Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Người Việt Nay Mai Đừng Trách Ông Trump

29/06/202008:50:00(Xem: 2538)

Ông Donald Trump hiện là tổng thống Hoa Kỳ (HK).

Những người Mỹ gốc Việt bênh hay chống ông là điều bình thường, vì những quyết định cũng như cách hành xử của ông sẽ ảnh hưởng lên đời sống của họ và tương lai con cháu họ, và ngược lại, là công dân HK, họ có trong tay lá phiếu để ảnh hưởng khiến ông Trump có được tiếp tục làm tổng thống nữa không. Do đó, lưu tâm và tham dự vào những đánh giá đúng sai, khen chê, tâng bốc, hay moi móc thói hư tật xấu của người đang ứng cử điều khiển vận mạng quốc gia của họ thêm 4 năm nữa (và sẽ để lại những hậu quả lâu hơn) là hiện tượng bình thường .


Nhưng ông Trump thì liên quan gì đến những người Úc hoặc người Âu châu gốc Việt? Và ông Trump thì liên quan gì tới những người Việt đang sống tại Việt Nam?

Lẽ dĩ nhiên là cũng có, càng có mạnh trong thời buổi toàn cầu hóa này.

Nhưng không phải là ảnh hưởng trực tiếp lên họ mỗi ngày, như cuộc sống có đắt đỏ hơn không, số người thất nghiệp tăng hay giảm, hay ông Trump đang làm gì để chống lại Corona vẫn còn tiếp tục hoành hành gieo rắc chết chóc..... mà là ảnh hưởng của ông Trump trong thời gian đang giữ chức  tổng thống Mỹ, với quyền hành của người đứng đầu cường quốc số 1 trên thế giới, có thể ảnh hưởng đến thế quân bình toàn cầu và ảnh hưởng đến quốc gia nơi họ đang sinh sống. 


Về vấn đề uy quyền của tổng thống Mỹ, có thể lấy thí dụ của ông Obama lúc làm tổng thống và lúc sắp chấm dứt nhiệm kỳ: trong thời gian 8 năm làm tổng thống nước Mỹ , Obama đã qua thăm Trung Quốc (TQ) ba lần. Hai lần đầu, ngày 15.11.2009 và ngày 10.11.2014  (dự Hội nghị Apec), dù có nhiều căng thẳng giữa Mỹ và Trung Cộng, Obama đã được Hồ Cẩm Đào và Tập cận Bình tiếp đón đúng lễ nghi, nhưng lần thứ ba khi tới TQ để dự hội nghị thượng đỉnh G20, sau khi Hillary Clinton đã thua trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ, nghĩa là Obama chấm dứt nhiệm kỳ và đảng Dân chủ thất thế, thì Obama bị Tập cận Bình bỉ mặt bằng cách tạo cản trở để máy bay của ông tổng thống không thể đậu vào đúng vị trí và Obama không thể rời máy bay bằng cầu thang trải thảm đỏ nghênh đón. Tuy rằng phía TQ đổ lỗi cho trục trặc kỹ thuật, nhưng những nhân vật ngoại giao quốc tế đều đồng ý đó là một sự trả thù có tính toán trước, vì Obama trong chuyến thăm Nhật và Việt Nam vào tháng năm trước đó, đã lên tiếng ủng hộ Nhật và Việt Nam tranh đấu giữ vững chủ quyền tại Biển Đông. Tập Cận Bình đã nắm lấy cơ hội vì biết không phải e ngại bất cứ một hậu qủa nào đến từ Hoa Kỳ. 


Tổng thống Mỹ có luôn luôn đối đầu Trung Quốc không?

