Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Nhật Ký "Cấm Túc" Tuần Mười Hai

12/06/202014:09:00(Xem: 1805)

Thứ hai 1 tháng 6


Qua màn ảnh truyền hình, Antonio Gwynn Jr.,  một học sinh lớp 12 thấy đường Bailey của thành phố Buffalo đầy rác và mảnh kính vụn bỏ lại sau một cuộc tuần hành đòi công lý cho ông George Floyd, dẫn đến bạo động đập phá, và hôi của. Là dân địa phương, Antonio biết sáng sớm mai sẽ có nhiều người đi làm qua con đường đó. Cậu cầm cái chổi dài, mang theo vài chiếc bao nylon đen khổ lớn đựng rác, và miệt mài quét dọn đường phố từ 2 giờ sáng đến 12 giờ trưa hôm sau.


Sáng nay, khi mọi người bắt tay vào chuẩn bị dọn dẹp "aftermath" của cuộc tuần hành đêm Chủ nhật ở Buffalo, New York thì Antonio đã dọn dẹp gần xong.


Câu chuyện cậu bé người Mỹ gốc Phi Châu có tấm lòng nhân hậu được loan truyền trên hệ thống truyền thông như một giọt nước mát làm dịu lòng New Yorkers sau những mất mát vì đại dịch, vì phân cách.


Một người dân địa phương khác, Matt Block nghe từ tin tức hành động từ ái tự phát từ tấm lòng của một thiếu niên. Vào facebook của Anthony tìm hiểu, Matt thấy Anthony đang tìm những lời khuyên để mua cái xe cũ đầu tiên trong đời. Matt quyết định tặng Anthony  chiếc xe thể thao  mui trần Mustang màu đỏ đời 2004 của mình. (Đây là chiếc xe Matt mua thêm, thỉnh thoảng mới lái để nhớ lại ước mơ thời thơ dại).


blank


Một tình cờ ngẫu nhiên làm câu chuyện đời thường có màu sắc của truyện cổ tích khi người ta biết mẹ của Anthony cũng lái một chiếc Mustang màu đỏ trước khi bà qua đời vào năm 2018. Chi tiết này làm Anthony có những giọt nước mắt hạnh phúc nhớ mẹ khi nhận món quà mới từ một người mới gặp lần đầu. Và Matt thì .... "nổi da gà" (goosebumps) vì sự trùng hợp này. 


"Happy Ending" của Anthony chưa dừng ở đó. Cậu thiếu niên chưa đủ tuổi mua rượu, và thuốc lá, còn nhận được thêm hai món quà từ hai ân nhân khác:


- Ông Bob Briceland, một doanh nhân địa phương, trả tiền một năm bảo hiểm cho chiếc Mustang 2004 "cũ người mới ta", với hồi ức về người mẹ của Anthony Gwynn Jr.


-Trường Medaille College ở Buffalo tặng Anthony  học bổng toàn phần trong niên khóa 2020-2021, bắt đầu từ mùa thu năm nay.


Chính những người như cậu thiếu niên Anthony Gwynn Jr. đã làm cho tất cả mọi người có một cái nhìn trân trọng, thân thiện hơn về người Mỹ gốc Phi Châu, chứ không phải vì màu da, hay điều gì khác. 


Thứ ba 2 tháng 6 


Bỉ sẽ bắt đầu giai đoạn 3 trong "tiến trình hồi sinh đất nước" vào tuần sau ngày 8 tháng 6. Hầu hết các cơ sở thương mại sẽ được mở cửa với khoảng cách giao tiếp là hai mét.

Vương quốc nhỏ này là một trong những quốc gia có tỷ lệ người chết vì COVID-19 cao nhất Châu Âu (9,600 người thiệt mạng với dân số chỉ có 11.5 triệu người)

Hoàng tử Joachim (cháu của Vua Philippe) đã phải lên tiếng xin lỗi toàn dân về việc qua Tây Ban Nha tham dự một party lớn trong thời gian Bỉ vẫn còn ở trong tình trạng "lockdown".


