Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Paris: Những Ngày Đóng Cửa và Mở Cửa

14/05/202011:41:00(Xem: 1493)


Sau 55 ngày đóng cửa, hôm thứ hai 11/05, Chánh phủ Pháp ra lệnh mở cửa nhưng cẩn thận tùy theo từng vùng do tình trạng và mức độ lây nhiễm. Nước Pháp chia làm hai: vùng XANH chiếm gần hết nước Pháp là nơi sự lây nhiễm hạ thấp quan trọng. Vùng ĐỎ gồm phân nửa nước Pháp phía Đông và hơn phân nửa từ Bắc xuống, với vùng Paris, là nơi lấy nhiễm chưa kiểm soát được.

Trường học mở cửa lại . Tiểu học đi học sớm nhưng theo kết quả điều tra có tới 43% trẻ con được cha mẹ giữ ở nhà vì lo sợ bịnh . Chỉ có 8% cha mẹ đồng ý mở cửa và học sinh đi học lại bình thường, 45% thấy nhiều rủi ro, 33% thấy đó là một quyết định xấu của Chánh phủ .

Sau 2 ngày mở cửa, Pháp còn 348 người chết, số tử vong tăng (26991 người), số bịnh bị lây nhiễm 177 547 người từ lúc dịch Vũ hán phát tán .

Trong thời gian này, đời sống xã hội dĩ nhiên có nhiều thay đổi khá sâu sắc .


Có người than phiền chưa bao giờ thấy cuộc sống vô vị như vậy . Không có mọi quan hệ xã hội . Không có nhà hàng. Không có café . Không có đá banh, đua xe đạp . Không có lễ hội, những lễ hội cộng đồng trong tháng 6 như lễ âm nhạc . Cả lễ hội gia đình như sanh nhựt, cưới hỏi, ma chay, ..cũng không ! 

Đúng là một thế giới kỳ lạ mà chúng ta sống như đang bị phạt kỷ luật . Chỉ vì để bảo vệ an toàn sức khỏe .

Người nghiêm túc thì cho rằng những điều đó là phụ thuộc . Điều quan trọng cho nước Pháp là kinh tế . Kinh tế phải hoạt động lại và phải vững vàng, phát triển phải bắt đầu .

Nhưng vẫn còn phải nghĩ tới đợt nhì của dịch Vũ hán . Phải đối phó với nó . Phải giới hạn phạm vi sanh hoạt . Những gì không thật sự cần mà còn nguy hiểm cho lây lan nên đóng cửa .


Thông điệp chánh phủ nêu rõ 2 mục tiêu: bảo vệ an toàn y tế và cứu nền kinh tế để không bị sụp đổ . Nhưng dân chúng không đơn giản chấp hành chủ trương của Chánh phủ . Dân chúng luôn luôn phức tạp . Nhứt là dân Tây xưa nay không có gì thât sự làm cho họ thấy bằng lòng .

Tướng De Gaulle nhận xét rất đúng: «Tây có hơn 3 trăm thứ phô-mai nên cai trị dân Pháp cực kỳ khó khăn!»

Trong vụ dịch Vũ hán, ở nhà tránh bịnh, Tây không chịu . Đi ra ngoài, bị bịnh thì la làng la xóm .


Chánh phủ vừa mở cửa, một nhóm dân chúng đã họp nhau đưa lên Tòa Án Pháp lý Cộng hòa (Tribunal de Justice de la République, thành lập năm 1993, xử Chánh phủ phạm tội trong thời gian hành xử nhiệm vụ cai trị) 63 đơn khiếu nại Chánh phủ về quản lý dịch Vũ hán gây thiệt hại .

Trong lúc đó cũng  dịch Vũ hán, Chánh phủ ra lệnh đóng cửa, làm cho sản lượng nội địa bị mất 6 điểm, kinh tế suy thoái 27% trong tháng 4 theo đà trước khi bị ảnh hưởng dịch bịnh .