So sánh vị tổng thống đương nhiệm và người tiền nhiệm thì phong cách đầy kịch tính của Trump khác xa sự điềm tĩnh, kín đáo của Obama, và cho cảm tưởng là họ sẽ luôn luôn hành xử hoàn toàn trái ngược. Nhưng so sánh một số việc họ đã làm thì sẽ thấy nổi bật lên một số điều tương tự , cho thấy vị thế của một ông tổng thống Hoa Kỳ cũng như mục đích chiến lược quốc gia, đã là cái khung giới hạn cách hành xử của họ. Thí dụ điển hình là những lời tuyên bố trong khi tranh cử và thái độ cũng như cách hành xử sau khi đắc cử của cả hai người:


Obama và Trump đều đã đến thăm Trung Quốc vào tháng 11 năm đầu tiên nhậm chức và chuyến đi của họ đều vấp phải sự chỉ trích vì mang nặng tính trọng vọng chủ nhà Trung Quốc. Cả hai tổng thống đều lập luận rằng quyết định của họ là một phần trong chiến lược lớn nhằm thiết lập mối quan hệ mạnh mẽ hơn với TQ, đối thủ lớn nhất của Hoa Kỳ về mọi mặt trên thế giới.

Những chỉ trích nhắm vào những lời tuyên bố của họ trong khi tranh cử:

Năm 2008, Obama gay gắt buộc tội Trung Quốc đã thao túng tiền tệ, mà ông cho là nguyên nhân dẫn đến thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ với nước này. Nhưng sau đó Obama đã chọn một con đường mềm mại vừa phải với Trung Quốc trong nhiệm kỳ đầu của mình, với hy vọng lôi kéo TQ ủng hộ các biện pháp trừng phạt đối với Iran hoặc chương trình hành động vì biến đổi khí hậu.

Còn Trump, trong suốt thời gian tranh cử năm 2016, đã tấn công mãnh liệt TQ, cáo buộc TQ thực hành thương mại không công bằng, bao gồm cả việc nhiều lần bán phá giá thép trên thị trường quốc tế. Chỉ trích cực mạnh của Trump đưa ra vào tháng 5 khi ông tuyên bố rằng sẽ không "tiếp tục cho phép Trung Quốc hãm hiếp đất nước chúng ta" qua việc thao túng tiền tệ.


Nhưng khi vào việc, trước chuyến thăm TQ lần đầu, Obama bận bịu việc tổ chức trong nước và sửa soạn ACA (Đạo luật Chăm sóc Sức khỏe Hợp túi tiền) nên chưa kịp sửa sọan những kế hoạch rộng lớn để đặt vấn đề với Hồ Cẩm Đào, trong khi đó lại quyết định hoãn buổi gặp mặt Đức Đạt Lai Lạt Ma, điều mà người ta cho rằng để tránh đối đầu với TQ. Hành động này không làm trở ngại, hoặc có thể lại chính là lý do Ủy ban Nobel Na Uy đã quyết định trao Giải thưởng Nobel Hòa bình năm 2009 cho ông "vì những nỗ lực phi thường của ông nhằm tăng cường ngoại giao và hợp tác quốc tế giữa các dân tộc". Đây là một trường hợp điển hình cách xử sự cuả quốc tế mà các nước nhược tiểu cần lưu ý.

Kết qủa chuyến đi là TQ từ chối những yêu cầu chính của Obama liên quan đến Iran và nhân quyền. Cuộc trao đổi giữa Obama và các sinh viên Thượng Hải bị ngăn không được phát sóng rộng ra toàn quốc. Trong bản thông cáo báo chí chung, Obama đã nhắc đến tình trạng nhân quyền nhưng các ký giả không được phép đặt câu hỏi thêm.


Với Trump, mối quan hệ với TQ trong chuyến thăm đầu cũng là một sự đổi ngược những phát biểu tấn công gần như thô bạo của ông về sự mất cân bằng thương mại giữa hai quốc gia thành những thân thiện,vuốt ve tán tỉnh Tập Cận Bình, để mong TQ có hành động đối với Bắc Hàn. (Những diễn tiến sau đó với Bắc Hàn cho thấy Trump đã bị TQ và Bắc Hàn sỏ mũi) 

Suốt chuyến đi, Trump tỏ vẻ tôn qúi chủ nhà, rất hài lòng đắm mình vào các nghi lễ chào mừng của TQ và cũng đồng ý với yêu cầu không cho các ký giả có câu hỏi nào liên quan tới tuyên bố báo chí chung với Tập. Phát biểu của ông dành cho TQ về việc "lợi dụng" thương mại của Hoa Kỳ nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì ông thể hiện trong những buổi vận động tranh cử. Trump không hề một lần nhắc đến chữ Nhân quyền. Một nhượng bộ của TQ mà Trump được hưởng là gửi tweet vượt bức tường lửa vĩ đại của họ.