Bỉ sẽ mở biên giới cho các nước Châu Âu qua lại vào giữa tháng 6. Để đẩy mạnh kinh tế, mỗi người dân Bỉ cũng được phát một vé đi xe lửa 10 lần miễn phí có giá trị từ 1 tháng 7 đến 1 tháng 12 năm 2020. 

Cùng lúc, một biện pháp khác để kích thích kinh tế là Bỉ sẽ  phân phát cho tất cả những người đi làm €300(Euro) gift card ở các tiệm ăn, bảo tàng viện, rạp chiếu phim.

Khắp nơi trên thế giới, người ta đã làm hết sức mình để làm guồng máy kinh tế chuyển động lại sau nhiều tháng gần như không có hoạt động vì lệnh lockdown do đại dịch cúm Tàu. Cầu mong không một cố gắng nào trở thành "dã tràng xe cát biển đông".


Thứ tư 3 tháng 6


Có một lúc nào đó trên chuyến bay dài, người ta nghe tiếng con nít khóc, và thấy một bà mẹ trẻ loay hoay tìm đủ mọi cách dỗ con, nhưng không có hiệu quả. Rồi tiếng ai đó cất lên :


- Cô có mang theo mền (baby blanket) của cháu không? 


Người phụ nữ trẻ lần đầu mang con đi xa, (và rất nhiều hành khách trên máy bay) vừa học được kinh nghiệm mới: trẻ con thấy an toàn hơn với mùi của cái mền đầu đời quen thuộc của mình.


Biết rõ điều đó, sau khi về hưu, cô giáo Kate Nelson - ở Morgan Hill  một thành phố nhỏ phía Nam của San Jose, California- trở thành một người chuyên may hoặc đan, móc những cái mền để tặng cho bất cứ ai cần đến, đặc biệt là những người vừa mất thân nhân. Bà Nelson hiểu trong buồn bã, bất an, khoác vào một cái mền nhỏ quen thuộc, người ta sẽ thấy bình yên hơn, như trẻ thơ ngừng khóc khi được quấn trong cái mền mỏng quen thuộc thuở còn nằm nôi.
 

blankblank


Từ ngày về hưu, liên tục trong 17 năm, mỗi tháng, bà Nelson hoàn thành 10 cái mền, tặng "liều thuốc chống bất an"  cho những ai đang trong cơn hoạn nạn.


Khi đại dịch cúm Tàu hoành hành, bà Nelson gởi mền đến tặng những người vừa có thân nhân qua đời vì COVID-19 ở địa phương Một trong những người nhận quà của Bà là một cô y tá ở San Jose, không may mất cả cha mẹ vì coronavirus. 


Rất riêng, xin được chia xẻ: mãi cho đến bây giờ, mỗi lần lo lắng, chúng tôi vẫn quấn cái mền nhỏ quen thuộc từ bao năm qua, nhắm mắt, ngồi thu mình trong một góc sofa, để thấy lòng bình an hơn, và tưởng như mình vẫn được mẹ ôm trong vòng tay ngày còn nhỏ. Chỉ cần như thế, lo lắng sẽ tan nhanh như bong bóng trời mưa.


Thứ năm 4 tháng 6


Cựu Đại tá Không quân Jason Denney nằm trong phòng điều trị cách ly ở bệnh viện  Orlando Health Dr. P. Phillips Hospital (Florida) từ vài tuần qua. Trận chiến giữa ông và COVID-19 chừng như đang đến hồi kết thúc với phần thắng nghiêng về Coronavirus.  Một vị linh mục Thiên chúa giáo đã được mời đến làm Thánh lễ lần cuối cho ông Denney từ bên kia bức tường kính của phòng bệnh. Từ hai hôm nay, mỗi ngày các bác sĩ, y tá theo dõi bệnh cho ông cũng từ bên kia khung cửa kính, ông chỉ trả lời câu hỏi của họ qua màn ảnh một cái Ipad khổ lớn. Jason Denney cũng vừa vĩnh biệt gia đình qua facetime trên Iphone .