Chuyện vui buồn của Tây trong thời đóng cửa

Theo kết quả thăm dò dư luận trên 1006 người gồm nhiều thành phần xã hội và tuổi tác từ 18 tuổi trở lên do YouGov thực hiện qua mạng từ hôm 20 tới 23 tháng 03 vừa qua, cho thấy một tình trạng tâm lý xã hội chưa từng có của dân Pháp . Tưởng chừng như một thứ ảo tưởng . Đúng  vậy vì có ai tưởng tượng trong hai tháng đóng cửa vừa qua, dân Pháp chỉ ở trong nhà không quá 15 ngày? Có nhiều trường hợp còn ít hơn!

Họ cảm thấy thế nào trong vài ngày đầu bị ở trong nhà? Họ sống như thế nào trong tình trạng mà họ chưa bao giờ tưởng tượng có thể có?


Đại đa số dân chúng đi ra ngoài để đi chợ tuy lúc bình thường thì nhu cầu này thật sự không có. Về cảm nhận bị ở nhà là một phản ứng rất khó chịu . Nhứt là trong tuần lễ đầu tiên . Nên có ít nhứt 5% đi ra ngoài hơn 10 lần .

Họ nói họ muốn tuân hành lệnh ở nhà nhưng chỉ năm bảy ngày sau đó, họ bắt đầu muốn tìm cớ cho chính mình để đi ra khỏi nhà . Những người tuổi từ 25-34 có tới 7% có nhu cầu phải đi ra ngoài . Và chỉ đi ra ngoài mà thôi . Còn lớp trẻ hơn, từ 15-24 lại đi ra ngoài ít hơn . Vì bị cha mẹ giữ ở nhà ? Hay vì trường học đóng cửa, chúng không biết đi đâu trong lúc tất cả đều đóng cửa ?

Thật ra cũng còn đa số dân chúng tuân lệnh chánh phủ ở nhà . Số này có khi lên tới 86%, trong suốt 55 ngày cấm trại, chỉ thoát ra lối 5 lần . Đáng khuyến khích là lớp tuổi trên 55 có 69%  tìm cách đi ra khỏi nhà một vài lần nhưng kông quá 5 lần . Cũng vậy, các ông các bà hưu trí, tức già, có tới 90% đi ra khỏi nhà vài lần nói để thở cho nhẹ người !


Nhiều người cho biết họ có nhiều thì giờ nhàn rỗi khi có lệnh cấm  ra khỏi nhà nhưng không biết làm gì ? Những người có thể làm việc ở nhà được nhờ internet (Télétravail) thì đời sống của họ không thấy có gì thay đổi lắm . Có người thắc mắc không biết rồi đây cách làm việc sẽ bị thay đổi luôn hay không ? Vì đây biết đâu sẽ không trở thành một nét mặt mới của nàng Corona ? Nhưng cũng có người không hội nhập được vào chế độ làm việc từ xa (Télétravail) tuy họ biết cách làm việc này rất có lợi, giúp họ tiết kiệm được một số tiền lớn về di chuyển, áo quần, son phần và những chi phí lặc vặc bên ngoài. Còn đi nhà hàng cuối tuần, đi cinéma, hòa nhạc, café, …nay hoàn toàn không còn nữa vì tất cả còn đóng cửa chưa biết bao giờ sẽ mở cửa lại nhưng nhiều người tới nay cơ hồ như bắt đầu quên những thói quen cũ hay nếp sống Paris . Phải chăng vì đó là một hiện tượng cùng khắp nên không còn ảnh hưởng mạnh ở cá nhơn sau thời gian khá dài như một sự mất mát ?

Vậy người Pháp ở nhà và ở không, họ làm gì cho hết thì giờ ?


51% những người không làm việc qua internet được hoặc những người thất nghiệp mà nay không đi kiếm việc làm được, họ nghe nhạc (29%), làm bếp (38%) vì trước đây, họ không có thì giờ hoặc không có đủ thì giờ cho những thú vui nho nhỏ này .

Dầu sao chủ nghĩa tư bản vẫn thắng cuộc !


Còn tình yêu?

