà thành… bãi chiến trường không bằng. Có lần cháu gái nhỏ 4 tuổi nhờ bà nội click cái Ipad của nó để mở chương trình gì đó, ông nội và bà nội không hiểu mô tê gì hết nên nó tức quá,la khóc bể nhà bể cửa… phải hỏi thằng anh của nó 8 tuổi để giải quyết mới yên chuyện. Đúng, ngày nay là thế hệ của tuổi trẻ…tuổi già theo ổng kịp                                                                                                                                                                                

Kiệt sức sau hai tháng

**Nói rõ thêm. Sau khi hoàn tất paving tôi ngã bệnh luôn vì kiệt sức surmenage, burn out  vừa thể xác và vừa tinh thần. Con gái biên cho toa thuốc uống và phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng trong mấy tháng trời tôi mới từ từ hồi sức lại…

Quan trọng hơn hết là phải biết xã bỏ (theo Phât giáo), relaxNgưng viết bài để cho tâm hồn và trí não nghỉ ngơi.

Cố gắng bớt thời gian vô internet…Món nầy thì hơi khó đối với tôi. Già cả rồi còn thú vui nào khác hơn ngoài internet đâu. Các lão ông nghĩ sao?

 
Hè 2017, thằng con trai lại chở mấy đứa nhỏ trở qua Montreal, trước là “vacation” sau là để hoàn tất một vài công việc làm chưa xong hồi năm trước…như sơn bóng (sealing) gạch lát, cũng như sơn lại cái deck gỗ phía sau nhà đã bị tróc sơn trầm trọng mất thẩm mỹ từ ba bốn năm nay- ngoài ra còn một số chuyện lặc vặt nữa thấy đâu thì làm đó.

Nghe nó trở qua tôi phát lo quá…Nhưng nhở Trời Phật rồi cũng xong./.

 

 “MỘT CÂY LÀM CHẲNG NÊN NON , BA CÂY CHỤM LẠI NÊN HÒN NÚI CAO”

 

Nguyen Thuong Chanh 05SAU KHI LÀM PAVING XONG 2017

 

 

YES  WE  CAN-L’UNION FAIT LA FORCE

          MỘT CÂY LÀM CHẲNG NÊN NON , BA CÂY CHỤM LẠI NÊN HÒN NÚI CAO”

 

                                            Nguyen Thuong Chanh 06                                             PA MÁ CÁM ƠN HAI CON –LAN CHÂU & NGHĨA

                                                              

 

HẾT

 

Ý kiến bạn đọc
25/08/202017:40:42
Khách
Gia đình dễ mến ghê !
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Tình trạng “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa” trong đảng Cộng sản Việt Nam đã diễn ra từ thời khóa VII, sau sự tan rã của khối Cộng sản Liên bang Sô Viết năm 1991. Sau 30 năm, cho đến bắt đầu khóa đảng XIII (2021-2026), tình trạng này không những vẫn diễn tiến mà còn nghiêm trọng hơn bao giờ hết, vì suy thoái tư tưởng đã lan qua Quân đội và Công an.
Tiền là thế đấy! Khổ lắm, nhưng chẳng ai chịu từ bỏ cái khổ này. Ai cũng muốn “gánh khổ “cho kẻ khác, vì có quá nhiều kẻ muốn “ gánh cái khổ” cho dân nên dân khổ rạc khổ rài, khổ dài khổ mãi.
Thuyết hoang tưởng QAnon bảo rằng Donald Trump sẽ quay lại nắm quyền vào ngày 4 tháng Ba làm bất cứ người có trí tuệ và cảm nhận thông thường nào cũng mỉm cười khi nghe qua nhưng đã gây ra niềm tin cho không ít những người yêu thích Trump. Nó như một que lửa nhỏ nhoi để những người này thắp lên, tự đắm mình huyễn hoặc, bám víu vào một điều chính họ cũng có thể mơ hồ, không chắc chắn.
Trường Bộ Binh là một quân trường đào tạo các sĩ quan trừ bị cho Quân lực Việt Nam Cộng Hòa. Lúc trước, trường tọa lạc ở Thủ Đức. Đến đầu năm 1974 thì dời ra Long Thành, một cơ sở mới nằm bên cạnh quốc lộ 15, đường Sài Gòn - Vũng Tàu và cách quận lỵ Long Thành 5 cây số.
Gần đây, khi Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc Vương Nghị kêu gọi tái lập các mối quan hệ song phương với Hoa Kỳ, một phát ngôn viên của Toà Bạch Ốc đã trả lời rằng, Hoa Kỳ coi mối quan hệ là một trong những cuộc cạnh tranh mạnh mẽ, nó đòi hỏi một vị thế mạnh. Rõ ràng là chính quyền của Tổng thống Joe Biden không chỉ đơn giản là đảo ngược các chính sách của Trump.
Cái thời mà nửa nước Việt “thương râu nhớ dép” (theo như cách nói của nhà văn Võ Phiến) tuy có kéo dài lâu nhưng không vĩnh viễn. Sau khi Nam Bắc hòa lời ca, nước nhà thống nhất, dân chúng của cả hai miền có cơ hội so sánh nên nhận thức của họ bắt đầu chuyển biến: Đả đảo Thiệu Kỳ mua cái gì cũng có. Hoan hô Hồ Chí Minh mua cây đinh cũng phải xếp hàng. Rồi ra, ngay cả đám nhi đồng cũng đánh mất sự ngây thơ (và cũng bắt đầu cảm thấy bất an) nên không giữ được tính vô tư nữa: Đêm qua em mơ gặp bác Hồ. Chân Bác đạp xích lô. Em thấy Bác em kêu xe khác…
Người hạnh phúc và vui vẻ thì sống lâu, sức khỏe dồi dào, không đau bệnh. Người lạc quan, cười nhiều sống lâu hơn người hay than thở, chán nản. Ai cũng thích sống với người lạc quan hơn người bi quan. Hàng ngày, chúng tôi gặp nhiều người tươi cười như ngày hội Tết, lúc nào cũng cười, khuôn mặt tươi như hoa, tiếng nói như chim hót mùa Xuân. Những người này làm việc gì cũng thành công. Người thành công là người hạnh phúc, vì hạnh phúc nên thành công. Người lạc quan thì trẻ mãi không già. Sống vui, sống khỏe, sống hạnh phúc, ai cũng mong có đời sống như thế. Nhưng có bao nhiêu người trong chúng ta được đời sống hanh thông như thế?
Trong khi còn đang đối diện sự phẫn nộ của công luận trong vụ cúp điện nước với hàng loạt quan chức điện lực từ nhiệm hay bị sa thải, thống đốc bang Texas là Greg Abbott tuần này đã ra thông báo mở cửa hoàn toàn cả tiểu bang và không bắt buộc phải mang khẩu trang.
Nhưng hiện tại, hôn là bị phạt 135 euros tại chỗ. Tuần rồi, ở Paris, hai người bạn từ lúc trẻ tình cờ gặp nhau sau hơn mười năm không có dịp gặp lại. Họ đều vui mừng khôn xiết, liền lao vào nhau, ôm nhau, hôn nhau. Vừa buông nhau ra, hai chú cảnh sát tiến tới, lễ phép chào cô cậu, chìa sổ phạt, hạ bút biên ngay 135 euros, xé ra, chìa cho hai người. Cái hôn có đắt lắm không?
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.