Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ba Dấu Ấn Riêng Của Đạo Phật

05/06/202000:00:00(Xem: 807)
tam phap an
Cách đây không lâu, tôi được một anh bạn vong niên am tường Phật Giáo nhắc nhở: phaỉ coi chừng “những lời Phật dạy” đang được lan truyền đầy dẫy trên mạng. Rất nhiều trong số đó không phải là “hàng thiệt”! Giật mình, xem lại, thấy quả là có nhiều câu hơi “kỳ kỳ”, thấy “có vẻ” không giống lắm với những gì thầy mình dạy từ trong kinh điển. Ở thế giới thông tin không kiểm chứng được phát tán tự do trên internet, đúng là nếu không để ý đến nguồn gốc, thì dễ bị đọc nhầm… “fake news”! Có điều là “những lời Phật dạy” không chính hiệu đó cũng không có gì sai về mặt đạo đức. Suy cho cùng, chúng cũng là những thông tin mang tính chất giáo dục công dân, làm sao để đắc nhân tâm, làm sao để sống có hạnh phúc, khuyên người ta sống lành thiện... Dạng thông tin như vậy cũng tốt, đến từ nhiều tôn giáo khác nhau, từ nhiều danh nhân nổi tiếng của lịch sử thế giới…

Tuy nhiên, vì là một Phật tử cũng có pháp danh, cho nên tôi đã tự đặt câu hỏi: giữa hàng loạt những câu danh ngôn mang tính “công dân giáo dục” hay “đắc nhân tâm” chung chung như vậy, làm sao phân biệt được đâu là lời khuyên thực sự có mang tinh thần của giáo lý nhà Phật? Chắc hẳn rằng mỗi tôn giáo lớn trên thế giới, tín đồ đều có thể thấy được mẫu số chung trong tôn giáo của mình. Vậy điều này ở Đạo Phật là gì? Tôi nhớ một câu từ thời còn trẻ: Đạo Phật là đạo của giải thoát. Tôi rất thích bài hát Trầm Hương Đốt- bài hát cho nghi thức dâng hương cúng Phật- trong đó có câu: “…Nhờ chân lý chúng sanh đều thoát luân hồi”. Tìm hiểu kỹ hơn một chút, tôi tìm ra ba chữ “Tam Pháp Ấn”. Thấy từ ngữ này vẫn còn “hàn lâm” quá, tôi gọi đó là “ba dấu ấn riêng của Đạo Phật”. Tôi thử tìm cách diễn giải ba đặc điểm của Đạo Phật này bằng kiến thức sơ cấp, đọc không nhiều kinh sách của một Phật tử tại gia.
Tam Pháp Ấn bao gồm chỉ có 5 chữ, nói lên những tinh hoa chính yếu nhất trong giáo lý của Đức Phật: Khổ, Vô Thường, Vô Ngã. Đó là những sự thật không hề bị thay đổi trong suốt lịch sử nhân loại. Đó là những chân lý mà vài ngàn năm sau khi Đức Phật ra đời, các ngành khoa học hiện đại xác minh lại những điều Ngài giảng lưu trong kinh điển vẫn còn nguyên giá trị.

Đầu tiên là Khổ. Giáo lý căn bản Tứ Diệu Đế “Khổ-Tập-Diệt-Đạo” của Đức Phật cũng bắt đầu bằng Khổ. Con người sinh ra là khổ. Cái khổ đó có nguyên nhân. Nguyên nhân đó có thể tiêu diệt được. Và con đường để thực hiện việc thoát khổ đau của con người. Đơn giản chỉ có vậy.

Khổ là một sự thật luôn hiện hữu trong kiếp người. Đức Phật ngày xưa nhận ra sinh ra là con người thì sẽ phải khổ, nên mới quyết định bỏ ngai vàng, gia đình để đi tu tìm đường giải thoát. Dù đã được phụ vương cho sống trong nhung lụa, che dấu mọi nỗi khổ của dân gian, thế nhưng Đức Phật rồi cũng thấy được nỗi khổ của một kiếp người: một người già, một người bệnh, một người chết. Ngài cũng sẽ không thể thoát khỏi qui luật muôn đời này cho dù là hoàng đế.