Tổng thống Mỹ và niềm mơ thoát nạn Trung Cộng của người Việt.

Người Việt sống tại Việt Nam, tại Mỹ, hay tại những quốc gia khác trên thế giới, dù có nhiều khác biệt, nhưng mang cùng một nét tâm lý chung là sợ và căm ghét cực độ Trung Cộng. Mối lo bị tên láng giềng bất hảo nuốt trỏng, cộng thêm ý thức càng ngày càng tăng là nhà cầm quyền Việt Nam bất lực, không hy vọng có thể tự bảo vệ,  khiến họ bấu víu vào giấc mơ vị tổng thống của cường quốc số 1 sẽ là người anh hùng dám tuyên bố đương đầu, và đủ sức diệt tan TQ, cái đầu tầu của Cộng sản, và CS Việt Nam do đó sẽ thành rắn không đầu v.v..và v.v........


Niềm hy vọng đã dấy lên năm 2011 khi chính phủ Obama bắt đầu chính sách xoay trục Châu Á-Thái Bình Dương để đối phó với sự trổi dậy của Trung Quốc, thắt chặt quan hệ với những nước đồng minh truyền thống (Nhật, Hàn quốc) và chú trọng đến việc mở rộng quan hệ với các nước châu Á khác như Ấn Độ, Singapore, Malaysia, Việt Nam…bằng việc đầu tư vào nhiều lĩnh vực quân sự, công nghệ. Ngoài ra trụ cột trong chính sách xoay trục của Obama là Hiệp định đối tác thương mại xuyên Thái Bình Dương (TPP) không cho TQ tham dự, với mục tiêu nêu ra là " không để cho các nước như Trung Quốc viết ra các quy tắc của nền kinh tế toàn cầu"(1), đồng thời từ chối tham gia vào Ngân hàng Đầu tư Cơ sở hạ tầng Á châu (Asian Infrastructure Investment Bank)  mà Bắc Kinh thành lập để tài trợ cho Sáng kiến Vành đai và Con đường .

Lời trách móc đầy bực tức của Hồ Cẩm Đào cho thấy Trung Cộng đã lập tức nhìn rõ ý đồ của Mỹ đằng sau thái độ lịch sự khiêm tốn của Obama (2)

[Hoa Kỳ] đã tăng cường triển khai quân sự ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương, tăng cường liên minh quân sự Mỹ-Nhật, tăng cường hợp tác chiến lược với Ấn Độ, cải thiện quan hệ với Việt Nam, thành lập chính phủ thân Mỹ ở Afghanistan, tăng cường bán vũ khí cho Đài Loan, và như vậy. họ đã mở rộng các tiền đồn và đặt các điểm áp lực lên chúng tôi từ phía đông, nam và tây.

Những động thái quân sự và ngoại giao của Obama đã tạo thêm rất nhiều chỗ dựa cho Mỹ và ít nhiều mang lại cho họ cái nhìn thiện cảm từ các nước Đông Nam Á và Nhật Bản trong vấn đề bảo đảm tự do hàng hải và tuân thủ luật pháp quốc tế (ở Biển Đông).

Tháng 1 năm 2017 HK thay đổi người lãnh đạo.

Ngay sau khi nhậm chức, Trump đã rút khỏi TPP và sau một thời gian thương lượng song phương với TQ không thành công, đã bắt đầu áp thuế đối với hàng hóa Trung Quốc để gây áp lực buộc Bắc Kinh phải tuân thủ các yêu cầu kinh tế của Mỹ. Chính sách của Trump đối với Trung Quốc khác với chính sách Obama  ở chỗ, trong khi Obama áp dụng cách tiếp cận đa phương, thì Trump  không những nhấn mạnh vào phương pháp đơn phương mà còn gây bất hoà với các nước đồng minh. Tuy nhiên, không nên quên rằng họ có chung một mục đích chiến lược là ngăn chặn Trung Quốc thiết lập quyền bá chủ ở châu Á-Thái Bình Dương. 


