Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhật Ký "Cấm Túc" Tuần Mười Bảy

17/07/202016:35:00(Xem: 1652)



Thứ hai 6 tháng 7


Từ tháng 7 năm ngoái, khi bệnh Alzheimer của ông  Steve Daniel trở nặng ở tuổi 66, bà Mary Daniel không còn lựa chọn nào khác hơn là phải đưa chồng vào sống ở Memory Care Center  Rosecastle at Deerwood (Assisted Living and Alzheimer) thuộc thành phố Jacksonville, Florida.

Mỗi ngày bà vào thăm ông vào buổi chiều tối. Hai vợ chồng cùng coi TV như những ngày ông còn ở nhà. Rồi bà cho ông uống thuốc an thần, sửa soạn giường ngủ cho ông, giúp ông đi vào giấc ngủ của một người tâm trí đã bị hao mòn nhanh hơn độ tuổi; trước khi trở về nhà.


Cả hai cùng tìm thấy niềm vui như lúc còn ở chung dưới một mái nhà, lúc ông vẫn còn khỏe. Các nhân viên của viện dưỡng lão dành cho những người bị bệnh Alzheimer đều cảm kích trước tình nghĩa vợ chồng của ông bà Daniel.


Nhưng khi đại dịch COVID-19 bùng phát, ngày 11 tháng 3 năm 2020, bà Mary được thông báo qua phone là để giữ an toàn cho bệnh nhân ở "Rosecastle Assisted Living and Memory Care Center", bà sẽ tạm thời không được phép vào thăm chồng. Chưa kịp hỏi thêm, bà đã nghe câu cuối của thông báo như một mệnh lệnh "You can't come back".

Không thể làm khác hơn, bà đành thăm ông mỗi tuần vài lần bằng cách đứng ngoài khung cửa kính phòng ông. Mỗi lần thấy vợ qua khung cửa sổ, ông Steve đều chảy nước mắt.


Bà xin làm volunteer ở Memory Care Center để có thể vào thăm ông với tư cách là nhân viên của Rosecastle. Nhưng nơi đây không nhận người làm thiện nguyện trong thời đại dịch đang hoành hành nước Mỹ.


Ngưu Lang Chức Nữ của Mỹ trong thời COVID-19 đã phải nhỏ lệ nhìn nhau suốt 114 ngày qua khung kính cửa sổ. Cuối cùng, khi Rosecastle cần tìm thêm một nhân viên phụ việc trong nhà bếp, bà xin vào làm công việc này, không phải vì cần tiền, mà chỉ vì muốn được vào Rosecastle để thăm ông mỗi ngày như lúc Coronavirus chưa tới được Florida .


Vào ngày 1 tháng 7, ngày đầu tiên làm việc, bà Mary, 57 tuổi, phải làm những việc tay chân nặng nhọc bà chưa hề làm trong đời: rửa chén, lau nhà như tất cả các nhân viên khác cùng làm trong nhà bếp của Rosecastle. Bà quên hết mệt nhọc khi nghĩ đến lúc được nắm tay chồng, vỗ về an ủi ông.


Cuối cùng, vào ngày 3 tháng 7, cảm kích trước tình nghĩa vợ chồng sâu nặng của ông bà Daniel, những người điều hành Viện Dưỡng lão đồng ý để bà Mary  ở lại thăm chồng sau giờ làm việc cho đến lúc Rosecastle đóng cửa buổi tối.


Gặp lại vợ, sau 114 ngày chỉ được chạm tay nhau qua lớp cửa kính dày, ông Steve chảy nước mắt vì mừng, chỉ có thể nghẹn ngào thốt lên "Mary!". Ông đưa bàn tay khô héo lên mặt vợ dù chỉ được chạm khuôn mặt đã bị che hai phần ba vì quy định bắt buộc phải đeo khẩu trang của Rosecastle. Bà Mary cũng rơi nước mắt khi ôm chầm lấy ông Steve, nhọc nhằn của một ngày dài vất vả rửa chén, lau nhà tan nhanh như bong bóng trời mưa.


blankblank

Courtesy of Mary Daniel


Khi Thượng Đế đóng cánh cửa lớn (trí óc minh mẫn) của Steve Daniel, đã mở cho ông một khung cửa sổ rộng (tình yêu chân thật của người vợ tuyệt vời).