Tôi nghĩ rằng nếu mọi người đều không thấy cõi đời này là khổ, thì có lẽ chẳng ai cần tìm đến Đạo Phật để tìm cách vượt thoát khổ đau. Tôi bắt đầu quan tâm đến đạo Phật cũng vì cảm nhận được “đời là bể khổ”. Tôi rất sợ chết, sợ ma từ thuở nhỏ. Lớn lên ở tuổi thanh xuân, nỗi tuyệt vọng vì thất tình có khi khiến tôi không còn muốn sống. Tôi còn nhận ra nỗi sợ chết từ thằng T. con tôi, lúc nó chỉ mới có khoảng 3-4 tuổi. T. là thằng bé láu lỉnh, luôn là niềm vui, trò cười cho cả nhà. Một hôm tôi chở T. sang nhà bà ngoại, tình cờ đi ngang qua một đám ma. T. thấy lạ, hỏi: “cái gì vậy bố?”. Tôi giải thích nhanh: “có một người chết”. T. không chịu dừng ở đó: “Chết là gì hả bố?”. Tôi giải thích nhẹ nhàng: “Mai mốt đây, khi bố già như bà ngoại, bố sẽ bị bệnh nhiều. Bố không muốn giữ cái thân già bệnh như vậy nữa. Bố sẽ chết đi để tìm  một hình hài mới nhỏ như T….”. Trong suốt chuyến đi thăm bà ngoại, T. không nói thêm gì và không vui như mọi khi. Sau đó vài tiếng, trên đường tôi chở về nhà, bỗng dưng T. nói: “Bố ơi! Con không muốn chết…”. Tôi cũng im lặng, không nói gì thêm. Không ngờ một thằng bé 3-4 tuổi mà cũng đã cảm nhận được chân lý đầu tiên của Đạo Phật: Khổ Đế!

Con người đã sinh ra, không thoát khỏi việc sẽ bệnh hoạn, già đi, và rồi sẽ chết. Bao nhiêu vị đế vương, dùng đủ mọi thứ của cải, quyền hành có trong tay để tìm thuốc trường sinh bất tử đều thất bại. Vậy là khổ rồi! Rồi khi yêu người mà chẳng được người yêu, lại khổ nữa! Khổ vì thất tình coi bộ còn “dữ dằn” hơn, bởi vì nó có thể làm người ta quên đi nỗi sợ chết. Nó có thể làm cho người ta tự tử! Rồi đang giàu có, làm ăn thành công, bỗng dưng phá sản, trắng tay vì… COVID-19, cũng khổ! Có người sẽ hỏi lại: vậy nếu người nào cứ giàu mãi, giàu từ đời này sang đời khác thì sẽ không khổ? Cứ hỏi những người giàu nhất xem có phải họ là những người sung sướng nhất không? Hay họ cũng sẽ có những nỗi khổ khác mà người nghèo không thể hiểu được: khổ vì lo lắng làm sao giữ được tài sản; khổ vì lo trộm cướp; khổ vì gia đình không hạnh phúc, do thời giờ chủ yếu chỉ để làm giàu nên không gần vợ con… Nói đủ về khổ là một công việc trí tuệ tốn rất nhiều giấy mực!

Cái khổ của con người có nguyên nhân. Mà “Vô Thường” can dự vào hầu hết nỗi khổ của con người. Vô thường là một qui luật chung chi phối cả vũ trụ, không chỉ riêng con người. Không có thứ gì mà không biến đổi. Thịnh suy của mọi quốc gia là một thể hiện của vô thường. Cách đây vài tháng, nước Mỹ đạt kỷ lục về thời gian liên tục tăng trưởng kinh tế, tỉ lệ thất nghiệp thấp. Vậy mà chỉ vì một sinh vật bé xíu không nhìn thấy bằng mắt người mang tên corona, nước Mỹ ngày nay đang ở trong một đợt suy thoái kinh tế tồi tệ nhất lịch sử, với tỉ lệ thất nghiệp kỷ lục.

