Hôm nay,  
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật
Việt Báo Văn Học Nghệ Thuật

Ngày Hòa Bình Đầu Tiên

27/04/202018:19:00(Xem: 1655)

Kim lái chiếc xe Honda đi biếu cái bánh chưng cuối cùng vào lúc 7 giờ sáng ngày 30 Tết năm 1975. Tuy có bao nhiêu lần thức khuya học bài, nhưng đây là lần đầu tiên Kim thức trắng đến sáng, cái đầu nhức như búa bỗ, óc trống rỗng, người lâng lâng như muốn bay lên mây...

 Cứ mỗi năm, gia đình Kim đều tự gói bánh chưng lấy. Dì Tám giúp việc và mẹ Kim đã chuẩn bị tất cả từ vài ngày trước đó. Anh Ba, chị Tư của Kim và vài anh bạn thân của anh Ba thường thay phiên thức suốt đêm canh lửa, vớt bánh chưng ra để nén và đàn hát thật vui, thật ấm cúng. Nhưng năm nay, đang mùa thi cử năm cuối đại học, các anh ấy không đến được, mà mẹ Kim đã cho dì Tám giúp việc về quê ăn Tết hôm qua rồi, Kim đành phải thức khuya ôm đống than, lửa củi... một mình. Trong lòng Kim bỗng nhói lên nỗi xao xuyến lẫn tủi hờn..., Kim cảm thấy nhớ ánh mắt, nụ cười, giọng nói của anh H vô cùng...

                     ☆

Anh H, anh bạn trai của anh Ba, cũng là "người láng giềng" mà Kim mới "quen" hơn một năm nay. Anh H đã cấp tốc đi Texas cách đây năm ngày vì ông anh ruột của anh đang du học ở đấy bị tai nạn xe hơi rất nặng, phải cưa chân, mà bên ấy hoàn toàn không có ai là thân nhân chăm sóc cho anh cả. Trước ngày đi Saigon để ra phi trường, anh H bấm chuông và đứng chờ K ở bên ngoài cỗng, đôi mắt to đầy nhân ái nằm sâu dưới hai hàng lông mày rậm đen của anh dáo dác nhìn vào sân nhà Kim, rồi nhìn lên cái cửa sổ phòng ngủ có bức màn the mõng màu xanh da trời, có lẽ để tìm bóng dáng K thường ngồi học bài cạnh đó. Nơi ấy, mối tình thơ dại của anh và K đã chớm nở thật nhẹ nhàng. Bức thư tình đầu tiên của anh viết cho K chỉ vỏn vẹn hàng chữ:

...."Xin em đừng thả rèm cửa xuống những đêm em ngồi học bài, em tiểu thư nhé..."

Anh H cùng tuổi với anh Ba của Kim, nhà ở hơi xeo xeó đối diện nhà K. Từ cửa sổ phòng ngủ trên lầu của K, K có thể nhìn thấy bên hông vườn và một góc mặt tiền nhà của anh, căn nhà trệt tường vôi sơn màu trắng xám, có cây trứng cá sát cỗng rào. Anh mồ côi cả cha lẫn mẹ khi di cư vào SG năm anh mới 18 tháng tuổi. Người vú bế anh chạy xuống tàu há mồm trước bố mẹ của anh chỉ có năm phút, trong khi mẹ của anh một tay xách cái giỏ ̣hành lý nhỏ, một tay dắt thằng con trai lên bốn, là anh Cả của anh H, chạy lúp xúp theo chân chồng mình. Nghe vú của anh sau này kể lại, Việt Minh đã bắn xối xả vào đám dân chúng tản cư này. Cả bố mẹ anh đều trúng đạn, không biết sống chết ra sau lúc ấy, nhưng một người đàn bà hàng xóm tốt bụ̣ng đã lôi anh Cả ra khỏi thân thể đầy máu me của mẹ anh, bế thốc anh Cả xuống tàu và trao anh Cả cho Vú. Từ đấy, vú xem hai cậu bé như con ruột của mình, vú săn sóc, dạy dỗ, thương yêu anh Cả và anh H hết lòng.  Vú không lấy chồng, mở một tiệm may, là nghề mà vú đã học được khi vú sống chung với bố mẹ của anh ngày xưa ở Hà Nội. Vú cố tình lấy tên hiệu may là Tân Phục, là tên cũ của hiệu may có tiếng thời ấy của bố mẹ anh, hy vọng nhỏ nhoi là nếu bố mẹ anh mà còn sống, sẽ tìm ra vú và hai anh em ở đây...