Tình nghĩa vợ chồng của họ đúng là một viên kim cương rạng ngời giữa một rừng sỏi đá.

 

Thứ ba 7 tháng 7


Thoạt đầu, khi nghe về "COVID party" ở Tuscaloosa (phía Tây tiểu bang Alabama), bà Sonya McKinstry, Nghị viên thành phố Tuscaloosa nghĩ đó là một tin đồn nghe qua... rồi bỏ. Nhưng đáng buồn thay đó là sự thật, một sự thật đáng xấu hổ được tổ chức bởi một số sinh viên ở một trường Đại học của Alabama (UA).


blankblank


Các sinh viên "nghịch dại" này lần lượt bỏ tiền vào một cái hộp gọi là "cash prize", là "phần thưởng" cho người đầu tiên bị nhiễm cúm Tàu sau "COVID party".

Nhiều trong số những người tham dự party này đã bị nhiễm Coronavirus.

Sau việc làm thiếu suy nghĩ này, tất cả party tụ họp đông người đều bị nghiêm cấm ở Alabama, nhất là tiệc tùng của những thanh niên trẻ.  

 

Ấy vậy mà có những người lớn tuổi hơn, nhưng không trưởng thành như số tuổi của mình,  đã phải trả giá khi tham dự "COVID party" bằng chính sinh mạng của mình.


Bác sĩ Jane Appleby,  chief medical officer, của bệnh viện Methodist ở San Antonio đã ra một thông báo về cách giải trí vô ý thức, nguy hiểm - "COVID party"- của những người trẻ tuổi.  

Thông báo này cho biết một bệnh nhân cúm Wuhan, 30 tuổi, vừa qua đời ở Methodist Hospital. Trước khi mất, người này đã trăn trối lại với một y tá:


Tôi nghĩ là tôi đã phạm một sai lầm rất lớn. Tôi đã tưởng "COVID party" là một trò đùa nghịch, nhưng tôi đã lầm to" 


Xem ra không phải ai có học cũng có hiểu biết. Trong trường hợp này lại là loại thiếu hiểu biết lấy đi sinh mạng của người khác, và đôi khi ngay cả cuộc đời còn rất trẻ của chính mình!


Thứ tư 8 tháng 7


Chỉ trong tuần lễ thứ hai của tháng 7, lực lượng lao động ở Mỹ dù vẫn khỏe mạnh nhưng đã bị COVID-19 gián tiếp tấn công, gây thương tổn nặng nề cho cả kinh tế lẫn tinh thần ở tất cả các ngành nghề:


Hilton Hotel đã cắt giảm hơn hai ngàn công việc (22% tổng số nhân viên). CEO Christopher Nassetta đã ra thông cáo báo chí :


"Chưa bao giờ trong lịch sử 101 năm của Hilton, ngành khách sạn phải đối phó với một cuộc khủng hoảng toàn cầu đưa ngành du lịch đến một bế tắc chưa có lối thoát..."


Wells Fargo đang chuẩn bị cắt giảm vài ngàn trong tổng số 263 ngàn nhân viên của Ngân hàng đã có chiều dài hoạt động 168 năm.

Cùng ngày, Walgreens thông báo sẽ cho nghỉ việc 4 ngàn nhân viên sau khi bị lỗ 1.7 triệu trong  ba tháng qua.  

United Airlines thì đã gởi thông báo nghỉ việc vào đầu mùa thu năm nay đến 36 ngàn nhân viên (trong số đó có 15 ngàn tiếp viên hàng không, và hơn hai ngàn phi công) 


Và danh sách đáng buồn vẫn này nối dài, dài thêm mỗi ngày, bao gồm đủ mọi ngành nghề, không chỉ ở Mỹ, mà ở khắp nơi trên địa cầu! 


Thứ năm 9 tháng 7


Trong một cuộc họp báo tháng trước, Thị trưởng New York đã cho biết "Trước đại dịch Coronavirus, có khoảng một triệu người NY không có đầy đủ thực phẩm và luôn cần sự giúp đỡ. Trong lúc này, chúng tôi nghĩ là con số này lên đến hơn hai triệu. Chúng ta đang phải đối phó  với một cuộc khủng hoảng không thể dự đoán trước" 


Cúm Vũ Hán đã "tổng công kích" nhân loại, và người Mỹ nói riêng trong mọi lãnh vực. Đúng như ông Thị trưởng tiên đoán, từ đầu tháng 7, hơn hai triệu người New York đã phải đối diện cái tủ lạnh gần như trống trơn khi chuẩn bị bữa ăn.


