Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
EagleBrand-Vietbao-1230x152-12042022-viet

Ba Mươi Tháng Tư - Tưởng Nhớ Đến Một Người

06/05/202011:47:00(Xem: 3798)

Tôi đến tiển đưa Anh vào buổi chiều hoen nắng. Trời Chicago đang độ vào thu đượm màu vàng úa của lá và mây trời ẩm đục. Gió se lạnh. Giờ này anh đã an vị. Anh bình thản nằm trong quan tài sau bao nhiêu năm chiến đấu cho Tự do Dân chủ. Anh đã đi qua thời khói lửa như một người lính chiến trong màu áo trận. Anh đã bắt đầu thời hòa bình hơn 12 năm trong lao tù cải tạo của Chuyên Chính Vô Sản: từ khám lớn Chí Hòa đến Hoàng Liên Sơn, Bắc Thái, Sơn La, Lý Bá Sơ, Nghệ Tĩnh…Không có vùng đất gian khổ nào của quê hương,của tổ quốc thiếu dấu chân anh. Không có thời điểm nào nguy biến cũng như vinh quang của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa mà anh không cùng anh em chia sẻ.


      Bây giờ anh nằm đó trong quan tài. Xung quanh anh, vang lời cầu siêu của các tín hữu chùa Trúc lâm. Ở trong nước anh là chiến sĩ chiến đấu cho Tự do Dân chủ; ở hải ngọai anh là Hội Trưởng Hội Phật giáo Trúc Lâm, tại Chicago…Anh đi từ Đời đến Đạo. Trên khoảng đường dài 79 năm đó, anh có một hướng đi không bao giờ thay đổi: Lương Y Như Từ Mẫu. Là Thầy thuốc, cứu cánh luôn luôn vẫn là cứu khổ con người. Trước mặt thầy thuốc, mọi người đều bình đẳng. Thầy thuốc không biết đến kẻ thù trong điều trị, trong cứu khổ. Thù hận không có quyền làm chủ tâm tướng và hành động của chúng ta. Anh nằm đó. Anh đang nhìn lại quá khứ, và hướng về tương lai trong cỏi vĩnh hằng. Anh có cái nhìn quán chiếu, toàn diện, trước sau nhân quả.


       Có 4 người lính bồng súng đứng bên cạnh quan tài của anh. Họ là những người lính Việt nam Cộng Hòa đến Mỹ theo diện HO: Võ Phụng, Thương sĩ Bộ binh- Nguyễn ngọc Tới, Trung Tá Binh chủng Dù-Trần Thành Định, Thiếu tá Tiểu đòan Pháo, Sư đòan 2- Phạn Ngọc Dinh, Đại úy biệt phái, Lực Lương Bính Định Xây Dựng Nông Thôn. Anh còn nhớ 4 người này chớ anh. Họ đều là nạn nhân của “Hội Chứng Hậu Chiến”, hội viên của “Câu Lạc Bộ 309.81”. Năm 1999 có lần tôi mời anh đến hướng dẫn nhóm Điều Trị Tập Thể tại “Câu Lạc Bộ 309.81” /Chicago. Trong buổi nói chuyện hôm ấy, Trung Tá Nguyễn Đồng, Khóa 5 Trường Võ Bị Quốc Gia Đalạt, người bạn tù của anh trong khám lớn Chí hòa, đã giới thiệu anh với anh em như là một chiến sĩ của Hòa bình, của Tự do Dân chủ. Anh đã chia sẻ cùng anh em những thống khổ trong khám lớn Chí Hòa, những nhục hình trong các trại cải tạo ngòai Bắc cũng như trong Nam.  Đối với các anh Sĩ quan HO, trong nhóm điều trị, lời anh đanh thép chống Chuyên Chính Vô Sản như một điều xác tín. Đã một lần gặp anh hôm ấy, không một ai có thể quên anh được. Nhớ ơn anh, hôm nay các anh em mặc nguyên quân phục, mang nguyên quân hàm và huy hiệu, thay phiên nhau đứng bồng súng, đưa tiển anh đến nơi an nghỉ cưối cùng.