Căn phòng chăm sóc đặc biệt bây giờ chỉ còn bệnh nhân Denney và cô housekeeper Rosaura Quinteros được trang bị đầy đủ PPE (personal  protective equipment) vào dọn dẹp khoảng 15 phút mỗi ngày.

blankblank


Cô Quinteros cảm nhận được nỗi thất vọng, và sợ hãi của bệnh nhân đang đứng giữa hai bờ sinh tử. Cô bắt đầu nói về thời tiết để bệnh nhân Denney quên đi đau đớn trong thời kỳ cuối cùng của COVID-19. Rồi cô tiếp bằng một giọng dịu dàng:


- Với Thượng Đế, ông chưa hoàn thành hết nhiệm vụ, nên ông phải ở lại cuộc đời. Cuộc sống ngoài kia đang từng bước trở lại với ông. Ông đang được săn sóc bởi cả Chúa, và các bác sĩ trong bệnh viện. Cố gắng lên, ông phải dũng cảm bám vào đời sống. Thượng Đế sẽ không bỏ ông. Keep fighting, don't give up.


Tiếng Anh của cô housekeeper -gốc Guatemala- là ngôn ngữ "broken English" nhưng bệnh nhân Denney nhận ra được sự chân thành. Lâu lắm rồi, trong căn phòng cách ly lạnh lùng này, chỉ có mỗi mình ông và cái máy trợ thở. Cả bác sĩ, và vợ con ông, rồi mới đây là vị linh mục, tất cả đều nói với ông qua Ipad, bên ngoài khung cửa kính.


Chỉ có vậy. Nhưng ông  Denney tiếp tục chiến đấu với Coronavirus bằng dũng khí của một người lính, thay vì buông xuôi. Như một phép màu, ngoài dự kiến của y học,  bệnh của ông giảm dần, và ông khỏi bệnh.


Ông cựu Đại tá, cựu bệnh nhân COVID-19 đã bám được vào đời sống ở bên này bờ sinh tử, đã khỏe mạnh trở về với đời sống. Trước khi rời bệnh viện, Ông xin bệnh viện số phone của người housekeeper có tấm lòng,  gởi text cảm ơn Cô.


Gia đình Denney hy vọng họ sẽ sớm mời được gia đình Quinteros một bữa ăn tối (a thankful dinner) khi đời sống trở lại bình thường.


Sau này, khi được CNN phỏng vấn, ông Denney đã cho biết :


- Tôi không nghĩ là Cô ấy nhận ra được Cô ấy đã giúp tôi lên tinh thần như thế nào. Cô ấy đã giúp tôi thêm dũng khí thắng COVID-19, trở về với đời sống. (I don't think she realized at the time what she was doing for me. She was saving my life.) 


Đúng là "lời nói không mất tiền mua" với sự chân thành đã đem một bệnh nhân trở về từ nơi cận kề cõi chết.

Có những điều tưởng như nhỏ nhặt nhưng lại là một chiến thắng đem về ở phút 89 cho một đội bóng tưởng chừng đã phải bỏ cuộc chơi, xách vali về nước. 


Thứ sáu 5 tháng 6


Tuần qua, trong 21 tiểu bang ở Mỹ, số bệnh nhân nhiễm COVID-19 tăng cao bất ngờ . Cả hai tiểu bang Florida và New Mexico, số bệnh nhân nhiễm cúm Tàu tăng 45%.

Cùng lúc ở cả Utah, lẫn  Arkansas, con số này còn cao hơn : 60%.

Đáng quan ngại nhất là Arizona, bệnh nhân mới nhiễm bệnh tăng gần như gấp đôi (93%)! Các bệnh viện phải chuyển sang kế hoạch khẩn cấp, các cuộc giải phẫu chưa thật sự cần thiết bị hoãn lại để nhân viên y tế, phòng cấp cứu, và cả các giường bệnh được dành chỗ cho bệnh nhân COVID-19.