Cảm thông với những khó khăn hiển nhiên của chính quyền địa phương ở một tiểu bang đã từng là tâm dịch, và vẫn dẫn đầu 51 tiểu bang về số người nhiễm bệnh cũng như mạng vong do Coronavirus, New Yorkers đã đặt những tủ lạnh chất đầy thực phẩm thiết yếu từ bắp cải, su hào, củ dền, celery.... đến trứng, sữa tươi, thịt mỡ bacon, thịt đóng hộp, dưa hấu, táo, cam, chanh... khắp các ngõ ngách của những khu vực cần sự trợ giúp: từ Harlem đến  Brownsville của NYC.


Nhất là vào những ngày đầu tháng, khi người ta phải trả tiền thuê nhà, một số người không còn cả tiền đi chợ, chỉ phải sống bằng food stamps của Chính phủ, và thực phẩm cứu trợ từ các Food Bank của các tổ chức từ thiện.  Nên vào khoảng ba giờ chiều, "các tủ lạnh cứu đói" ở các ngả đường đã trống trơn. 


Ở các tủ lạnh thực phẩm miễn phí này, người ta có thể đến lấy bất cứ thứ gì người ta cần như mở tủ lạnh trong bếp nhà mình; không phải xếp hàng , không phải trình ID, như với các tổ chức từ thiện, hay ở các Food Bank


blankblank


Trên mỗi “tủ lạnh cộng đồng này”, có một dòng chữ lớn “Take what you need, leave what you can”(Lấy những thứ bạn cần, để lại những thứ bạn có thể chia xẻ)


Không những chỉ có dân chúng địa phương mà ngay cả các ngôi chợ quanh đó cũng tiếp tay mang thực phẩm đến, ít nhất là một lần mỗi ngày, fill up các tủ lạnh đặc biệt chỉ có trong thời....mắc dịch khó khăn này.


Dù không biết những câu ngạn ngữ Việt Nam "lá lành đùm lá rách" hay "miếng khi đói bằng gói khi no" nhưng dân chúng New York đã biết cách thể hiện điều này đem đến hy vọng xanh tươi giữa màu xám của đại dịch.


Thứ sáu 10 tháng 7


Chỉ 6 tháng trước, không một người Mỹ nào nghĩ đến chuyện Coronavirus có thể hiện hữu ở đất nước mình. Đa số người Mỹ nghĩ là cúm Vũ Hán chỉ tấn công nước Tàu, nhiều lắm là lây lan qua một số nước Châu Á, xa nước Mỹ cả một Thái Bình Dương.


Vậy mà, vào ngày 21 tháng 1 năm 2020  bệnh nhân COVID-19 đầu tiên, đã mang theo cúm Tàu đến Mỹ sau khi về quê nhà ở Vũ Hán, bắt đầu cho một đại dịch kiểu "vết dầu loang".

99 ngày sau, một triệu người Mỹ, có những người chưa hề đi du lịch từ nhiều năm nay nhiễm cúm Tàu.

Thêm 43 ngày nữa trôi qua, con số này tăng gấp đôi, hai triệu người Mỹ bị Coronavirus tấn công, nhiều người trong số họ vĩnh viễn ra đi một mình trong phòng cách ly, không có người thân bên cạnh.

Rồi chỉ cần có 28 ngày, con số 2 triệu tăng gấp rưỡi, khắp các tiểu bang Hoa kỳ có 3 triệu người dương tính với cúm Vũ Hán. Những người may mắn hồi phục phải mang theo di chứng COVID-19 một thời gian rất dài, chưa biết bao lâu?


Vào thời điểm này, rất đáng buồn khi nước Mỹ đang là tâm dịch của cúm Vũ Hán, trong tổng số 195 nước trên thế giới, chỉ có 9 quốc gia cho người Mỹ nhập cảnh (Albania, Dominican Republic, Kosovo, Maldives, Mexico, North Macedonia, Serbia, Tunisia, và Turkey)

186 quốc gia còn lại, đa số vẫn "bế quan tỏa cảng", hoàn toàn không cho du khách ngoại quốc vào đất nước mình trong lúc cúm Tàu đang phá hoại thế giới.