Vấn đề sanh tử tuy là thời cấm cửa ! Nhưng chỉ có 8% dân Tây lợi dụng thì giở rổi rảnh và ở nhà không biết phải làm gì mà phải lao vào làm tình . Con số 8% thật ra quá khiêm tốn so với lúc bình thường . Lý do ? Dịch Vũ hán làm cho anh hùng hảo hán đều xìu ?

Cụ thể có 10% tuổi từ 18 tới 24 hăng say sử dụng tận tình thì giờ nhàn rổi sống cho người yêu của mình . Ảnh hưởng dịch Vũ hán khá nặng ở dân Pháp vùng Đông-Nam nên ở đây, họ làm tình ít hơn lúc bình thường . Có người còn tự hỏi không biết rồi đậy hai chúng tôi còn luyến ái với nhau nữa hay không khi dịch Vũ hán hết ?

Trái lại lớp tuổi 55 trở lên, nhiều người chủ trương dành thì giờ tập Thiền . Có 19% trong số này tập trung thì giờ và khả năng gia tăng luyện tập Thiền . Trước đây, chỉ có trung bình 14% mà thôi, tính trên cả nước Pháp . Sanh hoạt này tập trung ở những thành phố lớn, như Paris, Bordeaux, Toulouse, …và ở những gia đình không có con nhỏ, và nhứt là gia đình có trình độ hiểu biết cao .


Lệnh cấm cửa, theo một số người quan niệm, là một kinh nghiệm chua cay nhưng không thiếu mặt phong phú của nó . Nếu phải làm bảng tổng kết cho tương lai thì hãy còn quá sớm . Nhưng có 44% dân Pháp cho rằng nó có mặt tích cực của nó . Nhưng hiện tại người ta chỉ thấy mặt tiêu cực của «cái kinh nghiệm cấm cửa» đang bắt đầu có hiệu lực . 35% người dân than phiền sự cấm cửa làm cho đời sống khó khăn, 33% nói việc ở nhà làm cho người ta khó tránh khỏi bị khủng hoảng tinh thần (stress), 32% la lên có thể điên mất .


Nhưng, đồng thời, có 21% đánh giá việc cấm cửa là dễ chịu vì được cơ hội nghỉ ngơi phục sức, 20% khác hoan nghênh vì ở nhà quan trọng, rất cần cho đời sống gia đình . Tuần lễ đầu ở nhà ảnh hưởng mạnh tâm lý các bà (38%) nhiều hơn ở các ông (27%) . Và lớp tuổi 35-44 cảm thấy khó chịu nên có tới 42% bị stress . Có lẽ vì có con nhỏ không đi học trong lúc cha mẹ phải làm việc . Chỉ có sinh viên là khỏe hơn hết .


Một chàng trai đang yêu tưởng tượng không biết cái hôn đầu tiên sau khi gặp được người yêu sẽ hạnh phúc tới đâu ? Anh chàng ở Paris, dĩ nhiên bị cấm cửa trong nhà .

Còn nàng ở tỉnh, cách Paris hơn 600 km, cũng bị cô lập . Nay Chánh phủ bỏ lệnh cấm nhưng giới hạn không quá 100 km . Đi xa hơn, phải có lý do chánh đáng và khẩn cấp . Mà đi 600 km để gặp bạn tình, hôn một cái cho đã, có phải là lý do được phép hay không ?

Họ nôn nóng như đang bị thiêu đốt . Và chuyện tình của họ đúng là một thiên tiểu thuyết tình yêu thời Corona Vũ hán.

Từ hai tháng nay, họ viết cho nhau, điện thoại với nhau . Theo nhà báo Đoàn Bùi (Le Point.Fr, 6/5/2020), đúng là một chuyện tình lý tưởng, bốc cháy, của cặp này . Quả thật không khác gì chuyện tình thời Trung cổ (Thế kỷ XII) giữa Tristan và Yseult .

Họ yêu nhau say đắm mà chưa từng hôn nhau . Họ nói chuyện với nhau thâu đêm, vừa than thở, vừa bày tỏ sự khao khát với nhau . Giống như thời còn đi học vì còn trốn cha mẹ khi bày tỏ yêu nhau . Có khi chàng phải trùm mền nói chuyện điện thoại với người yêu để ở nhà không ai nghe biết .