Sinh lão bệnh tử là một thể hiện của vô thường. Mới ngày nào thanh xuân, vậy mà chớp mắt đầu đã bạc. Thằng bạn mới hôm qua còn nhậu nhẹt, bù khú, nay nghe tin vừa đột quị qua đời. Đó là vô thường ở mặt vật lý. Tâm lý, tình cảm con người cũng vô thường. Mới hôm qua, nàng nói yêu tôi; vậy mà hôm nay, nàng đã thay đổi đòi chia tay. Mới vui đó, rồi lại buồn. Mới nổi giận đùng đùng như muốn đập phá tất cả, nhưng chỉ sau vài hơi thở, cơn thịnh nộ có thể đã biến đi đâu mất. Khi có một cảm giác hạnh phúc lâng lâng tuyệt vời, tôi muốn giữ nó ở mãi trong tôi, nhưng không thể được, vì mọi cảm thọ rồi cũng sẽ qua đi. Ước vọng giữ mãi một cảm thọ hạnh phúc là điều không thể. Ngược lại, nhiều người cứ muốn đắm chìm mãi trong nỗi bất hạnh của mình. Nó đã qua đi, mà cứ nhất định lôi nó ngược lại vào trong tâm trí để “gặm nhấm”, để được “lịm người trong thú đau thương”. Giống như mình chỉ hiện hữu khi sống với nỗi bất hạnh!

Vô thường hiện hữu khắp mọi lúc, mọi nơi. Vấn đề là con người thường không chịu chấp nhận mọi thứ đều vô thường, mà muốn nó giữ nguyên ở hiện trạng mà mình ưa thích. Để rồi khi không còn được như ý nguyện, ta cảm thấy khổ. Thêm một điều nữa: nhiều người cứ nghĩ rằng vô thường sẽ đến với người khác, chứ không đến với mình! Khi đưa tang một người bạn trẻ vừa đột tử, mấy ai dám nghĩ là điều đó cũng có thể xảy ra với mình trong ngày mai? Mà cũng có thể xảy ra với những người thân yêu nhất như vợ chồng, con cái của mình nữa… Không chấp nhận vô thường, khi phải trực tiếp đối diện với nó, khổ là điều không thể tránh khỏi.

Bây giờ nói đến “Vô Ngã”. Đây là một phạm trù rất khó diễn tả cụ thể, nhưng lại có liên quan trực tiếp đến nỗi khổ của con người. Một cách khái quát, Đạo Phật nói mọi thứ đều không có một cái bản ngã riêng của mình, mà phải tương tức lẫn nhau để hiện hữu. Cái này có thì cái kia có, cái này không thì cái kia không. Con người cũng thế, không có một cái “bản ngã” riêng của một cá nhân. Ấy vậy mà hầu hết mọi người đều tin tưởng, thương yêu, bám víu vào một “cái tôi” của chính mình. Hễ ai xúc phạm vào “cái tôi” này, hễ bất cứ điều gì làm tổn thương “cái tôi” này, thì khổ đau liền phát sinh. “Chấp ngã” hay “ngã ái” là những từ ngữ trong Đạo Phật. Thầy tôi dạy nếu ai phá bỏ được ngã chấp, hay thấy được bản chất “vô ngã” của vạn vật, thì người đó đã đi rất xa trên con đường giải thoát.