Căng thẳng thương mại Mỹ-Trung đã bắt đầu từ thời Obama và đã tăng tốc rất nhanh với Trump để trở thành một cuộc chiến. 

Tháng 9/2009 Obama áp thuế nhập khẩu bổ xung lên đến 35% trên lốp xe TQ với lý do bảo vệ công nhân trong ngành sản xuất lốp xe và "nhằm khắc phục sự đổ vỡ của thị trường, xuất phát từ tình trạng nhập khẩu lốp xe gia tăng". Mỹ được Tổ chức thương mại Thế giới WTO ủng hộ, nên TQ uất ức trả đũa bằng cách tiến hành điều tra chống phá giá đối với một số sản phẩm phụ tùng xe hơi và thịt gà nhập khẩu từ Mỹ. Kết qủa việc tăng thuế không ngã ngũ có mang tới thắng lợi cho Mỹ hay không và Obama bị TNS Cộng Hoà Mitt Romney chỉ trích nặng nề.

Tuy nhiên, chỉ một năm sau khi Trump nhậm chức, ông đã tiếp tục theo chiều hướng đó và áp mức thuế 50 tỷ đô la Mỹ cho hàng hóa TQ dựa theo Mục 301 của Đạo luật Thương mại năm 1974, để ngăn chặn những gì Mỹ cho là hành vi thương mại không công bằng và hành vi trộm cắp tài sản trí tuệ. 

Từ đó cuộc chiến thương mại giữa đôi bên tiếp tục leo thang và gây tổn hại cho cả đôi bên, nhưng trong thời gian tranh cử hiện nay, TTTrump bị đẩy vào thế không thể lui bước.


Người Việt và "tình trạng giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc".

Theo GS Keikichi Takahashi (3) thuộc đại học Osaka, bất kể ứng cử viên nào - Trump hoặc Biden - chiến thắng trong cuộc bầu cử tháng 11 sắp tới , cũng có rất ít khả năng có sự thay đổi về mục đích chiến lược của Hoa Kỳ. Chừng nào Bắc Kinh còn tìm cách thiết lập quyền bá chủ ở phía tây Thái Bình Dương, căng thẳng cao giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ còn  kéo dài và trở thành một loại "tình trạng bình thường" mới. Và trong "tình trạng bình thường đó" điều có triển vọng xảy ra nhất là một thỏa ước chia chác quyền lợi giữa hai cường quốc.

Nếu Trump thắng cử, với tình trạng bất hòa với đa số các đồng minh, Mỹ sẽ khó nắm thế thượng phong để dành được nhiều phần lợi trong cuộc mặc cả với TQ. 

Và với phương châm "Nước Mỹ trên hết" Trump sẽ chỉ có thể bảo vệ phần nào quyền lợi của nước Mỹ. Còn TT Trump "đánh tan Trung Quốc" hay "tiêu diệt Cộng sản" như một số người Việt mong muốn thì chẳng thể xảy ra. 


Thật ra ông Trump cũng chưa từng bao giờ hứa những điều này.

Vậy nay mai, những ai mộng ảo rồi vỡ mộng cũng đừng nên trách cứ ông.


____________________________________________________________________

(1) https://obamawhitehouse.archives.gov/the-press-office/2015/10/05/statement-president-trans-pacific-partnership

(2)Robert Kagan, The World America Made

 (New York: Alfred A. Knopf. 2012), p 65.

(3) https://thediplomat.com/2020/06/how-unique-is-trumps-china-policy/

(4) How Trump's first visit to China was similar to Obama's

Ý kiến bạn đọc
30/06/202013:19:39
Khách
Cám ơn tác giả đã có bài viết rất hay và súc tích. Hầu hết người Việt úng hộ Trump chỉ nhìn một chiều , chống Trung Quốc, phe cộng hoà , chống cộng . Bề ngoài Trump làm ra vẻ là người quyết đoán , ta đây tài giỏi nhưng thực ra là người không có khả năng gì cả . Khi khủng hoảng COVID 19 xảy ra thì Trump làm bác sĩ . Khi kỳ thị bạo loạn da đen thì Trump cầm Thánh kinh giảng đạo . Thật là hết sức trẻ con và nục cười .Tại sao nước Mỹ có một tổng thống bị bệnh tâm thần ?
30/06/202001:54:37
Khách
Đôi lời: vấn đề quan hệ Mỹ-Trung, rồi so sánh hai chính quyền Trump và Obama, có liên hệ với Việt Nam trong mối quan hệ đó, là rất lớn và phức tạp.