Trong khi nhiều người (kể cả Thống Đốc Doug Ducey của Arizona) cho là số bệnh nhân tăng cao vì càng lúc COVID-19 testing càng được mở rộng trên toàn quốc. Tiến sĩ Ashish Jha, giám đốc Harvard Global Health Institute không đồng ý. Ông cho biết số lượng thống kê trên đến từ các bệnh nhân Coronavirus mới nhập viện trong tuần lễ đầu tháng 6.


Ông Jha cũng quan ngại về tình trạng lây lan kể từ Memorial Day đến nay vì có rất nhiều người tụ họp thành những đám đông hơn 10 người để vui chơi; và những đám đông rất lớn từ vài trăm đến cả ngàn người trong các cuộc biểu tình BLM (Black Lives Matter) ở khắp nước Mỹ.

blankblank


Thật ra, không những chỉ có mạng sống của người da đen, mà mạng sống của con người bất cứ màu da nào cũng phải được tôn trọng. Ngay cả mạng sống của tất cả động vật (con chim, cái kiến...) cũng đáng được tôn trọng (All Lives Matter/ ALM) .


Thứ bảy 6 tháng 6 


Thái Lan tiếp tục cấm các chuyến bay quốc tế nhập cảnh đến cuối tháng 6.

Tương tự , Tây Ban Nha sẽ cho phép du khách ngoại quốc đến Tây Ban Nha vào ngày 1 tháng 7, và họ cũng sẽ không bị cô lập 14 ngày trước khi du lịch Tây Ban Nha.


Tuần sau , Sở Giao Thông (DMV) California sẽ mở cửa toàn bộ 170 văn phòng còn đóng cửa sau hơn hai tháng ngưng hoạt động vì đại dịch Coronavirus. Nhưng dịch vụ driving test, thi lấy bằng lái xe cho tài xế mới vẫn chưa hoạt động (vì không thể giữ được khoảng cách hai mét giữa giám khảo và người thi lấy bằng lái xe.)


Theo số liệu thống kê của Kaiser và The Guardian, tính đến cuối tháng 5 đã có khoảng 600 nhân viên y tế đã "sinh nghề tử nghiệp", thiệt mạng vì COVID-19 . Xin hãy nghĩ đến những người đang làm việc trong ngành y tế để cẩn thận hơn, và giữ đúng khoảng cách 6 feet social distance.


Lễ hội văn hóa truyền thống "Half Moon Bay Art and Pumpkin Festival" vào đầu mùa thu hàng năm ở miền Bắc California bị hủy bỏ năm nay như hàng trăm sinh hoạt văn hóa, thể thao không thể tiến hành vì đại dịch.


Coronavirus tàn phá không sót một lãnh vực, một vùng đất nào trên địa cầu.

Xin hãy đọc các con số thống kê hàng ngày liên quan đến COVID-19 trước khi bạn bước chân ra khỏi nhà. Kháng thể của bạn khỏe, Coronavirus không quật nỗi bạn, nhưng bạn sẽ mang mầm bệnh đến cho người thân, đồng nghiệp và thậm chí một người đang khỏe mạnh nào đó trong chợ, trên đường phố... Đâu có ai muốn làm người gieo rắc tai họa, phải không?


Chủ Nhật 7 tháng 6


Rất buồn, đến hôm nay, toàn thế giới đã có hơn 7 triệu người bị nhiễm cúm Tàu, trong đó hơn 400 ngàn người đã vĩnh biệt đời sống.


Cũng hôm nay, từ lúc đại dịch COVID-19 tấn công nhân loại, số người nhiễm bệnh COVID-19 trong một ngày trên toàn cầu lên đến con số 136 ngàn người , cao nhất từ trước đến nay, đa số ở Châu Mỹ và phía Nam Châu Á.

 

Tháng sau (July), Google  mở lại headquarter ở Mountain View,  California sau vài tháng đóng cửa. Sẽ có một số nhân viên làm việc ở nhà, nhưng sẽ có một số vẫn phải đến văn phòng. Môi trường làm việc thay đổi rất nhiều sau đại dịch cúm Tàu. Cafeteria ngưng hoạt động vô hạn định. Bữa ăn trưa cho nhân viên sẽ được phát trong hộp ở mỗi department. Phòng Tập Thể Dục (gym) của Google vẫn tiếp tục đóng cửa. Sẽ chẳng có social life giữa nhân viên, các sinh hoạt ngoài công việc đều hủy bỏ. 