Tôi là một người hay bị chạm tự ái. Có một lần, tôi thử quán chiếu xem cái “bản ngã” thực sự của mình là gì. Tôi tự đặt câu hỏi cái gì là “cái tôi” của riêng mình đáng để tự hào? Cái thân hình, gương mặt này? Nó chẳng là của riêng tôi, mà là sự kết hợp từ di truyền của bố mẹ, ông bà, rồi sau đó nhờ vào không khí, chất dinh dưỡng của vạn loài mà tồn tại và phát triển. Cái hình hài này, hồi trẻ tôi đã từng mong mình cao hơn một chút, da trắng hơn, lông mày đậm hơn một chút thì chắc đã “đắc đào” hơn nhiều. Còn bây giờ tuổi đã gần “ sáu bó”,  sự già cỗi biểu hiện ngày càng rõ, thì có gì để tự hào? Kiến thức, bằng cấp của tôi ư? Đó là những thứ tôi thu thập được từ biết bao nhiêu thầy cô, bao nhiêu bè bạn, bao nhiêu sách vở… chứ không phải là của riêng tôi. Hai cái bằng đại học từ hồi ở Việt Nam đem sang Mỹ chẳng xài được cái nào, chẳng có gì đáng kể ở cái xứ “kỹ sư chạy đầy đường” này. Còn cái gọi là “tâm hồn”, hay “tính cách” của tôi? Cũng chỉ là sự tổng hợp từ giáo dục gia đình, người thân, bạn bè… từ hơn nửa thế kỷ. Tôi có một ông bố khá nổi tiếng trong cộng đồng người Việt. Hồi mới sang Mỹ, đi đâu tôi cũng được giới thiệu “…đây là con trai của ông S.” để được sự chú ý của mọi người. Đến độ về sau khi có ai vừa định giới thiệu kiểu đó là tôi chặn ngay: “như vậy là tôi chẳng có gì để đáng giới thiệu hay sao?...”. Vậy thì tự hào chỗ nào? Nói tóm lại, càng nhìn cho kỹ vào “cái tôi” của mình, tôi nhận thấy nó không có gì là “bản ngã” của riêng tôi cả. Thế là cái tính “hay tự ái vặt” cũng giảm bớt một chút.

Tôi nhận thấy tình yêu nam nữ cũng là biểu hiện của bản ngã. Tôi yêu người ấy vì người đó “hợp nhãn” với tôi, có tính cách phù hợp với tôi, có cách ăn nói, tiếng cười điều làm cho tôi hứng khởi, thích chí… Thấy toàn là chữ “tôi” không à! Như vậy là tôi yêu tôi chứ đâu có yêu người ấy! Kiểu nói “tôi yêu người ấy hơn chính mình” chỉ là một kiểu nói thậm xưng. Đau khổ vì thất tình, suy cho cùng cũng chỉ là do yêu cái bản ngã của mình mà ra.

Đối với những người thành công, nổi tiếng trong xã hội, chắc chắn là sự “chấp ngã” của họ còn khó phá bỏ hơn nhiều. Nhưng tôi nhận ra rằng những bậc vĩ nhân được cả thế giới ngưỡng mộ lại là những người khiêm cung nhất. Điển hình là Đức Phật. Là người sáng lập ra một trong những đạo giáo lâu đời nhất của nhân loại, Ngài nói rằng “ta là Phật đã thành, còn các người là Phật sẽ thành”. Ngài vẫn sống cuộc đời giản dị của một tu sĩ bình thường, ngày ngày bưng bát đi khất thực giống như mọi người trong Tăng Đoàn. Bình đẳng cũng là một biểu hiện của sự vô ngã. Giáo lý Vô Ngã của Phật là chỗ dựa vững chắc cho những ai hướng đến một thế giới chung của nhân loại, trong đó mọi người nhận thấy phải nương tựa vào nhau để cùng tồn tại và phát triển. Giáo lý Vô Ngã cũng là chỗ dựa vững chắc cho lòng từ bi, nhân ái, khi mọi người nhìn ra sự tồn tại của bản thân phải dựa vào sự tồn tại của nhiều người khác. Không ai thương ta hơn chính bản thân ta. Vì vậy, cách hữu hiệu để tập thương yêu người khác là nhận ra  thương yêu  người cũng là thương yêu chính mình. “Thương người như thương thân” là vậy.

Nói qua một chút cho vui, chứ chắc chắn sự hiểu biết của tôi về Tam Pháp Ấn chỉ là sơ đẳng. Nhưng nó cũng giúp tôi nhiều trong quá trình tu học. Khi cùng các bạn đồng tu tụng Bát Nhã Tâm Kinh, tôi thấy những lời kinh thực sự là trí tuệ vô ngã bao la của Phật Pháp: “Quán Tự Tại Bồ Tát hành thâm Bát Nhã Ba La Mật Đa thời chiếu kiến ngũ uẩn giai không độ nhất thiết khổ ách…”. Hiểu một chút về Tam Pháp Ấn, tôi vững tin vào lời thầy mình dặn: đã có duyên gặp được Phật-Pháp-Tăng đời này, hãy hết lòng tinh tấn tu học Chánh Pháp, hướng đến mục tiêu giải thoát sinh tử luân hồi của Đức Phật. Có kiên tâm tu học, thì tự nhiên mình sẽ là món quà hiến tặng cho người thân, cho xã hội. Tự nhiên mình sẽ có an lạc, hạnh phúc, và trở thành niềm an lạc hạnh phúc cho những người chung quanh. Đó cũng là dấu ấn để nhận ra một người con Phật đang thực hành đúng Chánh Pháp.