Từ ngày gia đình Kim dọn đến đây sống được hơn một năm, mỗi ngày, con bé tóc tém mười sáu tuổi phải đón xe đò hay xe lam để đi học ở một trường trung học công lập nổi tiếng của tỉnh Bình Dương, nằm trên Quốc Lộ Mười Ba, cách thị xã BD 6 km, cách SG khoảng 20 km. Một chiều thứ sáu, tan học về lúc 5 giờ, K đón một chiếc xe đò trên tuyến đường SG về BD. Xe đã đầy ắp người vì là chiều cuối tuần, sinh viên, công nhân viên chức từ SG trở về tỉnh BD rất đông. K không muốn đợi chuyến xe sau vì trời sẽ sập tối rất nhanh, đành phải vén áo dài, K nép vai mà chen lấn để leo lên cho bằng được phía sau đuôi xe đò. Biết là không còn ghế trống để ngồi đã đành rồi, mà ngay đến chổ đứng cho vừa hai bàn chân thôi, cũng đã..xa xỉ lắm! Ôm cặp táp ấp lên ngực bằng một tay, còn một tay, K phải nắm thật chặt vào thanh sắt trên trần chiếc xe đò. Người K như cái que xin xăm ở chùa ba ngày Tết, vừa bị lắc, vừa bị nhồi xóc thảm thương! Bỗng, có ai đó cầm cái cặp táp của K lay nhè nhẹ... Một chàng trai đang ngồi băng ghế bên hông K bỗng đứng lên, mĩm cười thật thân thiện, tay ra dấu mời K ngồi xuống. K ngượng nghịu ngồi xuống, và lén nhìn anh ta. Anh ta mặc áo chemise màu xanh nước biển nhạt, quần jean, tay xách nách mang các túi có vẻ rất nặng nề. Nhìn anh ta khổ sở đổi tay liên tục, Kim có chút cảm động, nhưng vẫn cố làm... lơ, mặt vẫn cố...lạnh lùng, và cố tình thật... nghiêm trang nhìn ra ngoài cửa sổ chiếc xe đò. K bỗng linh tính hình như có người đang lén quan sát mình, K quay phắt lại, bắt quả tang chàng ta đang nhìn chăm chăm vào...bàn chân mang đôi guốc quai nhung đen của mình. K bấu chặt ngón chân lại, cố dấu chân vào sâu trong lòng ghế, mặt K nóng ran lên...

Xe qua khỏi ty Cảnh sát là đến ngã ba của nhà Kim, người lơ xe đập rầm rầm vào thành xe, là dấu hiệu cho tài xế phải ngừng xe để thả người xuống. Chiếc xe đò cặp sát lề đường đất đỏ rồi dừng lại, bụi bốc lên đầy trời rồi bay loãng, nhạt dần đi. Ô hay! Anh ta đứng ngay sau lưng K, lúng túng, ngượng nghịu cười...  K  ngạc nhiên chỉ vài giây thôi, rồi bặm môi cố làm mặt người lớn thật nghiêm nghị, nàng băng qua đường, hướng về nhà mình thật nhanh.  Anh ta cũng băng qua đường theo K !... Đi bộ chỉ qua ba căn nhà là đến nhà của K. Nhưng K không muốn cho anh ta biết nhà mình, Kim không quẹo vào nhà, mà đi thẳng luôn về phía chợ BD. Đi gần đến chợ rồi mà hắn ta vẫn còn sau lưng. K nghĩ ra cách, bèn quẹo vào tiệm ...uốn tóc! Thế là chàng ta tỏn tè, đứng tần ngần bên ngoài một chút, rồi quay đầu về hướng ngược lại..