       Đoàn xe gần 100 chiếc, như con Rồng Việt Nam uốn mình lượn qua đường phố Chicago, đưa tiển anh đến Nghĩa Trang dành cho người Việt tị nạn do hội Người Việt Tại Illinois taọ dựng nên. Nắng chiều trải thảm vàng trên khắp mộ chí. Hình ảnh chiếc khăn trắng chit trên đầu Chị guc xuống trên quan tài của Anh làm đớn đau tất cả các anh em trong các binh chủng Việt Nam Cộng Hòa có mặt bên cạnh Anh hôm ấy. 


         Bây giờ là tháng 5, năm 2020, mùa Xuân trở về. Đàn chim giã biệt Chicago hồi cuối thu năm ngoái, bây giờ đã trở lại nghĩa trang. Trên nền trời xanh đàn thiên nga đã trở về thanh phố trong đôi cánh dài, nhịp nhàng và lặng lẻ. Cỏ mọc xanh rờn trên mộ chí của anh. Đời sống vẫn bình thường, theo nhịp điệu tuần hoàn, đi về phía trước. Tôi ngồi đọc lại một mẩu báo chia buồn với Chị, của một hội đoàn nào đó khi nghe tin anh qua đời, với nhưng dòng ghi chú giản dị nhưng vô cùng xúc tích:


                                                Đại Tá Bác Sĩ 

                                        NGUYỄN MINH CHÂU

              Từ trần ngày 26/10/2004 tại Louis A Weiss Hospital/ Chicago

                                            Hưởng Thọ 79 tuổi…

Và có những ghi chú về những cống hiến của anh trong quá khứ :

                             2000 – 2004   Hội Trưởng hội Phật giáo chùa Trúc lâm tại Chicago  

                             1996 - 2004    Hội Trưởng hội cao niên Người Việt tại Chicago

                             1970 –1975    Cục Phó Cục Quân Y Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa  

                             1968 – 1970    Phụ Tá Quân Y Lục quân                        

                             1966 – 1967   Y Sỹ Trưởng Tổng Y Viện Cộng Hòa…  


Những gì cuối cùng và còn lại của cuộc đời đơn giản như những dòng chữ ở trên sao anh? Hội đòan nào đó đã quên đi một thời lao khổ của anh, một thời lao khổ của cả nước. Họ quên đi hơn 12 năm anh sống trong lao tù của Chuyên Chính Vô Sản. Có phải chăng đó cũng là phát tâm và ý nguyện của anh. Anh đã biết rằng, sau khi ta chết mọi sự mọi việc vẫn tiếp tục biến chuyển không ngừng. Đời là dòng sống miên viễn, có qua có lại, nhân quả không cùng. Cái vĩ đại của con người là biết rằng chỉ có con người mới gây đau khổ cho con người và cũng chính con người biết nhận lỗi của mình và biết tha thứ cho nhau...Phải không anh?


Muôn vàn thương tiếc anh../.