Tâm Nhuận Phúc

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
7 Dân Biểu Liên Bang bao gồm Harley Rouda (CA-48), Cisneros (CA-39), Correa (CA-46), Levin (CA-49), Lowenthal (CA-47), Porter (CA-45), và Sánchez (CA-38), đã gởi một lá thư đến Hội Đồng Giám Sát Quận Cam, bày tỏ sự quan tâm mạnh mẽ đến việc quận hạt sử dụng ngân sách liên bang để phòng ngừa, làm xét nghiệm, theo dõi, chữa trị và giới hạn COVID-19
Thuốc chích ngừa Covid-19 được phát triển bởi công ty kỹ thuật sinh học Moderna trong hợp tác với các Viện Sức Khỏe Quốc Gia đã được phát hiện gây ra phản ứng miễn dịch trong tất cả những người tình nguyện nhận thử nghiệm trong nghiên cứu giai đoạn 1, theo bản tin của CNN cho biết hôm Thứ Ba, 14 tháng 7 năm 2020. Các kết quả sớm sủa này, được đăng trong Tạp Chí New England Journal of Medicine hôm Thứ Ba, đã cho thấy rằng thuốc chích ngừa có tác dụng khởi động phản ứng miễn nhiễm với các phản ứng phụ nhẹ -- mỏi mệt, ớn lạnh, nhức đầu, đau bắp thịt, đau nơi chích thuốc -- trở thành ứng viên thuốc chích ngừa đầu tiên của Hoa Kỳ để phổ biến các kết quả trong một tạp chỉ y khoa.
Sau khi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ tuyên bố rằng tuyên bố chủ quyền biển của Bắc Kinh tại Biển đông và những nỗ lực để khẳng quyết sự chiếm cứ bất hợp pháp, khu trục hạm Hải Quân Hoa Kỳ USS Ralph Johnson đã thách thức TQ thêm nữa với chiến dịch đi lại, theo bản tin hôm 14 tháng 7 năm 2020 của báo Business Insider cho biết. Hải Quân đã công bố nhiều hình hôm Thứ Ba, 14 tháng 7 năm 2020 của khu trục hạm đi qua gần Quần Đảo Trường Sa có tranh chấp, và phát ngôn viên Hải Quân Mỹ xác nhận tàu chiến này đã thực hiện một chiến dịch tự do hàng hải trong khu vực.
Hội Đồng Giáo Dục Quận Cam đã chấp thuận các đề nghị hôm Thứ Hai đối với việc tái mở cửa các trường học vào mùa thu này, theo bản tin hôm 14 tháng 7 của CNN cho biết. Hội Đồng bỏ phiếu với tỉ lệ 4 trên 1 chấp thuận một loạt hướng dẫn, gồm những kiểm tra nhiệt độ thường xuyên, rửa tay thường xuyên và làm sạch các lớp học, các văn phòng và xe buýt. Tuy nhiên, hội đồng đã không yêu cầu sử dụng khẩu trang hay giữ khoảng cách xã hội. Thực tế, họ đã khuyên chống lại các biện pháp. “Các trẻ em từ Mẫu Giáo đến lớp 12 đại diện cho đội ngũ có nguy cơ thấp nhất đối với Covid-19. Bởi vì điều đó, việc giữ khoảng cách xã hội của trẻ em và giảm số lượng học sinh trong lớp là không cần thiết và do đó không được khuyến nghị,” theo các đề nghị cho biết.
Tổng Thống Donald Trump hôm Thứ Ba, 14 tháng 7 năm 2020 đã ký luật để đưa ra các trừng phạt Trung Quốc trong đối phó với sự can thiệp của họ vào quyền tự trị của Hong Kong, theo bản tin CNBC cho biết. Trump cũng nói rằng ông đã ký sắc lệnh hành pháp chấm dứt việc đối xử ưu đãi mà Hong Kong đã được hưởng từ lâu nay. “Hong Kong hiện sẽ được đối xử giống như Hoa Lục,” theo ông Trump cho biết trong phát biểu dài tại Vườn Hồng của Bạch Ốc mà đã nhanh chóng chuyển từ việc thông tin về đạo luật sang nhiều vấn đề vận động tranh cử.