Giữa hai người, màn ảnh điện thoại nối kết họ với nhau hoặc ngăn cách họ . Thân thể họ không thể gặp nhau nhưng tư tưởng của họ thì không bao giờ rời nhau .

Ngày thứ hai, 11 tháng 5, họ chỉ còn biết tưởng tượng hôn nhau trong thương nhớ nhau vì thực tế vẫn kẻ Paris, người tỉnh xa .

Nàng tưởng tượng thêm ngày mở cửa sẽ gặp chàng . Hai người trên băng ở một công viên vắng . Có khẩu trang hay không ? Thôi cứ giữ khẩu trang nhưng ta sẽ mở ra .

Chuyện sẽ nói với nhau là truỵện dài không bao giờ có hồi kết .


Cũng chuyện tình thời cấm cửa

Êm đẹp hay đổ vỡ! Như một công thức tóm tắc được ít nhiều tình trạng của những cặp tình nhơn ở Pháp lúc này, sau gần 2 tháng cấm cửa . Nếu phần đông  trong những cặp này (60%), bị cấm cửa ở nhà không có rủi ro hay có gì không hay cho họ hoặc sẽ cho phép họ gặp lại nhau, gần lại với nhau thì cũng không phải là trường hợp bình thường cho tất cả (Điều tra của Ifop) .

Vì vậy, đối với tỷ lệ một cặp hơn trên 10 cặp, tình trạng cấm cửa ở nhà không giúp họ sống thật sự hạnh phúc . Nên có 4% trong số này nghĩ tới tan rã, chia tay với nhau . Nhứt là giới trẻ . Đối với họ, sự cô lập là liều thuốc độc, chớ không phải là keo sơn để gắn bó với nhau . Có 12% trong số này từ chối sống chung  với nhau như vậy nữa nếu chẳng may có cấm cửa trở lại . Chính các bà có ý này rõ hơn hết và chỉ muốn mình sống cô lập riêng với chính mình mà thôi . Các bà không muốn cảnh lo cho con cái, chia nhau việc nhà như kẻ nấu cơm, người rửa chén, rồi lại đưa đến cãi nhau .

Sống gần nhau suốt ngày, chạm mặt nhau lịch kịt lại không phải không có hậu quả xấu . Còn thêm nỗi lo lây nhiễm virus Vũ hán . Tất cả tự nhiên tới với họ, từ lúc nào, không ai biết cho đến khi cả hai đều không ai còn muốn làm tình với nhau nữa . Thậm chí một cử chỉ âu yếm với nhau thôi, cũng không. Trông thấy nhau sao mà ngán quá . Như gặp phải cơm nếp mắc mưa vậy !

Với thanh niên độc thân (25–35 tuổi), hiện tượng ngán làm tình lại trở thành trầm trọng hơn, có tới 87% . Tuy những người này thường vi phạm lệnh cấm cửa dễ dàng . Tức việc họ sáp lại với nhau khá dễ dàng !


Lại cũng chuyện tình thời dịch Vũ hán

Ở ngoại ô Đông-Bắc Paris, trong một chung cư, cập vợ chồng trẻ có với nhau 2 đứa con nhỏ học mẫu giáo nay nghỉ học . Cha mẹ của chúng cũng nghỉ làm việc, ở nhà tránh bị lây bịnh Vũ hán .

Một hôm, vợ đi chợ, chồng ở nhà giữ con . Đi chợ không xa lắm nhưng mất nhiều thì giờ vì chợ chỉ cho một nhóm mươi người vào. Khi tất cả ra hết, họ mới cho nhóm khác vào tiếp . Nên đi chợ trong thời cô lập mất rất nhiều thì giờ và dễ làm cho người ta cau có.

Chị vợ kéo xe đi chợ về trông thấy 2 đứa nhỏ có vẻ đói bụng mà bếp lạnh tanh trong lúc anh chồng nằm ở ghế dài bấm máy tỉnh bơ.