Tuy nhiên, bài viết còn sơ lược quá, không nêu được những khác biệt lớn, có tính đặc thù, … khó tránh khỏi sự thiên lệch.

Riêng với phần gọi là “Tổng thống Mỹ và niềm mơ thoát nạn Trung cộng của người Việt” và tiếp đó, tác giả đã “đơn giản hóa” tới mức … không được nhã nhặn chút nào, khi gom hết vào làm một, hạ thấp hết, và cường điệu những quan điểm (có lẽ không giống mình) của hàng vạn triệu người; thể hiện ở ngay cách dùng từ ngữ (“niềm mơ“, “mộng ảo“…), và với nhận xét rằng

“… họ bấu víu vào giấc mơ vị tổng thống của cường quốc số một sẽ là người anh hùng, dám tuyên bố đương đầu và đủ sức diệt TQ, cái đầu tầu của Cộng sản, do đó Cộng sản Việt Nam sẽ thành rắn không đầu …”.

Cách trao đổi, ít nhiều có tính học thuật, như vậy thật không nên; đặc biệt cần tránh dùng từ ngữ có vẻ miệt thị.

Cách nên làm là tranh luận thẳng với một (vài) bài viết, của (những) tác giả cụ thể nào đó, về vấn đề cụ thể, với lời lẽ trân trọng quan điểm khác mình. Các bậc tiền bối của ta đã từng làm cách này qua báo chí miền Nam trước 75′, báo chí cả nước từ thời Pháp.

Mời tham khảo bài viết (3 kỳ) của Ba Sàm: 743. “Cuồng Trump”, “cuồng chống Trump”, và …. (đã được đăng trên 5 trang mạng tự do: Việt Nam thời báo, Bauxite Việt Nam, Văn Việt, Dân luận, Thoibao.de); riêng Tiếng Dân và Đàn chim Việt, tác giả có gửi bài nhưng không đăng-không hồi âm.

Xin sẵn sàng đón nhận lời khuyên, góp ý và tranh luận.