Chẳng phải riêng Google mà tất cả mọi Công ty khác khi đi làm trở lại, tất cả mọi người sẽ phải lau chùi bàn làm việc của mình với dung dịch khử trùng Clorox ít nhất là hai lần mỗi ngày, không dùng điện thoại trên bàn người khác... theo đúng hướng dẫn phải làm trong thời đại dịch. Mặc dù đi làm trở lại nhưng hầu hết các cuộc họp vẫn qua Zoom để tránh lây lan. Nhân viên làm hết phần việc trong ngày sẽ phải rời văn phòng ngay lập tức để cho một nhóm khác đến sở.  Mục đích để giảm thiểu đến mức thấp nhất số người có mặt trong building cùng lúc.


Sau khủng bố đường hàng không ngày 11 tháng 9 ở Mỹ, mọi chuyện đã vĩnh viễn thay đổi ở các phi trường trên khắp thế giới. Thế hệ sinh ra trong thế kỷ 21 sẽ không thể tưởng tượng ngày xưa, trước ngày 11 tháng 9 năm 2001, người ta có thể ra, vào phi trường thoải mái; đón, đưa nhau ở tận máy bay. Hành khách có thể mang theo bất cứ thứ gì mình muốn lên máy bay. Chẳng có ai quan tâm có những gì trong hành lý của người khác.


Không ai (kể cả các nhà khoa học, các giáo sư Bác sĩ giỏi) có thể tiên đoán chính xác khi nào đại dịch chấm dứt? Bao giờ thì có thuốc chủng ngừa? Cũng chẳng dám kỳ vọng mọi thứ sẽ quay về như cũ, trước khi có đại dịch. Nhưng hy vọng những điều căn bản tồn tại nhiều trăm năm như bắt tay nhau, như vỗ vai nhau... sẽ trở lại sau đại dịch như "sau cơn mưa trời lại sáng".  Hơn lúc nào hết, người ta cần có hy vọng để sống, để thêm nghị lực cùng nhau vượt qua đại dịch, và phân cách.