Thứ sáu tuần sau đó, Kim cũng đứng đón xe đò về nhà sau buổi chiều tan học. Xe cũng đông nghẹt, đuôi xe phều người ra như bụng bầu chín tháng của người đàn bà sắp sanh. Hôm nay có Th, cô bạn thân về chung với K để ghé nhà K mượn sách. Hắn ta lại xuất hiện khi xe đò đổ người xuống ngã ba. Sau khi băng qua đường, K đành phải mở cổng nhà, dắt Th vào trong sân. Và thật ngạc nhiên, hắn ta cũng mở cổng rào căn nhà ...đối diện và bước vào trong! Hắn nhìn K đầy ngạc nhiên, và K cũng thế... Ơ hay! Té ra là hàng xóm mà bao lâu nay K nào biết...

Từ đó, hầu như mỗi chiều thứ sáu, khi tan học lúc năm giờ chiều về, leo lên xe đò, Kim mới ̣để ý "ông hàng xóm" của mình cũng thỉnh thoảng từ SG về chung chuyến, rồi cùng xuống xe chung với K. Kẻ đi trước, người lẽo đẽo theo sau khúc đường chỉ hai, ba trăm mét thôi, không ai nói với ai một lời.... Lạ hơn hết, anh Ba của K, một hôm bỗng đèo chàng hàng xóm này từ SG về nhà bằng chiếc Honda 67 của anh, trước cặp mắt kinh ngạc của K. Té ra, họ học chung đại học Khoa học ở SG....

Anh H từ đấy thỉnh thoảng đi về chung xe Honda với anh Ba, lại còn tập tành đi đánh tennis với ba của Kim. Anh đã lấy lòng cả nhà của K, của ba K, một người thật khó tánh nổi tiếng cả tỉnh nhỏ này, và dỉ nhiên, anh cũng đã lấy lòng cả cô bé mười sáu, bắt đầu biết nhớ nhung, xao xuyến...

                    ☆

Cách Tết chỉ mấy ngày, anh bấm chuông nhà Kim khi không có ai ở nhà cả. K bước ra cỗng, ngượng nghịu nhìn anh. Anh cũng thế, trìu mến nhìn K. Trong tay anh cầm một bức thư trao cho K, và nói:

--"Anh phải đi Mỹ gấp ngày mai, anh sẽ về khi xong việc. Có lẽ chỉ độ một tháng hơn... Và có lẽ, ...có lẽ...,..anh.... anh... sẽ..nhớ…, sẽ nhớ ... cô tiểu thư của anh vô cùng..."

Đã hơn tháng nay, Kim liên tục nhận thư anh H mỗi tuần. Anh H cho biết, anh Cả đã cưa chân vì xương chân bị dập. Anh phải săn sóc anh Cả, tập cho anh ấy đi bằng nạng, xe lăn, và an ủi anh ấy rất nhiều. Anh  quyết định sẽ về lại VN ngày 5 tháng 5/1975 nếu không có gì thay đổi. Cuối thư, những dòng mực xanh của anh luôn làm tim K rung động. Anh viết...

... "anh nhớ em lắm, nhớ mắt nhớ mũi... nhớ hàng mi hàng mày, nhớ từng sợi tóc mai, nhớ chiếc răng khểnh với miệng cười chúm chím, nhớ dáng em ngồi sau bức rèm xanh, nhớ đôi guốc gỗ với những ngón chân nuột nà của em.. Anh mong về lại VN lắm để được nắm chặt lấy tay em, cô bé tiểu thư của anh..."

                    ☆

  Biếu bánh chưng cho người bạn của mẹ  xong, Kim phải về ngay để ba K lấy chiếc xe Honda này đi làm. Chạy xe lên con dốc và bẻ tay lái ôm cua cong theo Quốc lộ 13, ngang qua ty Cảnh sát, cách nhà K chỉ vài trăm mét, mắt K ríu lại, đầu nhức băng băng, sao bỗng dưng K nhớ đôi mắt trìu mến, nhớ giọng Bắc kỳ trầm ấm của anh chi lạ...