Chicago, Illinois USA

May/05/2020

Đào Như

Bác sĩ Đào Trọng Thể 



Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Nhân chuyến về thăm ba má bệnh, tôi ghé thăm ngôi chùa xưa ở chốn làng quê ngày trước. Dân quanh vùng xưa nay quen gọi tên thông dụng là Bàu Lương, chẳng có mấy ai gọi tên chữ Khánh Lâm. Chùa được tổ Toàn Tín khai sơn vào năm Tân Sửu đời Cảnh Hưng 1781, năm 1941 được vua Bảo Đại sắc tứ và đến 1952 thì Pháp dội bom phá hủy hoàn toàn. Năm 1955 hòa thượng Tấm Ấn từ tổ đình Hưng Khánh đứng ra tái thiết lại...
Huế có nhiều loại chè ngon tôi rất thích, như chè đậu ngự, chè đậu ván, chè bắp, dù không cần thêm nước cốt dừa như chè miền Nam. Gia đình chúng tôi chuyển nhà từ Huế vào Phan Thiết, rồi định cư tại Sài Gòn lúc tôi 6 tuổi. Tôi quen ăn các loại chè miền Nam có nước cốt dừa béo ngậy, nhưng vẫn thích chè Huế ở vị bùi của đậu, hương thơm của lá dứa...
Khi tôi viết bài này thì giải World Cup Qatar 2022 đang vào đoạn cuối hồi hộp căng thẳng. Dù chưa kết thúc, nhưng biết bao cảm xúc buồn vui đã đến với người hâm mộ (cũng như các cầu thủ) qua từng trận đấu. Tôi xin viết lại những chuyện bên lề xung quanh World Cup của tôi.
Tại kinh thành Lạc Dương có một tay, trước là thương buôn sau chuyển sang nghề cờ bạc. Nhờ lanh lợi trong mánh lới buôn bán, gã học được nghề bịp rất nhanh. Tài bịp của gã giỏi tới mức không một ai biết mà chỉ cho rằng gã “số đỏ” hoặc “thiên tài”. Bao nhiêu tiền ngày hôm nay đều do cờ bạc mà có. Thế nhưng không hiều sao, có thể do ‘tổ trác” hay do “hết thời” mà gã thua liên tiếp, mất 50 lượng vàng tại một sòng bài lớn. Vừa tiếc của, vừa tức giận, vừa xấu hổ, gã cho mời viên quản lý ra, lớn tiếng
Tôi mới được người bạn gửi cho một câu hát, gợi nhớ đến một bài ca từ lâu đã trốn vào quên lãng: “Ta yêu cô Hằng đêm xưa xuống trần…” Than ôi! Lâu rồi sao không còn thấy ai hát bài "Chú Cuội" của Phạm Duy nữa?...
Hễ nghe một đứa báo động, bọn trẻ con lại túa ra vừa cười vừa chạy vừa chỉ trỏ vừa bắt đầu hát lên bài "Vè vẻ vè ve..." Đằng kia, một người đàn ông rách rưới, hốc hác, chân nam đá chân chiêu nghênh ngang đi lại. Miệng gã cứ lầm bầm chửi rủa...
Những ngày tháng hai, cô luôn nhớ anh da diết. Và cô không hiểu tại sao. Một số năm về trước, cũng vào một ngày tháng hai, cô đã bắt đầu một câu chuyện về anh trên blog của mình, tựa đề "Mối tình thứ nhất", nhưng với tính dông dài tỉ mỉ cố gắng ghi lại như nhật ký của mình cô chưa bao giờ kể được qua cái lần họ đi Crown xem phim với nhau, bộ phim "Một vụ giết người hoàn hảo" dù cô vẫn nhớ như in bầu trời Melbourne trắng nhợt lúc mười hai giờ đêm đó...
Ba ơi, chúng con cảm ơn ba đã cho chúng con niềm hạnh phúc đó. Và hạnh phúc càng trọn vẹn hơn khi ba là niềm tự hào của chúng con, là Tấm Chắn vững chãi cho mỗi chúng con. Tấm Chắn đó được nung đúc bằng chất liệu yêu thương, nhân từ, độ lượng, tin cậy. Tấm Chắn đó vững chãi đến độ, dù chúng con đứa đã có con có cháu, vẫn cảm thấy bé bỏng khi chạy về ôm lưng ba, dụi đầu vào đó mà hít thở hương thơm tình phụ tử...
Không biết ở các xứ lạnh khác thì sao, chứ ở Canada, khi mấy tháng cuối năm chuyển mùa, đón mùa đông lạnh lẽo thì hễ gặp nhau, câu đầu tiên người ta nói với nhau là về... tuyết!
Bé Nga đi học về nhằm lúc chị Liễu đang ngồi sửa áo quần. Bé tò mò đứng lại nhìn: chỉ toàn là đồ cũ. Chắc ai mới cho mệ ngoại đây, bé vừa ngẫm nghĩ vừa bước lại lục mớ đồ bà đã sửa xong. Thấy có tới hai bộ nhỏ cỡ thân hình mình, bé tỏ ra thất vọng...