Nguyễn Trần Diệu Hương

Đầu tháng 6 / 2020 


Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Quay ra cửa, thấy Ba tôi, ông y tá chạy thoát bằng cửa sau, bỏ quên bộ đồ tây của Ba tôi. Dòng kỷ niệm buồn của tôi vừa đến đây, tôi chợt nghe tiếng Ba tôi gọi: “Con!” Quay lại, tôi thấy Ba tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi, vừa chỉ theo ba Bố con đang đi trên đường trước nhà tôi vừa nói: -Cậu đó với hai đứa nhỏ làm Ba nhớ thời gian gia đình mình sống ở Sơn Tịnh và Hà Bằng.
- Anh ấy chung tình lắm chị ạ. Em dám cá bây giờ cho một cô gái thật đẹp sống chung trong nhà thì anh ấy vẫn chỉ biết có em thôi. - Thế em đã thử chưa ? - Cần gì phải thử chị ! Lần này thì Nguyệt nghiêm trang nói: - Không thử sao biết người ta thật chung tình với mình ? Dường như hơi bị đuối lý nhưng Nga vẫn chống chế: - Thử thì cũng được nhưng ngộ nhỡ ? - Ngộ nhỡ tức là người ta đâu thực sự chung tình với mình, có phải vậy không ? - Nhưng làm thế nào để thử ?
Tôi thì thầm với hắn chuyện ấy, thêm chút muối, chút mắm rằng tôi có thể nói giùm để mụ chủ thông cảm chuyện viết lách của hắn. Hắn cám ơn tôi và hào hứng nói thêm rằng một giây phút cảm hứng có thể ghi tên nhà văn vào danh sách vĩnh cửu. Rồi hắn lan man qua chuyện ông Gheorghiu nhà văn nào đó ở nước tôi. Hắn say mê nói về những anh nông dân Johan, những mục sư Kuruga, những nhân vật Traian… (không biết tôi viết tên có đúng không) vớ vẩn trong cuốn “Giờ Thứ Hai Mươi Lăm” nào đó mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến chứ đừng bàn đến chuyện đã đọc hay chưa. Nhìn hai con mắt rực rỡ tin yêu của hắn, tôi chỉ thấy tội nghiệp, nhưng hắn không hiểu. Hắn hăng hái bảo mỗi lần tạo ra một nhân vật, hắn phải cố sống trọn vẹn tâm trạng nhân vật ấy. Từ kẻ sát nhân, kẻ anh hùng, người thất nghiệp, gã ăn mày, ăn xin, tên sở khanh, người đứng vất vơ đầu đường xó chợ, kẻ trộm, kẻ cướp, tên hãm hiếp phụ nữ… Tất cả những tâm lý nhân vật ấy hắn đều đã tự đọa đày mình để trải qua, để sống thực, để viết cho “sống”
Câu cá là một thú vui tao nhã và nhàn hạ, nhưng chỉ bắt được ít cá chứ không nhiều. Đánh bắt bằng lưới và tàu thuyền thì được nhiều hơn, nhưng phải sắm sửa vật dụng, tàu bè, chắc chắn tốn kém nhiều tiền. Trong cuộc sống, khi đi làm phải chịu nhiều áp lực công việc, nhiều người chọn câu cá như một thú vui xả căng thẳng ở chỗ làm. Tôi chẳng bao giờ sắm cần câu để tự mình đi câu vì tôi không có số “sát cá”. Tôi đã thử mấy lần theo bạn bè đi câu mà chẳng bao giờ câu được con cá nào. Muốn ăn cá, tôi vào chợ “câu” là chắc ăn. Nhưng có 1 lần trong đời tôi chẳng tốn kém gì mà vẫn bắt được rất nhiều cá, cả 5, 6 bao tải cá, ăn không kịp phải phơi khô. Tôi xin kể cho bạn làm thế nào tôi bắt cá được nhiều, nhưng xin bạn đừng bắt chước theo tôi với kiểu nói quen thuộc trên TV bây giờ: “Do not try this at home”. Những ngày còn trong nước, khoảng thời gian năm 1975, 1976, tại ngã ba cây số 67 trên đường đi ra Bà Rịa, Vũng Tàu, có một vùng kinh tế mới tự túc tên là Bầu Cạn. Thời đó cả nước
Mùa Hè đầu thập niên 60, từ Đà Nẵng, chúng tôi mở cuộc “hành phương Nam” vào thành phố Nha Trang. Dũng có người bà con ở dưới Cầu Đá, đã nhiều lần vào Nha Trang, mô tả vùng trời phương xa thật hấp dẫn, ba đứa còn lại được nghe bạn kể nên rất náo nức, được dịp rủ rê nên chớp ngay cơ hội sau vài ngày nghỉ hè. Bốn đứa mang theo hai chiếc xe đạp để tiện việc di chuyển, đáp chuyến xe đò Phi Long từ mờ sáng, đến Nha Trang vào lúc mặt trời lặn.