 Bỗng, một người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi trắng toát ở đâu xuất hiện ngay trước mũi xe Honda của Kim. Giật cả mình, K lạng nhanh tay lái tránh ông ta, vì xe đang ôm đường cong, thắng xe sẽ té ngay, nhưng không kịp nữa... Cái tay lái bên phải của K "khều" nhẹ vào người ông ta. Ông ta té nhào vào ngay cái cuộn rào kẽm gai của ty Cảnh Sát...

Kim  lật đật dừng xe lại, vội vàng đở ông ta đứng lên, xin lỗi ông luôn miệng. Thật khủng khiếp quá, mặt và cánh tay phải của ông bị rào kẽm gai móc sâu vào da thịt, máu cứ tươm từng giọt, lăn xuống cổ... Chiếc áo sơ mi trắng toát nhuốm đỏ toàn là máu... K run lẩy bẩy vì sợ hãi, cô tiểu thư đã gây ra tai nạn và làm người ta bị thương ngay sáng sớm ngày 30 Tết....

--- Thế này thì chết tôi rồi, sao ăn Tết được nữa? Cô nhắm mắt nhắm mũi chạy xe à?! Tôi đang chờ xe đến để đưa tôi ra trực thăng về Huế ngay bây giờ. Giờ làm sao đây...

--- Cháu xin lỗi chú..., cho cháu xin lỗi chú... Nhà cháu gần đây thôi, cháu chở chú về nhà băng bó rồi chở chú ra bãi trực thăng ngay, nhé chú...

Ông ta đồng ý và leo ra phía sau lưng để Kim chở về nhà. Ba K cũng đã nai nịt, caravate chỉnh tề vì hôm nay sẽ chúc Tết ông Tỉnh trưởng, vì là ngày làm việc cuối năm ở Tòa Hành Chánh tỉnh Bình Dương, các nhân viên của ba cũng sẽ chúc Tết ba K..

Cả nhà Kim xúm lại lo băng bó cho ông ta. Ông là đại úy Cảnh sát ở ty CS tỉnh BD, đang chờ xe jeep đến để chở ông ra sân bay về Huế ăn Tết. Ông xem đồng hồ và chặt lưỡi luôn miệng. K thật buồn vì đoán là ông sẽ bị trễ chuyến đi. Ba K xin lỗi ông luôn miệng. Mẹ của K thì rầy K không ngớt... Chưa bao giờ K cảm thấy mình tội lỗi như hôm ấy... Ông đại úy rời nhà cùng ba K ngay sau đó độ 15'. Và khi tan tiệc ở tòa Hành Chánh tỉnh về, ba K buồn bã nói, ông đại úy phải đi xe lửa về Huế vì trễ trực thăng...


Tháng Tư đến với những tin tức khủng khiếp dập dồn. Nhưng, lại có một tin rất lạ làm Kim thật vui, bớt đi sự áy náy, dày vò lương tâm rất nhiều: ông đại úy Cảnh sát mà K " khều" ông té rách mặt ngày 30 Tết, rồi bị trễ chuyến bay, đã đến nhà thăm và... cám ơn K! Thật lạ, chiếc trực thăng chở các cảnh sát cao cấp về Huế đã bị Việt Cộng bắn trúng, nổ cháy trên không trung. Không ai thoát chết cả, ngoài ông ta...


Ngày 30/4/75, ba K cũng như toàn dân cả miền Nam VN, bắt ghế ngồi sát cái radio to kềnh, lắng nghe tin tức, nghe các thông tin về các trận chiến. Các anh chị em K cũng thế, ruột gan rối bời, đứt đoạn... K lặng lẽ khiêng cái va li đem cất lên lầu, cất nó đi như cố cất giấu nỗi buồn, nỗi thất vọng tận cùng theo từng bản tin tức chiến cuộc đọc trên radio... Cái va li mỏi mòn  chờ passport, chờ chữ ký của chính ông cậu, mà ông đang làm Tổng trưởng bộ...  cấp cho. Thật khó quên giây phút ông đã nghiêm mặt, cao giọng rầy:

-- " Tôi còn ở đây mà! Người đi phải là tôi, mà tôi còn ở đây mà.." 