 Một số quốc gia đã mở cửa biên giới vì cần thu nhập từ kỹ nghệ du lịch vào mùa hè, vẫn còn "cấm cửa"những người mang US passport (một sổ thông hành được coi là có giá trị nhất thế giới).


Hoa kỳ đã bước vào tháng thứ năm từ khi đại dịch COVID-19 đặt chân đến Mỹ với hơn 3.5 triệu người nhiễm cúm Tàu, và hơn 140 ngàn người đã mạng vong vì Coronavirus. Điều đau xót nhất là con số vẫn tiếp tục gia tăng mỗi ngày.


Xin cùng góp phần cầu nguyện cho những người đã vĩnh viễn yên nghỉ. Và cầu nguyện cho tiến trình thử nghiệm thuốc chủng ngừa thành công, sớm có vaccine ngừa Coronavirus, để đời sống vốn dĩ bình yên, được phục hồi.   


Thứ bảy 11 tháng 7 


Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) hôm nay ra khuyến cáo Coronavirus có thể bay lơ lửng trong không khí (airborne transmission)...trên hành trình tìm kiếm nạn nhân mới.


Tình hình cúm Tàu ở một số tiểu bang trở nên nghiêm trọng trong tháng 7 về cả "nạn nhân mới”  lẫn số người qua đời sau khi nhiễm COVID-19.


Chẳng hạn tất cả phòng điều trị đặc biệt ICU (Intensive Care Unit) của 56 bệnh viện trải dài trong tiểu bang Florida đều chật đã chật kín, không còn một giường trống vào trung tuần tháng 7.


Cùng lúc, cả ba tiểu bang nhỏ hơn: Alabama, Arizona, và Idaho đều có cùng con số 101 người  tử vong vì Coronavirus trong vòng một ngày.


Tiếp giáp với cả Alabama lẫn Florida, Georgia phải cho mở lại một bệnh viện -đang tạm đóng cửa để sửa chữa, tân trang ở Atlanta- để đối phó với con số bệnh nhân nhiễm cúm Vũ Hán phải nhập viện điều trị đang gia tăng cao hơn dự đoán.


Trong lúc đó, ở hai tiểu bang Arizona và Texas, người ta phải đưa thêm những "tủ lạnh đặc biệt" (refrigerated trailers) đến hầu hết các bệnh viện để đề phòng trường hợp nhà xác quá tải.  


Nước Mỹ có một tuần rất buồn khi nhìn đến con số thống kê của CDC (Centers for Disease Control and Prevention) về tình hình bệnh nhân mới bị nhiễm Coronavirus và số người thiệt mạng hàng ngày lên đến một con số "chóng mặt" (đặc biệt là ngày 9 tháng 7):


                                          Jul 12     Jul 11   Jul 10     Jul 9

New Cases + 63,860 + 71,787 + 61,067 + 321,743 

New Deaths +     732 +      849 +     960 +    3,377

(statistics from CDC)


Cũng theo CDC, nếu tất cả mọi người đều mang facemask khi ra đường thì số bệnh nhân mới sẽ giảm đến 58%.                                


Vậy mà có những người "vô tâm" đến độ không chú ý đến tình hình dịch bệnh, đi chơi, tụ họp nơi đông người (social bubbles) không mang khẩu trang. Họ không biết chính họ là người góp phần tạo nên  những con số đáng buồn bên trên. 


Chủ Nhật 12 tháng 7 


Khi tour nhạc rock “summer 2020 North American tour” -cùng với Bryan Adams- ở những thành phố lớn của  Mỹ và Canada bị hủy bỏ vì đại dịch cúm Tàu, ca sĩ nhạc rock lừng danh Jon Bon Jovi đã dành toàn thời gian của mình cho việc... rửa chén  ở JBJ Soul Kitchen, một trong hai nhà hàng do ông lập ra ở ngay sinh quán của mình, New Jersey.

Jon Bon Jovi thành lập hai nhà hàng bất vụ lợi phục vụ cộng đồng (non-profit community restaurant) JBJ Soul Kitchen từ năm 2011, chuyên cung cấp thực phẩm tốt cho sức khỏe được nấu từ nguyên liệu organic. Nhà hàng còn huấn luyện miễn phí cho những ai muốn học nghề nấu ăn, hay waiter/ waitress.