Những tàng cây ngả nghiêng trong gió. Lá me xanh rải đầy đường. Cơn đói bò lan ra cả ngoài da. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa là tới giờ hẹn. Không còn cách nào khác. Hắn đạp xe vòng quanh con phố. Bụng quặn lên ngàn con sóng. Biển động cấp năm trong bao tử và ruột non ruột già. Nhưng cơn đói hùng hổ như thế cũng chẳng thấm thía gì so với nỗi lo âu đầy nanh vuốt của cái việc phải làm. Hắn quẹo gắt vào con hẻm. Tay lái xe vướng vào quang gánh một người đàn bà bán hàng rong. Cú giật ngược làm hắn lao đao và người đàn bà nhùng nhằng sắp ngã. Chén bát xô vào nhau loảng xoảng hai đầu quang gánh. Người đàn bà trợn ngược con mắt.
Sau ngày 30 tháng tư 1975 tôi bị ở tù như mọi người cựu quân nhân Cộng Hòa. Ở tù ra, đói khát, lang thang, tới giai đoạn mà “cái đèn đường có chưn nó cũng muốn kiếm đường mà đi.” Đi khỏi quê hương đất tổ mồ mả ông cha, còn cái gì khổ cho bằng? Vậy mà phải đi. Nhứt định đi. Nếu được tới bến bờ tự do thì nhờ phúc đức ông bà kiếm sống rồi tím cách đem thân nhân còn lại không thì chết cũng lẹ làng hơn là chết đói chết khát tại quê hương. Tù vượt ngục về còn có cái mình không với cái quần xà lỏn. Tiền bạc có đâu???, vàng cây để vượt biên là chuyện ngoài chân mây. May mắn hết sức là tôi liên lạc được thằng bạn đồng ngũ đã qua Mỹ, má nó mua chiếc ghe bầu tính chuyện vượt biên đang cần người lái tàu mà tôi là cựu hải quân ngành Rada truyền tin. Bà cho tôi giữ ghe một năm để chuẩn bị.
Chủ Nhật mùng 9 vừa qua của tháng 5 này là Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) tại Hoa Kỳ, để cho tất cả con cái có dịp đặc biệt tỏ lòng thành kính tri ân người Mẹ qua nhiều hình thức khác nhau, đã phải cực nhọc hy sinh mọi gian khổ để nuôi dưỡng con khôn lớn, ăn học thành tài và sống tự lập ngoài xã hội. Nói riêng về Đạo Công Giáo, trong suốt tháng 5 này gọi là tháng Dâng Hoa Đức Mẹ của tất cả các tín đồ người Công Giáo Việt Nam trên hoàn vũ, bầy tỏ lòng kính mến và tôn vương Thánh Nữ Đức Mẹ Đồng Trinh Maria là Mẹ Thiên Chúa.
Ông già đứng chờ ở chỗ thiên hạ trả xe đẩy hàng, cạnh cửa ra vào tiệm thực phẩm Á Châu. Ông cụ mong ngóng từ tâm của khách hàng. Và con mắt ông cụ sáng lên khi người thanh niên đẩy chiếc xe lại chỗ trả. Anh ta gài sợi dây từ chiếc xe trước vào xe mình để đồng tiền cắc một đồng lọt ra. Ông già chớp vội hai mắt chờ đợi. Người thanh niên cầm đồng xu và ném về phía ông già. Ông già nhanh miệng cảm ơn và đưa tay đón bắt, nhưng hụt, và đồng tiền lăn tròn trên nền xi măng, phía dưới những chiếc xe đẩy cho khách dùng chất đồ mua trong tiệm.
Theo lệ thường thì Elite Nguyen thức giấc lúc bảy giờ sáng vào mỗi cuối tuần, riêng tuần này thì dậy sớm hơn, sau khi vệ sinh cá nhân thì Elite công phu buổi sáng. Mỗi thời công phu của Elite chỉ chừng hơn một tiếng đồng hồ, có khi thì niệm Phật, tụng kinh hoặc ngồi quán hơi thở. Elite đã có lần cảm nhận sự an lạc tuyệt vời, cái an lạc từ nội tâm làm khoan khoái lan tỏa khắp thân và có cảm giác như bay bổng như làn mây. Cũng có đôi khi đang niệm Phật, Elite thấy thân mình phình to ngang trời đất, nhìn xuống thấy sơn hà đại địa nhỏ xíu như cái sa bàn, những giây phút ấy rất ngắn nhưng đủ để cảm thấy lạ thường. Elite cũng tự cảnh tỉnh mình, đó chỉ là cảm giác huyễn hoặc, dù có hỷ lạc nhưng không chấp vào cái cảm giác ấy. Sáng chủ nhật tuần này cũng thế, sau khi công phu thì Elite ra vườn tưới hoa và ngắm hoa, khu vườn nhỏ nhưng đủ các loại hoa cho bốn mùa, nào là: Pansy, tulip, dạ lý hương, dã yên, cẩm tú cầu, lyli...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.