Ngoài đường, có một anh lính trẻ ôm súng, mặc quần áo biệt động quân bê bết bụi đỏ, ngừng lại trước cổng nhà và xin K một ly nước lọc. Qua khung cửa sổ, anh thấy ba của K đang ngồi nghe radio. Anh hỏi, có thể cho anh được nghe radio cùng không.... K lấy thêm một cái ghế, đặt cạnh ba mình. Một già một trẻ, im lặng, đau khổ, lắng nghe ông Dương văn Minh tuyên bố đầu hàng, cái giờ phút tan nát cuối cùng...

Trên radio, người ta bảo các anh lính phải vất súng ra trình diện ngay tức khắc. Anh lính trẻ ôm mặt khóc mùi mẫn. Anh bảo, anh đã anh dũng chiến đấu và đi bộ từ Bình Long về đây, sao lại đầu hàng....

Ba Kim giấu cặp mắt đỏ hoe, đi lên lầu lấy cho anh một cái áo sơ mi màu xanh nước biển, và một cái quần Tây màu xám cho anh mặc, thay đôi ủng của anh bằng đôi dép hai quai. Ba còn nhét túi cho anh ít tiền để mua vé xe đò về quê, nghe nói nhà anh ở miền Tây. Có lẽ ông thấy thương anh vì anh chỉ trạc tuổi anh Ba của K thôi. Nhưng anh Ba của K trông công tử bao nhiêu, thì anh lính này trông phong trần, dạn dày gió sương bấy nhiêu...

Người ta đi đứng như chạy. Tiếng súng lác đác xa xa rồi im bặt. Ai nấy vội vàng về nhà... Mọi người nhốn nháo... K  lặng lẽ rút vào phòng chết lặng...

Chợt, có vài tiếng súng nổ chát chúa ngoài ngã ba Xuân Hiệp, đầu ngõ nhà Kim. K chẳng màng chi, cũng chẳng tha thiết gì... Ba má và các anh chị em K vẫn ôm lấy cái radio, rồi mở TV xem đường sá SG hỗn loạn, nháo nhào với những đoàn xe tăng mang những gương mặt ngốc nghếch, những má hóp, răng hô, những đôi mắt thâm quầng... đang ngơ ngác, ngây ngô ngắm nhìn chung quanh...

Lại có thêm một tiếng súng thật lớn nữa gần sát nhà K. "Hòa bình" rồi mà, sao lại còn tiếng súng? K bước ra balcony trên lầu, lấy cái ống nhòm của chị Hai mình gửi từ Nhật về cho gia đình, xem chuyện gì đang xảy ra. Một ít người dân đứng gần một xác người. K zoom ống nhòm lại gần hơn để nhìn cho kỹ. Không phải xác một người, mà có đến hai thi thể nằm khá gần nhau. Máu tuôn ướt đỏ tươi... . Một người nằm sóng soài với chiếc áo sơ mi trắng toát... Một người mặc chiếc áo sơ mi xanh nước biển, đôi dép hai quai tuột ra khỏi chân. Và cái quần màu xám... Ồ!  Anh lính, anh lính mới ra khỏi nhà K....

K phóng xuống lầu, xỏ chân thật nhanh vào đôi guốc dông, chạy băng ra ngoài ngã ba, nơi hai thi thể nằm sóng soài đẫm máu cách nhau chỉ độ mười mét. Anh lính đã tự bắn vào ngực, máu đỏ vẫn còn đang rĩ ra ướt đẫm chiếc áo sơ mi xanh của ba K tặng cho anh. Mắt anh khép lại vĩnh viễn, không có một lời từ giã người yêu, cha mẹ, anh em...  