Ba Sàm
https://basam.co/2020/06/30/796-nguoi-viet-nay-mai-dung-trach-ong-trump/ https://www.facebook.com/nguyenhuuvinh.basam/posts/280894809826088
https://basam.co/2020/06/22/743-cuong-trump-cuong-chong-trump-va-phan-1/
29/06/202022:59:26
Khách
Chỉ xin tạm góp một ý cho bài viết. Đó là tác giả quá "đơn giản hóa" quan điểm của hàng triệu người về vai trò của Mỹ với Việt Nam trong cuộc cự địch với Trung Quốc. Toàn bộ ý kiến/nhận thức này nằm trong phần "Tổng thống Mỹ và niềm mơ thoát nạn Trung Cộng của người Việt". Trong trao đổi, tranh luận có ít nhiều tính học thuật, nên hết sức tránh gom hết tất tất rất nhiều quan điểm trái ý mình làm một, rồi hạ thấp khả năng nhận thức của họ, cuối cùng là đem tới lời khuyên bảo. Mời tham khảo bài viết (gồm 3 phần): 743. “Cuồng Trump”, “cuồng chống Trump”, và … https://basam.co/2020/06/22/743-cuong-trump-cuong-chong-trump-va-phan-1/
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Trong cuộc khảo sát và thăm dò dư luận của PEW (Pew Research Center) năm 2020 thì tuổi trẻ (từ khoảng 5 đến 10 tuổi) ở Mỹ, có đến 60% đi theo phụ huynh đến các chùa viện tôn giáo, nhưng đến tuổi “teen” (teenager: 13-19… thirteen – nineteen) thì con số giới trẻ giảm dần còn 30%.
Việt Nam Cộng sản biết rõ ý đồ của Trung Cộng muốn ăn sống nuốt tươi mình ở Biển Đông, nhưng lãnh đạo đảng duy nhất cầm quyền tại Hà Nội chỉ biết tùy cơ ứng biến và cầu may được qúy nhân phù trợ khi bị Bắc Kinh tấn công quân sự. Lập trường này không mới, nhưng không bảo đảm giữ được chủ quyền, quyền chủ quyền và khối lượng tài nguyên khổng lồ và biển đảo của Việt Nam ở Biển Đông.
Nhắc lại chuyện xưa, vào năm 1971 TS Kissinger đến Trung quốc, và một năm sau 1972, TT Nixon cũng đến nơi đây để gặp gỡ với các nhà lãnh đạo Trung Cộng tại Bắc Kinh. Phần trình bày sau là trích đoạn các văn bản ghi lại cuộc đối thoại của hai nhà lãnh đạo Mỹ-Trung liên quan đến cuộc chiến tại Việt Nam, được giải mật và được công bố trên trang The Foreign Relations of the United States (FRUS) và trên Văn khố của Bộ Ngoại Giao (US Depart. Of States Archive).
Người ta không thể hiểu được. Có nhiều cặp vừa yêu nhau nay bị ngăn cách, bị xa nhau. Thật chưa bao giờ có trong lịch sử tình yêu nhơn loại: « từ ít lắm 35 000 năm qua người ta biết sống thành vợ chồng, chúng tôi chưa bao giờ sống như hoàn cảnh hiện nay!», theo lời của nhà nhơn chủng học Philippe Brenot.
Khác với quan điểm của tác giả, dịch giả cho rằng bài diễn văn của Tập Cận Bình tại Davos là một sự sĩ nhục nặng nề cho chính giới các nước phương Tây tham dự, vì không ai can đảm lên tiếng cáo buộc Trung Quốc vi phạm luật thương mại quốc tế và các tham vọng lãnh thổ. Tập cũng không có tư cách để thuyết giảng các kinh nghiệm về giá trị cao đẹp của nền kinh tế thị trường, tinh thần trọng pháp và hợp tác quốc tế.
Phong trào bài Lenin, Stalin không phải dễ dàng, nó kéo dài qua nhiều thập niên tại Liên Xô hay nước Nga sau này. Hiện tượng Donald Trump chắc chắn sẽ còn là một đề tài phân tích sâu hơn cho những nhà lịch sử và xã hội học trong tương lai.
Thương người, đây là giá trị tinh thần quan trọng lắm. Thương người không phải chỉ cho họ thức ăn. Ở đây thức ăn nhiều quá, ai cũng sợ ăn nhiều rồi mập. Mập thì dễ sinh bệnh, cao mỡ, cao máu, cao đường. Thương người nên cho họ những gì thuộc về tinh thần: một lời cầu nguyện chân thành, những nụ cười hiền lành, tiếng cười giòn tan.
Nghệ An vừa bắn pháo hoa, vừa tổ chức đủ thứ lễ lạc/tiệc tùng, vừa lái những chiếc “ô tô xịn ngoại quốc bóng nhoáng,” và vừa xin cứu đói. Nghệ An ngày nay, nói nào ngay, chỉ là hình ảnh của một Việt Nam thu nhỏ. Em ơi, từ phương xa, làm sao chúng ta biết được “bi chừ bên nớ ra răng!”.
Giới khoa học QT, cũng như nhà cầm quyền TQ, đều ngầm biết rằng, tìm thấy nguồn gốc vi rút SARS-CoV-2 cũng là cơ hội để tìm ra manh mối có bàn tay người nhúng vào nguồn gốc thảm trạng hay không.
Bình trà cạn rồi mà chưa nghĩ ra được điều gì đáng đồng tiền bát gạo về hạnh phúc nhưng mình cảm thấy một điều rằng: Hạnh phúc là suối nguồn chung hưởng. Hạnh phúc đâu phải chỉ là khi đạt được điều mong muốn một mình.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.