Chính phủ Trump hôm Thứ Ba, 14 tháng 7 năm 2020 đã hủy bỏ chính sách sẽ không cấp visa cho những sinh viên quốc tế tham dự các lớp học trên mạng giữa thời đại dịch. Sự thay đổi này đến sau khi chính sách được công bố hồi tuần trước gây ra kiện tụng, bắt đầu với hồ sơ kiện bởi Đại Học Harvard và Đại Học MIT, theo sau là các trường công lập của California và sau đó là liên minh 17 tiểu bang, nằm trong số những thách thức khác.
Nhiều người hỏi tôi: - Sao bà gan quá, làm phóng viên chiến trường chết sống bất cứ lúc nào? Bà không sợ sao ? Tôi thường trả lời: - Đâu có sợ, có máu điên trong người cho nên đâu có sợ, và bây giờ có người hỏi sao bà tình nguyện làm Chief Forum. Một ngày đẹp trời tôi được Cảnh Sát trưởng thành phố Garden Grove mời làm một trong Chief Forum của thành phố, mỗi một sắc tộc được mời một người, cố vấn Đại Tá Cảnh sát trưởng trong vấn đề an ninh của thành phố, cố vấn có nghĩa là mình cho ý kiến về vấn đề an ninh, ông Cảnh Sát trưởng có lắng nghe hay không còn tùy vấn đề Chief Forum này 15 người, buổi họp đầu tiên bàn về nhiều vấn đề, nhất là vấn đề an ninh, ăn cướp, ăn trộm, đánh nhau, ẩu đã, nhiều vấn đề về con người nhưng không có vấn đề nào vui, toàn là chuyện không ai thích nghe, nhưng cũng có người tình nguyện làm việc với Cảnh Sát, là thương gia mà tham gia vấn đề này thì quý đồng hương cũng biết có màu bất thường rồi ?
Tuân thủ theo những điều lệ cập nhật của tiểu bang, được ban hành bởi Bộ y tế California và Thống đốc tiểu bang California Gavin Newsom, Quỹ cộng đồng Garden Grove (Garden Grove Community Foundation) quyết định huỷ bỏ những buổi nghe nhạc ngoài trời miễn phí năm nay, dự kiến diễn ra vào tháng Bảy và tháng Tám, 2020.
Phần lớn nhân loại đều chưa đến Rome, và chắc cũng chả mấy ai rành rẽ về phong tục tập quán của xứ sở này. Tuy thế, nếu có dịp bước chân tới đây thì chắc tất cả chúng ta đều sẽ nhớ đến lời dậy của cổ nhân (“nhập gia tùy tục/đáo giang tùy khúc”) để ứng xử thích nghi, và hoà nhã với dân bản xứ.
Mùa hè, bà con mình tại hải ngoại thường có thói quen hay tổ chức nướng thịt ngoài trời, ngoài sân để ăn nhậu vui vẻ với gia đình hoặc với bạn bè. Tây Mỹ gọi là tiệc Barbecue hay BBQ. Ngộ độc thực phẩm đôi khi cũng có thể xảy ra sau buổi tiệc. Nhẹ thì ói mửa, đau bụng, bị tào tháo rượt chạy có cờ, còn nặng thì tiêu chảy có máu, có thể kéo theo suy thận sau đó và nếu trị không kịp và không đúng cách thì sẽ đi luôn. Khoa học gọi đây là bệnh Hamburger.
TIN TỨC
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.