Ở đây, khách hàng sẽ được đón tiếp và phục vụ bình đẳng bất kể họ trả tiền ăn bằng hiện kim hay bằng cách phục vụ ở nhà hàng, thậm chí ăn miễn phí vì đang gặp khó khăn tài chính.

Nhà hàng cũng nhận donate của bất cứ ai, bằng cách trả tiền gấp đôi (buy one, pay two: one for you, one for donation) cho mỗi bữa ăn, một cho họ và một cho những người không may homeless.



blankblank

From The JBJ Soul Foundation


Cuối năm 2018 bước qua đầu năm 2019, khi chính quyền liên bang tạm thời đóng cửa 35 ngày  (do mâu thuẫn giữa hai ngành hành pháp và lập pháp), Jon Bon Jovi Soul Kitchen cung cấp những bữa ăn miễn phí cho công chức và gia đình của họ.

Nên không ai ngạc nhiên khi đại dịch cúm Vũ Hán phá hoại kinh tế khắp mọi nơi, JBJ Soul Kitchen tặng những túi thực phẩm take out miễn phí cho bất cứ ai cần đến, trả tiền hay không có tiền để trả.


Còn hơn thế nữa, trong những ngày đại dịch, ngôi sao nhạc rock này còn đích thân ra rửa chén ở trong bếp của nhà hàng để có thể góp phần trực tiếp vào việc giúp đỡ người bị mất việc vì COVID-19. 


Ông đã góp cả công, lẫn của trong việc làm thiện nguyện thiết thực, đã bật một que diêm soi sáng những ngày đại dịch đen tối ở New Jersey, nơi ông sinh ra, đúng như lời của một trong những bài hát ông sáng tác và trình bày được hâm mộ bởi cả chục triệu người người Mỹ: "It's my life"

 


It's my life

And it's now or never

I ain't gonna live forever

I just want to live while I'm alive

It's my life

My heart is like an open highway

Like Frankie* said, "I did it my way”.


Đó là cuộc đời của tôi

Ngay lúc này hay không bao giờ

Tôi sẽ không sống mãi mãi

Tôi chỉ muốn sống (có ích) khi tôi đang còn hiện hữu.

Đó là cuộc đời của tôi.

Tim tôi như một xa lộ thênh thang rộng mở

Như Frankie* đã nói "Tôi đã làm theo cách của riêng tôi"


Jon Bon Jovi không những chỉ có một giọng hát quý hiếm, mà còn có một tấm lòng từ ái được nhiều người hâm mộ.



Nguyễn Trần Diệu Hương

Trung tuần tháng 7/ 2020


* Frank Sinatra (1915-1998) rất nổi tiếng với bài hát "My Way"

( cùng sinh quán New Jersey với Jon Bon Jovi)




Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
- Anh ấy chung tình lắm chị ạ. Em dám cá bây giờ cho một cô gái thật đẹp sống chung trong nhà thì anh ấy vẫn chỉ biết có em thôi. - Thế em đã thử chưa ? - Cần gì phải thử chị ! Lần này thì Nguyệt nghiêm trang nói: - Không thử sao biết người ta thật chung tình với mình ? Dường như hơi bị đuối lý nhưng Nga vẫn chống chế: - Thử thì cũng được nhưng ngộ nhỡ ? - Ngộ nhỡ tức là người ta đâu thực sự chung tình với mình, có phải vậy không ? - Nhưng làm thế nào để thử ?
Tôi thì thầm với hắn chuyện ấy, thêm chút muối, chút mắm rằng tôi có thể nói giùm để mụ chủ thông cảm chuyện viết lách của hắn. Hắn cám ơn tôi và hào hứng nói thêm rằng một giây phút cảm hứng có thể ghi tên nhà văn vào danh sách vĩnh cửu. Rồi hắn lan man qua chuyện ông Gheorghiu nhà văn nào đó ở nước tôi. Hắn say mê nói về những anh nông dân Johan, những mục sư Kuruga, những nhân vật Traian… (không biết tôi viết tên có đúng không) vớ vẩn trong cuốn “Giờ Thứ Hai Mươi Lăm” nào đó mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến chứ đừng bàn đến chuyện đã đọc hay chưa. Nhìn hai con mắt rực rỡ tin yêu của hắn, tôi chỉ thấy tội nghiệp, nhưng hắn không hiểu. Hắn hăng hái bảo mỗi lần tạo ra một nhân vật, hắn phải cố sống trọn vẹn tâm trạng nhân vật ấy. Từ kẻ sát nhân, kẻ anh hùng, người thất nghiệp, gã ăn mày, ăn xin, tên sở khanh, người đứng vất vơ đầu đường xó chợ, kẻ trộm, kẻ cướp, tên hãm hiếp phụ nữ… Tất cả những tâm lý nhân vật ấy hắn đều đã tự đọa đày mình để trải qua, để sống thực, để viết cho “sống”
Câu cá là một thú vui tao nhã và nhàn hạ, nhưng chỉ bắt được ít cá chứ không nhiều. Đánh bắt bằng lưới và tàu thuyền thì được nhiều hơn, nhưng phải sắm sửa vật dụng, tàu bè, chắc chắn tốn kém nhiều tiền. Trong cuộc sống, khi đi làm phải chịu nhiều áp lực công việc, nhiều người chọn câu cá như một thú vui xả căng thẳng ở chỗ làm. Tôi chẳng bao giờ sắm cần câu để tự mình đi câu vì tôi không có số “sát cá”. Tôi đã thử mấy lần theo bạn bè đi câu mà chẳng bao giờ câu được con cá nào. Muốn ăn cá, tôi vào chợ “câu” là chắc ăn. Nhưng có 1 lần trong đời tôi chẳng tốn kém gì mà vẫn bắt được rất nhiều cá, cả 5, 6 bao tải cá, ăn không kịp phải phơi khô. Tôi xin kể cho bạn làm thế nào tôi bắt cá được nhiều, nhưng xin bạn đừng bắt chước theo tôi với kiểu nói quen thuộc trên TV bây giờ: “Do not try this at home”. Những ngày còn trong nước, khoảng thời gian năm 1975, 1976, tại ngã ba cây số 67 trên đường đi ra Bà Rịa, Vũng Tàu, có một vùng kinh tế mới tự túc tên là Bầu Cạn. Thời đó cả nước
Mùa Hè đầu thập niên 60, từ Đà Nẵng, chúng tôi mở cuộc “hành phương Nam” vào thành phố Nha Trang. Dũng có người bà con ở dưới Cầu Đá, đã nhiều lần vào Nha Trang, mô tả vùng trời phương xa thật hấp dẫn, ba đứa còn lại được nghe bạn kể nên rất náo nức, được dịp rủ rê nên chớp ngay cơ hội sau vài ngày nghỉ hè. Bốn đứa mang theo hai chiếc xe đạp để tiện việc di chuyển, đáp chuyến xe đò Phi Long từ mờ sáng, đến Nha Trang vào lúc mặt trời lặn.
Những tàng cây ngả nghiêng trong gió. Lá me xanh rải đầy đường. Cơn đói bò lan ra cả ngoài da. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa là tới giờ hẹn. Không còn cách nào khác. Hắn đạp xe vòng quanh con phố. Bụng quặn lên ngàn con sóng. Biển động cấp năm trong bao tử và ruột non ruột già. Nhưng cơn đói hùng hổ như thế cũng chẳng thấm thía gì so với nỗi lo âu đầy nanh vuốt của cái việc phải làm. Hắn quẹo gắt vào con hẻm. Tay lái xe vướng vào quang gánh một người đàn bà bán hàng rong. Cú giật ngược làm hắn lao đao và người đàn bà nhùng nhằng sắp ngã. Chén bát xô vào nhau loảng xoảng hai đầu quang gánh. Người đàn bà trợn ngược con mắt.