Chị vợ cáu tiết, hét lên, mắng anh chồng vô tích sự . Và tiến tới giựt máy ném đi .

Anh chồng nổi đóa, bèn đứng lên, cung tay thoi vào mặt chị vợ vài quả . Chị vợ đổ máu mủi, bầm mặt . Vì anh chồng vốn người to lớn, làm an ninh cho một xí nghiệp . Không biết có nghề võ hay không nhưng anh đánh khá chuẩn .

Chị vợ tung ra, vừa la, vừa chạy tới bót cảnh sát thưa chồng tội sát nhơn .

Lập tức cảnh sát tới ngay, bắt anh chồng dẫn về bót . Làm biên bản, bảo 2 người về, đừng gây nhau và đánh nhau nữa . Dĩ nhiên anh chồng đã thật sự hối hận . Biết lỗi ở mình hoàn toàn . Nhưng chị vợ không chịu cho anh chồng về nhà .

Bây giờ người đau khổ là cảnh sát . Ở bót không có chỗ nhốt . Mà không thể nhốt trong tình hình này . Tù còn được chánh phủ thả ra cả chục ngàn, cả tù khủng bố .

Đem tạm gởi một chỗ tiếp cư nào đó ? Nếu là các bà thì có sẵn . Nhiều và đầy đủ tiện nghi . Chưa có dự bị này cho các ông . Trong tình trạng khẩn trương này, cũng chưa có một thứ Hội bảo vệ đàn ông . Hay Hội Nhơn quyền cho đàn ông !

Một cảnh sát viên vội nhớ tới Bà Brigitte Bardot, Hội trưởng Hội Bảo vệ súc vật, điện thoại bà xin gởi tạm anh chàng này vài hôm.

Nhưng bà Brigitte Bardot từ chối !

Không biết có ai tôi nghiệp cho anh chàng trong thời buổi đầy khó khăn của dịch Vũ hán hay không ?

Thôi thì kiếp sau, xin các ông đừng làm đàn ông nữa !