K chết lặng, tim nhảy bình bình, ngực nặng chình chịch. Lòng đầy ắp nỗi bàng hoàng, K thẫn thờ bước theo đám đông qua bên kia đường, đứng xa xa nhìn cái xác chết thứ nhì.. Xa độ dăm mét, K thấy thi thể của một người mặc áo trắng quần xanh navy. Máu từ đầu, từ ngực của ông loang ra cả vũng to. Nghe người dân đứng gần K nói, ông là cảnh sát đặc biệt trong Ty Cảnh Sát. Khi vừa tuyên bố đầu hàng, ông đã bị hai tên Việt cộng mặc bà ba đen, mang dép râu, rượt ông chạy từ ty cảnh sát đến đây. Họ bắn ông mấy phát, rồi bỏ xác ông lại. Sau khi thấy cảnh ông cảnh sát kia bị rượt bắn, chỉ 5' sau đó, anh lính cũng quyết định tự bắn vào ngực mình!

Linh tính cho thấy ông là người quen, tim Kim rđập như trống vỗ. Lấy hết can đảm, K đến nhìn thật kỹ gương mặt của ông. Tuy máu từ đầu của ông ướt đẫm mặt và tóc, nhưng K vẫn nhìn ra cái sẹo ở trên gò má của ông, cái sẹo mà K đã gây ra cho ông mới hơn một tháng trước thôi...

                     

Chợt có ai ôm nhẹ vai K. K giật mình quay đầu lại nhìn, là vú Năm của anh H. Vú nói nho nhỏ bên tai K:

- Hôm qua thằng H phoned vú, nó có hỏi thăm cháu và gia đình của cháu nhiều lắm. Nó đòi mua vé máy bay về VN ngay tức khắc mà vú không cho. Vú đã bảo nó, giờ tình hình VN đang lộn xộn lắm, đợi thêm thời gian nữa xem sao. Nếu Cộng Sản mà vô chiếm miền Nam, phải ở luôn bên ấy với thằng Cả, không nên về lại ...đây........

                      ☆

 Vú Năm nói gì-gì nữa đó, mà tai của Kim như ù, mắt K bỗng cay xè... K cúi đầu xuống, quay mặt đi chỗ khác để giấu hàng nước mắt chực trào ra. Những ngón chân của K bấu thật mạnh xuống đôi guốc để lấy bình tĩnh lại. Các móng chân tê tái, xanh xao, như cố vùng vẫy ra khỏi cái quai guốc mộc chật chội. Ngực của K tựa như tấm gương với những rạn nứt ngang dọc, rồi vở ra từng mảnh, đâm thật sâu vào hồn, ngay đúng cái ngày đất nước không còn chiến tranh nữa: ngày hòa bình đầu tiên trên quê hương ...


Tháng Tư 2020


Kim Chi

 