Sau ngày 30 tháng tư 1975 tôi bị ở tù như mọi người cựu quân nhân Cộng Hòa. Ở tù ra, đói khát, lang thang, tới giai đoạn mà “cái đèn đường có chưn nó cũng muốn kiếm đường mà đi.” Đi khỏi quê hương đất tổ mồ mả ông cha, còn cái gì khổ cho bằng? Vậy mà phải đi. Nhứt định đi. Nếu được tới bến bờ tự do thì nhờ phúc đức ông bà kiếm sống rồi tím cách đem thân nhân còn lại không thì chết cũng lẹ làng hơn là chết đói chết khát tại quê hương. Tù vượt ngục về còn có cái mình không với cái quần xà lỏn. Tiền bạc có đâu???, vàng cây để vượt biên là chuyện ngoài chân mây. May mắn hết sức là tôi liên lạc được thằng bạn đồng ngũ đã qua Mỹ, má nó mua chiếc ghe bầu tính chuyện vượt biên đang cần người lái tàu mà tôi là cựu hải quân ngành Rada truyền tin. Bà cho tôi giữ ghe một năm để chuẩn bị.
Chủ Nhật mùng 9 vừa qua của tháng 5 này là Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) tại Hoa Kỳ, để cho tất cả con cái có dịp đặc biệt tỏ lòng thành kính tri ân người Mẹ qua nhiều hình thức khác nhau, đã phải cực nhọc hy sinh mọi gian khổ để nuôi dưỡng con khôn lớn, ăn học thành tài và sống tự lập ngoài xã hội. Nói riêng về Đạo Công Giáo, trong suốt tháng 5 này gọi là tháng Dâng Hoa Đức Mẹ của tất cả các tín đồ người Công Giáo Việt Nam trên hoàn vũ, bầy tỏ lòng kính mến và tôn vương Thánh Nữ Đức Mẹ Đồng Trinh Maria là Mẹ Thiên Chúa.
Ông già đứng chờ ở chỗ thiên hạ trả xe đẩy hàng, cạnh cửa ra vào tiệm thực phẩm Á Châu. Ông cụ mong ngóng từ tâm của khách hàng. Và con mắt ông cụ sáng lên khi người thanh niên đẩy chiếc xe lại chỗ trả. Anh ta gài sợi dây từ chiếc xe trước vào xe mình để đồng tiền cắc một đồng lọt ra. Ông già chớp vội hai mắt chờ đợi. Người thanh niên cầm đồng xu và ném về phía ông già. Ông già nhanh miệng cảm ơn và đưa tay đón bắt, nhưng hụt, và đồng tiền lăn tròn trên nền xi măng, phía dưới những chiếc xe đẩy cho khách dùng chất đồ mua trong tiệm.
Theo lệ thường thì Elite Nguyen thức giấc lúc bảy giờ sáng vào mỗi cuối tuần, riêng tuần này thì dậy sớm hơn, sau khi vệ sinh cá nhân thì Elite công phu buổi sáng. Mỗi thời công phu của Elite chỉ chừng hơn một tiếng đồng hồ, có khi thì niệm Phật, tụng kinh hoặc ngồi quán hơi thở. Elite đã có lần cảm nhận sự an lạc tuyệt vời, cái an lạc từ nội tâm làm khoan khoái lan tỏa khắp thân và có cảm giác như bay bổng như làn mây. Cũng có đôi khi đang niệm Phật, Elite thấy thân mình phình to ngang trời đất, nhìn xuống thấy sơn hà đại địa nhỏ xíu như cái sa bàn, những giây phút ấy rất ngắn nhưng đủ để cảm thấy lạ thường. Elite cũng tự cảnh tỉnh mình, đó chỉ là cảm giác huyễn hoặc, dù có hỷ lạc nhưng không chấp vào cái cảm giác ấy. Sáng chủ nhật tuần này cũng thế, sau khi công phu thì Elite ra vườn tưới hoa và ngắm hoa, khu vườn nhỏ nhưng đủ các loại hoa cho bốn mùa, nào là: Pansy, tulip, dạ lý hương, dã yên, cẩm tú cầu, lyli...
Ngày còn là sinh viên Đại học U.C. Berkeley, trưa thứ Sáu nắng đẹp anh em trong ban chấp hành Hội Sinh viên Việt Nam thường đem bàn, ghế ra ngồi ngoài Sproul Plaza để quảng bá sinh hoạt, tạo cơ hội cho các bạn ghé thăm nhau, chia sẻ buồn vui hay tán gẫu sau một tuần học hành căng thẳng. Những buổi trưa như thế, tôi đi loanh quanh dưới hàng cây xanh rợp bóng mát, chụp vài pô hình, ghé vào bàn của các hội đoàn sinh viên khác xem có những hoạt động gì.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.