Nguyễn thị Cỏ May



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Pháo bông rực rỡ trên bầu trời, phản chiếu đẹp lung linh trên dòng sông Hudson River chạy dọc theo “thành phố trái táo”, xứng đáng là trung tâm thương mại, văn hóa của thế giới. Thị trưởng Bill de Blasio và ban tham mưu của ông khéo léo ngăn chận tụ tập đông người ở nơi "phồn hoa đô hội", có mật độ dân số rất cao bằng cách chỉ cho đốt pháo mỗi 5 phút ở một địa điểm khác nhau trải dài theo thành phố lớn nhất nước Mỹ. Địa điểm đốt pháo cũng không được công bố rộng rãi trên các phương tiện truyền thông như thường lệ . Quyết định rất thông minh này đã giữ cho New Yorkers an toàn, không có số bệnh nhân tăng vọt như các thành phố khác ở Mỹ sau lễ Độc lập .
Hai mươi ba tháng Chạp. Hình như năm nay Tết sắp về mà không ai đợi chờ. Sài Gòn bây giờ đang sống trong những ngày mới mẻ. Một cái mới lạ lùng, khó chịu, vì thành phố và cả miền Nam đang ngột ngạt trong một nếp sống lạ lẫm sau ngày phần còn lại của đất nước đã lọt vào tay chính quyền miền Bắc. Người lớn nhìn nhau bằng cặp mắt lo âu, thì thầm trao đổi với nhau những lời lẽ bi quan trước viễn cảnh đen tối của dân tộc. Nhưng tuổi trẻ dường như không bị chi phối bởi thế giới rắc rối của người lớn. Giọng nói, tiếng cười của chúng vẫn ròn rã, trong vắt, không gợn chút ưu tư. Gần như hầu hết bầy trẻ trong cả cư xá đang rộn ràng chuẩn bị cho các tiết mục văn nghệ cuối năm. Thuý và Bảo cũng bị cuốn hút vào không khí tưng bừng đó.
Câu chuyện nhỏ, do cơ duyên, xảy ra đã lâu, dường như lâu tới hơn hai thế kỷ! Lâu vậy, mà như không lâu, câu chuyện, ngỡ bình thường mà lại không bình thường nếu người trong cuộc không có tên là Thomas Jefferson. Đó là một buổi chiều mùa đông lạnh giá tại miền Bắc Virginia. Con đường hun hút không một bóng người, dẫn tới bờ sông dòng nước hung hãn chảy xiết là nỗi tuyệt vọng của một lão ông đơn độc, đang nhìn thấy thần chết mỗi lúc mỗi đến gần. Không có phương tiện nào để qua sông trong mùa này. Lão ông biết vậy, nhưng không thể biết hết những bất ngờ mà ông lại phải trở về nhà ngay, đành cố lết tới bờ sông, hy vọng ai đó có phương tiện qua bên kia, sẽ giúp đỡ. Lão ông đã ngồi đó, từ khi mặt trời đứng bóng và bây giờ, mặt trời đang lặn ở phương tây.
Đã tự nhủ lòng không xem giờ, nhưng thỉnh thoảng con mắt vẫn cứ liếc nhìn vào cái góc màn hình, thời gian trôi qua sao mà chậm dễ sợ, cứ như rùa bò sên chạy. Hải lấy mảnh giấy nhỏ dán lên góc màn hình, che con số hiển thị để khỏi phải uể oải sốt ruột. Thời gian trong hãng dài lê thê, dù chỉ là giờ hành chánh chứ có phải làm thêm chi đâu, những lúc bận bịu thì còn đỡ, công việc khoả lấp thời gian, những lúc rảnh rỗi thì thời gian chẳng biết làm gì cho hết. Người ta thường lý luận: "Thời gian tâm lý không khớp với thời gian vật lý” là vậy. Không ngờ Hải laị “nếm vị" của nó một cách thấm thía như thế.
Có nhiều cách để mừng sinh nhật của nước Mỹ. Năm nay, có lẽ “ở yên trong nhà” là quà mừng sinh nhật lớn nhất mà "nữ thần tự do" và "uncle Sam" mong muốn. "Stay home, save lives, please”. Mất một ngày vui họp mặt gia đình, bạn bè. Hay có thể mất đi một người thân, một người bạn vì tụ tập đông người; và làm chậm đi tiến trình hồi sinh của đất nước. Bạn có lựa chọn nào? Đất nước có thể có những sinh nhật rực rỡ năm sau, và nhiều, nhiều năm sau nữa. Nhưng nếu bạn mất một người thân, một người bạn thì mãi mãi bạn sẽ không tìm lại được. Xin hãy nghĩ đến điều này trước khi quyết định bạn sẽ mừng sinh nhật thứ 244 của Mỹ như thế nào.