Ý kiến bạn đọc
02/05/202016:05:15
Khách
" Hôm qua thằng H phoned vú, nó có hỏi thăm cháu và gia đình của cháu nhiều lắm."
Nhà ở BD trước năm 1975 có điện thoại và người vú biết tiếng Anh " Chắc chắn là một gia đình có ...nhiều của cải
Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
Không lẽ người Việt giờ chỉ mới lên ba sao? Sao cứ phải ạ khan như thế này? Cứ ạ, ạ, ạ vô tội vạ kiểu này chắc chết! Mà đâu chỉ có ạ, còn bao nhiêu từ ngữ khác nữa, hiểu được chết liền! Tâm tư Michael nghĩ mông lung, cũng may buổi diễn vừa đến hồi kết thúc.
Quay ra cửa, thấy Ba tôi, ông y tá chạy thoát bằng cửa sau, bỏ quên bộ đồ tây của Ba tôi. Dòng kỷ niệm buồn của tôi vừa đến đây, tôi chợt nghe tiếng Ba tôi gọi: “Con!” Quay lại, tôi thấy Ba tôi ngồi xuống chiếc ghế cạnh tôi, vừa chỉ theo ba Bố con đang đi trên đường trước nhà tôi vừa nói: -Cậu đó với hai đứa nhỏ làm Ba nhớ thời gian gia đình mình sống ở Sơn Tịnh và Hà Bằng.
- Anh ấy chung tình lắm chị ạ. Em dám cá bây giờ cho một cô gái thật đẹp sống chung trong nhà thì anh ấy vẫn chỉ biết có em thôi. - Thế em đã thử chưa ? - Cần gì phải thử chị ! Lần này thì Nguyệt nghiêm trang nói: - Không thử sao biết người ta thật chung tình với mình ? Dường như hơi bị đuối lý nhưng Nga vẫn chống chế: - Thử thì cũng được nhưng ngộ nhỡ ? - Ngộ nhỡ tức là người ta đâu thực sự chung tình với mình, có phải vậy không ? - Nhưng làm thế nào để thử ?
Tôi thì thầm với hắn chuyện ấy, thêm chút muối, chút mắm rằng tôi có thể nói giùm để mụ chủ thông cảm chuyện viết lách của hắn. Hắn cám ơn tôi và hào hứng nói thêm rằng một giây phút cảm hứng có thể ghi tên nhà văn vào danh sách vĩnh cửu. Rồi hắn lan man qua chuyện ông Gheorghiu nhà văn nào đó ở nước tôi. Hắn say mê nói về những anh nông dân Johan, những mục sư Kuruga, những nhân vật Traian… (không biết tôi viết tên có đúng không) vớ vẩn trong cuốn “Giờ Thứ Hai Mươi Lăm” nào đó mà tôi chưa bao giờ nghe nói đến chứ đừng bàn đến chuyện đã đọc hay chưa. Nhìn hai con mắt rực rỡ tin yêu của hắn, tôi chỉ thấy tội nghiệp, nhưng hắn không hiểu. Hắn hăng hái bảo mỗi lần tạo ra một nhân vật, hắn phải cố sống trọn vẹn tâm trạng nhân vật ấy. Từ kẻ sát nhân, kẻ anh hùng, người thất nghiệp, gã ăn mày, ăn xin, tên sở khanh, người đứng vất vơ đầu đường xó chợ, kẻ trộm, kẻ cướp, tên hãm hiếp phụ nữ… Tất cả những tâm lý nhân vật ấy hắn đều đã tự đọa đày mình để trải qua, để sống thực, để viết cho “sống”
Câu cá là một thú vui tao nhã và nhàn hạ, nhưng chỉ bắt được ít cá chứ không nhiều. Đánh bắt bằng lưới và tàu thuyền thì được nhiều hơn, nhưng phải sắm sửa vật dụng, tàu bè, chắc chắn tốn kém nhiều tiền. Trong cuộc sống, khi đi làm phải chịu nhiều áp lực công việc, nhiều người chọn câu cá như một thú vui xả căng thẳng ở chỗ làm. Tôi chẳng bao giờ sắm cần câu để tự mình đi câu vì tôi không có số “sát cá”. Tôi đã thử mấy lần theo bạn bè đi câu mà chẳng bao giờ câu được con cá nào. Muốn ăn cá, tôi vào chợ “câu” là chắc ăn. Nhưng có 1 lần trong đời tôi chẳng tốn kém gì mà vẫn bắt được rất nhiều cá, cả 5, 6 bao tải cá, ăn không kịp phải phơi khô. Tôi xin kể cho bạn làm thế nào tôi bắt cá được nhiều, nhưng xin bạn đừng bắt chước theo tôi với kiểu nói quen thuộc trên TV bây giờ: “Do not try this at home”. Những ngày còn trong nước, khoảng thời gian năm 1975, 1976, tại ngã ba cây số 67 trên đường đi ra Bà Rịa, Vũng Tàu, có một vùng kinh tế mới tự túc tên là Bầu Cạn. Thời đó cả nước
Mùa Hè đầu thập niên 60, từ Đà Nẵng, chúng tôi mở cuộc “hành phương Nam” vào thành phố Nha Trang. Dũng có người bà con ở dưới Cầu Đá, đã nhiều lần vào Nha Trang, mô tả vùng trời phương xa thật hấp dẫn, ba đứa còn lại được nghe bạn kể nên rất náo nức, được dịp rủ rê nên chớp ngay cơ hội sau vài ngày nghỉ hè. Bốn đứa mang theo hai chiếc xe đạp để tiện việc di chuyển, đáp chuyến xe đò Phi Long từ mờ sáng, đến Nha Trang vào lúc mặt trời lặn.
Những tàng cây ngả nghiêng trong gió. Lá me xanh rải đầy đường. Cơn đói bò lan ra cả ngoài da. Chỉ còn hai tiếng đồng hồ nữa là tới giờ hẹn. Không còn cách nào khác. Hắn đạp xe vòng quanh con phố. Bụng quặn lên ngàn con sóng. Biển động cấp năm trong bao tử và ruột non ruột già. Nhưng cơn đói hùng hổ như thế cũng chẳng thấm thía gì so với nỗi lo âu đầy nanh vuốt của cái việc phải làm. Hắn quẹo gắt vào con hẻm. Tay lái xe vướng vào quang gánh một người đàn bà bán hàng rong. Cú giật ngược làm hắn lao đao và người đàn bà nhùng nhằng sắp ngã. Chén bát xô vào nhau loảng xoảng hai đầu quang gánh. Người đàn bà trợn ngược con mắt.
Sau ngày 30 tháng tư 1975 tôi bị ở tù như mọi người cựu quân nhân Cộng Hòa. Ở tù ra, đói khát, lang thang, tới giai đoạn mà “cái đèn đường có chưn nó cũng muốn kiếm đường mà đi.” Đi khỏi quê hương đất tổ mồ mả ông cha, còn cái gì khổ cho bằng? Vậy mà phải đi. Nhứt định đi. Nếu được tới bến bờ tự do thì nhờ phúc đức ông bà kiếm sống rồi tím cách đem thân nhân còn lại không thì chết cũng lẹ làng hơn là chết đói chết khát tại quê hương. Tù vượt ngục về còn có cái mình không với cái quần xà lỏn. Tiền bạc có đâu???, vàng cây để vượt biên là chuyện ngoài chân mây. May mắn hết sức là tôi liên lạc được thằng bạn đồng ngũ đã qua Mỹ, má nó mua chiếc ghe bầu tính chuyện vượt biên đang cần người lái tàu mà tôi là cựu hải quân ngành Rada truyền tin. Bà cho tôi giữ ghe một năm để chuẩn bị.
Chủ Nhật mùng 9 vừa qua của tháng 5 này là Ngày Hiền Mẫu (Mother’s Day) tại Hoa Kỳ, để cho tất cả con cái có dịp đặc biệt tỏ lòng thành kính tri ân người Mẹ qua nhiều hình thức khác nhau, đã phải cực nhọc hy sinh mọi gian khổ để nuôi dưỡng con khôn lớn, ăn học thành tài và sống tự lập ngoài xã hội. Nói riêng về Đạo Công Giáo, trong suốt tháng 5 này gọi là tháng Dâng Hoa Đức Mẹ của tất cả các tín đồ người Công Giáo Việt Nam trên hoàn vũ, bầy tỏ lòng kính mến và tôn vương Thánh Nữ Đức Mẹ Đồng Trinh Maria là Mẹ Thiên Chúa.
Ông già đứng chờ ở chỗ thiên hạ trả xe đẩy hàng, cạnh cửa ra vào tiệm thực phẩm Á Châu. Ông cụ mong ngóng từ tâm của khách hàng. Và con mắt ông cụ sáng lên khi người thanh niên đẩy chiếc xe lại chỗ trả. Anh ta gài sợi dây từ chiếc xe trước vào xe mình để đồng tiền cắc một đồng lọt ra. Ông già chớp vội hai mắt chờ đợi. Người thanh niên cầm đồng xu và ném về phía ông già. Ông già nhanh miệng cảm ơn và đưa tay đón bắt, nhưng hụt, và đồng tiền lăn tròn trên nền xi măng, phía dưới những chiếc xe đẩy cho khách dùng chất đồ mua trong tiệm.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.