Nếu bạn muốn có sự bình an tương đối, không phải nhìn người khác bằng "con mắt mang hình viên đạn" khi họ vô tình đến gần mình trong vòng hai thước, hãy tạm thời về sống ở Connecticut (tiểu bang "lạnh cong xương sống, cóng xương sườn" vào mùa Đông, nhưng tuyệt vời vào mùa hè). Tiểu bang Đông Bắc bảo thủ, êm đềm này đang có một điều mà cả nước Mỹ đang mơ ước: số người bị nhiễm COVID-19 giảm hơn 50% vào trung tuần tháng 6 (theo số liệu thống kê của Johns Hopkins University). Dù vậy, Connecticut vẫn bắt buộc đeo khẩu trang ở nơi công cộng cho tất cả mọi người trên 2 tuổi, nếu không giữ được khoảng cách 6 feet.
Hai hình ảnh tương phản này có thể chẳng bao giờ thấy nhau. Không có người nhà giầu nào lại dùng cái bát đã sứt mẻ; cũng như, cái bát nào trong bếp người nhà giầu mà chẳng may bị mẻ thì số phận nó nhiều phần sẽ nằm trong thùng rác! Nhưng, vốn chẳng có chi tuyệt đối, nên buổi chiều nay, mới khác những buổi chiều từng qua. Nắng đã tắt nhưng cái nóng còn oi ả, lết theo bước chân mệt nhọc của một gã thanh niên nghèo khó. Gã có vẻ là một kẻ ăn xin, với y phục rách rưới, lôi thôi, trên tay lại ôm cái bát bẩn thỉu đã sứt mẻ. Hình như gã đã đói lả, vì bước chân xiêu vẹo, ngả nghiêng, tiến được một, lại lùi hai! Cuối cùng, chịu không nổi nữa, gã dựa vào cánh cổng một dinh thự.
Chiều hôm ấy, một buổi chiều cuối mùa Hè năm 1956, trước cổng trường Võ Tánh Nhatrang, Trọng nhìn theo lọn tóc bỏ sau hai bờ vai và tà áo dài trắng, Trọng gọi lớn tên nàng nhưng Thu Nguyệt vẫn lặng yên tiếp tục đạp xe đạp, nàng không đáp lại lời kêu gọi của Trọng, ngay cả ngoái đầu nhìn lại nhau lần cuối.
Thưa ba, mỗi năm ngày báo hiếu từ phụ, lại cận kề Ngày Quân Lực 19 tháng 6 của Việt Nam Cộng Hòa, rồi ngày lễ Tạ Ơn. Con xin gởi ba tấm lòng thành ghi nhớ ơn tiền nhân, nhớ ơn ba trong ngày báo hiếu từ phụ, ngày lễ Tạ Ơn. Ba đã cho con dáng dấp hình hài lành lặn nầy. Ba cho con tâm hồn tươi vui, khỏe mạnh nầy. Ba đã cho con tất cả, tất cả những gì con hiện có… Con đã làm những việc thiện, và những việc... mà ba đã dặn dò chỉ dạy...
Từ những ngày đầu tiên khi bắt đầu có bệnh nhân COVID-19 ở Mỹ, đầu tháng 3, Nic Brown, 38 tuổi, một chuyên viên IT ở vùng ngoại ô Tuscarawas County, tiểu bang Ohio, đang khỏe mạnh, bỗng dưng thấy khó thở, và sốt cao. Anh tự lái xe đến một urgent care clinic ở gần nhà. Tại đây, Nic được điều trị với phương pháp dành cho một bệnh nhân có tiền sử bệnh suyễn, và thỉnh thoảng tim "đập lỗi nhịp" không bình thường. Chỉ trong vài phút, tình trạng xấu đi, Nic bất tỉnh. Anh được xe cấp cứu đưa đến Cleveland Clinic Union Hospital ở Dover, Ohio. Ở bệnh viện, anh được xác định là đã bị nhiễm Coronavirus.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.
Người Việt Phone
Không còn nghi ngờ gì nữa, khẩu trang đã đóng một vai trò trung tâm trong các chiến lược đối đầu với dịch bệnh COVID-19 của chúng ta. Nó không chỉ giúp ngăn ngừa SARS-CoV-2 mà còn nhiều loại virus và vi khuẩn khác.
Hôm thứ Hai (06/07/2020), chính quyền Mỹ thông báo sinh viên quốc tế sẽ không được phép ở lại nếu trường chỉ tổ chức học online vào học kỳ mùa thu.
Đeo khẩu trang đã trở thành một vấn đề đặc biệt nóng bỏng ở Mỹ, nơi mà cuộc khủng hoảng Covid-19 dường như đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Trong khi thế giới đang đổ dồn tập trung vào những căng thẳng giữa Mỹ với Trung Quốc, thì căng thẳng tại khu vực biên giới Himalaya giữa Trung Quốc và Ấn Độ vào tháng 05/2020 đã gây ra nhiều thương vong nhất trong hơn 50 năm.
Ủy ban Tư pháp Hạ viện Mỹ cho biết các CEO của 4 tập đoàn công nghệ lớn Amazon, Apple, Facebook và Google đã đồng ý trả lời chất vấn từ các nghị sĩ Quốc hội về vấn đề cạnh tranh trong ngành công nghệ.